"Còn không mau dậy ngay đi. Tận thế đến nơi rồi mà còn ngủ." Tiếng Uyển Đình Ngọc vọng lên vang ầm cả một khu. Ngày nào cũng thế, Uyển Đình Nhu không khá lên được tí nào. Càng trưởng thành, cô lại càng hay quên. Đó sớm đã trở thành một khuyết điểm khó khắc phục trong cuộc sống hàng ngày của cô. "Sáng nào cũng ngủ quên." Vốn dĩ đã quá quen thuộc với Uyển Đình Nhu, tác phong đó chẳng những không làm mọi người trong khu phố cảm chán ghét mà ngược lại họ còn cảm thấy cảm thông và thương xót cô hơn. Uyển Đình Nhu từ nhỏ đã mồ côi cha mẹ, được bà Uyển Đình Ngọc - chủ ngôi nhà nhỏ ven góc phố kia nuôi lớn. Mọi người ở đây đều quý mến hai bà cháu. Người ta thương thay số phận nghiệt ngã của cô bé chưa đầy 1 tuổi đã phải bị người thân vứt bỏ nơi ven đường. Người đàn bà đơn chiếc ấy không có con cháu, quanh năm chỉ sống thui thủi một mình. Từ ngày có Uyển Đình Nhu, cuộc sống của bà như thêm một đứa con gái. Uyển Đình Nhu nhẹ mang giày vào. Đứng trước cửa, cô không quên nhìn sang ngôi nhà đối…

Chương 18

Này Vương Ác Thiếu, Chớ Làm Loạn!Tác giả: Âu Dương Tử HyTruyện Ngôn Tình"Còn không mau dậy ngay đi. Tận thế đến nơi rồi mà còn ngủ." Tiếng Uyển Đình Ngọc vọng lên vang ầm cả một khu. Ngày nào cũng thế, Uyển Đình Nhu không khá lên được tí nào. Càng trưởng thành, cô lại càng hay quên. Đó sớm đã trở thành một khuyết điểm khó khắc phục trong cuộc sống hàng ngày của cô. "Sáng nào cũng ngủ quên." Vốn dĩ đã quá quen thuộc với Uyển Đình Nhu, tác phong đó chẳng những không làm mọi người trong khu phố cảm chán ghét mà ngược lại họ còn cảm thấy cảm thông và thương xót cô hơn. Uyển Đình Nhu từ nhỏ đã mồ côi cha mẹ, được bà Uyển Đình Ngọc - chủ ngôi nhà nhỏ ven góc phố kia nuôi lớn. Mọi người ở đây đều quý mến hai bà cháu. Người ta thương thay số phận nghiệt ngã của cô bé chưa đầy 1 tuổi đã phải bị người thân vứt bỏ nơi ven đường. Người đàn bà đơn chiếc ấy không có con cháu, quanh năm chỉ sống thui thủi một mình. Từ ngày có Uyển Đình Nhu, cuộc sống của bà như thêm một đứa con gái. Uyển Đình Nhu nhẹ mang giày vào. Đứng trước cửa, cô không quên nhìn sang ngôi nhà đối… Uông Sở Diệu vừa dứt lời thì bỗng dưng không gian giữa cả hai im bặt....Đột nhiên, Vương Thiên Ân cười phá lên."Hahaha...Uông Sở Diệu, cậu là Uông Sở Diệu không phân biệt nổi dế và gián mà tôi biết ư?"Hắn mỉa mai Uông Sở Diệu cũng là lẽ thường tình.Thực chất, Uông Đại thiếu gia mà hắn quen biết kể từ khi 15 tuổi đã bắt đầu lén lút sưu tầm tạp chí Playboy, hễ có số mới là mang qua nhà rủ hắn cùng "trải nghiệm".16 tuổi đã bắt đầu tìm hiểu những trang web không nên tìm hiểu. Vậy nên dù có nghĩ thế nào đi chăng nữa, vốn dĩ không thể nào tìm ra được một lí do nào là thuyết phục.Càng không có một cơ sở nào lại có thể khiến Uông Sở Diệu đột nhiên thay đổi một cách chóng mặt như vậy được?Mới đi có năm tháng...Vương Thiên Ân không tin vào điều mà mình vừa nghe được, cố dùng tay đếm kĩ lại một lần nữa.Chính xác là 5 tháng 2 tuần 4 ngày. Rốt cuộc thì Uông Sở Diệu đã phải trải qua cú sốc tinh thần gì?Trước giờ hay thực tại, dù được bao nhiêu người mẫu hay diễn viên tán tỉnh, Uông Sở Diệu cũng chưa từng bị lay động, hắn không nhận lời bất kì một ai cũng chỉ vì hắn muốn giữ hình tượng đứng đắn trong mắt ông nội.Tâm tư Uông Sở Diệu rất cao ngạo. Hắn đã từng thẳng thừng từ chối Ảnh hậu Diệp Thiên Mỹ cùng những siêu mẫu nổi tiếng khác như Lương Mỹ Kỳ, Tống Giai Nhân, Lưu Tâm Tâm, đều là những "chân dài" nức tiếng trong giới thời trang mà hàng vạn tên đàn ông ao ước có được.Uông Sở Diệu chính là như vậy. Hắn là kiểu đàn ông thích thú với cái đẹp nhưng chưa từng lưu tâm bất cứ một người phụ nữ nào. Hắn thích vui đùa với những cảm xúc nhất thời, không muốn bị trói buộc bởi bất cứ ai. Những cuộc vui xa xỉ làm cho các cô nàng cảm thấy quyến luyến hắn không rời, quấn quýt ngày đêm đôi khi làm hắn cảm thấy thật chán ghét.Họ yêu hắn nhưng lại càng yêu tiền của hắn hơn. Khi tham vọng đạt lên tới đỉnh điểm thì chức vị phu nhân tương lai của tập toàn Uông Đại mới chính là mục đích tiếp cận thật sự của họ.Chưa kể đến, với vẻ ngoài đầy sức hút của Uông Sở Diệu thì không cô nàng nào là không "tò mò".Nhưng, qui tắc là qui tắc, không được phép tiếp xúc thân mật, kể cả hôn nhau. Việc duy nhất mà hắn cho phép họ được làm đó là nắm tay.Đối với Uông Sở Diệu, việc chi tiền mua vui là một thói quen giải trí. Hắn là người bắt đầu, thì cũng là người có quyền kết thúc. Điều quan trọng nhất trong trò chơi này đó là, chỉ cần cô nàng nào nhắc đến việc "ra mắt gia đình" thì tất cả mọi thứ sẽ chấm dứt ngay lập tức.Đâu ai nghĩ rằng người thật sự khiến hắn động tâm lại là một tiểu bạch thỏ vô cùng tầm thường?Đúng là làm chó cũng không nhịn được cười.Ở đầu dây bên kia, Vương Thiên Ân cười mỉa mai không ngớt khiến Uông Sở Diệu cảm thấy như đang tự mình chui đầu vào rọ. Thầm nghĩ, có phải là hắn không nên để cái tên "hận tình" này biết mọi chuyện quá sớm?"Cậu muốn chết à? Có thôi ngay cái điệu cười chế giễu đó đi không hả?""Thế tiểu bạch thỏ đó có biết cậu là ai không? Gặp nhau bao giờ chưa?""Đương nhiên là gặp nhau rồi. Cô ấy đã cứu sống tôi đấy."Hắn đắc chí khẽ cười."Cứu sống sao? Thú vị nhỉ? Thế cô ấy tên gì?""Cô ấy tên Uyển Đình Nhu."

Uông Sở Diệu vừa dứt lời thì bỗng dưng không gian giữa cả hai im bặt.

...

Đột nhiên, Vương Thiên Ân cười phá lên.

"Hahaha...Uông Sở Diệu, cậu là Uông Sở Diệu không phân biệt nổi dế và gián mà tôi biết ư?"

Hắn mỉa mai Uông Sở Diệu cũng là lẽ thường tình.

Thực chất, Uông Đại thiếu gia mà hắn quen biết kể từ khi 15 tuổi đã bắt đầu lén lút sưu tầm tạp chí Playboy, hễ có số mới là mang qua nhà rủ hắn cùng "trải nghiệm".

16 tuổi đã bắt đầu tìm hiểu những trang web không nên tìm hiểu. Vậy nên dù có nghĩ thế nào đi chăng nữa, vốn dĩ không thể nào tìm ra được một lí do nào là thuyết phục.

Càng không có một cơ sở nào lại có thể khiến Uông Sở Diệu đột nhiên thay đổi một cách chóng mặt như vậy được?

Mới đi có năm tháng...

Vương Thiên Ân không tin vào điều mà mình vừa nghe được, cố dùng tay đếm kĩ lại một lần nữa.

Chính xác là 5 tháng 2 tuần 4 ngày. Rốt cuộc thì Uông Sở Diệu đã phải trải qua cú sốc tinh thần gì?

Trước giờ hay thực tại, dù được bao nhiêu người mẫu hay diễn viên tán tỉnh, Uông Sở Diệu cũng chưa từng bị lay động, hắn không nhận lời bất kì một ai cũng chỉ vì hắn muốn giữ hình tượng đứng đắn trong mắt ông nội.

Tâm tư Uông Sở Diệu rất cao ngạo. Hắn đã từng thẳng thừng từ chối Ảnh hậu Diệp Thiên Mỹ cùng những siêu mẫu nổi tiếng khác như Lương Mỹ Kỳ, Tống Giai Nhân, Lưu Tâm Tâm, đều là những "chân dài" nức tiếng trong giới thời trang mà hàng vạn tên đàn ông ao ước có được.

Uông Sở Diệu chính là như vậy. Hắn là kiểu đàn ông thích thú với cái đẹp nhưng chưa từng lưu tâm bất cứ một người phụ nữ nào. Hắn thích vui đùa với những cảm xúc nhất thời, không muốn bị trói buộc bởi bất cứ ai. Những cuộc vui xa xỉ làm cho các cô nàng cảm thấy quyến luyến hắn không rời, quấn quýt ngày đêm đôi khi làm hắn cảm thấy thật chán ghét.

Họ yêu hắn nhưng lại càng yêu tiền của hắn hơn. Khi tham vọng đạt lên tới đỉnh điểm thì chức vị phu nhân tương lai của tập toàn Uông Đại mới chính là mục đích tiếp cận thật sự của họ.

Chưa kể đến, với vẻ ngoài đầy sức hút của Uông Sở Diệu thì không cô nàng nào là không "tò mò".

Nhưng, qui tắc là qui tắc, không được phép tiếp xúc thân mật, kể cả hôn nhau. Việc duy nhất mà hắn cho phép họ được làm đó là nắm tay.

Đối với Uông Sở Diệu, việc chi tiền mua vui là một thói quen giải trí. Hắn là người bắt đầu, thì cũng là người có quyền kết thúc. Điều quan trọng nhất trong trò chơi này đó là, chỉ cần cô nàng nào nhắc đến việc "ra mắt gia đình" thì tất cả mọi thứ sẽ chấm dứt ngay lập tức.

Đâu ai nghĩ rằng người thật sự khiến hắn động tâm lại là một tiểu bạch thỏ vô cùng tầm thường?

Đúng là làm chó cũng không nhịn được cười.

Ở đầu dây bên kia, Vương Thiên Ân cười mỉa mai không ngớt khiến Uông Sở Diệu cảm thấy như đang tự mình chui đầu vào rọ. Thầm nghĩ, có phải là hắn không nên để cái tên "hận tình" này biết mọi chuyện quá sớm?

"Cậu muốn chết à? Có thôi ngay cái điệu cười chế giễu đó đi không hả?"

"Thế tiểu bạch thỏ đó có biết cậu là ai không? Gặp nhau bao giờ chưa?"

"Đương nhiên là gặp nhau rồi. Cô ấy đã cứu sống tôi đấy."

Hắn đắc chí khẽ cười.

"Cứu sống sao? Thú vị nhỉ? Thế cô ấy tên gì?"

"Cô ấy tên Uyển Đình Nhu."

Này Vương Ác Thiếu, Chớ Làm Loạn!Tác giả: Âu Dương Tử HyTruyện Ngôn Tình"Còn không mau dậy ngay đi. Tận thế đến nơi rồi mà còn ngủ." Tiếng Uyển Đình Ngọc vọng lên vang ầm cả một khu. Ngày nào cũng thế, Uyển Đình Nhu không khá lên được tí nào. Càng trưởng thành, cô lại càng hay quên. Đó sớm đã trở thành một khuyết điểm khó khắc phục trong cuộc sống hàng ngày của cô. "Sáng nào cũng ngủ quên." Vốn dĩ đã quá quen thuộc với Uyển Đình Nhu, tác phong đó chẳng những không làm mọi người trong khu phố cảm chán ghét mà ngược lại họ còn cảm thấy cảm thông và thương xót cô hơn. Uyển Đình Nhu từ nhỏ đã mồ côi cha mẹ, được bà Uyển Đình Ngọc - chủ ngôi nhà nhỏ ven góc phố kia nuôi lớn. Mọi người ở đây đều quý mến hai bà cháu. Người ta thương thay số phận nghiệt ngã của cô bé chưa đầy 1 tuổi đã phải bị người thân vứt bỏ nơi ven đường. Người đàn bà đơn chiếc ấy không có con cháu, quanh năm chỉ sống thui thủi một mình. Từ ngày có Uyển Đình Nhu, cuộc sống của bà như thêm một đứa con gái. Uyển Đình Nhu nhẹ mang giày vào. Đứng trước cửa, cô không quên nhìn sang ngôi nhà đối… Uông Sở Diệu vừa dứt lời thì bỗng dưng không gian giữa cả hai im bặt....Đột nhiên, Vương Thiên Ân cười phá lên."Hahaha...Uông Sở Diệu, cậu là Uông Sở Diệu không phân biệt nổi dế và gián mà tôi biết ư?"Hắn mỉa mai Uông Sở Diệu cũng là lẽ thường tình.Thực chất, Uông Đại thiếu gia mà hắn quen biết kể từ khi 15 tuổi đã bắt đầu lén lút sưu tầm tạp chí Playboy, hễ có số mới là mang qua nhà rủ hắn cùng "trải nghiệm".16 tuổi đã bắt đầu tìm hiểu những trang web không nên tìm hiểu. Vậy nên dù có nghĩ thế nào đi chăng nữa, vốn dĩ không thể nào tìm ra được một lí do nào là thuyết phục.Càng không có một cơ sở nào lại có thể khiến Uông Sở Diệu đột nhiên thay đổi một cách chóng mặt như vậy được?Mới đi có năm tháng...Vương Thiên Ân không tin vào điều mà mình vừa nghe được, cố dùng tay đếm kĩ lại một lần nữa.Chính xác là 5 tháng 2 tuần 4 ngày. Rốt cuộc thì Uông Sở Diệu đã phải trải qua cú sốc tinh thần gì?Trước giờ hay thực tại, dù được bao nhiêu người mẫu hay diễn viên tán tỉnh, Uông Sở Diệu cũng chưa từng bị lay động, hắn không nhận lời bất kì một ai cũng chỉ vì hắn muốn giữ hình tượng đứng đắn trong mắt ông nội.Tâm tư Uông Sở Diệu rất cao ngạo. Hắn đã từng thẳng thừng từ chối Ảnh hậu Diệp Thiên Mỹ cùng những siêu mẫu nổi tiếng khác như Lương Mỹ Kỳ, Tống Giai Nhân, Lưu Tâm Tâm, đều là những "chân dài" nức tiếng trong giới thời trang mà hàng vạn tên đàn ông ao ước có được.Uông Sở Diệu chính là như vậy. Hắn là kiểu đàn ông thích thú với cái đẹp nhưng chưa từng lưu tâm bất cứ một người phụ nữ nào. Hắn thích vui đùa với những cảm xúc nhất thời, không muốn bị trói buộc bởi bất cứ ai. Những cuộc vui xa xỉ làm cho các cô nàng cảm thấy quyến luyến hắn không rời, quấn quýt ngày đêm đôi khi làm hắn cảm thấy thật chán ghét.Họ yêu hắn nhưng lại càng yêu tiền của hắn hơn. Khi tham vọng đạt lên tới đỉnh điểm thì chức vị phu nhân tương lai của tập toàn Uông Đại mới chính là mục đích tiếp cận thật sự của họ.Chưa kể đến, với vẻ ngoài đầy sức hút của Uông Sở Diệu thì không cô nàng nào là không "tò mò".Nhưng, qui tắc là qui tắc, không được phép tiếp xúc thân mật, kể cả hôn nhau. Việc duy nhất mà hắn cho phép họ được làm đó là nắm tay.Đối với Uông Sở Diệu, việc chi tiền mua vui là một thói quen giải trí. Hắn là người bắt đầu, thì cũng là người có quyền kết thúc. Điều quan trọng nhất trong trò chơi này đó là, chỉ cần cô nàng nào nhắc đến việc "ra mắt gia đình" thì tất cả mọi thứ sẽ chấm dứt ngay lập tức.Đâu ai nghĩ rằng người thật sự khiến hắn động tâm lại là một tiểu bạch thỏ vô cùng tầm thường?Đúng là làm chó cũng không nhịn được cười.Ở đầu dây bên kia, Vương Thiên Ân cười mỉa mai không ngớt khiến Uông Sở Diệu cảm thấy như đang tự mình chui đầu vào rọ. Thầm nghĩ, có phải là hắn không nên để cái tên "hận tình" này biết mọi chuyện quá sớm?"Cậu muốn chết à? Có thôi ngay cái điệu cười chế giễu đó đi không hả?""Thế tiểu bạch thỏ đó có biết cậu là ai không? Gặp nhau bao giờ chưa?""Đương nhiên là gặp nhau rồi. Cô ấy đã cứu sống tôi đấy."Hắn đắc chí khẽ cười."Cứu sống sao? Thú vị nhỉ? Thế cô ấy tên gì?""Cô ấy tên Uyển Đình Nhu."

Chương 18