Trần Khiết Băng là con gái duy nhất của Trần Khiết Trang. Trần Khiết Trang qua đời vì bệnh nặng nhà cô lại nghèo không có đủ tiền chữa bệnh cho mẹ nên luôn hận chính bản thân mình hèn nhát, vô dụng. Trần Khiết Băng là sinh viên đại học y dược Bắc Kinh. Nhưng cô đã nghỉ học vì phải lo cho mẹ bệnh ở nhà và đặc biệt nhà cô cũng chả có điều kiện để cô tiếp tục học ở đó. Cô tiếp tục cuộc sống của mình bằng việc nhận sách và dịch sách ở nhà. Đang dịch sách thì đột nhiên nghe tiếng gõ cửa, Khiết Băng nhanh chóng mở cửa hỏi: - Xin hỏi ông tìm ai ạ?? Trước mặt cô là một người đàn ông trung niên và một người trông khá trẻ đứng ở phía sau. Vóc dáng khá cao còn ăn mặc rất bảnh bao. Và cả chiếc xe đậu ở trước nhà rất đắt tiền. Nhìn là biết cũng thuộc dạng tầng lớp thượng lưu. Người đàn ông trung niên lên tiếng hỏi: - Đây có phải là nhà Trần Khiết Trang?? Tôi gật đầu hỏi lại: - Ông vào nhà trước đã. Khiết Băng mời người đàn ông vào nhà. Rót trà mời nước hỏi: - Ông tìm mẹ tôi có việc gì?? Ông ấy chỉ…
Chương 14: Thì ra anh cũng có tâm sự
Quan Hệ Bất Chính - Muội MuộiTác giả: Muội MuộiTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngTrần Khiết Băng là con gái duy nhất của Trần Khiết Trang. Trần Khiết Trang qua đời vì bệnh nặng nhà cô lại nghèo không có đủ tiền chữa bệnh cho mẹ nên luôn hận chính bản thân mình hèn nhát, vô dụng. Trần Khiết Băng là sinh viên đại học y dược Bắc Kinh. Nhưng cô đã nghỉ học vì phải lo cho mẹ bệnh ở nhà và đặc biệt nhà cô cũng chả có điều kiện để cô tiếp tục học ở đó. Cô tiếp tục cuộc sống của mình bằng việc nhận sách và dịch sách ở nhà. Đang dịch sách thì đột nhiên nghe tiếng gõ cửa, Khiết Băng nhanh chóng mở cửa hỏi: - Xin hỏi ông tìm ai ạ?? Trước mặt cô là một người đàn ông trung niên và một người trông khá trẻ đứng ở phía sau. Vóc dáng khá cao còn ăn mặc rất bảnh bao. Và cả chiếc xe đậu ở trước nhà rất đắt tiền. Nhìn là biết cũng thuộc dạng tầng lớp thượng lưu. Người đàn ông trung niên lên tiếng hỏi: - Đây có phải là nhà Trần Khiết Trang?? Tôi gật đầu hỏi lại: - Ông vào nhà trước đã. Khiết Băng mời người đàn ông vào nhà. Rót trà mời nước hỏi: - Ông tìm mẹ tôi có việc gì?? Ông ấy chỉ… Bữa ăn kết thúc, trong khi cô đang lục đục rửa chén thì lại nhận được thông báo của thư kí Đường:- Xin lỗi cô, tôi phải đến công ty gấp.Cô nghe vậy liền gật đầu nói:- Anh mau đi đi, tôi không sao đâu.Cô lại tiếp tục rửa chén. Cô vừa rửa chén xong định đi bộ về nhà thì lại thấy anh còn ngồi ở đó. Cô ngạc nhiên hỏi:- Anh chưa về sao??Anh mặt lạnh băng hỏi lại:- Đuổi??Cô nhanh chóng xua tay nói:- Đâu có, anh mau về nhà nghỉ ngơi đi.Anh vẫn giữ bộ mặt như vậy quay sang hỏi cô:- Còn cô??Cô ngạc nhiên trước câu hỏi của anh. Anh đây là đang lo lắng cho cô?? Cô lắc đầy phủ nhận, làm sao có thể vậy được. Cô nói:- Tôi tự về được rồi.Anh không nói gì ra khỏi cửa. Cô cũng theo đó phản xạ ra khỏi nhà khóa cửa cẩn thận. Cô vừa quay ra thì thấy xe anh vẫn còn đó, cửa xe kéo xuống, giọng nói anh phát ra:- Mau lên xe.Cô lại một phen ngạc nhiên nữa. Cũng không dám kháng lệnh liền ngồi lên xe. Trên xe vẫn không khí căng thẳng như vậy nhưng hôm nay lại có phần dịu nhẹ một chút. Đi được một lúc thì chiếc xe cũng dừng lại. Cô đảo mắt nhìn xung quanh, là một thảo nguyên xanh mướt. Trước giờ cô chỉ thấy nó xuất hiện ở trên ti vi không ngờ có thể tận mắt thấy nó. Anh mở cửa xe xuống trước, cô thấy vậy cũng xuống theo. Thấy anh đến một gốc cây gần đó, cô cũng nhanh chân chạy theo phía sau. Anh cứ đưa mắt nhìn về gốc cây đó chằm chằm. Dường như anh có rất nhiều kỉ niệm với gốc cây đó. Cô ngạc nhiên nhìn khuôn mặt anh bây giờ. Bộ mặt lạnh lùng đã được buông bỏ chỉ còn lại một khuôn mặt đầy bi thương. Cô cất tiếng hỏi:- Anh có tâm sự sao??Biết là sẽ không nhận được câu trả lời. Anh đời nào lại kể cho một người không quen biết như cô nghe chứ. Nào ngờ một lúc sau, anh nói:- Ừ.Chỉ một câu ừ cũng đủ làm cô bất ngờ. Anh đến ngồi dưới gốc cây cô cũng theo đó mà ngồi cạnh. Anh nói:- Tôi và mẹ tôi hay đến đây.Nhìn anh có vẻ như anh bất cần đời. Không ngờ lại mang trong mình nhiều tâm sự đến thế. Giờ đây, cô không cảm thấy sợ người đàn ông này nữa. Cảm thấy anh cần được an ủi, cô nói:- Có lẽ anh giống tôi, chúng ta đều không có mẹ. Nhưng anh vẫn hạnh phúc hơn tôi vì anh còn có bố bên cạnh.Anh cười nhẹ. Cô cười nhanh miệng nói:- Anh cười trông tuyệt hơn đấy!!Anh lại bày bộ mặt băng giá đó nhìn cô nói:- Ngốc!!Cô lần này lại không cảm thấy sợ sệt mà lại cảm thấy người đàn ông này rất ấm áp, cũng rất gần gũi.
Bữa ăn kết thúc, trong khi cô đang lục đục rửa chén thì lại nhận được thông báo của thư kí Đường:
- Xin lỗi cô, tôi phải đến công ty gấp.
Cô nghe vậy liền gật đầu nói:
- Anh mau đi đi, tôi không sao đâu.
Cô lại tiếp tục rửa chén. Cô vừa rửa chén xong định đi bộ về nhà thì lại thấy anh còn ngồi ở đó. Cô ngạc nhiên hỏi:
- Anh chưa về sao??
Anh mặt lạnh băng hỏi lại:
- Đuổi??
Cô nhanh chóng xua tay nói:
- Đâu có, anh mau về nhà nghỉ ngơi đi.
Anh vẫn giữ bộ mặt như vậy quay sang hỏi cô:
- Còn cô??
Cô ngạc nhiên trước câu hỏi của anh. Anh đây là đang lo lắng cho cô?? Cô lắc đầy phủ nhận, làm sao có thể vậy được. Cô nói:
- Tôi tự về được rồi.
Anh không nói gì ra khỏi cửa. Cô cũng theo đó phản xạ ra khỏi nhà khóa cửa cẩn thận. Cô vừa quay ra thì thấy xe anh vẫn còn đó, cửa xe kéo xuống, giọng nói anh phát ra:
- Mau lên xe.
Cô lại một phen ngạc nhiên nữa. Cũng không dám kháng lệnh liền ngồi lên xe. Trên xe vẫn không khí căng thẳng như vậy nhưng hôm nay lại có phần dịu nhẹ một chút. Đi được một lúc thì chiếc xe cũng dừng lại. Cô đảo mắt nhìn xung quanh, là một thảo nguyên xanh mướt. Trước giờ cô chỉ thấy nó xuất hiện ở trên ti vi không ngờ có thể tận mắt thấy nó. Anh mở cửa xe xuống trước, cô thấy vậy cũng xuống theo. Thấy anh đến một gốc cây gần đó, cô cũng nhanh chân chạy theo phía sau. Anh cứ đưa mắt nhìn về gốc cây đó chằm chằm. Dường như anh có rất nhiều kỉ niệm với gốc cây đó. Cô ngạc nhiên nhìn khuôn mặt anh bây giờ. Bộ mặt lạnh lùng đã được buông bỏ chỉ còn lại một khuôn mặt đầy bi thương. Cô cất tiếng hỏi:
- Anh có tâm sự sao??
Biết là sẽ không nhận được câu trả lời. Anh đời nào lại kể cho một người không quen biết như cô nghe chứ. Nào ngờ một lúc sau, anh nói:
- Ừ.
Chỉ một câu ừ cũng đủ làm cô bất ngờ. Anh đến ngồi dưới gốc cây cô cũng theo đó mà ngồi cạnh. Anh nói:
- Tôi và mẹ tôi hay đến đây.
Nhìn anh có vẻ như anh bất cần đời. Không ngờ lại mang trong mình nhiều tâm sự đến thế. Giờ đây, cô không cảm thấy sợ người đàn ông này nữa. Cảm thấy anh cần được an ủi, cô nói:
- Có lẽ anh giống tôi, chúng ta đều không có mẹ. Nhưng anh vẫn hạnh phúc hơn tôi vì anh còn có bố bên cạnh.
Anh cười nhẹ. Cô cười nhanh miệng nói:
- Anh cười trông tuyệt hơn đấy!!
Anh lại bày bộ mặt băng giá đó nhìn cô nói:
- Ngốc!!
Cô lần này lại không cảm thấy sợ sệt mà lại cảm thấy người đàn ông này rất ấm áp, cũng rất gần gũi.
Quan Hệ Bất Chính - Muội MuộiTác giả: Muội MuộiTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngTrần Khiết Băng là con gái duy nhất của Trần Khiết Trang. Trần Khiết Trang qua đời vì bệnh nặng nhà cô lại nghèo không có đủ tiền chữa bệnh cho mẹ nên luôn hận chính bản thân mình hèn nhát, vô dụng. Trần Khiết Băng là sinh viên đại học y dược Bắc Kinh. Nhưng cô đã nghỉ học vì phải lo cho mẹ bệnh ở nhà và đặc biệt nhà cô cũng chả có điều kiện để cô tiếp tục học ở đó. Cô tiếp tục cuộc sống của mình bằng việc nhận sách và dịch sách ở nhà. Đang dịch sách thì đột nhiên nghe tiếng gõ cửa, Khiết Băng nhanh chóng mở cửa hỏi: - Xin hỏi ông tìm ai ạ?? Trước mặt cô là một người đàn ông trung niên và một người trông khá trẻ đứng ở phía sau. Vóc dáng khá cao còn ăn mặc rất bảnh bao. Và cả chiếc xe đậu ở trước nhà rất đắt tiền. Nhìn là biết cũng thuộc dạng tầng lớp thượng lưu. Người đàn ông trung niên lên tiếng hỏi: - Đây có phải là nhà Trần Khiết Trang?? Tôi gật đầu hỏi lại: - Ông vào nhà trước đã. Khiết Băng mời người đàn ông vào nhà. Rót trà mời nước hỏi: - Ông tìm mẹ tôi có việc gì?? Ông ấy chỉ… Bữa ăn kết thúc, trong khi cô đang lục đục rửa chén thì lại nhận được thông báo của thư kí Đường:- Xin lỗi cô, tôi phải đến công ty gấp.Cô nghe vậy liền gật đầu nói:- Anh mau đi đi, tôi không sao đâu.Cô lại tiếp tục rửa chén. Cô vừa rửa chén xong định đi bộ về nhà thì lại thấy anh còn ngồi ở đó. Cô ngạc nhiên hỏi:- Anh chưa về sao??Anh mặt lạnh băng hỏi lại:- Đuổi??Cô nhanh chóng xua tay nói:- Đâu có, anh mau về nhà nghỉ ngơi đi.Anh vẫn giữ bộ mặt như vậy quay sang hỏi cô:- Còn cô??Cô ngạc nhiên trước câu hỏi của anh. Anh đây là đang lo lắng cho cô?? Cô lắc đầy phủ nhận, làm sao có thể vậy được. Cô nói:- Tôi tự về được rồi.Anh không nói gì ra khỏi cửa. Cô cũng theo đó phản xạ ra khỏi nhà khóa cửa cẩn thận. Cô vừa quay ra thì thấy xe anh vẫn còn đó, cửa xe kéo xuống, giọng nói anh phát ra:- Mau lên xe.Cô lại một phen ngạc nhiên nữa. Cũng không dám kháng lệnh liền ngồi lên xe. Trên xe vẫn không khí căng thẳng như vậy nhưng hôm nay lại có phần dịu nhẹ một chút. Đi được một lúc thì chiếc xe cũng dừng lại. Cô đảo mắt nhìn xung quanh, là một thảo nguyên xanh mướt. Trước giờ cô chỉ thấy nó xuất hiện ở trên ti vi không ngờ có thể tận mắt thấy nó. Anh mở cửa xe xuống trước, cô thấy vậy cũng xuống theo. Thấy anh đến một gốc cây gần đó, cô cũng nhanh chân chạy theo phía sau. Anh cứ đưa mắt nhìn về gốc cây đó chằm chằm. Dường như anh có rất nhiều kỉ niệm với gốc cây đó. Cô ngạc nhiên nhìn khuôn mặt anh bây giờ. Bộ mặt lạnh lùng đã được buông bỏ chỉ còn lại một khuôn mặt đầy bi thương. Cô cất tiếng hỏi:- Anh có tâm sự sao??Biết là sẽ không nhận được câu trả lời. Anh đời nào lại kể cho một người không quen biết như cô nghe chứ. Nào ngờ một lúc sau, anh nói:- Ừ.Chỉ một câu ừ cũng đủ làm cô bất ngờ. Anh đến ngồi dưới gốc cây cô cũng theo đó mà ngồi cạnh. Anh nói:- Tôi và mẹ tôi hay đến đây.Nhìn anh có vẻ như anh bất cần đời. Không ngờ lại mang trong mình nhiều tâm sự đến thế. Giờ đây, cô không cảm thấy sợ người đàn ông này nữa. Cảm thấy anh cần được an ủi, cô nói:- Có lẽ anh giống tôi, chúng ta đều không có mẹ. Nhưng anh vẫn hạnh phúc hơn tôi vì anh còn có bố bên cạnh.Anh cười nhẹ. Cô cười nhanh miệng nói:- Anh cười trông tuyệt hơn đấy!!Anh lại bày bộ mặt băng giá đó nhìn cô nói:- Ngốc!!Cô lần này lại không cảm thấy sợ sệt mà lại cảm thấy người đàn ông này rất ấm áp, cũng rất gần gũi.