Phương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì…
Chương 664
Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Chương 664“Biện pháp của anh lúc nào cũng phải tanh tưởi như vậy mới được sao?” Giang Ninh Phiến cau chặt mày, cần phải dùng thủ đoạn cực đoan như vậy để hỏi chuyện mới được à?Bản chất của tên này trở lại rồi.“Thế em có muốn nhìn thấy thứ tanh tưởi nhất không?” Hạng Chí Viễn rít một hơi khói, cả người toát lên vẻ hung ác, bạo ngược: “Bóp…”“Hạng Diêu Linh là con gái anh.”Từ “cò” chưa kịp thoát ra, Giang Ninh Phiến đã lên tiếng.“…”Hạng Chí Viễn đờ người, dù đã đoán được từ trước nhưng nghe cô chính miệng thừa nhận, đôi mắt đen nhánh của anh vẫn đông lại, tròng mắt mênh mang.Hoàn toàn khác với anh của mọi khi.Anh cứ ngơ ngác đứng đó.Con gái.Anh thật sự có một đứa con gái, mà hai năm nay anh hoàn toàn không hay biết bất cứ điều gì!“Có thể thả họ ra chưa?” Giang Ninh Phiến hỏi.“Có thể thả họ ra chưa?” Giang Ninh Phiến hỏi.Nghe cô nói, Hạng Chí Viễn hoàn hồn, anh nói một cách âm u: “Điều tôi muốn hỏi, chính là tại sao lại gọi con bé là Hạng Diêu Linh! Tại sao lại đặt cho nó họ Hạng!”“Chứ chẳng lẽ tôi lại để nó mang họ Giang, chẳng lẽ mỗi ngày tôi phải nhìn con mình mà nhớ về nỗi nhục nhã bản thân đã phải gánh chịu sao?” Giang Ninh Phiến nói ra cái cớ đã sớm chuẩn bị từ trước, vẻ chán ghét toát ra trong giọng điệu: “Đương nhiên càng không thể là họ An, tôi không muốn An Vũ Dương phải đổ vỏ, làm vậy khác nào sỉ nhục anh.”Cô không chắc nói như vậy có thể làm cho Hạng Chí Viễn tin tưởng phần nào hay không, nhưng cô biết rõ là bấy nhiêu đó đủ để chọc giận Hạng Chí Viễn.Con người một khi đã tức giận lên thì sẽ trở nên hồ đồ những việc đáng lẽ phải tường minh.Nghe vậy, Hạng Chí Viễn bàng hoàng trừng mắt nhìn cô.Cô lại có thể nói ra được những lời đó.“Anh vốn họ Bùi, nhưng đến họ gốc của mình anh cũng bỏ mà dùng họ Hạng, con anh đương nhiên phải giống anh, dù sao cũng đều không cần đến gốc gác của mình.” Giang Ninh Phiến tiếp tục nói, khuôn mặt đầy mồ hôi toàn là vẻ khinh miệt.“Quyết định cho con bé mang họ Hạng, tên thì tôi cũng không tốn công suy nghĩ mấy, tất cả những gì tôi nhớ đến khi nghĩ về anh cùng lắm chỉ là một xâu chuông mãi không thể quên mà thôi, cứ đặt tên như thế là được rồi. Rất đơn giản, cả quá trình tốn của tôi không quá ba mươi giây suy nghĩ.”Đây là sự thật.Cô chọn được tên cho Chuông Nhỏ vô cùng nhanh.Giang Ninh Phiến nói, vẻ lạnh nhạt nhìn anh, giống như đang nói mấy chuyện không liên quan đến mình: “Đấy là chuyện của Hạng Diêu Linh, anh còn thắc mắc gì không?”
Chương 664
“Biện pháp của anh lúc nào cũng phải tanh tưởi như vậy mới được sao?” Giang Ninh Phiến cau chặt mày, cần phải dùng thủ đoạn cực đoan như vậy để hỏi chuyện mới được à?
Bản chất của tên này trở lại rồi.
“Thế em có muốn nhìn thấy thứ tanh tưởi nhất không?” Hạng Chí Viễn rít một hơi khói, cả người toát lên vẻ hung ác, bạo ngược: “Bóp…”
“Hạng Diêu Linh là con gái anh.”
Từ “cò” chưa kịp thoát ra, Giang Ninh Phiến đã lên tiếng.
“…”
Hạng Chí Viễn đờ người, dù đã đoán được từ trước nhưng nghe cô chính miệng thừa nhận, đôi mắt đen nhánh của anh vẫn đông lại, tròng mắt mênh mang.
Hoàn toàn khác với anh của mọi khi.
Anh cứ ngơ ngác đứng đó.
Con gái.
Anh thật sự có một đứa con gái, mà hai năm nay anh hoàn toàn không hay biết bất cứ điều gì!
“Có thể thả họ ra chưa?” Giang Ninh Phiến hỏi.
“Có thể thả họ ra chưa?” Giang Ninh Phiến hỏi.
Nghe cô nói, Hạng Chí Viễn hoàn hồn, anh nói một cách âm u: “Điều tôi muốn hỏi, chính là tại sao lại gọi con bé là Hạng Diêu Linh! Tại sao lại đặt cho nó họ Hạng!”
“Chứ chẳng lẽ tôi lại để nó mang họ Giang, chẳng lẽ mỗi ngày tôi phải nhìn con mình mà nhớ về nỗi nhục nhã bản thân đã phải gánh chịu sao?” Giang Ninh Phiến nói ra cái cớ đã sớm chuẩn bị từ trước, vẻ chán ghét toát ra trong giọng điệu: “Đương nhiên càng không thể là họ An, tôi không muốn An Vũ Dương phải đổ vỏ, làm vậy khác nào sỉ nhục anh.”
Cô không chắc nói như vậy có thể làm cho Hạng Chí Viễn tin tưởng phần nào hay không, nhưng cô biết rõ là bấy nhiêu đó đủ để chọc giận Hạng Chí Viễn.
Con người một khi đã tức giận lên thì sẽ trở nên hồ đồ những việc đáng lẽ phải tường minh.
Nghe vậy, Hạng Chí Viễn bàng hoàng trừng mắt nhìn cô.
Cô lại có thể nói ra được những lời đó.
“Anh vốn họ Bùi, nhưng đến họ gốc của mình anh cũng bỏ mà dùng họ Hạng, con anh đương nhiên phải giống anh, dù sao cũng đều không cần đến gốc gác của mình.” Giang Ninh Phiến tiếp tục nói, khuôn mặt đầy mồ hôi toàn là vẻ khinh miệt.
“Quyết định cho con bé mang họ Hạng, tên thì tôi cũng không tốn công suy nghĩ mấy, tất cả những gì tôi nhớ đến khi nghĩ về anh cùng lắm chỉ là một xâu chuông mãi không thể quên mà thôi, cứ đặt tên như thế là được rồi. Rất đơn giản, cả quá trình tốn của tôi không quá ba mươi giây suy nghĩ.”
Đây là sự thật.
Cô chọn được tên cho Chuông Nhỏ vô cùng nhanh.
Giang Ninh Phiến nói, vẻ lạnh nhạt nhìn anh, giống như đang nói mấy chuyện không liên quan đến mình: “Đấy là chuyện của Hạng Diêu Linh, anh còn thắc mắc gì không?”
Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Chương 664“Biện pháp của anh lúc nào cũng phải tanh tưởi như vậy mới được sao?” Giang Ninh Phiến cau chặt mày, cần phải dùng thủ đoạn cực đoan như vậy để hỏi chuyện mới được à?Bản chất của tên này trở lại rồi.“Thế em có muốn nhìn thấy thứ tanh tưởi nhất không?” Hạng Chí Viễn rít một hơi khói, cả người toát lên vẻ hung ác, bạo ngược: “Bóp…”“Hạng Diêu Linh là con gái anh.”Từ “cò” chưa kịp thoát ra, Giang Ninh Phiến đã lên tiếng.“…”Hạng Chí Viễn đờ người, dù đã đoán được từ trước nhưng nghe cô chính miệng thừa nhận, đôi mắt đen nhánh của anh vẫn đông lại, tròng mắt mênh mang.Hoàn toàn khác với anh của mọi khi.Anh cứ ngơ ngác đứng đó.Con gái.Anh thật sự có một đứa con gái, mà hai năm nay anh hoàn toàn không hay biết bất cứ điều gì!“Có thể thả họ ra chưa?” Giang Ninh Phiến hỏi.“Có thể thả họ ra chưa?” Giang Ninh Phiến hỏi.Nghe cô nói, Hạng Chí Viễn hoàn hồn, anh nói một cách âm u: “Điều tôi muốn hỏi, chính là tại sao lại gọi con bé là Hạng Diêu Linh! Tại sao lại đặt cho nó họ Hạng!”“Chứ chẳng lẽ tôi lại để nó mang họ Giang, chẳng lẽ mỗi ngày tôi phải nhìn con mình mà nhớ về nỗi nhục nhã bản thân đã phải gánh chịu sao?” Giang Ninh Phiến nói ra cái cớ đã sớm chuẩn bị từ trước, vẻ chán ghét toát ra trong giọng điệu: “Đương nhiên càng không thể là họ An, tôi không muốn An Vũ Dương phải đổ vỏ, làm vậy khác nào sỉ nhục anh.”Cô không chắc nói như vậy có thể làm cho Hạng Chí Viễn tin tưởng phần nào hay không, nhưng cô biết rõ là bấy nhiêu đó đủ để chọc giận Hạng Chí Viễn.Con người một khi đã tức giận lên thì sẽ trở nên hồ đồ những việc đáng lẽ phải tường minh.Nghe vậy, Hạng Chí Viễn bàng hoàng trừng mắt nhìn cô.Cô lại có thể nói ra được những lời đó.“Anh vốn họ Bùi, nhưng đến họ gốc của mình anh cũng bỏ mà dùng họ Hạng, con anh đương nhiên phải giống anh, dù sao cũng đều không cần đến gốc gác của mình.” Giang Ninh Phiến tiếp tục nói, khuôn mặt đầy mồ hôi toàn là vẻ khinh miệt.“Quyết định cho con bé mang họ Hạng, tên thì tôi cũng không tốn công suy nghĩ mấy, tất cả những gì tôi nhớ đến khi nghĩ về anh cùng lắm chỉ là một xâu chuông mãi không thể quên mà thôi, cứ đặt tên như thế là được rồi. Rất đơn giản, cả quá trình tốn của tôi không quá ba mươi giây suy nghĩ.”Đây là sự thật.Cô chọn được tên cho Chuông Nhỏ vô cùng nhanh.Giang Ninh Phiến nói, vẻ lạnh nhạt nhìn anh, giống như đang nói mấy chuyện không liên quan đến mình: “Đấy là chuyện của Hạng Diêu Linh, anh còn thắc mắc gì không?”