Tác giả:

Trần Khiết Băng là con gái duy nhất của Trần Khiết Trang. Trần Khiết Trang qua đời vì bệnh nặng nhà cô lại nghèo không có đủ tiền chữa bệnh cho mẹ nên luôn hận chính bản thân mình hèn nhát, vô dụng. Trần Khiết Băng là sinh viên đại học y dược Bắc Kinh. Nhưng cô đã nghỉ học vì phải lo cho mẹ bệnh ở nhà và đặc biệt nhà cô cũng chả có điều kiện để cô tiếp tục học ở đó. Cô tiếp tục cuộc sống của mình bằng việc nhận sách và dịch sách ở nhà. Đang dịch sách thì đột nhiên nghe tiếng gõ cửa, Khiết Băng nhanh chóng mở cửa hỏi: - Xin hỏi ông tìm ai ạ?? Trước mặt cô là một người đàn ông trung niên và một người trông khá trẻ đứng ở phía sau. Vóc dáng khá cao còn ăn mặc rất bảnh bao. Và cả chiếc xe đậu ở trước nhà rất đắt tiền. Nhìn là biết cũng thuộc dạng tầng lớp thượng lưu. Người đàn ông trung niên lên tiếng hỏi: - Đây có phải là nhà Trần Khiết Trang?? Tôi gật đầu hỏi lại: - Ông vào nhà trước đã. Khiết Băng mời người đàn ông vào nhà. Rót trà mời nước hỏi: - Ông tìm mẹ tôi có việc gì?? Ông ấy chỉ…

Chương 28: Làm bạn gái tôi đi!!

Quan Hệ Bất Chính - Muội MuộiTác giả: Muội MuộiTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngTrần Khiết Băng là con gái duy nhất của Trần Khiết Trang. Trần Khiết Trang qua đời vì bệnh nặng nhà cô lại nghèo không có đủ tiền chữa bệnh cho mẹ nên luôn hận chính bản thân mình hèn nhát, vô dụng. Trần Khiết Băng là sinh viên đại học y dược Bắc Kinh. Nhưng cô đã nghỉ học vì phải lo cho mẹ bệnh ở nhà và đặc biệt nhà cô cũng chả có điều kiện để cô tiếp tục học ở đó. Cô tiếp tục cuộc sống của mình bằng việc nhận sách và dịch sách ở nhà. Đang dịch sách thì đột nhiên nghe tiếng gõ cửa, Khiết Băng nhanh chóng mở cửa hỏi: - Xin hỏi ông tìm ai ạ?? Trước mặt cô là một người đàn ông trung niên và một người trông khá trẻ đứng ở phía sau. Vóc dáng khá cao còn ăn mặc rất bảnh bao. Và cả chiếc xe đậu ở trước nhà rất đắt tiền. Nhìn là biết cũng thuộc dạng tầng lớp thượng lưu. Người đàn ông trung niên lên tiếng hỏi: - Đây có phải là nhà Trần Khiết Trang?? Tôi gật đầu hỏi lại: - Ông vào nhà trước đã. Khiết Băng mời người đàn ông vào nhà. Rót trà mời nước hỏi: - Ông tìm mẹ tôi có việc gì?? Ông ấy chỉ… Còn cô vẫn đứng ngây ngốc trong phòng đọc sách. Vô thức đưa tay sờ đôi môi. Lúc nãy là cô hôn anh ấy sao?? Đột nhiên trong đầu lại nhớ đến viễn cảnh lúc hai người hôn nhau say đắm. Cô đánh lên đầu mình một cái nghĩ thầm:" Mày đang làm gì vậy hả Khiết Băng?? Mày là mẹ của anh ta đó?? Làm sao có thể đối diện với anh ta nữa đây chứ??". Cứ nghĩ đến cô liền đỏ mặt, xấu hổ chạy ra khỏi phòng sách. Vừa mở cửa liền đụng phải bà quản gia. Bà quản gia thấy cô đỏ mặt liền hỏi:- Cháu không khỏe ở đâu sao??Cô lúc này càng thẹn hơn, không nói gì chỉ ôm mặt chạy lên lầu. Bà quản gia thì vẫn đứng ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang diễn ra.Cô mặc dù đã tắm rửa xong xuôi nhưng lại chả muốn xuống. Tiếng gõ cửa làm cô giật mình, cô nhanh chóng chạy ra mở cửa. Vừa mở cửa liền chạm ngay mặt anh, cô giật mình trợn tròn mắt. Còn anh thì vẫn thản nhiên đút tay vào quần dựa vào tường nói:- Cô định tôi mời cô xuống ăn thật hả??Cô nhanh chóng hiểu ý liền chạy một mạch xuống nhà bếp. Anh thì nhìn dáng chạy của cô cũng không giấu nổi nụ cười. Anh thở dài đóng cửa giúp cô rồi thong thả đi xuống.Cô từ khi xuống lầu cứ cúi mặt, liên tục ăn cơm. Vũ Băng Lãnh thấy lạ hỏi:- Con làm sao vậy Khiết Băng??Cô lúc này mới giật mình ngẩng đầu và thế là lại chạm ngay ánh mắt của anh. Cô nhỏ giọng trả lời:- Con... Con không sao đâu ạ, ông mau ăn cơm nhanh đi kẻo nguội mất.Riêng anh vẫn cứ khoanh tay nhìn cô chằm chằm làm cô phải ấp a ấp úng.Cuối cùng cũng xong bữa ăn, cô nhanh chóng dọn đồ xuống thì anh lạnh nhạt nói:- Chút nữa đến phòng sách giúp tôi tìm sách.Nói xong anh lạnh lùng bước đi. Cô thì lại ngơ ra đấy, hai chữ "phòng sách" hiện bên tai cô mồn một. Cô lại nhớ đến cảnh tượng xấu hổ đó nữa rồi. Bà quản gia thấy cô cứ đứng ngơ ra liền cầm khay nói:- Cháu mau tìm sách giúp cậu chủ đi, chuyện này cứ để ta và người giúp việc là được. Mau lên, cậu chủ mà nổi giận là không xong đâu.Cô nghe vậy liền lẳng lặng mà đi. Đứng trước cửa tim cô lại đập liên hồi, cô đành hít một hơi thật sâu rồi mở cửa. Vừa vào liền thấy anh ngồi ngang nhiên trên ghế chân gác lên bàn, lạnh nhạt nói:- Cô muốn để tôi chờ??Cô bây giờ chỉ muốn thoát khỏi đây thật nhanh, vào thẳng vấn đề:- Anh muốn tôi tìm quyển sách nào??Anh đưa mắt nhìn vô phía tủ sách đối diện, nói:- Cuốn sách khảo cổ ở tủ đối diện.Cô nghe xong liền quay lưng tìm. Cứ tưởng mọi chuyện sẽ dễ dàng nào ngờ nó quá cao, cái tủ này cũng phải chứ hơn 1000 quyển. Cô nhìn cũng phải choáng ngợp. Nhưng cũng đành vùi đầu tìm. Một tiếng... Hai tiếng... Ba tiếng... Cô lục tung cả lên nhưng chả thấy cuốn sách nào mang tên khảo cổ. Còn anh thì lại nhâm nhi ly trà nóng cùng với tờ báo trông thật nhàn rỗi. Đúng lúc định tìm lại thì anh nói:- Làm bạn gái tôi đi!!

Còn cô vẫn đứng ngây ngốc trong phòng đọc sách. Vô thức đưa tay sờ đôi môi. Lúc nãy là cô hôn anh ấy sao?? Đột nhiên trong đầu lại nhớ đến viễn cảnh lúc hai người hôn nhau say đắm. Cô đánh lên đầu mình một cái nghĩ thầm:" Mày đang làm gì vậy hả Khiết Băng?? Mày là mẹ của anh ta đó?? Làm sao có thể đối diện với anh ta nữa đây chứ??". Cứ nghĩ đến cô liền đỏ mặt, xấu hổ chạy ra khỏi phòng sách. Vừa mở cửa liền đụng phải bà quản gia. Bà quản gia thấy cô đỏ mặt liền hỏi:

- Cháu không khỏe ở đâu sao??

Cô lúc này càng thẹn hơn, không nói gì chỉ ôm mặt chạy lên lầu. Bà quản gia thì vẫn đứng ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang diễn ra.

Cô mặc dù đã tắm rửa xong xuôi nhưng lại chả muốn xuống. Tiếng gõ cửa làm cô giật mình, cô nhanh chóng chạy ra mở cửa. Vừa mở cửa liền chạm ngay mặt anh, cô giật mình trợn tròn mắt. Còn anh thì vẫn thản nhiên đút tay vào quần dựa vào tường nói:

- Cô định tôi mời cô xuống ăn thật hả??

Cô nhanh chóng hiểu ý liền chạy một mạch xuống nhà bếp. Anh thì nhìn dáng chạy của cô cũng không giấu nổi nụ cười. Anh thở dài đóng cửa giúp cô rồi thong thả đi xuống.

Cô từ khi xuống lầu cứ cúi mặt, liên tục ăn cơm. Vũ Băng Lãnh thấy lạ hỏi:

- Con làm sao vậy Khiết Băng??

Cô lúc này mới giật mình ngẩng đầu và thế là lại chạm ngay ánh mắt của anh. Cô nhỏ giọng trả lời:

- Con... Con không sao đâu ạ, ông mau ăn cơm nhanh đi kẻo nguội mất.

Riêng anh vẫn cứ khoanh tay nhìn cô chằm chằm làm cô phải ấp a ấp úng.

Cuối cùng cũng xong bữa ăn, cô nhanh chóng dọn đồ xuống thì anh lạnh nhạt nói:

- Chút nữa đến phòng sách giúp tôi tìm sách.

Nói xong anh lạnh lùng bước đi. Cô thì lại ngơ ra đấy, hai chữ "phòng sách" hiện bên tai cô mồn một. Cô lại nhớ đến cảnh tượng xấu hổ đó nữa rồi. Bà quản gia thấy cô cứ đứng ngơ ra liền cầm khay nói:

- Cháu mau tìm sách giúp cậu chủ đi, chuyện này cứ để ta và người giúp việc là được. Mau lên, cậu chủ mà nổi giận là không xong đâu.

Cô nghe vậy liền lẳng lặng mà đi. Đứng trước cửa tim cô lại đập liên hồi, cô đành hít một hơi thật sâu rồi mở cửa. Vừa vào liền thấy anh ngồi ngang nhiên trên ghế chân gác lên bàn, lạnh nhạt nói:

- Cô muốn để tôi chờ??

Cô bây giờ chỉ muốn thoát khỏi đây thật nhanh, vào thẳng vấn đề:

- Anh muốn tôi tìm quyển sách nào??

Anh đưa mắt nhìn vô phía tủ sách đối diện, nói:

- Cuốn sách khảo cổ ở tủ đối diện.

Cô nghe xong liền quay lưng tìm. Cứ tưởng mọi chuyện sẽ dễ dàng nào ngờ nó quá cao, cái tủ này cũng phải chứ hơn 1000 quyển. Cô nhìn cũng phải choáng ngợp. Nhưng cũng đành vùi đầu tìm. Một tiếng... Hai tiếng... Ba tiếng... Cô lục tung cả lên nhưng chả thấy cuốn sách nào mang tên khảo cổ. Còn anh thì lại nhâm nhi ly trà nóng cùng với tờ báo trông thật nhàn rỗi. Đúng lúc định tìm lại thì anh nói:

- Làm bạn gái tôi đi!!

Quan Hệ Bất Chính - Muội MuộiTác giả: Muội MuộiTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngTrần Khiết Băng là con gái duy nhất của Trần Khiết Trang. Trần Khiết Trang qua đời vì bệnh nặng nhà cô lại nghèo không có đủ tiền chữa bệnh cho mẹ nên luôn hận chính bản thân mình hèn nhát, vô dụng. Trần Khiết Băng là sinh viên đại học y dược Bắc Kinh. Nhưng cô đã nghỉ học vì phải lo cho mẹ bệnh ở nhà và đặc biệt nhà cô cũng chả có điều kiện để cô tiếp tục học ở đó. Cô tiếp tục cuộc sống của mình bằng việc nhận sách và dịch sách ở nhà. Đang dịch sách thì đột nhiên nghe tiếng gõ cửa, Khiết Băng nhanh chóng mở cửa hỏi: - Xin hỏi ông tìm ai ạ?? Trước mặt cô là một người đàn ông trung niên và một người trông khá trẻ đứng ở phía sau. Vóc dáng khá cao còn ăn mặc rất bảnh bao. Và cả chiếc xe đậu ở trước nhà rất đắt tiền. Nhìn là biết cũng thuộc dạng tầng lớp thượng lưu. Người đàn ông trung niên lên tiếng hỏi: - Đây có phải là nhà Trần Khiết Trang?? Tôi gật đầu hỏi lại: - Ông vào nhà trước đã. Khiết Băng mời người đàn ông vào nhà. Rót trà mời nước hỏi: - Ông tìm mẹ tôi có việc gì?? Ông ấy chỉ… Còn cô vẫn đứng ngây ngốc trong phòng đọc sách. Vô thức đưa tay sờ đôi môi. Lúc nãy là cô hôn anh ấy sao?? Đột nhiên trong đầu lại nhớ đến viễn cảnh lúc hai người hôn nhau say đắm. Cô đánh lên đầu mình một cái nghĩ thầm:" Mày đang làm gì vậy hả Khiết Băng?? Mày là mẹ của anh ta đó?? Làm sao có thể đối diện với anh ta nữa đây chứ??". Cứ nghĩ đến cô liền đỏ mặt, xấu hổ chạy ra khỏi phòng sách. Vừa mở cửa liền đụng phải bà quản gia. Bà quản gia thấy cô đỏ mặt liền hỏi:- Cháu không khỏe ở đâu sao??Cô lúc này càng thẹn hơn, không nói gì chỉ ôm mặt chạy lên lầu. Bà quản gia thì vẫn đứng ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang diễn ra.Cô mặc dù đã tắm rửa xong xuôi nhưng lại chả muốn xuống. Tiếng gõ cửa làm cô giật mình, cô nhanh chóng chạy ra mở cửa. Vừa mở cửa liền chạm ngay mặt anh, cô giật mình trợn tròn mắt. Còn anh thì vẫn thản nhiên đút tay vào quần dựa vào tường nói:- Cô định tôi mời cô xuống ăn thật hả??Cô nhanh chóng hiểu ý liền chạy một mạch xuống nhà bếp. Anh thì nhìn dáng chạy của cô cũng không giấu nổi nụ cười. Anh thở dài đóng cửa giúp cô rồi thong thả đi xuống.Cô từ khi xuống lầu cứ cúi mặt, liên tục ăn cơm. Vũ Băng Lãnh thấy lạ hỏi:- Con làm sao vậy Khiết Băng??Cô lúc này mới giật mình ngẩng đầu và thế là lại chạm ngay ánh mắt của anh. Cô nhỏ giọng trả lời:- Con... Con không sao đâu ạ, ông mau ăn cơm nhanh đi kẻo nguội mất.Riêng anh vẫn cứ khoanh tay nhìn cô chằm chằm làm cô phải ấp a ấp úng.Cuối cùng cũng xong bữa ăn, cô nhanh chóng dọn đồ xuống thì anh lạnh nhạt nói:- Chút nữa đến phòng sách giúp tôi tìm sách.Nói xong anh lạnh lùng bước đi. Cô thì lại ngơ ra đấy, hai chữ "phòng sách" hiện bên tai cô mồn một. Cô lại nhớ đến cảnh tượng xấu hổ đó nữa rồi. Bà quản gia thấy cô cứ đứng ngơ ra liền cầm khay nói:- Cháu mau tìm sách giúp cậu chủ đi, chuyện này cứ để ta và người giúp việc là được. Mau lên, cậu chủ mà nổi giận là không xong đâu.Cô nghe vậy liền lẳng lặng mà đi. Đứng trước cửa tim cô lại đập liên hồi, cô đành hít một hơi thật sâu rồi mở cửa. Vừa vào liền thấy anh ngồi ngang nhiên trên ghế chân gác lên bàn, lạnh nhạt nói:- Cô muốn để tôi chờ??Cô bây giờ chỉ muốn thoát khỏi đây thật nhanh, vào thẳng vấn đề:- Anh muốn tôi tìm quyển sách nào??Anh đưa mắt nhìn vô phía tủ sách đối diện, nói:- Cuốn sách khảo cổ ở tủ đối diện.Cô nghe xong liền quay lưng tìm. Cứ tưởng mọi chuyện sẽ dễ dàng nào ngờ nó quá cao, cái tủ này cũng phải chứ hơn 1000 quyển. Cô nhìn cũng phải choáng ngợp. Nhưng cũng đành vùi đầu tìm. Một tiếng... Hai tiếng... Ba tiếng... Cô lục tung cả lên nhưng chả thấy cuốn sách nào mang tên khảo cổ. Còn anh thì lại nhâm nhi ly trà nóng cùng với tờ báo trông thật nhàn rỗi. Đúng lúc định tìm lại thì anh nói:- Làm bạn gái tôi đi!!

Chương 28: Làm bạn gái tôi đi!!