Tác giả:

Trần Khiết Băng là con gái duy nhất của Trần Khiết Trang. Trần Khiết Trang qua đời vì bệnh nặng nhà cô lại nghèo không có đủ tiền chữa bệnh cho mẹ nên luôn hận chính bản thân mình hèn nhát, vô dụng. Trần Khiết Băng là sinh viên đại học y dược Bắc Kinh. Nhưng cô đã nghỉ học vì phải lo cho mẹ bệnh ở nhà và đặc biệt nhà cô cũng chả có điều kiện để cô tiếp tục học ở đó. Cô tiếp tục cuộc sống của mình bằng việc nhận sách và dịch sách ở nhà. Đang dịch sách thì đột nhiên nghe tiếng gõ cửa, Khiết Băng nhanh chóng mở cửa hỏi: - Xin hỏi ông tìm ai ạ?? Trước mặt cô là một người đàn ông trung niên và một người trông khá trẻ đứng ở phía sau. Vóc dáng khá cao còn ăn mặc rất bảnh bao. Và cả chiếc xe đậu ở trước nhà rất đắt tiền. Nhìn là biết cũng thuộc dạng tầng lớp thượng lưu. Người đàn ông trung niên lên tiếng hỏi: - Đây có phải là nhà Trần Khiết Trang?? Tôi gật đầu hỏi lại: - Ông vào nhà trước đã. Khiết Băng mời người đàn ông vào nhà. Rót trà mời nước hỏi: - Ông tìm mẹ tôi có việc gì?? Ông ấy chỉ…

Chương 36: Cá cược

Quan Hệ Bất Chính - Muội MuộiTác giả: Muội MuộiTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngTrần Khiết Băng là con gái duy nhất của Trần Khiết Trang. Trần Khiết Trang qua đời vì bệnh nặng nhà cô lại nghèo không có đủ tiền chữa bệnh cho mẹ nên luôn hận chính bản thân mình hèn nhát, vô dụng. Trần Khiết Băng là sinh viên đại học y dược Bắc Kinh. Nhưng cô đã nghỉ học vì phải lo cho mẹ bệnh ở nhà và đặc biệt nhà cô cũng chả có điều kiện để cô tiếp tục học ở đó. Cô tiếp tục cuộc sống của mình bằng việc nhận sách và dịch sách ở nhà. Đang dịch sách thì đột nhiên nghe tiếng gõ cửa, Khiết Băng nhanh chóng mở cửa hỏi: - Xin hỏi ông tìm ai ạ?? Trước mặt cô là một người đàn ông trung niên và một người trông khá trẻ đứng ở phía sau. Vóc dáng khá cao còn ăn mặc rất bảnh bao. Và cả chiếc xe đậu ở trước nhà rất đắt tiền. Nhìn là biết cũng thuộc dạng tầng lớp thượng lưu. Người đàn ông trung niên lên tiếng hỏi: - Đây có phải là nhà Trần Khiết Trang?? Tôi gật đầu hỏi lại: - Ông vào nhà trước đã. Khiết Băng mời người đàn ông vào nhà. Rót trà mời nước hỏi: - Ông tìm mẹ tôi có việc gì?? Ông ấy chỉ… Nhất Ngũ vừa ra khỏi công ty Vũ Thị liền lấy điện thoại ra. Khóe môi anh nhếch lên khi nhìn thấy tên " Khiết Băng". Sau một hồi đổ chuông thì bên kia trả lời:- Này, bây giờ mới nhớ đến tớ đấy à??Nhất Ngũ cười bỏ tay vào quần thong thả đến nhà xe:- Tớ chuộc lỗi với cậu đây, muốn đi ăn chút gì đó không??Cô ngẫm nghĩ một chút rồi trả lời:- Cậu đưa tớ ăn vịt nướng đi?!Nhất Ngũ không khỏi bật cười nói:- Sao tự nhiên cậu lại muốn ăn món đó?? Tớ đưa cậu đi ăn món mắc tiền hơn.Cô cười nói:- Không cần đâu, ăn món mấy món mắc tiền không hợp khẩu vị với tớ.Nhất Ngũ bắt đầu lái xe hỏi:- Cậu đang ở đâu?? Tớ đón cậu.Cô nghe vậy liền nhảy tọt xuống giường nhìn vào tủ quần áo nói:- Tớ đang ở nhà, à tớ mới tìm được cái áo lúc trước cậu tặng tớ này.Nhất Ngũ bắt đầu tăng tốc nói:- Tớ đợi cậu.Cô cúp máy liền lấy bộ đồ mà Nhất Ngũ tặng rồi nhanh chóng thay đồ. Chưa đầy 10 phút đã đến cổng nhà Vũ gia. Cô cũng chuẩn bị xong liền chạy nhanh xuống cổng. Nhất Ngũ mấy tuần rồi không gặp cô nên nhìn bộ dáng nhỏ con của cô chạy đúng là nhớ thật. Cô thấy anh liền chạy thục mạng đến xe, rồi chui tọt vào. Bộ đồ Nhất Ngũ tặng là một chiếc áo hở vai, lộ ra đôi vai trắng ngần. Nhất Ngũ nhìn cô đến ngẩn ngơ. Cô ngượng ngùng cúi đầu thỏ thẻ:- Cậu đừng nhìn tớ như vậy nữa.Nhất Ngũ lúc này mới hoàn hồn, khôi phục dáng vẻ ban đầu nói:- Hôm nay cậu đẹp thật đấy!!Cô đỏ mặt không nói gì. Nhất Ngũ cũng bắt đầu khởi động xe. Nhất Ngũ cũng không quên hỏi cô:- Dạo này không có tớ, cậu sống tốt chứ??Cô liền quay sang kể chuyện:- Tất nhiên rồi, vắng cậu bớt một người ồn ào....Nhất Ngũ nhìn cô vui như vậy cũng cảm thấy yên lòng. Rồi anh sẽ mang cô đi nhanh thôi. Đợi anh, Khiết Băng.Ngồi trên xe một lúc, cuối cùng cũng đến nơi bán vịt nướng ngon nhất Thượng Hải. Lúc nhỏ, cô và Nhất Ngũ hay tới đây ăn mỗi khi đi học về. Cô bước xuống xe, bao nhiêu kỉ niệm lại ùa về. Nhất Ngũ cất xe xong cũng nhanh chóng quay lại, đưa tay mời:- Vào thôi người đẹp!?Cô cười rồi hai người cùng đi vào. Khung cảnh của quán vẫn cứ như vậy chỉ khác rằng quán đã thay chủ nhưng hương vị vẫn đậm đà. Đang ăn thì Nhất Ngũ buông đũa xuống hỏi:- Cậu đã để ý đến ai chưa??Cô bất ngờ với câu hỏi này của Nhất Ngũ, miệng cười cười nói:- Sao tự nhiên lại hỏi tớ như vậy??Nhất Ngũ nhanh chóng che giấu bằng nụ cười, gắp cho cô một miếng thịt nói:- Tớ chỉ hỏi như vậy thôi, có dám cá cược với tớ không??Cô vừa nhai miếng thịt hỏi lại:- Cá cược gì??Nhất Ngũ ngồi nghiêm túc nói:- Nếu như đến lúc cả hai chúng ta 30 tuổi nhưng vẫn chưa có ai thì cậu sẽ gả cho tớ!!Cô ngẫm nghĩ một lúc cười đáp:- Được.

Nhất Ngũ vừa ra khỏi công ty Vũ Thị liền lấy điện thoại ra. Khóe môi anh nhếch lên khi nhìn thấy tên " Khiết Băng". Sau một hồi đổ chuông thì bên kia trả lời:

- Này, bây giờ mới nhớ đến tớ đấy à??

Nhất Ngũ cười bỏ tay vào quần thong thả đến nhà xe:

- Tớ chuộc lỗi với cậu đây, muốn đi ăn chút gì đó không??

Cô ngẫm nghĩ một chút rồi trả lời:

- Cậu đưa tớ ăn vịt nướng đi?!

Nhất Ngũ không khỏi bật cười nói:

- Sao tự nhiên cậu lại muốn ăn món đó?? Tớ đưa cậu đi ăn món mắc tiền hơn.

Cô cười nói:

- Không cần đâu, ăn món mấy món mắc tiền không hợp khẩu vị với tớ.

Nhất Ngũ bắt đầu lái xe hỏi:

- Cậu đang ở đâu?? Tớ đón cậu.

Cô nghe vậy liền nhảy tọt xuống giường nhìn vào tủ quần áo nói:

- Tớ đang ở nhà, à tớ mới tìm được cái áo lúc trước cậu tặng tớ này.

Nhất Ngũ bắt đầu tăng tốc nói:

- Tớ đợi cậu.

Cô cúp máy liền lấy bộ đồ mà Nhất Ngũ tặng rồi nhanh chóng thay đồ. Chưa đầy 10 phút đã đến cổng nhà Vũ gia. Cô cũng chuẩn bị xong liền chạy nhanh xuống cổng. Nhất Ngũ mấy tuần rồi không gặp cô nên nhìn bộ dáng nhỏ con của cô chạy đúng là nhớ thật. Cô thấy anh liền chạy thục mạng đến xe, rồi chui tọt vào. Bộ đồ Nhất Ngũ tặng là một chiếc áo hở vai, lộ ra đôi vai trắng ngần. Nhất Ngũ nhìn cô đến ngẩn ngơ. Cô ngượng ngùng cúi đầu thỏ thẻ:

- Cậu đừng nhìn tớ như vậy nữa.

Nhất Ngũ lúc này mới hoàn hồn, khôi phục dáng vẻ ban đầu nói:

- Hôm nay cậu đẹp thật đấy!!

Cô đỏ mặt không nói gì. Nhất Ngũ cũng bắt đầu khởi động xe. Nhất Ngũ cũng không quên hỏi cô:

- Dạo này không có tớ, cậu sống tốt chứ??

Cô liền quay sang kể chuyện:

- Tất nhiên rồi, vắng cậu bớt một người ồn ào....

Nhất Ngũ nhìn cô vui như vậy cũng cảm thấy yên lòng. Rồi anh sẽ mang cô đi nhanh thôi. Đợi anh, Khiết Băng.

Ngồi trên xe một lúc, cuối cùng cũng đến nơi bán vịt nướng ngon nhất Thượng Hải. Lúc nhỏ, cô và Nhất Ngũ hay tới đây ăn mỗi khi đi học về. Cô bước xuống xe, bao nhiêu kỉ niệm lại ùa về. Nhất Ngũ cất xe xong cũng nhanh chóng quay lại, đưa tay mời:

- Vào thôi người đẹp!?

Cô cười rồi hai người cùng đi vào. Khung cảnh của quán vẫn cứ như vậy chỉ khác rằng quán đã thay chủ nhưng hương vị vẫn đậm đà. Đang ăn thì Nhất Ngũ buông đũa xuống hỏi:

- Cậu đã để ý đến ai chưa??

Cô bất ngờ với câu hỏi này của Nhất Ngũ, miệng cười cười nói:

- Sao tự nhiên lại hỏi tớ như vậy??

Nhất Ngũ nhanh chóng che giấu bằng nụ cười, gắp cho cô một miếng thịt nói:

- Tớ chỉ hỏi như vậy thôi, có dám cá cược với tớ không??

Cô vừa nhai miếng thịt hỏi lại:

- Cá cược gì??

Nhất Ngũ ngồi nghiêm túc nói:

- Nếu như đến lúc cả hai chúng ta 30 tuổi nhưng vẫn chưa có ai thì cậu sẽ gả cho tớ!!

Cô ngẫm nghĩ một lúc cười đáp:

- Được.

Quan Hệ Bất Chính - Muội MuộiTác giả: Muội MuộiTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngTrần Khiết Băng là con gái duy nhất của Trần Khiết Trang. Trần Khiết Trang qua đời vì bệnh nặng nhà cô lại nghèo không có đủ tiền chữa bệnh cho mẹ nên luôn hận chính bản thân mình hèn nhát, vô dụng. Trần Khiết Băng là sinh viên đại học y dược Bắc Kinh. Nhưng cô đã nghỉ học vì phải lo cho mẹ bệnh ở nhà và đặc biệt nhà cô cũng chả có điều kiện để cô tiếp tục học ở đó. Cô tiếp tục cuộc sống của mình bằng việc nhận sách và dịch sách ở nhà. Đang dịch sách thì đột nhiên nghe tiếng gõ cửa, Khiết Băng nhanh chóng mở cửa hỏi: - Xin hỏi ông tìm ai ạ?? Trước mặt cô là một người đàn ông trung niên và một người trông khá trẻ đứng ở phía sau. Vóc dáng khá cao còn ăn mặc rất bảnh bao. Và cả chiếc xe đậu ở trước nhà rất đắt tiền. Nhìn là biết cũng thuộc dạng tầng lớp thượng lưu. Người đàn ông trung niên lên tiếng hỏi: - Đây có phải là nhà Trần Khiết Trang?? Tôi gật đầu hỏi lại: - Ông vào nhà trước đã. Khiết Băng mời người đàn ông vào nhà. Rót trà mời nước hỏi: - Ông tìm mẹ tôi có việc gì?? Ông ấy chỉ… Nhất Ngũ vừa ra khỏi công ty Vũ Thị liền lấy điện thoại ra. Khóe môi anh nhếch lên khi nhìn thấy tên " Khiết Băng". Sau một hồi đổ chuông thì bên kia trả lời:- Này, bây giờ mới nhớ đến tớ đấy à??Nhất Ngũ cười bỏ tay vào quần thong thả đến nhà xe:- Tớ chuộc lỗi với cậu đây, muốn đi ăn chút gì đó không??Cô ngẫm nghĩ một chút rồi trả lời:- Cậu đưa tớ ăn vịt nướng đi?!Nhất Ngũ không khỏi bật cười nói:- Sao tự nhiên cậu lại muốn ăn món đó?? Tớ đưa cậu đi ăn món mắc tiền hơn.Cô cười nói:- Không cần đâu, ăn món mấy món mắc tiền không hợp khẩu vị với tớ.Nhất Ngũ bắt đầu lái xe hỏi:- Cậu đang ở đâu?? Tớ đón cậu.Cô nghe vậy liền nhảy tọt xuống giường nhìn vào tủ quần áo nói:- Tớ đang ở nhà, à tớ mới tìm được cái áo lúc trước cậu tặng tớ này.Nhất Ngũ bắt đầu tăng tốc nói:- Tớ đợi cậu.Cô cúp máy liền lấy bộ đồ mà Nhất Ngũ tặng rồi nhanh chóng thay đồ. Chưa đầy 10 phút đã đến cổng nhà Vũ gia. Cô cũng chuẩn bị xong liền chạy nhanh xuống cổng. Nhất Ngũ mấy tuần rồi không gặp cô nên nhìn bộ dáng nhỏ con của cô chạy đúng là nhớ thật. Cô thấy anh liền chạy thục mạng đến xe, rồi chui tọt vào. Bộ đồ Nhất Ngũ tặng là một chiếc áo hở vai, lộ ra đôi vai trắng ngần. Nhất Ngũ nhìn cô đến ngẩn ngơ. Cô ngượng ngùng cúi đầu thỏ thẻ:- Cậu đừng nhìn tớ như vậy nữa.Nhất Ngũ lúc này mới hoàn hồn, khôi phục dáng vẻ ban đầu nói:- Hôm nay cậu đẹp thật đấy!!Cô đỏ mặt không nói gì. Nhất Ngũ cũng bắt đầu khởi động xe. Nhất Ngũ cũng không quên hỏi cô:- Dạo này không có tớ, cậu sống tốt chứ??Cô liền quay sang kể chuyện:- Tất nhiên rồi, vắng cậu bớt một người ồn ào....Nhất Ngũ nhìn cô vui như vậy cũng cảm thấy yên lòng. Rồi anh sẽ mang cô đi nhanh thôi. Đợi anh, Khiết Băng.Ngồi trên xe một lúc, cuối cùng cũng đến nơi bán vịt nướng ngon nhất Thượng Hải. Lúc nhỏ, cô và Nhất Ngũ hay tới đây ăn mỗi khi đi học về. Cô bước xuống xe, bao nhiêu kỉ niệm lại ùa về. Nhất Ngũ cất xe xong cũng nhanh chóng quay lại, đưa tay mời:- Vào thôi người đẹp!?Cô cười rồi hai người cùng đi vào. Khung cảnh của quán vẫn cứ như vậy chỉ khác rằng quán đã thay chủ nhưng hương vị vẫn đậm đà. Đang ăn thì Nhất Ngũ buông đũa xuống hỏi:- Cậu đã để ý đến ai chưa??Cô bất ngờ với câu hỏi này của Nhất Ngũ, miệng cười cười nói:- Sao tự nhiên lại hỏi tớ như vậy??Nhất Ngũ nhanh chóng che giấu bằng nụ cười, gắp cho cô một miếng thịt nói:- Tớ chỉ hỏi như vậy thôi, có dám cá cược với tớ không??Cô vừa nhai miếng thịt hỏi lại:- Cá cược gì??Nhất Ngũ ngồi nghiêm túc nói:- Nếu như đến lúc cả hai chúng ta 30 tuổi nhưng vẫn chưa có ai thì cậu sẽ gả cho tớ!!Cô ngẫm nghĩ một lúc cười đáp:- Được.

Chương 36: Cá cược