Trần Khiết Băng là con gái duy nhất của Trần Khiết Trang. Trần Khiết Trang qua đời vì bệnh nặng nhà cô lại nghèo không có đủ tiền chữa bệnh cho mẹ nên luôn hận chính bản thân mình hèn nhát, vô dụng. Trần Khiết Băng là sinh viên đại học y dược Bắc Kinh. Nhưng cô đã nghỉ học vì phải lo cho mẹ bệnh ở nhà và đặc biệt nhà cô cũng chả có điều kiện để cô tiếp tục học ở đó. Cô tiếp tục cuộc sống của mình bằng việc nhận sách và dịch sách ở nhà. Đang dịch sách thì đột nhiên nghe tiếng gõ cửa, Khiết Băng nhanh chóng mở cửa hỏi: - Xin hỏi ông tìm ai ạ?? Trước mặt cô là một người đàn ông trung niên và một người trông khá trẻ đứng ở phía sau. Vóc dáng khá cao còn ăn mặc rất bảnh bao. Và cả chiếc xe đậu ở trước nhà rất đắt tiền. Nhìn là biết cũng thuộc dạng tầng lớp thượng lưu. Người đàn ông trung niên lên tiếng hỏi: - Đây có phải là nhà Trần Khiết Trang?? Tôi gật đầu hỏi lại: - Ông vào nhà trước đã. Khiết Băng mời người đàn ông vào nhà. Rót trà mời nước hỏi: - Ông tìm mẹ tôi có việc gì?? Ông ấy chỉ…
Chương 2: Té ngã
Quan Hệ Bất Chính - Muội MuộiTác giả: Muội MuộiTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngTrần Khiết Băng là con gái duy nhất của Trần Khiết Trang. Trần Khiết Trang qua đời vì bệnh nặng nhà cô lại nghèo không có đủ tiền chữa bệnh cho mẹ nên luôn hận chính bản thân mình hèn nhát, vô dụng. Trần Khiết Băng là sinh viên đại học y dược Bắc Kinh. Nhưng cô đã nghỉ học vì phải lo cho mẹ bệnh ở nhà và đặc biệt nhà cô cũng chả có điều kiện để cô tiếp tục học ở đó. Cô tiếp tục cuộc sống của mình bằng việc nhận sách và dịch sách ở nhà. Đang dịch sách thì đột nhiên nghe tiếng gõ cửa, Khiết Băng nhanh chóng mở cửa hỏi: - Xin hỏi ông tìm ai ạ?? Trước mặt cô là một người đàn ông trung niên và một người trông khá trẻ đứng ở phía sau. Vóc dáng khá cao còn ăn mặc rất bảnh bao. Và cả chiếc xe đậu ở trước nhà rất đắt tiền. Nhìn là biết cũng thuộc dạng tầng lớp thượng lưu. Người đàn ông trung niên lên tiếng hỏi: - Đây có phải là nhà Trần Khiết Trang?? Tôi gật đầu hỏi lại: - Ông vào nhà trước đã. Khiết Băng mời người đàn ông vào nhà. Rót trà mời nước hỏi: - Ông tìm mẹ tôi có việc gì?? Ông ấy chỉ… Khiết Băng sau khi tiễn ông ấy, liền ngồi thụp xuống ghế mắt nhìn người mẹ đang cười rồi lại đưa mắt về bản hợp đồng. Thật sự lúc này cô đang rất rối bời. Người đàn ông lúc nãy chính là người mà mẹ mình từng yêu và cũng là người làm mẹ mình đau khổ nhất, làm cách nào cô có thể trở thành vợ kế của ông ấy?? Cả ngày hôm đó, cô cứ luôn đưa mắt nhìn về bản hợp đồng trên bàn cùng với tâm trạng phân vân.Sáng hôm sau, cô định sẽ đến chợ để thư giãn cũng muốn làm gì đó cho mẹ mình. Lâu rồi cô mới đi chợ nên bây giờ ngay cả đường đến chỗ quen cũng quên mất. Từ khi mẹ cô qua đời, cô lại tự nhốt mình trong nhà. Đúng là không khí ngoài này náo nhiệt thật, đã lâu rồi cô chưa cảm nhận được. Cô đi dọc hàng hải sản, liền ghé vào hàng tôm lựa vài con. Cô bán hàng thấy cô liền cười tươi:- Lâu rồi mới thấy cháu đấy Khiết Băng.Cô cũng cười tươi nói:- Cháu cứ tưởng cô quên cháu rồi chứ.Cô bán hàng liền từ ghế ngồi chạy xuống một thau tôm to ngồi xuống lựa giúp cô vài con. Rồi đưa cô một bao đầy. Tôi xua tay, nói:- Nhiều quá rồi đấy ạ, một mình cháu làm sao ăn hết.Cô bán hàng vẫn cười đưa cho cô bao tôm:- Cháu mau nhận đi, để dành ở nhà khi nào cũng có thể lấy ra ăn.Mặc dù cô từ chối đến thế nào cô bán hàng vẫn cứ nhất quyết đưa bao tôm cho cô. Cô đành chịu thua cầm bao tôm cảm ơn rồi rời đi ngay. Đi dọc đường thấy có hàng rau tươi nên định ghé vào một chút. Nào ngờ cô lại đúng trúng một người đàn ông. Người đàn ông nhanh chóng đỡ cô lại. Cô lập tức đứng dậy, sửa sang quần áo của mình rồi nhìn khuôn mặt tuấn tú của người đàn ông kia. Khuôn mặt đó thật sự là một đường nét sắc sảo, mũi đến môi đều một đường vô cùng tinh tế. Trên người lại khoác một bộ vest cực kì sang trọng. Người đàn ông phía sau lên tiếng:- Giám đốc, áo anh bị dính dơ rồi.Đến lúc này tôi mới để ý, lúc nãy té nên tôm không may lại đổ lên người anh ta. Cô nhanh chóng cúi đầu xin lỗi:- Xin lỗi anh... Thật sự xin lỗi, hay để tôi giặt áo này lại cho anh được không??Người đàn ông phía sau lấp tức nói:- Cô có biết bộ vest này bao nhiêu tiền không vậy hả??Người đàn ông phía trước vẫn khuôn mắt lạnh như vậy, chỉ nhỏ giọng nói:- Được rồi.Cô lúc này chỉ biết ngẩn người, thật sự lúc này cô như một con ngốc, thật sự rất ngốc.Người đàn ông không nói gì tiếp mà trước khi đi ném một câu:- Xui xẻo.Liền cùng người đàn ông phía sau đi khuất.
Khiết Băng sau khi tiễn ông ấy, liền ngồi thụp xuống ghế mắt nhìn người mẹ đang cười rồi lại đưa mắt về bản hợp đồng. Thật sự lúc này cô đang rất rối bời. Người đàn ông lúc nãy chính là người mà mẹ mình từng yêu và cũng là người làm mẹ mình đau khổ nhất, làm cách nào cô có thể trở thành vợ kế của ông ấy?? Cả ngày hôm đó, cô cứ luôn đưa mắt nhìn về bản hợp đồng trên bàn cùng với tâm trạng phân vân.
Sáng hôm sau, cô định sẽ đến chợ để thư giãn cũng muốn làm gì đó cho mẹ mình. Lâu rồi cô mới đi chợ nên bây giờ ngay cả đường đến chỗ quen cũng quên mất. Từ khi mẹ cô qua đời, cô lại tự nhốt mình trong nhà. Đúng là không khí ngoài này náo nhiệt thật, đã lâu rồi cô chưa cảm nhận được. Cô đi dọc hàng hải sản, liền ghé vào hàng tôm lựa vài con. Cô bán hàng thấy cô liền cười tươi:
- Lâu rồi mới thấy cháu đấy Khiết Băng.
Cô cũng cười tươi nói:
- Cháu cứ tưởng cô quên cháu rồi chứ.
Cô bán hàng liền từ ghế ngồi chạy xuống một thau tôm to ngồi xuống lựa giúp cô vài con. Rồi đưa cô một bao đầy. Tôi xua tay, nói:
- Nhiều quá rồi đấy ạ, một mình cháu làm sao ăn hết.
Cô bán hàng vẫn cười đưa cho cô bao tôm:
- Cháu mau nhận đi, để dành ở nhà khi nào cũng có thể lấy ra ăn.
Mặc dù cô từ chối đến thế nào cô bán hàng vẫn cứ nhất quyết đưa bao tôm cho cô. Cô đành chịu thua cầm bao tôm cảm ơn rồi rời đi ngay. Đi dọc đường thấy có hàng rau tươi nên định ghé vào một chút. Nào ngờ cô lại đúng trúng một người đàn ông. Người đàn ông nhanh chóng đỡ cô lại. Cô lập tức đứng dậy, sửa sang quần áo của mình rồi nhìn khuôn mặt tuấn tú của người đàn ông kia. Khuôn mặt đó thật sự là một đường nét sắc sảo, mũi đến môi đều một đường vô cùng tinh tế. Trên người lại khoác một bộ vest cực kì sang trọng. Người đàn ông phía sau lên tiếng:
- Giám đốc, áo anh bị dính dơ rồi.
Đến lúc này tôi mới để ý, lúc nãy té nên tôm không may lại đổ lên người anh ta. Cô nhanh chóng cúi đầu xin lỗi:
- Xin lỗi anh... Thật sự xin lỗi, hay để tôi giặt áo này lại cho anh được không??
Người đàn ông phía sau lấp tức nói:
- Cô có biết bộ vest này bao nhiêu tiền không vậy hả??
Người đàn ông phía trước vẫn khuôn mắt lạnh như vậy, chỉ nhỏ giọng nói:
- Được rồi.
Cô lúc này chỉ biết ngẩn người, thật sự lúc này cô như một con ngốc, thật sự rất ngốc.
Người đàn ông không nói gì tiếp mà trước khi đi ném một câu:
- Xui xẻo.
Liền cùng người đàn ông phía sau đi khuất.
Quan Hệ Bất Chính - Muội MuộiTác giả: Muội MuộiTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngTrần Khiết Băng là con gái duy nhất của Trần Khiết Trang. Trần Khiết Trang qua đời vì bệnh nặng nhà cô lại nghèo không có đủ tiền chữa bệnh cho mẹ nên luôn hận chính bản thân mình hèn nhát, vô dụng. Trần Khiết Băng là sinh viên đại học y dược Bắc Kinh. Nhưng cô đã nghỉ học vì phải lo cho mẹ bệnh ở nhà và đặc biệt nhà cô cũng chả có điều kiện để cô tiếp tục học ở đó. Cô tiếp tục cuộc sống của mình bằng việc nhận sách và dịch sách ở nhà. Đang dịch sách thì đột nhiên nghe tiếng gõ cửa, Khiết Băng nhanh chóng mở cửa hỏi: - Xin hỏi ông tìm ai ạ?? Trước mặt cô là một người đàn ông trung niên và một người trông khá trẻ đứng ở phía sau. Vóc dáng khá cao còn ăn mặc rất bảnh bao. Và cả chiếc xe đậu ở trước nhà rất đắt tiền. Nhìn là biết cũng thuộc dạng tầng lớp thượng lưu. Người đàn ông trung niên lên tiếng hỏi: - Đây có phải là nhà Trần Khiết Trang?? Tôi gật đầu hỏi lại: - Ông vào nhà trước đã. Khiết Băng mời người đàn ông vào nhà. Rót trà mời nước hỏi: - Ông tìm mẹ tôi có việc gì?? Ông ấy chỉ… Khiết Băng sau khi tiễn ông ấy, liền ngồi thụp xuống ghế mắt nhìn người mẹ đang cười rồi lại đưa mắt về bản hợp đồng. Thật sự lúc này cô đang rất rối bời. Người đàn ông lúc nãy chính là người mà mẹ mình từng yêu và cũng là người làm mẹ mình đau khổ nhất, làm cách nào cô có thể trở thành vợ kế của ông ấy?? Cả ngày hôm đó, cô cứ luôn đưa mắt nhìn về bản hợp đồng trên bàn cùng với tâm trạng phân vân.Sáng hôm sau, cô định sẽ đến chợ để thư giãn cũng muốn làm gì đó cho mẹ mình. Lâu rồi cô mới đi chợ nên bây giờ ngay cả đường đến chỗ quen cũng quên mất. Từ khi mẹ cô qua đời, cô lại tự nhốt mình trong nhà. Đúng là không khí ngoài này náo nhiệt thật, đã lâu rồi cô chưa cảm nhận được. Cô đi dọc hàng hải sản, liền ghé vào hàng tôm lựa vài con. Cô bán hàng thấy cô liền cười tươi:- Lâu rồi mới thấy cháu đấy Khiết Băng.Cô cũng cười tươi nói:- Cháu cứ tưởng cô quên cháu rồi chứ.Cô bán hàng liền từ ghế ngồi chạy xuống một thau tôm to ngồi xuống lựa giúp cô vài con. Rồi đưa cô một bao đầy. Tôi xua tay, nói:- Nhiều quá rồi đấy ạ, một mình cháu làm sao ăn hết.Cô bán hàng vẫn cười đưa cho cô bao tôm:- Cháu mau nhận đi, để dành ở nhà khi nào cũng có thể lấy ra ăn.Mặc dù cô từ chối đến thế nào cô bán hàng vẫn cứ nhất quyết đưa bao tôm cho cô. Cô đành chịu thua cầm bao tôm cảm ơn rồi rời đi ngay. Đi dọc đường thấy có hàng rau tươi nên định ghé vào một chút. Nào ngờ cô lại đúng trúng một người đàn ông. Người đàn ông nhanh chóng đỡ cô lại. Cô lập tức đứng dậy, sửa sang quần áo của mình rồi nhìn khuôn mặt tuấn tú của người đàn ông kia. Khuôn mặt đó thật sự là một đường nét sắc sảo, mũi đến môi đều một đường vô cùng tinh tế. Trên người lại khoác một bộ vest cực kì sang trọng. Người đàn ông phía sau lên tiếng:- Giám đốc, áo anh bị dính dơ rồi.Đến lúc này tôi mới để ý, lúc nãy té nên tôm không may lại đổ lên người anh ta. Cô nhanh chóng cúi đầu xin lỗi:- Xin lỗi anh... Thật sự xin lỗi, hay để tôi giặt áo này lại cho anh được không??Người đàn ông phía sau lấp tức nói:- Cô có biết bộ vest này bao nhiêu tiền không vậy hả??Người đàn ông phía trước vẫn khuôn mắt lạnh như vậy, chỉ nhỏ giọng nói:- Được rồi.Cô lúc này chỉ biết ngẩn người, thật sự lúc này cô như một con ngốc, thật sự rất ngốc.Người đàn ông không nói gì tiếp mà trước khi đi ném một câu:- Xui xẻo.Liền cùng người đàn ông phía sau đi khuất.