Trần Khiết Băng là con gái duy nhất của Trần Khiết Trang. Trần Khiết Trang qua đời vì bệnh nặng nhà cô lại nghèo không có đủ tiền chữa bệnh cho mẹ nên luôn hận chính bản thân mình hèn nhát, vô dụng. Trần Khiết Băng là sinh viên đại học y dược Bắc Kinh. Nhưng cô đã nghỉ học vì phải lo cho mẹ bệnh ở nhà và đặc biệt nhà cô cũng chả có điều kiện để cô tiếp tục học ở đó. Cô tiếp tục cuộc sống của mình bằng việc nhận sách và dịch sách ở nhà. Đang dịch sách thì đột nhiên nghe tiếng gõ cửa, Khiết Băng nhanh chóng mở cửa hỏi: - Xin hỏi ông tìm ai ạ?? Trước mặt cô là một người đàn ông trung niên và một người trông khá trẻ đứng ở phía sau. Vóc dáng khá cao còn ăn mặc rất bảnh bao. Và cả chiếc xe đậu ở trước nhà rất đắt tiền. Nhìn là biết cũng thuộc dạng tầng lớp thượng lưu. Người đàn ông trung niên lên tiếng hỏi: - Đây có phải là nhà Trần Khiết Trang?? Tôi gật đầu hỏi lại: - Ông vào nhà trước đã. Khiết Băng mời người đàn ông vào nhà. Rót trà mời nước hỏi: - Ông tìm mẹ tôi có việc gì?? Ông ấy chỉ…
Chương 17: Đến công ty
Quan Hệ Bất Chính - Muội MuộiTác giả: Muội MuộiTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngTrần Khiết Băng là con gái duy nhất của Trần Khiết Trang. Trần Khiết Trang qua đời vì bệnh nặng nhà cô lại nghèo không có đủ tiền chữa bệnh cho mẹ nên luôn hận chính bản thân mình hèn nhát, vô dụng. Trần Khiết Băng là sinh viên đại học y dược Bắc Kinh. Nhưng cô đã nghỉ học vì phải lo cho mẹ bệnh ở nhà và đặc biệt nhà cô cũng chả có điều kiện để cô tiếp tục học ở đó. Cô tiếp tục cuộc sống của mình bằng việc nhận sách và dịch sách ở nhà. Đang dịch sách thì đột nhiên nghe tiếng gõ cửa, Khiết Băng nhanh chóng mở cửa hỏi: - Xin hỏi ông tìm ai ạ?? Trước mặt cô là một người đàn ông trung niên và một người trông khá trẻ đứng ở phía sau. Vóc dáng khá cao còn ăn mặc rất bảnh bao. Và cả chiếc xe đậu ở trước nhà rất đắt tiền. Nhìn là biết cũng thuộc dạng tầng lớp thượng lưu. Người đàn ông trung niên lên tiếng hỏi: - Đây có phải là nhà Trần Khiết Trang?? Tôi gật đầu hỏi lại: - Ông vào nhà trước đã. Khiết Băng mời người đàn ông vào nhà. Rót trà mời nước hỏi: - Ông tìm mẹ tôi có việc gì?? Ông ấy chỉ… Cô mệt mỏi rời khỏi trường. Hôm nay đối với cô quá mệt mỏi. Ngồi học nhưng lại cảm thấy lạnh người, biết bao ánh mắt sắc lạnh đang nhìn chằm chằm vào cô. Tên Lý Nhất này thật là phiền phức. Đi được một đoạn thì một chiếc xe dừng lại trước mặt. Bỗng nhiên cô lại cảm thấy chiếc xe này trông thật quen mắt. Chiếc cửa xe kéo xuống thì giọng nói vọng ra:- Lên xe.Cô tò mò đi gần đến. Mắt mở to hết cỡ nhìn người lái xe. Sao anh lại đến đón cô về?? Anh kéo chiếc kính râm dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn cô:- Còn không mau lên xe.Cô lúc này mới giật mình liền ngồi ghế phụ. Không khí ở với anh không bao giờ là tốt. Thật là khó chịu mà. Cô đưa mắt nhìn cảnh vật xung quanh, toàn bộ đều là các dãy nhà cao tầng. Không lẽ đây là khu trung tâm chính trị-kinh tế Bắc Kinh?? Cô trố mắt nhìn những tòa nhà cao tầng miệng thì liên tục ú òa. Anh liếc nhìn cô, lạnh giọng nói:- Quê mùa.Cô nghe được, cũng bất giác giật mình nhưng vì anh lúc nào cũng nói vậy nên cô cũng quen từ bao giờ. Chiếc xe dừng lại trước một toàn nhà cao nhất. Anh xuống xe, thấy vậy cô cũng liền xuống. Anh đi thẳng vào bên trong, cũng không quên dặn trợ lý:- Cậu chăm sóc cô ấy.Thư ký nghe vậy liền gật đầu. Anh cũng không dặn dò gì thêm đi thẳng vào thang máy. Cô vốn định chạy đi theo thì một cánh tay rắn chắc chắn lại. Cô ngạc nhiên nhìn người đàn ông vạm vỡ trước mặt, anh ta cười nói:- Tôi dẫn cô đi thăm quan một chút.Nói xong liền đi trước. Cô cũng thấy thú vị nên liền chạy theo sau. Vừa đi anh ta vừa nói:- Tôi là trợ lý của giám đốc, cứ gọi tôi là trợ lý Chung.Cô gật đầu hiểu ý. Trợ lý Chung dẫn cô đến phòng kinh tế, chính trị, điện tử... Đi cả một tiếng mà vẫn không hết cả công ty. Cô thấy thắc mắc liền hỏi:- Vậy rốt cuộc công ty chuyên về lĩnh vực gì vậy??Trợ lý Chung nhanh chóng giải thích:- Tất cả các lĩnh vực, công ty Hàn gia đều làm tốt ở các lĩnh vực khác nhau. Đều dưới sự điều hành của giám đốc.Cô hỏi lại:- Giám đốc??Trợ lý Chung nói:- Anh ấy một tay mình gánh vác cả công ty. Chủ tịch vì sức khỏe yếu nên hầu như không có ở công ty.Cô thật sự thán phục Vũ Băng Hàn. Anh ta thật đúng là người bình thường mà. Trợ lý Chung nhận được cuộc gọi nhanh chóng nghe:- Giám đốc có gì giao phó ạ??Bên kia lạnh nhạt nói:- Tôi cần cậu giải thích một số hồ sơ của bộ phận điện tử.Trợ lý Chung nhanh chóng trả lời:- Tôi sẽ đến ngay.Trợ lý Chung quay lại nói với cô:- Tôi đưa cô đến phòng giám đốc, mời đi hướng này.Anh nghiêng người nhường cô đi trước. Cô đi vào thang máy, trợ lý Chung cũng nhanh chóng vào theo liền bấm nút 40. Cô cũng không nói gì chỉ lặng lẽ ngắm phong cảnh qua cửa thang máy trong suốt.
Cô mệt mỏi rời khỏi trường. Hôm nay đối với cô quá mệt mỏi. Ngồi học nhưng lại cảm thấy lạnh người, biết bao ánh mắt sắc lạnh đang nhìn chằm chằm vào cô. Tên Lý Nhất này thật là phiền phức. Đi được một đoạn thì một chiếc xe dừng lại trước mặt. Bỗng nhiên cô lại cảm thấy chiếc xe này trông thật quen mắt. Chiếc cửa xe kéo xuống thì giọng nói vọng ra:
- Lên xe.
Cô tò mò đi gần đến. Mắt mở to hết cỡ nhìn người lái xe. Sao anh lại đến đón cô về?? Anh kéo chiếc kính râm dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn cô:
- Còn không mau lên xe.
Cô lúc này mới giật mình liền ngồi ghế phụ. Không khí ở với anh không bao giờ là tốt. Thật là khó chịu mà. Cô đưa mắt nhìn cảnh vật xung quanh, toàn bộ đều là các dãy nhà cao tầng. Không lẽ đây là khu trung tâm chính trị-kinh tế Bắc Kinh?? Cô trố mắt nhìn những tòa nhà cao tầng miệng thì liên tục ú òa. Anh liếc nhìn cô, lạnh giọng nói:
- Quê mùa.
Cô nghe được, cũng bất giác giật mình nhưng vì anh lúc nào cũng nói vậy nên cô cũng quen từ bao giờ. Chiếc xe dừng lại trước một toàn nhà cao nhất. Anh xuống xe, thấy vậy cô cũng liền xuống. Anh đi thẳng vào bên trong, cũng không quên dặn trợ lý:
- Cậu chăm sóc cô ấy.
Thư ký nghe vậy liền gật đầu. Anh cũng không dặn dò gì thêm đi thẳng vào thang máy. Cô vốn định chạy đi theo thì một cánh tay rắn chắc chắn lại. Cô ngạc nhiên nhìn người đàn ông vạm vỡ trước mặt, anh ta cười nói:
- Tôi dẫn cô đi thăm quan một chút.
Nói xong liền đi trước. Cô cũng thấy thú vị nên liền chạy theo sau. Vừa đi anh ta vừa nói:
- Tôi là trợ lý của giám đốc, cứ gọi tôi là trợ lý Chung.
Cô gật đầu hiểu ý. Trợ lý Chung dẫn cô đến phòng kinh tế, chính trị, điện tử... Đi cả một tiếng mà vẫn không hết cả công ty. Cô thấy thắc mắc liền hỏi:
- Vậy rốt cuộc công ty chuyên về lĩnh vực gì vậy??
Trợ lý Chung nhanh chóng giải thích:
- Tất cả các lĩnh vực, công ty Hàn gia đều làm tốt ở các lĩnh vực khác nhau. Đều dưới sự điều hành của giám đốc.
Cô hỏi lại:
- Giám đốc??
Trợ lý Chung nói:
- Anh ấy một tay mình gánh vác cả công ty. Chủ tịch vì sức khỏe yếu nên hầu như không có ở công ty.
Cô thật sự thán phục Vũ Băng Hàn. Anh ta thật đúng là người bình thường mà. Trợ lý Chung nhận được cuộc gọi nhanh chóng nghe:
- Giám đốc có gì giao phó ạ??
Bên kia lạnh nhạt nói:
- Tôi cần cậu giải thích một số hồ sơ của bộ phận điện tử.
Trợ lý Chung nhanh chóng trả lời:
- Tôi sẽ đến ngay.
Trợ lý Chung quay lại nói với cô:
- Tôi đưa cô đến phòng giám đốc, mời đi hướng này.
Anh nghiêng người nhường cô đi trước. Cô đi vào thang máy, trợ lý Chung cũng nhanh chóng vào theo liền bấm nút 40. Cô cũng không nói gì chỉ lặng lẽ ngắm phong cảnh qua cửa thang máy trong suốt.
Quan Hệ Bất Chính - Muội MuộiTác giả: Muội MuộiTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngTrần Khiết Băng là con gái duy nhất của Trần Khiết Trang. Trần Khiết Trang qua đời vì bệnh nặng nhà cô lại nghèo không có đủ tiền chữa bệnh cho mẹ nên luôn hận chính bản thân mình hèn nhát, vô dụng. Trần Khiết Băng là sinh viên đại học y dược Bắc Kinh. Nhưng cô đã nghỉ học vì phải lo cho mẹ bệnh ở nhà và đặc biệt nhà cô cũng chả có điều kiện để cô tiếp tục học ở đó. Cô tiếp tục cuộc sống của mình bằng việc nhận sách và dịch sách ở nhà. Đang dịch sách thì đột nhiên nghe tiếng gõ cửa, Khiết Băng nhanh chóng mở cửa hỏi: - Xin hỏi ông tìm ai ạ?? Trước mặt cô là một người đàn ông trung niên và một người trông khá trẻ đứng ở phía sau. Vóc dáng khá cao còn ăn mặc rất bảnh bao. Và cả chiếc xe đậu ở trước nhà rất đắt tiền. Nhìn là biết cũng thuộc dạng tầng lớp thượng lưu. Người đàn ông trung niên lên tiếng hỏi: - Đây có phải là nhà Trần Khiết Trang?? Tôi gật đầu hỏi lại: - Ông vào nhà trước đã. Khiết Băng mời người đàn ông vào nhà. Rót trà mời nước hỏi: - Ông tìm mẹ tôi có việc gì?? Ông ấy chỉ… Cô mệt mỏi rời khỏi trường. Hôm nay đối với cô quá mệt mỏi. Ngồi học nhưng lại cảm thấy lạnh người, biết bao ánh mắt sắc lạnh đang nhìn chằm chằm vào cô. Tên Lý Nhất này thật là phiền phức. Đi được một đoạn thì một chiếc xe dừng lại trước mặt. Bỗng nhiên cô lại cảm thấy chiếc xe này trông thật quen mắt. Chiếc cửa xe kéo xuống thì giọng nói vọng ra:- Lên xe.Cô tò mò đi gần đến. Mắt mở to hết cỡ nhìn người lái xe. Sao anh lại đến đón cô về?? Anh kéo chiếc kính râm dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn cô:- Còn không mau lên xe.Cô lúc này mới giật mình liền ngồi ghế phụ. Không khí ở với anh không bao giờ là tốt. Thật là khó chịu mà. Cô đưa mắt nhìn cảnh vật xung quanh, toàn bộ đều là các dãy nhà cao tầng. Không lẽ đây là khu trung tâm chính trị-kinh tế Bắc Kinh?? Cô trố mắt nhìn những tòa nhà cao tầng miệng thì liên tục ú òa. Anh liếc nhìn cô, lạnh giọng nói:- Quê mùa.Cô nghe được, cũng bất giác giật mình nhưng vì anh lúc nào cũng nói vậy nên cô cũng quen từ bao giờ. Chiếc xe dừng lại trước một toàn nhà cao nhất. Anh xuống xe, thấy vậy cô cũng liền xuống. Anh đi thẳng vào bên trong, cũng không quên dặn trợ lý:- Cậu chăm sóc cô ấy.Thư ký nghe vậy liền gật đầu. Anh cũng không dặn dò gì thêm đi thẳng vào thang máy. Cô vốn định chạy đi theo thì một cánh tay rắn chắc chắn lại. Cô ngạc nhiên nhìn người đàn ông vạm vỡ trước mặt, anh ta cười nói:- Tôi dẫn cô đi thăm quan một chút.Nói xong liền đi trước. Cô cũng thấy thú vị nên liền chạy theo sau. Vừa đi anh ta vừa nói:- Tôi là trợ lý của giám đốc, cứ gọi tôi là trợ lý Chung.Cô gật đầu hiểu ý. Trợ lý Chung dẫn cô đến phòng kinh tế, chính trị, điện tử... Đi cả một tiếng mà vẫn không hết cả công ty. Cô thấy thắc mắc liền hỏi:- Vậy rốt cuộc công ty chuyên về lĩnh vực gì vậy??Trợ lý Chung nhanh chóng giải thích:- Tất cả các lĩnh vực, công ty Hàn gia đều làm tốt ở các lĩnh vực khác nhau. Đều dưới sự điều hành của giám đốc.Cô hỏi lại:- Giám đốc??Trợ lý Chung nói:- Anh ấy một tay mình gánh vác cả công ty. Chủ tịch vì sức khỏe yếu nên hầu như không có ở công ty.Cô thật sự thán phục Vũ Băng Hàn. Anh ta thật đúng là người bình thường mà. Trợ lý Chung nhận được cuộc gọi nhanh chóng nghe:- Giám đốc có gì giao phó ạ??Bên kia lạnh nhạt nói:- Tôi cần cậu giải thích một số hồ sơ của bộ phận điện tử.Trợ lý Chung nhanh chóng trả lời:- Tôi sẽ đến ngay.Trợ lý Chung quay lại nói với cô:- Tôi đưa cô đến phòng giám đốc, mời đi hướng này.Anh nghiêng người nhường cô đi trước. Cô đi vào thang máy, trợ lý Chung cũng nhanh chóng vào theo liền bấm nút 40. Cô cũng không nói gì chỉ lặng lẽ ngắm phong cảnh qua cửa thang máy trong suốt.