Phương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì…
Chương 635
Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Chương 635Nhìn thấy cô, bảo vệ hơi sửng sốt, rồi tự động nhường đường: “Nào nào, cô cảnh sát, mời ngồi.”Nữ cảnh sát này có coi trọng phòng bảo vệ của bọn họ hay sao?Giang Ninh Phiến ngồi trước máy tính, bắt đầu thao tác, lấy hình ảnh giám sát bên ngoài siêu thị ra, điều chỉnh đến một thời gian nhất định.Khi khuôn mặt của Hạng Chí Viễn xuất hiện trên màn hình, cả người cô trở nên thả lỏng.Một sợi dây đang căng thẳng trong thân thể của cô lập tức mềm nhũn xuống.Khi cô đi vào phòng bảo vệ, một nửa trước mắt gần như tối đen, khi đối mặt với họng súng cô cũng sẽ không sợ hãi như vậy, nhưng lần này, cô thật sự sợ.Nhưng giờ phút này, trái tim cô chậm rãi lắng xuống.Cô ngồi trên ghế, hai chân co lại, đặt hai cánh tay lên đầu gối, đầu cúi gằm rồi chôn toàn bộ gương mặt của mình vào cánh tay.Chuông Nhỏ lại gặp Hạng Chí Viễn.Là Hạng Chí Viễn đưa cô bé đi.Thật may mắn.Cũng may là Hạng Chí Viễn, cũng may là Hạng Chí Viễn.“Sao lại là người đàn ông này? Anh ta thực sự là một kẻ buôn người hay sao?” Hạ Tư Duệ được An Vũ Dương đỡ đi vào, vừa nhìn thấy Hạng Chí Viễn ôm Hạng Diêu Linh vào trong xe lập tức hét lên chói tai.An Vũ Dương đứng ở một bên, cảm thấy kinh ngạc khi nhìn thấy Hạng Chí Viễn trên máy tính, đôi mắt luôn luôn lạnh lùng có vẻ ngạc nhiên: “Bác gái, bác biết anh ta?”“Lần trước, khi Chuông Nhỏ đi lạc trong siêu thị, chính là ở cùng một chỗ với người đàn ông này.” Hạ Tư Duệ nói: “Sao Ninh Phiến không nói cho anh biết?”Cô không nói.Anh ta không biết gì cả.An Vũ Dương cúi đầu nhìn Giang Ninh Phiến, chỉ thấy cả người cô đều co rụt lại trên ghế, không nhìn ra cô đang suy nghĩ cái gì, cũng không nhìn thấy biểu cảm của cô.“Bác gái, cháu nhờ người đưa bác trở về nghỉ ngơi, chuyện này chúng cháu xử lý là được rồi.” An Vũ Dương nói với Hạ Tư Duệ.“Hiện tại tôi làm gì có tâm trạng để nghỉ ngơi.”“Nhưng bác ở nơi này cũng không giúp được gì, Ninh Phiến lại phải phân tâm chăm sóc bác.” An Vũ Dương nói.Nghe vậy, Hạ Tư Duệ nhìn về phía Giang Ninh Phiến, cho rằng cô đang đau lòng quá độ, bà ấy không khỏi hối hận hơn vì mình đã không chăm sóc tốt cho Chuông Nhỏ, trên gương mặt xuất hiện vẻ tự trách: “Được rồi, tôi về trước.”“Vâng, có tin tức cháu sẽ thông báo cho bác trước tiên.”An Vũ Dương nói rồi đưa Hạ Tư Duệ ra khỏi phòng bảo vệ.Trong một nhà hàng, An Vũ Dương và Giang Ninh Phiến ngồi bên cửa sổ kính trong suốt từ trần đến sàn.Giang Ninh Phiến cúi đầu, nâng hai tay lên, ngón tay chống lên trán, trên gương mặt vẫn không có chút máu gì.
Chương 635
Nhìn thấy cô, bảo vệ hơi sửng sốt, rồi tự động nhường đường: “Nào nào, cô cảnh sát, mời ngồi.”
Nữ cảnh sát này có coi trọng phòng bảo vệ của bọn họ hay sao?
Giang Ninh Phiến ngồi trước máy tính, bắt đầu thao tác, lấy hình ảnh giám sát bên ngoài siêu thị ra, điều chỉnh đến một thời gian nhất định.
Khi khuôn mặt của Hạng Chí Viễn xuất hiện trên màn hình, cả người cô trở nên thả lỏng.
Một sợi dây đang căng thẳng trong thân thể của cô lập tức mềm nhũn xuống.
Khi cô đi vào phòng bảo vệ, một nửa trước mắt gần như tối đen, khi đối mặt với họng súng cô cũng sẽ không sợ hãi như vậy, nhưng lần này, cô thật sự sợ.
Nhưng giờ phút này, trái tim cô chậm rãi lắng xuống.
Cô ngồi trên ghế, hai chân co lại, đặt hai cánh tay lên đầu gối, đầu cúi gằm rồi chôn toàn bộ gương mặt của mình vào cánh tay.
Chuông Nhỏ lại gặp Hạng Chí Viễn.
Là Hạng Chí Viễn đưa cô bé đi.
Thật may mắn.
Cũng may là Hạng Chí Viễn, cũng may là Hạng Chí Viễn.
“Sao lại là người đàn ông này? Anh ta thực sự là một kẻ buôn người hay sao?” Hạ Tư Duệ được An Vũ Dương đỡ đi vào, vừa nhìn thấy Hạng Chí Viễn ôm Hạng Diêu Linh vào trong xe lập tức hét lên chói tai.
An Vũ Dương đứng ở một bên, cảm thấy kinh ngạc khi nhìn thấy Hạng Chí Viễn trên máy tính, đôi mắt luôn luôn lạnh lùng có vẻ ngạc nhiên: “Bác gái, bác biết anh ta?”
“Lần trước, khi Chuông Nhỏ đi lạc trong siêu thị, chính là ở cùng một chỗ với người đàn ông này.” Hạ Tư Duệ nói: “Sao Ninh Phiến không nói cho anh biết?”
Cô không nói.
Anh ta không biết gì cả.
An Vũ Dương cúi đầu nhìn Giang Ninh Phiến, chỉ thấy cả người cô đều co rụt lại trên ghế, không nhìn ra cô đang suy nghĩ cái gì, cũng không nhìn thấy biểu cảm của cô.
“Bác gái, cháu nhờ người đưa bác trở về nghỉ ngơi, chuyện này chúng cháu xử lý là được rồi.” An Vũ Dương nói với Hạ Tư Duệ.
“Hiện tại tôi làm gì có tâm trạng để nghỉ ngơi.”
“Nhưng bác ở nơi này cũng không giúp được gì, Ninh Phiến lại phải phân tâm chăm sóc bác.” An Vũ Dương nói.
Nghe vậy, Hạ Tư Duệ nhìn về phía Giang Ninh Phiến, cho rằng cô đang đau lòng quá độ, bà ấy không khỏi hối hận hơn vì mình đã không chăm sóc tốt cho Chuông Nhỏ, trên gương mặt xuất hiện vẻ tự trách: “Được rồi, tôi về trước.”
“Vâng, có tin tức cháu sẽ thông báo cho bác trước tiên.”
An Vũ Dương nói rồi đưa Hạ Tư Duệ ra khỏi phòng bảo vệ.
Trong một nhà hàng, An Vũ Dương và Giang Ninh Phiến ngồi bên cửa sổ kính trong suốt từ trần đến sàn.
Giang Ninh Phiến cúi đầu, nâng hai tay lên, ngón tay chống lên trán, trên gương mặt vẫn không có chút máu gì.
Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Chương 635Nhìn thấy cô, bảo vệ hơi sửng sốt, rồi tự động nhường đường: “Nào nào, cô cảnh sát, mời ngồi.”Nữ cảnh sát này có coi trọng phòng bảo vệ của bọn họ hay sao?Giang Ninh Phiến ngồi trước máy tính, bắt đầu thao tác, lấy hình ảnh giám sát bên ngoài siêu thị ra, điều chỉnh đến một thời gian nhất định.Khi khuôn mặt của Hạng Chí Viễn xuất hiện trên màn hình, cả người cô trở nên thả lỏng.Một sợi dây đang căng thẳng trong thân thể của cô lập tức mềm nhũn xuống.Khi cô đi vào phòng bảo vệ, một nửa trước mắt gần như tối đen, khi đối mặt với họng súng cô cũng sẽ không sợ hãi như vậy, nhưng lần này, cô thật sự sợ.Nhưng giờ phút này, trái tim cô chậm rãi lắng xuống.Cô ngồi trên ghế, hai chân co lại, đặt hai cánh tay lên đầu gối, đầu cúi gằm rồi chôn toàn bộ gương mặt của mình vào cánh tay.Chuông Nhỏ lại gặp Hạng Chí Viễn.Là Hạng Chí Viễn đưa cô bé đi.Thật may mắn.Cũng may là Hạng Chí Viễn, cũng may là Hạng Chí Viễn.“Sao lại là người đàn ông này? Anh ta thực sự là một kẻ buôn người hay sao?” Hạ Tư Duệ được An Vũ Dương đỡ đi vào, vừa nhìn thấy Hạng Chí Viễn ôm Hạng Diêu Linh vào trong xe lập tức hét lên chói tai.An Vũ Dương đứng ở một bên, cảm thấy kinh ngạc khi nhìn thấy Hạng Chí Viễn trên máy tính, đôi mắt luôn luôn lạnh lùng có vẻ ngạc nhiên: “Bác gái, bác biết anh ta?”“Lần trước, khi Chuông Nhỏ đi lạc trong siêu thị, chính là ở cùng một chỗ với người đàn ông này.” Hạ Tư Duệ nói: “Sao Ninh Phiến không nói cho anh biết?”Cô không nói.Anh ta không biết gì cả.An Vũ Dương cúi đầu nhìn Giang Ninh Phiến, chỉ thấy cả người cô đều co rụt lại trên ghế, không nhìn ra cô đang suy nghĩ cái gì, cũng không nhìn thấy biểu cảm của cô.“Bác gái, cháu nhờ người đưa bác trở về nghỉ ngơi, chuyện này chúng cháu xử lý là được rồi.” An Vũ Dương nói với Hạ Tư Duệ.“Hiện tại tôi làm gì có tâm trạng để nghỉ ngơi.”“Nhưng bác ở nơi này cũng không giúp được gì, Ninh Phiến lại phải phân tâm chăm sóc bác.” An Vũ Dương nói.Nghe vậy, Hạ Tư Duệ nhìn về phía Giang Ninh Phiến, cho rằng cô đang đau lòng quá độ, bà ấy không khỏi hối hận hơn vì mình đã không chăm sóc tốt cho Chuông Nhỏ, trên gương mặt xuất hiện vẻ tự trách: “Được rồi, tôi về trước.”“Vâng, có tin tức cháu sẽ thông báo cho bác trước tiên.”An Vũ Dương nói rồi đưa Hạ Tư Duệ ra khỏi phòng bảo vệ.Trong một nhà hàng, An Vũ Dương và Giang Ninh Phiến ngồi bên cửa sổ kính trong suốt từ trần đến sàn.Giang Ninh Phiến cúi đầu, nâng hai tay lên, ngón tay chống lên trán, trên gương mặt vẫn không có chút máu gì.