Tác giả:

Trần Khiết Băng là con gái duy nhất của Trần Khiết Trang. Trần Khiết Trang qua đời vì bệnh nặng nhà cô lại nghèo không có đủ tiền chữa bệnh cho mẹ nên luôn hận chính bản thân mình hèn nhát, vô dụng. Trần Khiết Băng là sinh viên đại học y dược Bắc Kinh. Nhưng cô đã nghỉ học vì phải lo cho mẹ bệnh ở nhà và đặc biệt nhà cô cũng chả có điều kiện để cô tiếp tục học ở đó. Cô tiếp tục cuộc sống của mình bằng việc nhận sách và dịch sách ở nhà. Đang dịch sách thì đột nhiên nghe tiếng gõ cửa, Khiết Băng nhanh chóng mở cửa hỏi: - Xin hỏi ông tìm ai ạ?? Trước mặt cô là một người đàn ông trung niên và một người trông khá trẻ đứng ở phía sau. Vóc dáng khá cao còn ăn mặc rất bảnh bao. Và cả chiếc xe đậu ở trước nhà rất đắt tiền. Nhìn là biết cũng thuộc dạng tầng lớp thượng lưu. Người đàn ông trung niên lên tiếng hỏi: - Đây có phải là nhà Trần Khiết Trang?? Tôi gật đầu hỏi lại: - Ông vào nhà trước đã. Khiết Băng mời người đàn ông vào nhà. Rót trà mời nước hỏi: - Ông tìm mẹ tôi có việc gì?? Ông ấy chỉ…

Chương 40: Muốn thử

Quan Hệ Bất Chính - Muội MuộiTác giả: Muội MuộiTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngTrần Khiết Băng là con gái duy nhất của Trần Khiết Trang. Trần Khiết Trang qua đời vì bệnh nặng nhà cô lại nghèo không có đủ tiền chữa bệnh cho mẹ nên luôn hận chính bản thân mình hèn nhát, vô dụng. Trần Khiết Băng là sinh viên đại học y dược Bắc Kinh. Nhưng cô đã nghỉ học vì phải lo cho mẹ bệnh ở nhà và đặc biệt nhà cô cũng chả có điều kiện để cô tiếp tục học ở đó. Cô tiếp tục cuộc sống của mình bằng việc nhận sách và dịch sách ở nhà. Đang dịch sách thì đột nhiên nghe tiếng gõ cửa, Khiết Băng nhanh chóng mở cửa hỏi: - Xin hỏi ông tìm ai ạ?? Trước mặt cô là một người đàn ông trung niên và một người trông khá trẻ đứng ở phía sau. Vóc dáng khá cao còn ăn mặc rất bảnh bao. Và cả chiếc xe đậu ở trước nhà rất đắt tiền. Nhìn là biết cũng thuộc dạng tầng lớp thượng lưu. Người đàn ông trung niên lên tiếng hỏi: - Đây có phải là nhà Trần Khiết Trang?? Tôi gật đầu hỏi lại: - Ông vào nhà trước đã. Khiết Băng mời người đàn ông vào nhà. Rót trà mời nước hỏi: - Ông tìm mẹ tôi có việc gì?? Ông ấy chỉ… Đi được một đoạn thì cô nghe tiếng thấy tiếng chuông điện thoại. Màn hình hiện tên " Nhất Ngũ " không chần chừ liền bấm nghe. Anh đang xem gian hàng bên cạnh nên không để ý mấy. Cô bắt máy hỏi:- Có chuyện gì??Nhất Ngũ nghe được tiếng ồn xung quanh hỏi:- Cậu đang ở đâu vậy??Cô cười nhìn xung quanh trả lời:- Lễ hội pháo hoa.Nhất Ngũ nheo mày gặn hỏi:- Với ai?? Sao không cho tớ đi cùng??Cô cười nói nhỏ:- Với tên ác ma, tớ nợ anh ta.Nhất Ngũ nghe đến hai từ "ác ma" liền hiểu cô ám chỉ ai. Trong lòng có vẻ khó chịu, một phần cũng sợ anh sẽ làm hại cô. Anh cố gắng cười nói:- Rồi đi chơi có vui không??Cô cười rạng rỡ:- Khá vui!!Cô nhìn một lúc để ý thấy một quầy bói toán, liền hét lên nói:- Tớ vừa tìm thấy quầy bói toán, chút xíu nữa tớ liên lạc cậu sau nha.Cô nói xong, nhanh chóng cúp máy. Để lại đầu dây bên kia một hồi tút tút đầy buồn bã.Anh đứng bên cạnh tất nhiên là nghe hết được câu chuyện nhưng vẫn giả vờ hỏi:- Ai??Cô ngơ ngác nhìn anh trả lời:- Chỉ là bạn gọi đến thôi!!Cô chỉ tay về phía quầy bói toán, cười tươi nói:- Chúng ta đến đó đi!!Anh chưa kịp định hình chuyện gì liền bị cô lôi đi mất. Cô nắm chặt tay anh kéo đến quầy, hì hà hì hục nói với ông chủ:- Cho tôi một quẻ.Ông chủ nhìn chằm chằm vào hai người. Bắt đầu lật những trang sổ. Ra hiệu cho cô và anh bóc quẻ. Cô lựa một lúc lâu liền rút ra một quẻ. Rút xong mới chợt nhận ra anh chưa bóc. Cô nhìn anh nói:- Anh mau bóc quẻ đi.Anh hừ một tiếng, lạnh giọng nói:- Tôi không tin bói toán.Cô giật mình khi nghe anh nói câu đấy. Liền nhìn sang ông chủ cười gượng. Cũng may ông ta không để bụng. Cô liền giữ chặt tay anh cho vào hộp quẻ. Anh lãnh khốc nhìn cô nhưng cô cứ mặc kệ. Cô lấy quẻ từ tay anh đưa cho ông chủ. Ông chủ vuốt râu nói:- Tương đồng ý hợp. Nhưng sẽ gặp trắc trở đấy. Cô gái, sống phải có chính kiến đấy nhé!! Cẩn thận với những gì xảy ra quanh cô khi quyết định ở bên anh ta.Lời bói của ông chủ khiến cô suy nghĩ một hồi lâu. Cô nhận chiếc quẻ rồi tạm biệt ông chủ.Thấy cô cứ cúi gầm mặt, anh hừ một tiếng nói:- Không ngờ cô cũng mê tín dị đoan phết đấy!!Cô cúi gầm mặt nói nhỏ:- Chỉ là muốn thử vận may....Dứt lời, pháo hoa liền bắn sáng rực cả một bầu trời. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn vào khoảng trời. Anh liếc nhìn các cặp, ai ai cũng nắm tay nhau. Anh lại nhìn sang tiểu bạch thỏ bên cạnh, không ngần ngại cầm lấy tay cô. Cô đang ngắm pháo hoa thì bị cái nắm tay của anh làm cho giật mình. Cô nhìn vào bàn tay được anh nắm. Ấm thật, lại còn mềm mại, thật muốn chỉ có thể nắm mãi bàn tay này. Những lần trước anh đều nắm tay cô, lúc đó chỉ là do tình thế nhưng bây giờ là tình huống gì đây?? Đột nhiên trong lòng cô lại cảm thấy hạnh phúc. Cô nắm chặt cái quẻ lúc nãy, mắt nhìn lên bầu trời sáng rực kia thầm nghĩ:" Tôi cũng muốn thử một lần tin vào định mệnh".-----------------------//-------------------------Chương mới ăn mừng Việt Nam vô địch nha bà con 🇻🇳🇻🇳🇻🇳Sắp có lịch rồi nha các chế 😍😍

Đi được một đoạn thì cô nghe tiếng thấy tiếng chuông điện thoại. Màn hình hiện tên " Nhất Ngũ " không chần chừ liền bấm nghe. Anh đang xem gian hàng bên cạnh nên không để ý mấy. Cô bắt máy hỏi:

- Có chuyện gì??

Nhất Ngũ nghe được tiếng ồn xung quanh hỏi:

- Cậu đang ở đâu vậy??

Cô cười nhìn xung quanh trả lời:

- Lễ hội pháo hoa.

Nhất Ngũ nheo mày gặn hỏi:

- Với ai?? Sao không cho tớ đi cùng??

Cô cười nói nhỏ:

- Với tên ác ma, tớ nợ anh ta.

Nhất Ngũ nghe đến hai từ "ác ma" liền hiểu cô ám chỉ ai. Trong lòng có vẻ khó chịu, một phần cũng sợ anh sẽ làm hại cô. Anh cố gắng cười nói:

- Rồi đi chơi có vui không??

Cô cười rạng rỡ:

- Khá vui!!

Cô nhìn một lúc để ý thấy một quầy bói toán, liền hét lên nói:

- Tớ vừa tìm thấy quầy bói toán, chút xíu nữa tớ liên lạc cậu sau nha.

Cô nói xong, nhanh chóng cúp máy. Để lại đầu dây bên kia một hồi tút tút đầy buồn bã.

Anh đứng bên cạnh tất nhiên là nghe hết được câu chuyện nhưng vẫn giả vờ hỏi:

- Ai??

Cô ngơ ngác nhìn anh trả lời:

- Chỉ là bạn gọi đến thôi!!

Cô chỉ tay về phía quầy bói toán, cười tươi nói:

- Chúng ta đến đó đi!!

Anh chưa kịp định hình chuyện gì liền bị cô lôi đi mất. Cô nắm chặt tay anh kéo đến quầy, hì hà hì hục nói với ông chủ:

- Cho tôi một quẻ.

Ông chủ nhìn chằm chằm vào hai người. Bắt đầu lật những trang sổ. Ra hiệu cho cô và anh bóc quẻ. Cô lựa một lúc lâu liền rút ra một quẻ. Rút xong mới chợt nhận ra anh chưa bóc. Cô nhìn anh nói:

- Anh mau bóc quẻ đi.

Anh hừ một tiếng, lạnh giọng nói:

- Tôi không tin bói toán.

Cô giật mình khi nghe anh nói câu đấy. Liền nhìn sang ông chủ cười gượng. Cũng may ông ta không để bụng. Cô liền giữ chặt tay anh cho vào hộp quẻ. Anh lãnh khốc nhìn cô nhưng cô cứ mặc kệ. Cô lấy quẻ từ tay anh đưa cho ông chủ. Ông chủ vuốt râu nói:

- Tương đồng ý hợp. Nhưng sẽ gặp trắc trở đấy. Cô gái, sống phải có chính kiến đấy nhé!! Cẩn thận với những gì xảy ra quanh cô khi quyết định ở bên anh ta.

Lời bói của ông chủ khiến cô suy nghĩ một hồi lâu. Cô nhận chiếc quẻ rồi tạm biệt ông chủ.

Thấy cô cứ cúi gầm mặt, anh hừ một tiếng nói:

- Không ngờ cô cũng mê tín dị đoan phết đấy!!

Cô cúi gầm mặt nói nhỏ:

- Chỉ là muốn thử vận may....

Dứt lời, pháo hoa liền bắn sáng rực cả một bầu trời. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn vào khoảng trời. Anh liếc nhìn các cặp, ai ai cũng nắm tay nhau. Anh lại nhìn sang tiểu bạch thỏ bên cạnh, không ngần ngại cầm lấy tay cô. Cô đang ngắm pháo hoa thì bị cái nắm tay của anh làm cho giật mình. Cô nhìn vào bàn tay được anh nắm. Ấm thật, lại còn mềm mại, thật muốn chỉ có thể nắm mãi bàn tay này. Những lần trước anh đều nắm tay cô, lúc đó chỉ là do tình thế nhưng bây giờ là tình huống gì đây?? Đột nhiên trong lòng cô lại cảm thấy hạnh phúc. Cô nắm chặt cái quẻ lúc nãy, mắt nhìn lên bầu trời sáng rực kia thầm nghĩ:" Tôi cũng muốn thử một lần tin vào định mệnh".

-----------------------//-------------------------

Chương mới ăn mừng Việt Nam vô địch nha bà con 🇻🇳🇻🇳🇻🇳

Sắp có lịch rồi nha các chế 😍😍

Quan Hệ Bất Chính - Muội MuộiTác giả: Muội MuộiTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngTrần Khiết Băng là con gái duy nhất của Trần Khiết Trang. Trần Khiết Trang qua đời vì bệnh nặng nhà cô lại nghèo không có đủ tiền chữa bệnh cho mẹ nên luôn hận chính bản thân mình hèn nhát, vô dụng. Trần Khiết Băng là sinh viên đại học y dược Bắc Kinh. Nhưng cô đã nghỉ học vì phải lo cho mẹ bệnh ở nhà và đặc biệt nhà cô cũng chả có điều kiện để cô tiếp tục học ở đó. Cô tiếp tục cuộc sống của mình bằng việc nhận sách và dịch sách ở nhà. Đang dịch sách thì đột nhiên nghe tiếng gõ cửa, Khiết Băng nhanh chóng mở cửa hỏi: - Xin hỏi ông tìm ai ạ?? Trước mặt cô là một người đàn ông trung niên và một người trông khá trẻ đứng ở phía sau. Vóc dáng khá cao còn ăn mặc rất bảnh bao. Và cả chiếc xe đậu ở trước nhà rất đắt tiền. Nhìn là biết cũng thuộc dạng tầng lớp thượng lưu. Người đàn ông trung niên lên tiếng hỏi: - Đây có phải là nhà Trần Khiết Trang?? Tôi gật đầu hỏi lại: - Ông vào nhà trước đã. Khiết Băng mời người đàn ông vào nhà. Rót trà mời nước hỏi: - Ông tìm mẹ tôi có việc gì?? Ông ấy chỉ… Đi được một đoạn thì cô nghe tiếng thấy tiếng chuông điện thoại. Màn hình hiện tên " Nhất Ngũ " không chần chừ liền bấm nghe. Anh đang xem gian hàng bên cạnh nên không để ý mấy. Cô bắt máy hỏi:- Có chuyện gì??Nhất Ngũ nghe được tiếng ồn xung quanh hỏi:- Cậu đang ở đâu vậy??Cô cười nhìn xung quanh trả lời:- Lễ hội pháo hoa.Nhất Ngũ nheo mày gặn hỏi:- Với ai?? Sao không cho tớ đi cùng??Cô cười nói nhỏ:- Với tên ác ma, tớ nợ anh ta.Nhất Ngũ nghe đến hai từ "ác ma" liền hiểu cô ám chỉ ai. Trong lòng có vẻ khó chịu, một phần cũng sợ anh sẽ làm hại cô. Anh cố gắng cười nói:- Rồi đi chơi có vui không??Cô cười rạng rỡ:- Khá vui!!Cô nhìn một lúc để ý thấy một quầy bói toán, liền hét lên nói:- Tớ vừa tìm thấy quầy bói toán, chút xíu nữa tớ liên lạc cậu sau nha.Cô nói xong, nhanh chóng cúp máy. Để lại đầu dây bên kia một hồi tút tút đầy buồn bã.Anh đứng bên cạnh tất nhiên là nghe hết được câu chuyện nhưng vẫn giả vờ hỏi:- Ai??Cô ngơ ngác nhìn anh trả lời:- Chỉ là bạn gọi đến thôi!!Cô chỉ tay về phía quầy bói toán, cười tươi nói:- Chúng ta đến đó đi!!Anh chưa kịp định hình chuyện gì liền bị cô lôi đi mất. Cô nắm chặt tay anh kéo đến quầy, hì hà hì hục nói với ông chủ:- Cho tôi một quẻ.Ông chủ nhìn chằm chằm vào hai người. Bắt đầu lật những trang sổ. Ra hiệu cho cô và anh bóc quẻ. Cô lựa một lúc lâu liền rút ra một quẻ. Rút xong mới chợt nhận ra anh chưa bóc. Cô nhìn anh nói:- Anh mau bóc quẻ đi.Anh hừ một tiếng, lạnh giọng nói:- Tôi không tin bói toán.Cô giật mình khi nghe anh nói câu đấy. Liền nhìn sang ông chủ cười gượng. Cũng may ông ta không để bụng. Cô liền giữ chặt tay anh cho vào hộp quẻ. Anh lãnh khốc nhìn cô nhưng cô cứ mặc kệ. Cô lấy quẻ từ tay anh đưa cho ông chủ. Ông chủ vuốt râu nói:- Tương đồng ý hợp. Nhưng sẽ gặp trắc trở đấy. Cô gái, sống phải có chính kiến đấy nhé!! Cẩn thận với những gì xảy ra quanh cô khi quyết định ở bên anh ta.Lời bói của ông chủ khiến cô suy nghĩ một hồi lâu. Cô nhận chiếc quẻ rồi tạm biệt ông chủ.Thấy cô cứ cúi gầm mặt, anh hừ một tiếng nói:- Không ngờ cô cũng mê tín dị đoan phết đấy!!Cô cúi gầm mặt nói nhỏ:- Chỉ là muốn thử vận may....Dứt lời, pháo hoa liền bắn sáng rực cả một bầu trời. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn vào khoảng trời. Anh liếc nhìn các cặp, ai ai cũng nắm tay nhau. Anh lại nhìn sang tiểu bạch thỏ bên cạnh, không ngần ngại cầm lấy tay cô. Cô đang ngắm pháo hoa thì bị cái nắm tay của anh làm cho giật mình. Cô nhìn vào bàn tay được anh nắm. Ấm thật, lại còn mềm mại, thật muốn chỉ có thể nắm mãi bàn tay này. Những lần trước anh đều nắm tay cô, lúc đó chỉ là do tình thế nhưng bây giờ là tình huống gì đây?? Đột nhiên trong lòng cô lại cảm thấy hạnh phúc. Cô nắm chặt cái quẻ lúc nãy, mắt nhìn lên bầu trời sáng rực kia thầm nghĩ:" Tôi cũng muốn thử một lần tin vào định mệnh".-----------------------//-------------------------Chương mới ăn mừng Việt Nam vô địch nha bà con 🇻🇳🇻🇳🇻🇳Sắp có lịch rồi nha các chế 😍😍

Chương 40: Muốn thử