Tác giả:

Trần Khiết Băng là con gái duy nhất của Trần Khiết Trang. Trần Khiết Trang qua đời vì bệnh nặng nhà cô lại nghèo không có đủ tiền chữa bệnh cho mẹ nên luôn hận chính bản thân mình hèn nhát, vô dụng. Trần Khiết Băng là sinh viên đại học y dược Bắc Kinh. Nhưng cô đã nghỉ học vì phải lo cho mẹ bệnh ở nhà và đặc biệt nhà cô cũng chả có điều kiện để cô tiếp tục học ở đó. Cô tiếp tục cuộc sống của mình bằng việc nhận sách và dịch sách ở nhà. Đang dịch sách thì đột nhiên nghe tiếng gõ cửa, Khiết Băng nhanh chóng mở cửa hỏi: - Xin hỏi ông tìm ai ạ?? Trước mặt cô là một người đàn ông trung niên và một người trông khá trẻ đứng ở phía sau. Vóc dáng khá cao còn ăn mặc rất bảnh bao. Và cả chiếc xe đậu ở trước nhà rất đắt tiền. Nhìn là biết cũng thuộc dạng tầng lớp thượng lưu. Người đàn ông trung niên lên tiếng hỏi: - Đây có phải là nhà Trần Khiết Trang?? Tôi gật đầu hỏi lại: - Ông vào nhà trước đã. Khiết Băng mời người đàn ông vào nhà. Rót trà mời nước hỏi: - Ông tìm mẹ tôi có việc gì?? Ông ấy chỉ…

Chương 56: Nỗi đau

Quan Hệ Bất Chính - Muội MuộiTác giả: Muội MuộiTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngTrần Khiết Băng là con gái duy nhất của Trần Khiết Trang. Trần Khiết Trang qua đời vì bệnh nặng nhà cô lại nghèo không có đủ tiền chữa bệnh cho mẹ nên luôn hận chính bản thân mình hèn nhát, vô dụng. Trần Khiết Băng là sinh viên đại học y dược Bắc Kinh. Nhưng cô đã nghỉ học vì phải lo cho mẹ bệnh ở nhà và đặc biệt nhà cô cũng chả có điều kiện để cô tiếp tục học ở đó. Cô tiếp tục cuộc sống của mình bằng việc nhận sách và dịch sách ở nhà. Đang dịch sách thì đột nhiên nghe tiếng gõ cửa, Khiết Băng nhanh chóng mở cửa hỏi: - Xin hỏi ông tìm ai ạ?? Trước mặt cô là một người đàn ông trung niên và một người trông khá trẻ đứng ở phía sau. Vóc dáng khá cao còn ăn mặc rất bảnh bao. Và cả chiếc xe đậu ở trước nhà rất đắt tiền. Nhìn là biết cũng thuộc dạng tầng lớp thượng lưu. Người đàn ông trung niên lên tiếng hỏi: - Đây có phải là nhà Trần Khiết Trang?? Tôi gật đầu hỏi lại: - Ông vào nhà trước đã. Khiết Băng mời người đàn ông vào nhà. Rót trà mời nước hỏi: - Ông tìm mẹ tôi có việc gì?? Ông ấy chỉ… Hai tay cầm chồng sách cao ngất. Khó khăn lắm mới đi được đến cổng thì liền bị tiếng chuông điện thoại làm phiền. Cô khó chịu lấy điện thoại ra xem tên khốn nào điện cô vào đúng lúc vậy. Cô bắt máy:- Nhất Ngũ....sao lúc nào cậu cũng gọi tớ đúng lúc vậy??Nhất Ngũ đang lái xe, bỗng bật cười hỏi:- Đang làm gì à??Cô cau mày chống nạnh, mắt khổ sở nhìn đống sách:- Mang hết đống sách này từ trường về nhà.Nhất Ngũ ngạc nhiên hỏi:- Còn ở trường à?? Hôm nay về trễ vậy??Đang định trả lời với tên trẻ con này thì một chiếc xe màu trắng đậu ngay trước mặt cô. Cô nhíu mày nhìn chiếc xe. Cửa xe mở ra, một dáng người quen thuộc bước xuống cười nói:- Chào người đẹp, mình làm tài xế cho cậu.Cô nhìn chiếc xe màu trắng mới toanh đến hoa cả mắt. Chắc chắn là hàng mắc tiền cho mà xem. Cô sát khí nhìn Nhất Ngũ tra khảo:- Cậu sao lại đổi xe mới rồi??Nhất Ngũ nuốt nước bọt trấn an bản thân giải thích:- Chẳng qua chiếc cũ còn bảo hành nên tớ thay cái mới luôn.- Không phải cậu muốn để dành tiền muốn mở công ty riêng sao?? Giờ lại hoang phí vào những thứ vô bổ??Cô bực mình nhìn cái tên trẻ con trước mặt mà giáo huấn. Nhất Ngũ nhất thời sợ biểu hiện lúc này của cô, đành tìm đại một lý do để biện hộ:- Thôi nào, tớ mua xe cũng đâu phải việc vô bổ, chở một người đẹp thì xe phải đẹp chứ. Đừng cau có nữa, mặt cậu sắp có mấy nếp nhăn rồi kia kìa.Nói rồi, Nhất Ngũ nhanh tay nhanh chân đem hết chồng sách bỏ vào cốp xe, khởi động xe chạy vụt vụt trên đường cao tốc làm cô chẳng thể nỡ mắng tên nhóc này.Đến nhà, Nhất Ngũ bảo muốn giúp cô mang đồ vào nhà nhưng cô một mực từ chối. Nhất Ngũ cũng không muốn cô khó xử nên đành chờ cô vào nhà rồi mới yên tâm lái đi.Cô khó khăn lắm mới mang hết một chồng sách to này về đến phòng. Ngồi phân loại của từng quyển thì lấy một cuốn sách lạ. Tựa đề cũng thật mới mẻ " Không oán không hận." Cô ngơ ngác nhìn tiêu đề, thể loại gì đây?? Cô tò mò mà lật vài trang xem thử gu đọc sách của tên tiểu tử Lý Nhất này như thế nào. Đến trang thứ 10 thì thật sự không thể chịu nỗi, từ ngữ trong truyện thật khiến cô đỏ cả mang tai, mặt đột nhiên nóng bừng. Tên tiểu tử này đọc sách gì b**n th** vậy chứ?? Cô xấu hổ gấp quyển sách lại, nhìn nó cô thật sự muốn sợ theo. Cô lấy quần áo rồi ngâm mình trong bồn nước ấm.Trong dinh thự của Lý gia, Lý Nhất cung kính chào người đàn ông đang ngồi trước mặt. Người đàn ông hút một điếu xì gà, nhả một làn khói mờ ảo, đến vỗ vai Lý Nhất nói:- Ta nghe nói, dạo này con có quan hệ mập mờ với một cô gái. Hiếm khi con có hứng thú với phụ nữ, mau đưa nó đến đây cho ta gặp mặt.Lý Nhất nhìn bàn tay đang để trên vai mình, hất nhẹ vai tránh khỏi bàn tay đó, mặt nghiêm nghị:- Tốt hơn ông đừng quá xen vào chuyện của tôi.Lý Trác tức giận nhìn Lý Nhất nhưng cũng cố gắng kiềm nén cơn giận:- Tiểu Lý, chuyện đã qua lâu rồi, con ghi hận nó để làm gì?? Giờ ta và mẹ con đều trở về để bù đắp cho con rồi con còn muốn gì nữa??Lý Nhất nhìn thẳng vào đôi mắt của Lý Trác, ánh mắt đầy tia lửa hận:- Các người nhận ra được điều gì mà đột nhiên lại trở về đây?? Tôi không cần thứ tình cảm của các người mang cho đâu. Thật khiến tôi buồn nôn...Trước khi ra khỏi cửa, Lý Nhất cũng không quên nhắc nhở:- Đừng động đến cô ấy.Nói xong liền đóng mạnh cửa rời đi. Lý Trác tay cuộn tròn đáng sợ nhìn cảnh cửa bị đóng mạnh. Trong lòng lại không những không oán trách con trai mà càng thấy có lỗi nhiều hơn. Lý Trác đột nhiên nhớ lại chuyện xưa, nhả một làn khói mờ ảo mà hoài niệm.Lý Nhất cũng từ lúc đó, buồn bã nhốt mình trong căn phòng tối tăm của bản thân.

Hai tay cầm chồng sách cao ngất. Khó khăn lắm mới đi được đến cổng thì liền bị tiếng chuông điện thoại làm phiền. Cô khó chịu lấy điện thoại ra xem tên khốn nào điện cô vào đúng lúc vậy. Cô bắt máy:

- Nhất Ngũ....sao lúc nào cậu cũng gọi tớ đúng lúc vậy??

Nhất Ngũ đang lái xe, bỗng bật cười hỏi:

- Đang làm gì à??

Cô cau mày chống nạnh, mắt khổ sở nhìn đống sách:

- Mang hết đống sách này từ trường về nhà.

Nhất Ngũ ngạc nhiên hỏi:

- Còn ở trường à?? Hôm nay về trễ vậy??

Đang định trả lời với tên trẻ con này thì một chiếc xe màu trắng đậu ngay trước mặt cô. Cô nhíu mày nhìn chiếc xe. Cửa xe mở ra, một dáng người quen thuộc bước xuống cười nói:

- Chào người đẹp, mình làm tài xế cho cậu.

Cô nhìn chiếc xe màu trắng mới toanh đến hoa cả mắt. Chắc chắn là hàng mắc tiền cho mà xem. Cô sát khí nhìn Nhất Ngũ tra khảo:

- Cậu sao lại đổi xe mới rồi??

Nhất Ngũ nuốt nước bọt trấn an bản thân giải thích:

- Chẳng qua chiếc cũ còn bảo hành nên tớ thay cái mới luôn.

- Không phải cậu muốn để dành tiền muốn mở công ty riêng sao?? Giờ lại hoang phí vào những thứ vô bổ??

Cô bực mình nhìn cái tên trẻ con trước mặt mà giáo huấn. Nhất Ngũ nhất thời sợ biểu hiện lúc này của cô, đành tìm đại một lý do để biện hộ:

- Thôi nào, tớ mua xe cũng đâu phải việc vô bổ, chở một người đẹp thì xe phải đẹp chứ. Đừng cau có nữa, mặt cậu sắp có mấy nếp nhăn rồi kia kìa.

Nói rồi, Nhất Ngũ nhanh tay nhanh chân đem hết chồng sách bỏ vào cốp xe, khởi động xe chạy vụt vụt trên đường cao tốc làm cô chẳng thể nỡ mắng tên nhóc này.

Đến nhà, Nhất Ngũ bảo muốn giúp cô mang đồ vào nhà nhưng cô một mực từ chối. Nhất Ngũ cũng không muốn cô khó xử nên đành chờ cô vào nhà rồi mới yên tâm lái đi.

Cô khó khăn lắm mới mang hết một chồng sách to này về đến phòng. Ngồi phân loại của từng quyển thì lấy một cuốn sách lạ. Tựa đề cũng thật mới mẻ " Không oán không hận." Cô ngơ ngác nhìn tiêu đề, thể loại gì đây?? Cô tò mò mà lật vài trang xem thử gu đọc sách của tên tiểu tử Lý Nhất này như thế nào. Đến trang thứ 10 thì thật sự không thể chịu nỗi, từ ngữ trong truyện thật khiến cô đỏ cả mang tai, mặt đột nhiên nóng bừng. Tên tiểu tử này đọc sách gì b**n th** vậy chứ?? Cô xấu hổ gấp quyển sách lại, nhìn nó cô thật sự muốn sợ theo. Cô lấy quần áo rồi ngâm mình trong bồn nước ấm.

Trong dinh thự của Lý gia, Lý Nhất cung kính chào người đàn ông đang ngồi trước mặt. Người đàn ông hút một điếu xì gà, nhả một làn khói mờ ảo, đến vỗ vai Lý Nhất nói:

- Ta nghe nói, dạo này con có quan hệ mập mờ với một cô gái. Hiếm khi con có hứng thú với phụ nữ, mau đưa nó đến đây cho ta gặp mặt.

Lý Nhất nhìn bàn tay đang để trên vai mình, hất nhẹ vai tránh khỏi bàn tay đó, mặt nghiêm nghị:

- Tốt hơn ông đừng quá xen vào chuyện của tôi.

Lý Trác tức giận nhìn Lý Nhất nhưng cũng cố gắng kiềm nén cơn giận:

- Tiểu Lý, chuyện đã qua lâu rồi, con ghi hận nó để làm gì?? Giờ ta và mẹ con đều trở về để bù đắp cho con rồi con còn muốn gì nữa??

Lý Nhất nhìn thẳng vào đôi mắt của Lý Trác, ánh mắt đầy tia lửa hận:

- Các người nhận ra được điều gì mà đột nhiên lại trở về đây?? Tôi không cần thứ tình cảm của các người mang cho đâu. Thật khiến tôi buồn nôn...

Trước khi ra khỏi cửa, Lý Nhất cũng không quên nhắc nhở:

- Đừng động đến cô ấy.

Nói xong liền đóng mạnh cửa rời đi. Lý Trác tay cuộn tròn đáng sợ nhìn cảnh cửa bị đóng mạnh. Trong lòng lại không những không oán trách con trai mà càng thấy có lỗi nhiều hơn. Lý Trác đột nhiên nhớ lại chuyện xưa, nhả một làn khói mờ ảo mà hoài niệm.

Lý Nhất cũng từ lúc đó, buồn bã nhốt mình trong căn phòng tối tăm của bản thân.

Quan Hệ Bất Chính - Muội MuộiTác giả: Muội MuộiTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngTrần Khiết Băng là con gái duy nhất của Trần Khiết Trang. Trần Khiết Trang qua đời vì bệnh nặng nhà cô lại nghèo không có đủ tiền chữa bệnh cho mẹ nên luôn hận chính bản thân mình hèn nhát, vô dụng. Trần Khiết Băng là sinh viên đại học y dược Bắc Kinh. Nhưng cô đã nghỉ học vì phải lo cho mẹ bệnh ở nhà và đặc biệt nhà cô cũng chả có điều kiện để cô tiếp tục học ở đó. Cô tiếp tục cuộc sống của mình bằng việc nhận sách và dịch sách ở nhà. Đang dịch sách thì đột nhiên nghe tiếng gõ cửa, Khiết Băng nhanh chóng mở cửa hỏi: - Xin hỏi ông tìm ai ạ?? Trước mặt cô là một người đàn ông trung niên và một người trông khá trẻ đứng ở phía sau. Vóc dáng khá cao còn ăn mặc rất bảnh bao. Và cả chiếc xe đậu ở trước nhà rất đắt tiền. Nhìn là biết cũng thuộc dạng tầng lớp thượng lưu. Người đàn ông trung niên lên tiếng hỏi: - Đây có phải là nhà Trần Khiết Trang?? Tôi gật đầu hỏi lại: - Ông vào nhà trước đã. Khiết Băng mời người đàn ông vào nhà. Rót trà mời nước hỏi: - Ông tìm mẹ tôi có việc gì?? Ông ấy chỉ… Hai tay cầm chồng sách cao ngất. Khó khăn lắm mới đi được đến cổng thì liền bị tiếng chuông điện thoại làm phiền. Cô khó chịu lấy điện thoại ra xem tên khốn nào điện cô vào đúng lúc vậy. Cô bắt máy:- Nhất Ngũ....sao lúc nào cậu cũng gọi tớ đúng lúc vậy??Nhất Ngũ đang lái xe, bỗng bật cười hỏi:- Đang làm gì à??Cô cau mày chống nạnh, mắt khổ sở nhìn đống sách:- Mang hết đống sách này từ trường về nhà.Nhất Ngũ ngạc nhiên hỏi:- Còn ở trường à?? Hôm nay về trễ vậy??Đang định trả lời với tên trẻ con này thì một chiếc xe màu trắng đậu ngay trước mặt cô. Cô nhíu mày nhìn chiếc xe. Cửa xe mở ra, một dáng người quen thuộc bước xuống cười nói:- Chào người đẹp, mình làm tài xế cho cậu.Cô nhìn chiếc xe màu trắng mới toanh đến hoa cả mắt. Chắc chắn là hàng mắc tiền cho mà xem. Cô sát khí nhìn Nhất Ngũ tra khảo:- Cậu sao lại đổi xe mới rồi??Nhất Ngũ nuốt nước bọt trấn an bản thân giải thích:- Chẳng qua chiếc cũ còn bảo hành nên tớ thay cái mới luôn.- Không phải cậu muốn để dành tiền muốn mở công ty riêng sao?? Giờ lại hoang phí vào những thứ vô bổ??Cô bực mình nhìn cái tên trẻ con trước mặt mà giáo huấn. Nhất Ngũ nhất thời sợ biểu hiện lúc này của cô, đành tìm đại một lý do để biện hộ:- Thôi nào, tớ mua xe cũng đâu phải việc vô bổ, chở một người đẹp thì xe phải đẹp chứ. Đừng cau có nữa, mặt cậu sắp có mấy nếp nhăn rồi kia kìa.Nói rồi, Nhất Ngũ nhanh tay nhanh chân đem hết chồng sách bỏ vào cốp xe, khởi động xe chạy vụt vụt trên đường cao tốc làm cô chẳng thể nỡ mắng tên nhóc này.Đến nhà, Nhất Ngũ bảo muốn giúp cô mang đồ vào nhà nhưng cô một mực từ chối. Nhất Ngũ cũng không muốn cô khó xử nên đành chờ cô vào nhà rồi mới yên tâm lái đi.Cô khó khăn lắm mới mang hết một chồng sách to này về đến phòng. Ngồi phân loại của từng quyển thì lấy một cuốn sách lạ. Tựa đề cũng thật mới mẻ " Không oán không hận." Cô ngơ ngác nhìn tiêu đề, thể loại gì đây?? Cô tò mò mà lật vài trang xem thử gu đọc sách của tên tiểu tử Lý Nhất này như thế nào. Đến trang thứ 10 thì thật sự không thể chịu nỗi, từ ngữ trong truyện thật khiến cô đỏ cả mang tai, mặt đột nhiên nóng bừng. Tên tiểu tử này đọc sách gì b**n th** vậy chứ?? Cô xấu hổ gấp quyển sách lại, nhìn nó cô thật sự muốn sợ theo. Cô lấy quần áo rồi ngâm mình trong bồn nước ấm.Trong dinh thự của Lý gia, Lý Nhất cung kính chào người đàn ông đang ngồi trước mặt. Người đàn ông hút một điếu xì gà, nhả một làn khói mờ ảo, đến vỗ vai Lý Nhất nói:- Ta nghe nói, dạo này con có quan hệ mập mờ với một cô gái. Hiếm khi con có hứng thú với phụ nữ, mau đưa nó đến đây cho ta gặp mặt.Lý Nhất nhìn bàn tay đang để trên vai mình, hất nhẹ vai tránh khỏi bàn tay đó, mặt nghiêm nghị:- Tốt hơn ông đừng quá xen vào chuyện của tôi.Lý Trác tức giận nhìn Lý Nhất nhưng cũng cố gắng kiềm nén cơn giận:- Tiểu Lý, chuyện đã qua lâu rồi, con ghi hận nó để làm gì?? Giờ ta và mẹ con đều trở về để bù đắp cho con rồi con còn muốn gì nữa??Lý Nhất nhìn thẳng vào đôi mắt của Lý Trác, ánh mắt đầy tia lửa hận:- Các người nhận ra được điều gì mà đột nhiên lại trở về đây?? Tôi không cần thứ tình cảm của các người mang cho đâu. Thật khiến tôi buồn nôn...Trước khi ra khỏi cửa, Lý Nhất cũng không quên nhắc nhở:- Đừng động đến cô ấy.Nói xong liền đóng mạnh cửa rời đi. Lý Trác tay cuộn tròn đáng sợ nhìn cảnh cửa bị đóng mạnh. Trong lòng lại không những không oán trách con trai mà càng thấy có lỗi nhiều hơn. Lý Trác đột nhiên nhớ lại chuyện xưa, nhả một làn khói mờ ảo mà hoài niệm.Lý Nhất cũng từ lúc đó, buồn bã nhốt mình trong căn phòng tối tăm của bản thân.

Chương 56: Nỗi đau