Trần Khiết Băng là con gái duy nhất của Trần Khiết Trang. Trần Khiết Trang qua đời vì bệnh nặng nhà cô lại nghèo không có đủ tiền chữa bệnh cho mẹ nên luôn hận chính bản thân mình hèn nhát, vô dụng. Trần Khiết Băng là sinh viên đại học y dược Bắc Kinh. Nhưng cô đã nghỉ học vì phải lo cho mẹ bệnh ở nhà và đặc biệt nhà cô cũng chả có điều kiện để cô tiếp tục học ở đó. Cô tiếp tục cuộc sống của mình bằng việc nhận sách và dịch sách ở nhà. Đang dịch sách thì đột nhiên nghe tiếng gõ cửa, Khiết Băng nhanh chóng mở cửa hỏi: - Xin hỏi ông tìm ai ạ?? Trước mặt cô là một người đàn ông trung niên và một người trông khá trẻ đứng ở phía sau. Vóc dáng khá cao còn ăn mặc rất bảnh bao. Và cả chiếc xe đậu ở trước nhà rất đắt tiền. Nhìn là biết cũng thuộc dạng tầng lớp thượng lưu. Người đàn ông trung niên lên tiếng hỏi: - Đây có phải là nhà Trần Khiết Trang?? Tôi gật đầu hỏi lại: - Ông vào nhà trước đã. Khiết Băng mời người đàn ông vào nhà. Rót trà mời nước hỏi: - Ông tìm mẹ tôi có việc gì?? Ông ấy chỉ…
Chương 11: Đi học lại
Quan Hệ Bất Chính - Muội MuộiTác giả: Muội MuộiTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngTrần Khiết Băng là con gái duy nhất của Trần Khiết Trang. Trần Khiết Trang qua đời vì bệnh nặng nhà cô lại nghèo không có đủ tiền chữa bệnh cho mẹ nên luôn hận chính bản thân mình hèn nhát, vô dụng. Trần Khiết Băng là sinh viên đại học y dược Bắc Kinh. Nhưng cô đã nghỉ học vì phải lo cho mẹ bệnh ở nhà và đặc biệt nhà cô cũng chả có điều kiện để cô tiếp tục học ở đó. Cô tiếp tục cuộc sống của mình bằng việc nhận sách và dịch sách ở nhà. Đang dịch sách thì đột nhiên nghe tiếng gõ cửa, Khiết Băng nhanh chóng mở cửa hỏi: - Xin hỏi ông tìm ai ạ?? Trước mặt cô là một người đàn ông trung niên và một người trông khá trẻ đứng ở phía sau. Vóc dáng khá cao còn ăn mặc rất bảnh bao. Và cả chiếc xe đậu ở trước nhà rất đắt tiền. Nhìn là biết cũng thuộc dạng tầng lớp thượng lưu. Người đàn ông trung niên lên tiếng hỏi: - Đây có phải là nhà Trần Khiết Trang?? Tôi gật đầu hỏi lại: - Ông vào nhà trước đã. Khiết Băng mời người đàn ông vào nhà. Rót trà mời nước hỏi: - Ông tìm mẹ tôi có việc gì?? Ông ấy chỉ… Cô hít một hơi thật sâu rồi mới dám mở cửa bước vào nhà. Nhưng khi vừa mở ra lại chả thấy hai cha con họ. Cô liền đến hỏi bà quản gia:- Bọn họ đâu rồi ạ??Bà vừa định trả lời thì có tiếng nói từ trên lầu truyền xuống:- Mới đi mấy ngày đã nhớ??Cô giật bắn người nhìn trên lầu. Anh đã đứng đó. Cô đỏ mặt cúi đầu. Còn anh thì lại thấy hành động bây giờ của cô thật ngốc. Anh bước từng bước xuống lầu. Những bước đi đó không khác gì thần chết đến đòi mạng. Cô vừa định chạy lên lầu thì Vũ Băng Lãnh ra khỏi phòng cùng với bác sĩ. Cô lo lắng đến đỡ và hỏi:- Ông làm sao vậy??Vũ Băng Lãnh cười vỗ tay cô:- Ta không sao, cháu vừa mới đi đâu về vậy??Cô vừa định trả lời thì anh cắt ngang:- Lúc nãy còn có xe đưa rước.Câu này chính là ám chỉ cô được đàn ông chở về nhà(hàm ý châm biếm). Cô cười gượng nói:- Cháu đi gặp bạn lâu năm, ông đừng lo.Vừa dứt câu cô lại nghe tiếng cười đầy khinh bỉ của anh. Cô làm bộ ngó lơ nhưng trong lòng lại vô cùng khó chịu. Cô dìu Vũ Băng Lãnh vào ghế rồi ngồi bên cạnh. Ông quay sang hỏi cô:- Nghe nói cháu là sinh viên y dược??Cô cười rồi gật đầu. Ông ấy nói tiếp:- Cháu có muốn đi học lại không??Cô vừa nghe đến việc đi học lại liền sáng mắt. Cô hỏi lại:- Ông sẽ cho cháu đi học sao ạ??Ông ấy cười rồi gật đầu. Cô vui mừng biết bao nhiêu, khó khăn lắm cô mới có thể vào được trường đó nhưng vì gia đình không có điều kiện nên cô đành bỏ ngang. Vũ Băng Lãnh lấy chiếc điện thoại trong túi quần điện cho thư kí nói:- Mau thu xếp cho Khiết Băng học ở đại học y dược Bắc Kinh.Bây giờ trong lòng cô không có cách nào có thể diễn tả được niềm vui này. Bỗng nhiên có một tiếng cười khinh bỉ rồi nói:- Ăn bám.Cô bây giờ mới nhớ anh cũng ngồi cùng bàn với mình. Lén lút nhìn người đàn ông toả ra sát khí trước mặt, thật đáng sợ. Người đàn ông này thật sự quá đáng sợ rồi. Anh đứng dậy rồi đi thẳng một mạch lên lầu, chẳng thèm nể mặt bố đang ngồi đối diện. Vũ Băng Lãnh nhìn anh mà trong lòng buồn rầu, liền quay sang cô nói:- Cháu đừng để bụng những gì nó nói, tính khí nó trước giờ là vậy rồi.Cô cười rồi gật đầu hiểu ý trong lòng có chút buồn.
Cô hít một hơi thật sâu rồi mới dám mở cửa bước vào nhà. Nhưng khi vừa mở ra lại chả thấy hai cha con họ. Cô liền đến hỏi bà quản gia:
- Bọn họ đâu rồi ạ??
Bà vừa định trả lời thì có tiếng nói từ trên lầu truyền xuống:
- Mới đi mấy ngày đã nhớ??
Cô giật bắn người nhìn trên lầu. Anh đã đứng đó. Cô đỏ mặt cúi đầu. Còn anh thì lại thấy hành động bây giờ của cô thật ngốc. Anh bước từng bước xuống lầu. Những bước đi đó không khác gì thần chết đến đòi mạng. Cô vừa định chạy lên lầu thì Vũ Băng Lãnh ra khỏi phòng cùng với bác sĩ. Cô lo lắng đến đỡ và hỏi:
- Ông làm sao vậy??
Vũ Băng Lãnh cười vỗ tay cô:
- Ta không sao, cháu vừa mới đi đâu về vậy??
Cô vừa định trả lời thì anh cắt ngang:
- Lúc nãy còn có xe đưa rước.
Câu này chính là ám chỉ cô được đàn ông chở về nhà(hàm ý châm biếm). Cô cười gượng nói:
- Cháu đi gặp bạn lâu năm, ông đừng lo.
Vừa dứt câu cô lại nghe tiếng cười đầy khinh bỉ của anh. Cô làm bộ ngó lơ nhưng trong lòng lại vô cùng khó chịu. Cô dìu Vũ Băng Lãnh vào ghế rồi ngồi bên cạnh. Ông quay sang hỏi cô:
- Nghe nói cháu là sinh viên y dược??
Cô cười rồi gật đầu. Ông ấy nói tiếp:
- Cháu có muốn đi học lại không??
Cô vừa nghe đến việc đi học lại liền sáng mắt. Cô hỏi lại:
- Ông sẽ cho cháu đi học sao ạ??
Ông ấy cười rồi gật đầu. Cô vui mừng biết bao nhiêu, khó khăn lắm cô mới có thể vào được trường đó nhưng vì gia đình không có điều kiện nên cô đành bỏ ngang. Vũ Băng Lãnh lấy chiếc điện thoại trong túi quần điện cho thư kí nói:
- Mau thu xếp cho Khiết Băng học ở đại học y dược Bắc Kinh.
Bây giờ trong lòng cô không có cách nào có thể diễn tả được niềm vui này. Bỗng nhiên có một tiếng cười khinh bỉ rồi nói:
- Ăn bám.
Cô bây giờ mới nhớ anh cũng ngồi cùng bàn với mình. Lén lút nhìn người đàn ông toả ra sát khí trước mặt, thật đáng sợ. Người đàn ông này thật sự quá đáng sợ rồi. Anh đứng dậy rồi đi thẳng một mạch lên lầu, chẳng thèm nể mặt bố đang ngồi đối diện. Vũ Băng Lãnh nhìn anh mà trong lòng buồn rầu, liền quay sang cô nói:
- Cháu đừng để bụng những gì nó nói, tính khí nó trước giờ là vậy rồi.
Cô cười rồi gật đầu hiểu ý trong lòng có chút buồn.
Quan Hệ Bất Chính - Muội MuộiTác giả: Muội MuộiTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngTrần Khiết Băng là con gái duy nhất của Trần Khiết Trang. Trần Khiết Trang qua đời vì bệnh nặng nhà cô lại nghèo không có đủ tiền chữa bệnh cho mẹ nên luôn hận chính bản thân mình hèn nhát, vô dụng. Trần Khiết Băng là sinh viên đại học y dược Bắc Kinh. Nhưng cô đã nghỉ học vì phải lo cho mẹ bệnh ở nhà và đặc biệt nhà cô cũng chả có điều kiện để cô tiếp tục học ở đó. Cô tiếp tục cuộc sống của mình bằng việc nhận sách và dịch sách ở nhà. Đang dịch sách thì đột nhiên nghe tiếng gõ cửa, Khiết Băng nhanh chóng mở cửa hỏi: - Xin hỏi ông tìm ai ạ?? Trước mặt cô là một người đàn ông trung niên và một người trông khá trẻ đứng ở phía sau. Vóc dáng khá cao còn ăn mặc rất bảnh bao. Và cả chiếc xe đậu ở trước nhà rất đắt tiền. Nhìn là biết cũng thuộc dạng tầng lớp thượng lưu. Người đàn ông trung niên lên tiếng hỏi: - Đây có phải là nhà Trần Khiết Trang?? Tôi gật đầu hỏi lại: - Ông vào nhà trước đã. Khiết Băng mời người đàn ông vào nhà. Rót trà mời nước hỏi: - Ông tìm mẹ tôi có việc gì?? Ông ấy chỉ… Cô hít một hơi thật sâu rồi mới dám mở cửa bước vào nhà. Nhưng khi vừa mở ra lại chả thấy hai cha con họ. Cô liền đến hỏi bà quản gia:- Bọn họ đâu rồi ạ??Bà vừa định trả lời thì có tiếng nói từ trên lầu truyền xuống:- Mới đi mấy ngày đã nhớ??Cô giật bắn người nhìn trên lầu. Anh đã đứng đó. Cô đỏ mặt cúi đầu. Còn anh thì lại thấy hành động bây giờ của cô thật ngốc. Anh bước từng bước xuống lầu. Những bước đi đó không khác gì thần chết đến đòi mạng. Cô vừa định chạy lên lầu thì Vũ Băng Lãnh ra khỏi phòng cùng với bác sĩ. Cô lo lắng đến đỡ và hỏi:- Ông làm sao vậy??Vũ Băng Lãnh cười vỗ tay cô:- Ta không sao, cháu vừa mới đi đâu về vậy??Cô vừa định trả lời thì anh cắt ngang:- Lúc nãy còn có xe đưa rước.Câu này chính là ám chỉ cô được đàn ông chở về nhà(hàm ý châm biếm). Cô cười gượng nói:- Cháu đi gặp bạn lâu năm, ông đừng lo.Vừa dứt câu cô lại nghe tiếng cười đầy khinh bỉ của anh. Cô làm bộ ngó lơ nhưng trong lòng lại vô cùng khó chịu. Cô dìu Vũ Băng Lãnh vào ghế rồi ngồi bên cạnh. Ông quay sang hỏi cô:- Nghe nói cháu là sinh viên y dược??Cô cười rồi gật đầu. Ông ấy nói tiếp:- Cháu có muốn đi học lại không??Cô vừa nghe đến việc đi học lại liền sáng mắt. Cô hỏi lại:- Ông sẽ cho cháu đi học sao ạ??Ông ấy cười rồi gật đầu. Cô vui mừng biết bao nhiêu, khó khăn lắm cô mới có thể vào được trường đó nhưng vì gia đình không có điều kiện nên cô đành bỏ ngang. Vũ Băng Lãnh lấy chiếc điện thoại trong túi quần điện cho thư kí nói:- Mau thu xếp cho Khiết Băng học ở đại học y dược Bắc Kinh.Bây giờ trong lòng cô không có cách nào có thể diễn tả được niềm vui này. Bỗng nhiên có một tiếng cười khinh bỉ rồi nói:- Ăn bám.Cô bây giờ mới nhớ anh cũng ngồi cùng bàn với mình. Lén lút nhìn người đàn ông toả ra sát khí trước mặt, thật đáng sợ. Người đàn ông này thật sự quá đáng sợ rồi. Anh đứng dậy rồi đi thẳng một mạch lên lầu, chẳng thèm nể mặt bố đang ngồi đối diện. Vũ Băng Lãnh nhìn anh mà trong lòng buồn rầu, liền quay sang cô nói:- Cháu đừng để bụng những gì nó nói, tính khí nó trước giờ là vậy rồi.Cô cười rồi gật đầu hiểu ý trong lòng có chút buồn.