Trần Khiết Băng là con gái duy nhất của Trần Khiết Trang. Trần Khiết Trang qua đời vì bệnh nặng nhà cô lại nghèo không có đủ tiền chữa bệnh cho mẹ nên luôn hận chính bản thân mình hèn nhát, vô dụng. Trần Khiết Băng là sinh viên đại học y dược Bắc Kinh. Nhưng cô đã nghỉ học vì phải lo cho mẹ bệnh ở nhà và đặc biệt nhà cô cũng chả có điều kiện để cô tiếp tục học ở đó. Cô tiếp tục cuộc sống của mình bằng việc nhận sách và dịch sách ở nhà. Đang dịch sách thì đột nhiên nghe tiếng gõ cửa, Khiết Băng nhanh chóng mở cửa hỏi: - Xin hỏi ông tìm ai ạ?? Trước mặt cô là một người đàn ông trung niên và một người trông khá trẻ đứng ở phía sau. Vóc dáng khá cao còn ăn mặc rất bảnh bao. Và cả chiếc xe đậu ở trước nhà rất đắt tiền. Nhìn là biết cũng thuộc dạng tầng lớp thượng lưu. Người đàn ông trung niên lên tiếng hỏi: - Đây có phải là nhà Trần Khiết Trang?? Tôi gật đầu hỏi lại: - Ông vào nhà trước đã. Khiết Băng mời người đàn ông vào nhà. Rót trà mời nước hỏi: - Ông tìm mẹ tôi có việc gì?? Ông ấy chỉ…
Chương 23: Ngày mới
Quan Hệ Bất Chính - Muội MuộiTác giả: Muội MuộiTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngTrần Khiết Băng là con gái duy nhất của Trần Khiết Trang. Trần Khiết Trang qua đời vì bệnh nặng nhà cô lại nghèo không có đủ tiền chữa bệnh cho mẹ nên luôn hận chính bản thân mình hèn nhát, vô dụng. Trần Khiết Băng là sinh viên đại học y dược Bắc Kinh. Nhưng cô đã nghỉ học vì phải lo cho mẹ bệnh ở nhà và đặc biệt nhà cô cũng chả có điều kiện để cô tiếp tục học ở đó. Cô tiếp tục cuộc sống của mình bằng việc nhận sách và dịch sách ở nhà. Đang dịch sách thì đột nhiên nghe tiếng gõ cửa, Khiết Băng nhanh chóng mở cửa hỏi: - Xin hỏi ông tìm ai ạ?? Trước mặt cô là một người đàn ông trung niên và một người trông khá trẻ đứng ở phía sau. Vóc dáng khá cao còn ăn mặc rất bảnh bao. Và cả chiếc xe đậu ở trước nhà rất đắt tiền. Nhìn là biết cũng thuộc dạng tầng lớp thượng lưu. Người đàn ông trung niên lên tiếng hỏi: - Đây có phải là nhà Trần Khiết Trang?? Tôi gật đầu hỏi lại: - Ông vào nhà trước đã. Khiết Băng mời người đàn ông vào nhà. Rót trà mời nước hỏi: - Ông tìm mẹ tôi có việc gì?? Ông ấy chỉ… Giờ cô mới phát hiện hôm nay cô còn phải đi học nữa. Còn 5 phút nữa là chuông reo, cô xác định bị trừ điểm là cái chắc. Cô nhanh chóng thay đồ rồi chạy thẳng ra cổng. Chạy được một đoạn thì một chiếc xe màu đen đậu ngay trước mặt cô. Cửa xe được kéo xuống, người bên trong nói vọng ra:- Lên xe.Cô không ngần ngại liền nhảy vọt lên xe. Cô lúc này mới để ý đến bộ dạng của mình bây giờ tóc thì rối tung, mặt mộc còn chưa tô son trông thật nhợt nhạt. Anh nhìn thấy bộ dạng này của cô cũng không khỏi bật cười, miệng lạnh giọng nói:- Trông cô bây giờ thật ngốc.Cô xấu hổ che mặt. Nhanh chóng chải lại tóc, đánh một chút son rồi xuống xe vọt chạy. Anh nhìn bộ dạng hớt ha hớt hải của cô mà nghĩ: " Cô mà cũng đáng yêu vậy sao??".Ông trời cứu cô một mạng. Hôm nay cũng may không điểm danh đầu giờ. Cô thở phào nhẹ nhõm ngồi vào ghế. Bỗng nhưng lại cảm thấy hơi lạnh lạnh. Quay lưng lại bắt gặp ngay Lý Nhất. Cô gượng gạo hỏi:- Có chuyện gì sao??Lý Nhất lãnh khốc nhìn cô, tay đút túi quần nói từ trên xuống:- Lúc nãy chị đi học với ai??Cô không ngờ cậu ta lại để ý đến vậy. Cô tìm đại một lý do nói:- Là người quen thôi.Lý Nhất vẫn giữ thần thái như vậy hỏi tiếp:- Người quen?? Có vẻ giàu nhỉ?? Chạy chiếc siêu xe phiên bản giới hạn cơ mà??Tên này sao lại để ý đến từng chi tiết đến vậy à?? Nếu cô mà biện hộ nữa chẳng khác nào đang tìm đường chôn mình. Cô cười nói:- Bỏ qua đi, lát nữa tôi bao cậu ăn ở căn tin.Lý Nhất nhanh chóng thay đổi sắc mặt. Nũng nịu nói:- Chị hứa với tôi rồi đó nha!Cô ừ đại một tiếng. Cậu cũng vì vậy mà vui vẻ về chỗ. Còn cả lớp thì nhìn cô chằm chằm. Nhờ có cô mà cái lớp này mới lấy lại được không khí vốn có. Biết cô không đi học tiết đầu, Lý Nhất liền hậm hực khiến cả lớp vì thế chả ai dám lên tiếng. Đến cả giáo viên cũng cảm thấy u ám nên chả có hứng để điểm danh. Cô chỉ mới nghỉ tiết đầu mà cậu ta đã hậm hực như vậy huống gì đến việc cô nghỉ học cả buổi chắc cậu ta lôi từng người trong lớp ra đánh một trận cho hả giận.
Giờ cô mới phát hiện hôm nay cô còn phải đi học nữa. Còn 5 phút nữa là chuông reo, cô xác định bị trừ điểm là cái chắc. Cô nhanh chóng thay đồ rồi chạy thẳng ra cổng. Chạy được một đoạn thì một chiếc xe màu đen đậu ngay trước mặt cô. Cửa xe được kéo xuống, người bên trong nói vọng ra:
- Lên xe.
Cô không ngần ngại liền nhảy vọt lên xe. Cô lúc này mới để ý đến bộ dạng của mình bây giờ tóc thì rối tung, mặt mộc còn chưa tô son trông thật nhợt nhạt. Anh nhìn thấy bộ dạng này của cô cũng không khỏi bật cười, miệng lạnh giọng nói:
- Trông cô bây giờ thật ngốc.
Cô xấu hổ che mặt. Nhanh chóng chải lại tóc, đánh một chút son rồi xuống xe vọt chạy. Anh nhìn bộ dạng hớt ha hớt hải của cô mà nghĩ: " Cô mà cũng đáng yêu vậy sao??".
Ông trời cứu cô một mạng. Hôm nay cũng may không điểm danh đầu giờ. Cô thở phào nhẹ nhõm ngồi vào ghế. Bỗng nhưng lại cảm thấy hơi lạnh lạnh. Quay lưng lại bắt gặp ngay Lý Nhất. Cô gượng gạo hỏi:
- Có chuyện gì sao??
Lý Nhất lãnh khốc nhìn cô, tay đút túi quần nói từ trên xuống:
- Lúc nãy chị đi học với ai??
Cô không ngờ cậu ta lại để ý đến vậy. Cô tìm đại một lý do nói:
- Là người quen thôi.
Lý Nhất vẫn giữ thần thái như vậy hỏi tiếp:
- Người quen?? Có vẻ giàu nhỉ?? Chạy chiếc siêu xe phiên bản giới hạn cơ mà??
Tên này sao lại để ý đến từng chi tiết đến vậy à?? Nếu cô mà biện hộ nữa chẳng khác nào đang tìm đường chôn mình. Cô cười nói:
- Bỏ qua đi, lát nữa tôi bao cậu ăn ở căn tin.
Lý Nhất nhanh chóng thay đổi sắc mặt. Nũng nịu nói:
- Chị hứa với tôi rồi đó nha!
Cô ừ đại một tiếng. Cậu cũng vì vậy mà vui vẻ về chỗ. Còn cả lớp thì nhìn cô chằm chằm. Nhờ có cô mà cái lớp này mới lấy lại được không khí vốn có. Biết cô không đi học tiết đầu, Lý Nhất liền hậm hực khiến cả lớp vì thế chả ai dám lên tiếng. Đến cả giáo viên cũng cảm thấy u ám nên chả có hứng để điểm danh. Cô chỉ mới nghỉ tiết đầu mà cậu ta đã hậm hực như vậy huống gì đến việc cô nghỉ học cả buổi chắc cậu ta lôi từng người trong lớp ra đánh một trận cho hả giận.
Quan Hệ Bất Chính - Muội MuộiTác giả: Muội MuộiTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngTrần Khiết Băng là con gái duy nhất của Trần Khiết Trang. Trần Khiết Trang qua đời vì bệnh nặng nhà cô lại nghèo không có đủ tiền chữa bệnh cho mẹ nên luôn hận chính bản thân mình hèn nhát, vô dụng. Trần Khiết Băng là sinh viên đại học y dược Bắc Kinh. Nhưng cô đã nghỉ học vì phải lo cho mẹ bệnh ở nhà và đặc biệt nhà cô cũng chả có điều kiện để cô tiếp tục học ở đó. Cô tiếp tục cuộc sống của mình bằng việc nhận sách và dịch sách ở nhà. Đang dịch sách thì đột nhiên nghe tiếng gõ cửa, Khiết Băng nhanh chóng mở cửa hỏi: - Xin hỏi ông tìm ai ạ?? Trước mặt cô là một người đàn ông trung niên và một người trông khá trẻ đứng ở phía sau. Vóc dáng khá cao còn ăn mặc rất bảnh bao. Và cả chiếc xe đậu ở trước nhà rất đắt tiền. Nhìn là biết cũng thuộc dạng tầng lớp thượng lưu. Người đàn ông trung niên lên tiếng hỏi: - Đây có phải là nhà Trần Khiết Trang?? Tôi gật đầu hỏi lại: - Ông vào nhà trước đã. Khiết Băng mời người đàn ông vào nhà. Rót trà mời nước hỏi: - Ông tìm mẹ tôi có việc gì?? Ông ấy chỉ… Giờ cô mới phát hiện hôm nay cô còn phải đi học nữa. Còn 5 phút nữa là chuông reo, cô xác định bị trừ điểm là cái chắc. Cô nhanh chóng thay đồ rồi chạy thẳng ra cổng. Chạy được một đoạn thì một chiếc xe màu đen đậu ngay trước mặt cô. Cửa xe được kéo xuống, người bên trong nói vọng ra:- Lên xe.Cô không ngần ngại liền nhảy vọt lên xe. Cô lúc này mới để ý đến bộ dạng của mình bây giờ tóc thì rối tung, mặt mộc còn chưa tô son trông thật nhợt nhạt. Anh nhìn thấy bộ dạng này của cô cũng không khỏi bật cười, miệng lạnh giọng nói:- Trông cô bây giờ thật ngốc.Cô xấu hổ che mặt. Nhanh chóng chải lại tóc, đánh một chút son rồi xuống xe vọt chạy. Anh nhìn bộ dạng hớt ha hớt hải của cô mà nghĩ: " Cô mà cũng đáng yêu vậy sao??".Ông trời cứu cô một mạng. Hôm nay cũng may không điểm danh đầu giờ. Cô thở phào nhẹ nhõm ngồi vào ghế. Bỗng nhưng lại cảm thấy hơi lạnh lạnh. Quay lưng lại bắt gặp ngay Lý Nhất. Cô gượng gạo hỏi:- Có chuyện gì sao??Lý Nhất lãnh khốc nhìn cô, tay đút túi quần nói từ trên xuống:- Lúc nãy chị đi học với ai??Cô không ngờ cậu ta lại để ý đến vậy. Cô tìm đại một lý do nói:- Là người quen thôi.Lý Nhất vẫn giữ thần thái như vậy hỏi tiếp:- Người quen?? Có vẻ giàu nhỉ?? Chạy chiếc siêu xe phiên bản giới hạn cơ mà??Tên này sao lại để ý đến từng chi tiết đến vậy à?? Nếu cô mà biện hộ nữa chẳng khác nào đang tìm đường chôn mình. Cô cười nói:- Bỏ qua đi, lát nữa tôi bao cậu ăn ở căn tin.Lý Nhất nhanh chóng thay đổi sắc mặt. Nũng nịu nói:- Chị hứa với tôi rồi đó nha!Cô ừ đại một tiếng. Cậu cũng vì vậy mà vui vẻ về chỗ. Còn cả lớp thì nhìn cô chằm chằm. Nhờ có cô mà cái lớp này mới lấy lại được không khí vốn có. Biết cô không đi học tiết đầu, Lý Nhất liền hậm hực khiến cả lớp vì thế chả ai dám lên tiếng. Đến cả giáo viên cũng cảm thấy u ám nên chả có hứng để điểm danh. Cô chỉ mới nghỉ tiết đầu mà cậu ta đã hậm hực như vậy huống gì đến việc cô nghỉ học cả buổi chắc cậu ta lôi từng người trong lớp ra đánh một trận cho hả giận.