"Còn không mau dậy ngay đi. Tận thế đến nơi rồi mà còn ngủ." Tiếng Uyển Đình Ngọc vọng lên vang ầm cả một khu. Ngày nào cũng thế, Uyển Đình Nhu không khá lên được tí nào. Càng trưởng thành, cô lại càng hay quên. Đó sớm đã trở thành một khuyết điểm khó khắc phục trong cuộc sống hàng ngày của cô. "Sáng nào cũng ngủ quên." Vốn dĩ đã quá quen thuộc với Uyển Đình Nhu, tác phong đó chẳng những không làm mọi người trong khu phố cảm chán ghét mà ngược lại họ còn cảm thấy cảm thông và thương xót cô hơn. Uyển Đình Nhu từ nhỏ đã mồ côi cha mẹ, được bà Uyển Đình Ngọc - chủ ngôi nhà nhỏ ven góc phố kia nuôi lớn. Mọi người ở đây đều quý mến hai bà cháu. Người ta thương thay số phận nghiệt ngã của cô bé chưa đầy 1 tuổi đã phải bị người thân vứt bỏ nơi ven đường. Người đàn bà đơn chiếc ấy không có con cháu, quanh năm chỉ sống thui thủi một mình. Từ ngày có Uyển Đình Nhu, cuộc sống của bà như thêm một đứa con gái. Uyển Đình Nhu nhẹ mang giày vào. Đứng trước cửa, cô không quên nhìn sang ngôi nhà đối…

Chương 23

Này Vương Ác Thiếu, Chớ Làm Loạn!Tác giả: Âu Dương Tử HyTruyện Ngôn Tình"Còn không mau dậy ngay đi. Tận thế đến nơi rồi mà còn ngủ." Tiếng Uyển Đình Ngọc vọng lên vang ầm cả một khu. Ngày nào cũng thế, Uyển Đình Nhu không khá lên được tí nào. Càng trưởng thành, cô lại càng hay quên. Đó sớm đã trở thành một khuyết điểm khó khắc phục trong cuộc sống hàng ngày của cô. "Sáng nào cũng ngủ quên." Vốn dĩ đã quá quen thuộc với Uyển Đình Nhu, tác phong đó chẳng những không làm mọi người trong khu phố cảm chán ghét mà ngược lại họ còn cảm thấy cảm thông và thương xót cô hơn. Uyển Đình Nhu từ nhỏ đã mồ côi cha mẹ, được bà Uyển Đình Ngọc - chủ ngôi nhà nhỏ ven góc phố kia nuôi lớn. Mọi người ở đây đều quý mến hai bà cháu. Người ta thương thay số phận nghiệt ngã của cô bé chưa đầy 1 tuổi đã phải bị người thân vứt bỏ nơi ven đường. Người đàn bà đơn chiếc ấy không có con cháu, quanh năm chỉ sống thui thủi một mình. Từ ngày có Uyển Đình Nhu, cuộc sống của bà như thêm một đứa con gái. Uyển Đình Nhu nhẹ mang giày vào. Đứng trước cửa, cô không quên nhìn sang ngôi nhà đối… Không phải mình chạy nhanh quá nên bị hoa mắt rồi đấy chứ?Cô ngẫm nghĩ.Từ trước đến nay, cuộc sống của Uyển Đình Nhu vốn dĩ ngoài chỗ làm thêm này ra thì không còn một chỗ nào khác mà cô dành thời gian vào nữa cả. Theo lý mà nói thì một ngày làm việc bình thường, có lẽ sẽ là vừa bước vào cửa đã phải chạy bàn đến đầu tắt mặt tối. Ấy vậy mà hôm nay lại chẳng có một vị khách nào, vô tình cảm thấy có hơi trống vắng và lạ lẫm."Nghiên Nghiên ơi!"Không gian bên trong quán ăn không có lấy một vị khách. Cảnh tượng xung quanh thật khác hẳn so với mọi ngày khiến cô có chút cảm giác không quen mắt.Hôm nay, quán đóng cửa sao?Nghĩ thế nào vẫn không thể hiểu được, cô đi loanh quanh, lớn tiếng gọi:"Ông bà chủ ơi!"Chợt, ông bà Vỹ từ trong bếp đi ra, vẻ mặt vô cùng đắc chí:"Bà xem, con bé tốt số đến rồi. Hôm nay Uyển Đình Nhu cháu chính là khách quý của Vĩ Kỳ Quán chúng ta đấy nhé."Đình Nhu ngây người, vẻ mặt khó hiểu:"Khách quý?""Haha. Con bé này, lại còn bày đặt giả ngốc. Ngày thường cứ thấy vụng về lơ đễnh thế mà lại có bạn trai là đại gia cơ đấy. Không ngờ bà nó nhỉ?"Bà Vỹ vừa nấu ăn vừa cười tán đồng:"Phải đấy, chẳng những là đại gia lại còn là rùa vàng cơ. Tiểu Nhu nhà chúng ta xuất sắc phết.""Dạ? Bạn trai á?"Cô hoảng hốt hỏi lại.Không phải chứ?"Tuổi trẻ bây giờ đúng là táo bạo ông nhỉ? Thật chẳng bù với chúng ta khi xưa cứ bẽn lẽn e ngại."Cô vẫn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, cố trấn an rằng mình đã nghe nhầm."Ông bà chủ có phải là, đang nhầm lẫn điều gì phải không ạ?"Ông bà Vỹ nhìn nhau, vẻ mặt khó hiểu:"Nhầm lẫn sao?" Đồng thanh hỏi:"Thế cậu thanh niên ở kia không phải là bạn trai cháu à?"Uyển Định Nhu nghe vậy thì vội quay lại nhìn.Từ trong chiếc siêu xe hai cửa sang trọng, Uông Sở Diệu bước ra toả sáng như một minh tinh điện ảnh, trên tay là một đoá hoa hồng Ecuador*, chiếm hết tất cả mọi sự chú ý lẫn ánh nhìn xung quanh mà bất kể cô gái nào nhìn thấy cũng sẽ đều mong muốn rằng "ước gì mình là nữ chính của buổi hẹn."(*) Loại hoa hồng cao cấp có giá trung bình từ 500.000 - 700.000 VNĐ/ 1 cànhUông Sở Diệu diện một chiếc sơ mi trắng cách điệu, thuộc một nhãn hiệu thời trang nổi tiếng mà trước đó hắn đã từng làm đại diện. Chiếc áo được Uông Sở Diệu làm người mẫu quảng bá, đã được đặt hàng với tốc độ chóng mặt với lượng bán ra bùng nổ doanh số mà từ trước đến nay chưa từng có, đạt hơn 100 vạn (≈ 3.5 tỷ) chỉ trong 10 phút.Bất kể một bộ quần áo nào được diện trên người Uông Sở Diệu đều tạo cho người nhìn một vẻ đẹp đặc biệt đến hút hồn, có lẽ là do khuôn mặt mỹ nam của hắn vốn dĩ đã như hoa như ngọc thì dù có mặc vải đay cũng không làm người khác cảm thấy bớt đi được một chút sự tuấn mĩ nào.Chính vì vậy, thành ngữ "người đẹp vì lụa" đối với Uông Sở Diệu mà nói, nó chẳng những chưa bao giờ là đúng mà còn hoàn toàn đi ngược lại.Hắn tiến lại gần Đình Nhu. Nở ra một nụ cười đầy sự mời gọi:"Xin hỏi, tôi có được vinh hạnh được mời em ăn tối ngày hôm nay không?"Đình Nhu ngượng đỏ cả mặt. Cô ấp úng:"Uông tiên sinh...anh. Tôi tất nhiên là...nhưng mà...tôi...""Em đừng lo. Hôm nay tôi đã bao trọn ở đây cả rồi, cũng đã xin phép ông bà chủ cho em được nghỉ phép ngày hôm nay, vì vậy..."Hắn phì cười."Hãy cùng tôi ăn tối nhé."Ông bà Vỹ người huých tay, người thì thầm vào tai Đình Nhu:"Tiểu Nhu, mau đồng ý đi, cậu thanh niên này đã chi trả gấp năm lần doanh thu mọi ngày của chúng ta để có được buổi hẹn ngày hôm nay với cháu đấy."Uyển Đình Nhu nghe vậy thì không khỏi giật mình, thầm nghĩ...Không phải chứ?Gấp năm lần không phải là bằng doanh thu gần nửa năm của cả quán sao?Uông Sở Diệu mỉm cười, nhẹ nhàng kéo ghế:"Uyển tiểu thư, mời."

Không phải mình chạy nhanh quá nên bị hoa mắt rồi đấy chứ?

Cô ngẫm nghĩ.

Từ trước đến nay, cuộc sống của Uyển Đình Nhu vốn dĩ ngoài chỗ làm thêm này ra thì không còn một chỗ nào khác mà cô dành thời gian vào nữa cả. Theo lý mà nói thì một ngày làm việc bình thường, có lẽ sẽ là vừa bước vào cửa đã phải chạy bàn đến đầu tắt mặt tối. Ấy vậy mà hôm nay lại chẳng có một vị khách nào, vô tình cảm thấy có hơi trống vắng và lạ lẫm.

"Nghiên Nghiên ơi!"

Không gian bên trong quán ăn không có lấy một vị khách. Cảnh tượng xung quanh thật khác hẳn so với mọi ngày khiến cô có chút cảm giác không quen mắt.

Hôm nay, quán đóng cửa sao?

Nghĩ thế nào vẫn không thể hiểu được, cô đi loanh quanh, lớn tiếng gọi:

"Ông bà chủ ơi!"

Chợt, ông bà Vỹ từ trong bếp đi ra, vẻ mặt vô cùng đắc chí:

"Bà xem, con bé tốt số đến rồi. Hôm nay Uyển Đình Nhu cháu chính là khách quý của Vĩ Kỳ Quán chúng ta đấy nhé."

Đình Nhu ngây người, vẻ mặt khó hiểu:

"Khách quý?"

"Haha. Con bé này, lại còn bày đặt giả ngốc. Ngày thường cứ thấy vụng về lơ đễnh thế mà lại có bạn trai là đại gia cơ đấy. Không ngờ bà nó nhỉ?"

Bà Vỹ vừa nấu ăn vừa cười tán đồng:

"Phải đấy, chẳng những là đại gia lại còn là rùa vàng cơ. Tiểu Nhu nhà chúng ta xuất sắc phết."

"Dạ? Bạn trai á?"

Cô hoảng hốt hỏi lại.

Không phải chứ?

"Tuổi trẻ bây giờ đúng là táo bạo ông nhỉ? Thật chẳng bù với chúng ta khi xưa cứ bẽn lẽn e ngại."

Cô vẫn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, cố trấn an rằng mình đã nghe nhầm.

"Ông bà chủ có phải là, đang nhầm lẫn điều gì phải không ạ?"

Ông bà Vỹ nhìn nhau, vẻ mặt khó hiểu:

"Nhầm lẫn sao?" Đồng thanh hỏi:

"Thế cậu thanh niên ở kia không phải là bạn trai cháu à?"

Uyển Định Nhu nghe vậy thì vội quay lại nhìn.

Từ trong chiếc siêu xe hai cửa sang trọng, Uông Sở Diệu bước ra toả sáng như một minh tinh điện ảnh, trên tay là một đoá hoa hồng Ecuador*, chiếm hết tất cả mọi sự chú ý lẫn ánh nhìn xung quanh mà bất kể cô gái nào nhìn thấy cũng sẽ đều mong muốn rằng "ước gì mình là nữ chính của buổi hẹn."

(*) Loại hoa hồng cao cấp có giá trung bình từ 500.000 - 700.000 VNĐ/ 1 cành

Uông Sở Diệu diện một chiếc sơ mi trắng cách điệu, thuộc một nhãn hiệu thời trang nổi tiếng mà trước đó hắn đã từng làm đại diện. Chiếc áo được Uông Sở Diệu làm người mẫu quảng bá, đã được đặt hàng với tốc độ chóng mặt với lượng bán ra bùng nổ doanh số mà từ trước đến nay chưa từng có, đạt hơn 100 vạn (≈ 3.5 tỷ) chỉ trong 10 phút.

Bất kể một bộ quần áo nào được diện trên người Uông Sở Diệu đều tạo cho người nhìn một vẻ đẹp đặc biệt đến hút hồn, có lẽ là do khuôn mặt mỹ nam của hắn vốn dĩ đã như hoa như ngọc thì dù có mặc vải đay cũng không làm người khác cảm thấy bớt đi được một chút sự tuấn mĩ nào.

Chính vì vậy, thành ngữ "người đẹp vì lụa" đối với Uông Sở Diệu mà nói, nó chẳng những chưa bao giờ là đúng mà còn hoàn toàn đi ngược lại.

Hắn tiến lại gần Đình Nhu. Nở ra một nụ cười đầy sự mời gọi:

"Xin hỏi, tôi có được vinh hạnh được mời em ăn tối ngày hôm nay không?"

Đình Nhu ngượng đỏ cả mặt. Cô ấp úng:

"Uông tiên sinh...anh. Tôi tất nhiên là...nhưng mà...tôi..."

"Em đừng lo. Hôm nay tôi đã bao trọn ở đây cả rồi, cũng đã xin phép ông bà chủ cho em được nghỉ phép ngày hôm nay, vì vậy..."

Hắn phì cười.

"Hãy cùng tôi ăn tối nhé."

Ông bà Vỹ người huých tay, người thì thầm vào tai Đình Nhu:

"Tiểu Nhu, mau đồng ý đi, cậu thanh niên này đã chi trả gấp năm lần doanh thu mọi ngày của chúng ta để có được buổi hẹn ngày hôm nay với cháu đấy."

Uyển Đình Nhu nghe vậy thì không khỏi giật mình, thầm nghĩ...

Không phải chứ?

Gấp năm lần không phải là bằng doanh thu gần nửa năm của cả quán sao?

Uông Sở Diệu mỉm cười, nhẹ nhàng kéo ghế:

"Uyển tiểu thư, mời."

Này Vương Ác Thiếu, Chớ Làm Loạn!Tác giả: Âu Dương Tử HyTruyện Ngôn Tình"Còn không mau dậy ngay đi. Tận thế đến nơi rồi mà còn ngủ." Tiếng Uyển Đình Ngọc vọng lên vang ầm cả một khu. Ngày nào cũng thế, Uyển Đình Nhu không khá lên được tí nào. Càng trưởng thành, cô lại càng hay quên. Đó sớm đã trở thành một khuyết điểm khó khắc phục trong cuộc sống hàng ngày của cô. "Sáng nào cũng ngủ quên." Vốn dĩ đã quá quen thuộc với Uyển Đình Nhu, tác phong đó chẳng những không làm mọi người trong khu phố cảm chán ghét mà ngược lại họ còn cảm thấy cảm thông và thương xót cô hơn. Uyển Đình Nhu từ nhỏ đã mồ côi cha mẹ, được bà Uyển Đình Ngọc - chủ ngôi nhà nhỏ ven góc phố kia nuôi lớn. Mọi người ở đây đều quý mến hai bà cháu. Người ta thương thay số phận nghiệt ngã của cô bé chưa đầy 1 tuổi đã phải bị người thân vứt bỏ nơi ven đường. Người đàn bà đơn chiếc ấy không có con cháu, quanh năm chỉ sống thui thủi một mình. Từ ngày có Uyển Đình Nhu, cuộc sống của bà như thêm một đứa con gái. Uyển Đình Nhu nhẹ mang giày vào. Đứng trước cửa, cô không quên nhìn sang ngôi nhà đối… Không phải mình chạy nhanh quá nên bị hoa mắt rồi đấy chứ?Cô ngẫm nghĩ.Từ trước đến nay, cuộc sống của Uyển Đình Nhu vốn dĩ ngoài chỗ làm thêm này ra thì không còn một chỗ nào khác mà cô dành thời gian vào nữa cả. Theo lý mà nói thì một ngày làm việc bình thường, có lẽ sẽ là vừa bước vào cửa đã phải chạy bàn đến đầu tắt mặt tối. Ấy vậy mà hôm nay lại chẳng có một vị khách nào, vô tình cảm thấy có hơi trống vắng và lạ lẫm."Nghiên Nghiên ơi!"Không gian bên trong quán ăn không có lấy một vị khách. Cảnh tượng xung quanh thật khác hẳn so với mọi ngày khiến cô có chút cảm giác không quen mắt.Hôm nay, quán đóng cửa sao?Nghĩ thế nào vẫn không thể hiểu được, cô đi loanh quanh, lớn tiếng gọi:"Ông bà chủ ơi!"Chợt, ông bà Vỹ từ trong bếp đi ra, vẻ mặt vô cùng đắc chí:"Bà xem, con bé tốt số đến rồi. Hôm nay Uyển Đình Nhu cháu chính là khách quý của Vĩ Kỳ Quán chúng ta đấy nhé."Đình Nhu ngây người, vẻ mặt khó hiểu:"Khách quý?""Haha. Con bé này, lại còn bày đặt giả ngốc. Ngày thường cứ thấy vụng về lơ đễnh thế mà lại có bạn trai là đại gia cơ đấy. Không ngờ bà nó nhỉ?"Bà Vỹ vừa nấu ăn vừa cười tán đồng:"Phải đấy, chẳng những là đại gia lại còn là rùa vàng cơ. Tiểu Nhu nhà chúng ta xuất sắc phết.""Dạ? Bạn trai á?"Cô hoảng hốt hỏi lại.Không phải chứ?"Tuổi trẻ bây giờ đúng là táo bạo ông nhỉ? Thật chẳng bù với chúng ta khi xưa cứ bẽn lẽn e ngại."Cô vẫn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, cố trấn an rằng mình đã nghe nhầm."Ông bà chủ có phải là, đang nhầm lẫn điều gì phải không ạ?"Ông bà Vỹ nhìn nhau, vẻ mặt khó hiểu:"Nhầm lẫn sao?" Đồng thanh hỏi:"Thế cậu thanh niên ở kia không phải là bạn trai cháu à?"Uyển Định Nhu nghe vậy thì vội quay lại nhìn.Từ trong chiếc siêu xe hai cửa sang trọng, Uông Sở Diệu bước ra toả sáng như một minh tinh điện ảnh, trên tay là một đoá hoa hồng Ecuador*, chiếm hết tất cả mọi sự chú ý lẫn ánh nhìn xung quanh mà bất kể cô gái nào nhìn thấy cũng sẽ đều mong muốn rằng "ước gì mình là nữ chính của buổi hẹn."(*) Loại hoa hồng cao cấp có giá trung bình từ 500.000 - 700.000 VNĐ/ 1 cànhUông Sở Diệu diện một chiếc sơ mi trắng cách điệu, thuộc một nhãn hiệu thời trang nổi tiếng mà trước đó hắn đã từng làm đại diện. Chiếc áo được Uông Sở Diệu làm người mẫu quảng bá, đã được đặt hàng với tốc độ chóng mặt với lượng bán ra bùng nổ doanh số mà từ trước đến nay chưa từng có, đạt hơn 100 vạn (≈ 3.5 tỷ) chỉ trong 10 phút.Bất kể một bộ quần áo nào được diện trên người Uông Sở Diệu đều tạo cho người nhìn một vẻ đẹp đặc biệt đến hút hồn, có lẽ là do khuôn mặt mỹ nam của hắn vốn dĩ đã như hoa như ngọc thì dù có mặc vải đay cũng không làm người khác cảm thấy bớt đi được một chút sự tuấn mĩ nào.Chính vì vậy, thành ngữ "người đẹp vì lụa" đối với Uông Sở Diệu mà nói, nó chẳng những chưa bao giờ là đúng mà còn hoàn toàn đi ngược lại.Hắn tiến lại gần Đình Nhu. Nở ra một nụ cười đầy sự mời gọi:"Xin hỏi, tôi có được vinh hạnh được mời em ăn tối ngày hôm nay không?"Đình Nhu ngượng đỏ cả mặt. Cô ấp úng:"Uông tiên sinh...anh. Tôi tất nhiên là...nhưng mà...tôi...""Em đừng lo. Hôm nay tôi đã bao trọn ở đây cả rồi, cũng đã xin phép ông bà chủ cho em được nghỉ phép ngày hôm nay, vì vậy..."Hắn phì cười."Hãy cùng tôi ăn tối nhé."Ông bà Vỹ người huých tay, người thì thầm vào tai Đình Nhu:"Tiểu Nhu, mau đồng ý đi, cậu thanh niên này đã chi trả gấp năm lần doanh thu mọi ngày của chúng ta để có được buổi hẹn ngày hôm nay với cháu đấy."Uyển Đình Nhu nghe vậy thì không khỏi giật mình, thầm nghĩ...Không phải chứ?Gấp năm lần không phải là bằng doanh thu gần nửa năm của cả quán sao?Uông Sở Diệu mỉm cười, nhẹ nhàng kéo ghế:"Uyển tiểu thư, mời."

Chương 23