"Còn không mau dậy ngay đi. Tận thế đến nơi rồi mà còn ngủ." Tiếng Uyển Đình Ngọc vọng lên vang ầm cả một khu. Ngày nào cũng thế, Uyển Đình Nhu không khá lên được tí nào. Càng trưởng thành, cô lại càng hay quên. Đó sớm đã trở thành một khuyết điểm khó khắc phục trong cuộc sống hàng ngày của cô. "Sáng nào cũng ngủ quên." Vốn dĩ đã quá quen thuộc với Uyển Đình Nhu, tác phong đó chẳng những không làm mọi người trong khu phố cảm chán ghét mà ngược lại họ còn cảm thấy cảm thông và thương xót cô hơn. Uyển Đình Nhu từ nhỏ đã mồ côi cha mẹ, được bà Uyển Đình Ngọc - chủ ngôi nhà nhỏ ven góc phố kia nuôi lớn. Mọi người ở đây đều quý mến hai bà cháu. Người ta thương thay số phận nghiệt ngã của cô bé chưa đầy 1 tuổi đã phải bị người thân vứt bỏ nơi ven đường. Người đàn bà đơn chiếc ấy không có con cháu, quanh năm chỉ sống thui thủi một mình. Từ ngày có Uyển Đình Nhu, cuộc sống của bà như thêm một đứa con gái. Uyển Đình Nhu nhẹ mang giày vào. Đứng trước cửa, cô không quên nhìn sang ngôi nhà đối…

Chương 42

Này Vương Ác Thiếu, Chớ Làm Loạn!Tác giả: Âu Dương Tử HyTruyện Ngôn Tình"Còn không mau dậy ngay đi. Tận thế đến nơi rồi mà còn ngủ." Tiếng Uyển Đình Ngọc vọng lên vang ầm cả một khu. Ngày nào cũng thế, Uyển Đình Nhu không khá lên được tí nào. Càng trưởng thành, cô lại càng hay quên. Đó sớm đã trở thành một khuyết điểm khó khắc phục trong cuộc sống hàng ngày của cô. "Sáng nào cũng ngủ quên." Vốn dĩ đã quá quen thuộc với Uyển Đình Nhu, tác phong đó chẳng những không làm mọi người trong khu phố cảm chán ghét mà ngược lại họ còn cảm thấy cảm thông và thương xót cô hơn. Uyển Đình Nhu từ nhỏ đã mồ côi cha mẹ, được bà Uyển Đình Ngọc - chủ ngôi nhà nhỏ ven góc phố kia nuôi lớn. Mọi người ở đây đều quý mến hai bà cháu. Người ta thương thay số phận nghiệt ngã của cô bé chưa đầy 1 tuổi đã phải bị người thân vứt bỏ nơi ven đường. Người đàn bà đơn chiếc ấy không có con cháu, quanh năm chỉ sống thui thủi một mình. Từ ngày có Uyển Đình Nhu, cuộc sống của bà như thêm một đứa con gái. Uyển Đình Nhu nhẹ mang giày vào. Đứng trước cửa, cô không quên nhìn sang ngôi nhà đối… Nói xong, vẫn cái dáng vẻ chễm chệ vắt chéo chân kia, hắn ung dung thưởng thức bữa sáng, thong thả nhấc tách cà phê đan xen vào từng ngón tay thon dài yểu điệu. Khẽ nhấp môi...Không gian giữa cả hai bỗng trở nên im bặt.Cô cất giọng:"Đừng khách sáo. Dù sao chúng ta cũng là hàng xóm của nhau mà."Nghe thấy vậy, Vương Thiên Ân liền dừng lại.Hắn l**m môi rồi nhấp nhẹ nơi đầu lưỡi, nhận ra cà phê trong khoang miệng hắn dần trở nên vừa đắng lại vừa chua.Cà phê sữa?"Thôi tôi về nhé."Vương Thiên Ân tay chống cằm nhìn ra nơi cánh cửa đang dần dần khép lại sau bóng lưng người con gái ấy. Hắn cười nhạt.Có việc thì tìm cô? Thế không có thì không tìm được?...Chợt...Hắn giật mình kinh ngạc như bừng tỉnh bởi phát súng của tên thợ săn, thanh âm ''đùng'' một phát bỗng chạy xẹt qua tâm trí, phút chốc khuấy động cả không gian yên ả của khu rừng.Đột nhiên, hắn cười phá lên như tên hề điên dại."Hahaha. Vương Thiên Ân, mày điên rồi."Hắn vuốt nhẹ mái tóc, ngả ngớn hít một hơi thật sâu rồi tự nhủ:Tỉnh táo lên. Không được để nhan sắc đó cuốn lấy mày, Vương Thiên Ân, mày không thích cô ta.Phải! Mày chỉ đang tự gợi cho bản thân nhớ đến những chuyện năm xưa mà thôi. Và mày...Không được lặp lại sai lầm đó một lần nào nữa....3 NGÀY SAUChuông điện thoại reo lên."Bạn của tôi ổn chứ? Hôm kia bị thương nặng đấy. Có cần đi bệnh viện không? Bổn thiếu gia đây sẽ đích thân lái xe qua đón."Hôm trước mình chọc tức tên này như vậy, mà hôm nay lại không chửi rủa hay mắng nhiếc mình à?Chắc lại đang có việc muốn nhờ vả mình đây.Nghĩ rồi Vương Thiên Ân cười bỡn cợt:"Haha. Máu chảy nhiều lắm. Sắp chết rồi.""Địa chỉ?"Chậc. Không thể để cái tên đó biết mình đang ở đây được. Lại còn đối diện nhà cô ta.Nghĩ nhanh đáp gọn, Vương Thiên Ân nhanh nhảu trả lời:"Cứ đón tôi ở cửa hàng tiện lợi đầu đường, từ trụ sở cảnh sát hôm kia đi lên một đoạn.""Ơ, sao không đến thẳng nhà?""À...""Ba tôi sớm đã cho người thăm dò cậu. Cậu mà sơ hở là Vương Sâm gông đầu tôi về ngay. Tôi lại bỏ đi thì nhất định sẽ dọn qua nhà cậu.""Ra là vậy à? Sao không nói sớm? Haha, Cứ tưởng cậu không muốn mời tôi đến nhà chứ."Không muốn mời đến chứ còn gì nữa.Vương Thiên Ân vuốt nhẹ cái sống mũi thẳng tắp, hắn đảo mắt một vòng nghĩ thầm."Thế tầm một giờ nữa tôi sẽ đến."

Nói xong, vẫn cái dáng vẻ chễm chệ vắt chéo chân kia, hắn ung dung thưởng thức bữa sáng, thong thả nhấc tách cà phê đan xen vào từng ngón tay thon dài yểu điệu. Khẽ nhấp môi...

Không gian giữa cả hai bỗng trở nên im bặt.

Cô cất giọng:

"Đừng khách sáo. Dù sao chúng ta cũng là hàng xóm của nhau mà."

Nghe thấy vậy, Vương Thiên Ân liền dừng lại.

Hắn l**m môi rồi nhấp nhẹ nơi đầu lưỡi, nhận ra cà phê trong khoang miệng hắn dần trở nên vừa đắng lại vừa chua.

Cà phê sữa?

"Thôi tôi về nhé."

Vương Thiên Ân tay chống cằm nhìn ra nơi cánh cửa đang dần dần khép lại sau bóng lưng người con gái ấy. Hắn cười nhạt.

Có việc thì tìm cô? Thế không có thì không tìm được?

...

Chợt...

Hắn giật mình kinh ngạc như bừng tỉnh bởi phát súng của tên thợ săn, thanh âm ''đùng'' một phát bỗng chạy xẹt qua tâm trí, phút chốc khuấy động cả không gian yên ả của khu rừng.

Đột nhiên, hắn cười phá lên như tên hề điên dại.

"Hahaha. Vương Thiên Ân, mày điên rồi."

Hắn vuốt nhẹ mái tóc, ngả ngớn hít một hơi thật sâu rồi tự nhủ:

Tỉnh táo lên. Không được để nhan sắc đó cuốn lấy mày, Vương Thiên Ân, mày không thích cô ta.

Phải! Mày chỉ đang tự gợi cho bản thân nhớ đến những chuyện năm xưa mà thôi. Và mày...

Không được lặp lại sai lầm đó một lần nào nữa.

...

3 NGÀY SAU

Chuông điện thoại reo lên.

"Bạn của tôi ổn chứ? Hôm kia bị thương nặng đấy. Có cần đi bệnh viện không? Bổn thiếu gia đây sẽ đích thân lái xe qua đón."

Hôm trước mình chọc tức tên này như vậy, mà hôm nay lại không chửi rủa hay mắng nhiếc mình à?

Chắc lại đang có việc muốn nhờ vả mình đây.

Nghĩ rồi Vương Thiên Ân cười bỡn cợt:

"Haha. Máu chảy nhiều lắm. Sắp chết rồi."

"Địa chỉ?"

Chậc. Không thể để cái tên đó biết mình đang ở đây được. Lại còn đối diện nhà cô ta.

Nghĩ nhanh đáp gọn, Vương Thiên Ân nhanh nhảu trả lời:

"Cứ đón tôi ở cửa hàng tiện lợi đầu đường, từ trụ sở cảnh sát hôm kia đi lên một đoạn."

"Ơ, sao không đến thẳng nhà?"

"À..."

"Ba tôi sớm đã cho người thăm dò cậu. Cậu mà sơ hở là Vương Sâm gông đầu tôi về ngay. Tôi lại bỏ đi thì nhất định sẽ dọn qua nhà cậu."

"Ra là vậy à? Sao không nói sớm? Haha, Cứ tưởng cậu không muốn mời tôi đến nhà chứ."

Không muốn mời đến chứ còn gì nữa.

Vương Thiên Ân vuốt nhẹ cái sống mũi thẳng tắp, hắn đảo mắt một vòng nghĩ thầm.

"Thế tầm một giờ nữa tôi sẽ đến."

Này Vương Ác Thiếu, Chớ Làm Loạn!Tác giả: Âu Dương Tử HyTruyện Ngôn Tình"Còn không mau dậy ngay đi. Tận thế đến nơi rồi mà còn ngủ." Tiếng Uyển Đình Ngọc vọng lên vang ầm cả một khu. Ngày nào cũng thế, Uyển Đình Nhu không khá lên được tí nào. Càng trưởng thành, cô lại càng hay quên. Đó sớm đã trở thành một khuyết điểm khó khắc phục trong cuộc sống hàng ngày của cô. "Sáng nào cũng ngủ quên." Vốn dĩ đã quá quen thuộc với Uyển Đình Nhu, tác phong đó chẳng những không làm mọi người trong khu phố cảm chán ghét mà ngược lại họ còn cảm thấy cảm thông và thương xót cô hơn. Uyển Đình Nhu từ nhỏ đã mồ côi cha mẹ, được bà Uyển Đình Ngọc - chủ ngôi nhà nhỏ ven góc phố kia nuôi lớn. Mọi người ở đây đều quý mến hai bà cháu. Người ta thương thay số phận nghiệt ngã của cô bé chưa đầy 1 tuổi đã phải bị người thân vứt bỏ nơi ven đường. Người đàn bà đơn chiếc ấy không có con cháu, quanh năm chỉ sống thui thủi một mình. Từ ngày có Uyển Đình Nhu, cuộc sống của bà như thêm một đứa con gái. Uyển Đình Nhu nhẹ mang giày vào. Đứng trước cửa, cô không quên nhìn sang ngôi nhà đối… Nói xong, vẫn cái dáng vẻ chễm chệ vắt chéo chân kia, hắn ung dung thưởng thức bữa sáng, thong thả nhấc tách cà phê đan xen vào từng ngón tay thon dài yểu điệu. Khẽ nhấp môi...Không gian giữa cả hai bỗng trở nên im bặt.Cô cất giọng:"Đừng khách sáo. Dù sao chúng ta cũng là hàng xóm của nhau mà."Nghe thấy vậy, Vương Thiên Ân liền dừng lại.Hắn l**m môi rồi nhấp nhẹ nơi đầu lưỡi, nhận ra cà phê trong khoang miệng hắn dần trở nên vừa đắng lại vừa chua.Cà phê sữa?"Thôi tôi về nhé."Vương Thiên Ân tay chống cằm nhìn ra nơi cánh cửa đang dần dần khép lại sau bóng lưng người con gái ấy. Hắn cười nhạt.Có việc thì tìm cô? Thế không có thì không tìm được?...Chợt...Hắn giật mình kinh ngạc như bừng tỉnh bởi phát súng của tên thợ săn, thanh âm ''đùng'' một phát bỗng chạy xẹt qua tâm trí, phút chốc khuấy động cả không gian yên ả của khu rừng.Đột nhiên, hắn cười phá lên như tên hề điên dại."Hahaha. Vương Thiên Ân, mày điên rồi."Hắn vuốt nhẹ mái tóc, ngả ngớn hít một hơi thật sâu rồi tự nhủ:Tỉnh táo lên. Không được để nhan sắc đó cuốn lấy mày, Vương Thiên Ân, mày không thích cô ta.Phải! Mày chỉ đang tự gợi cho bản thân nhớ đến những chuyện năm xưa mà thôi. Và mày...Không được lặp lại sai lầm đó một lần nào nữa....3 NGÀY SAUChuông điện thoại reo lên."Bạn của tôi ổn chứ? Hôm kia bị thương nặng đấy. Có cần đi bệnh viện không? Bổn thiếu gia đây sẽ đích thân lái xe qua đón."Hôm trước mình chọc tức tên này như vậy, mà hôm nay lại không chửi rủa hay mắng nhiếc mình à?Chắc lại đang có việc muốn nhờ vả mình đây.Nghĩ rồi Vương Thiên Ân cười bỡn cợt:"Haha. Máu chảy nhiều lắm. Sắp chết rồi.""Địa chỉ?"Chậc. Không thể để cái tên đó biết mình đang ở đây được. Lại còn đối diện nhà cô ta.Nghĩ nhanh đáp gọn, Vương Thiên Ân nhanh nhảu trả lời:"Cứ đón tôi ở cửa hàng tiện lợi đầu đường, từ trụ sở cảnh sát hôm kia đi lên một đoạn.""Ơ, sao không đến thẳng nhà?""À...""Ba tôi sớm đã cho người thăm dò cậu. Cậu mà sơ hở là Vương Sâm gông đầu tôi về ngay. Tôi lại bỏ đi thì nhất định sẽ dọn qua nhà cậu.""Ra là vậy à? Sao không nói sớm? Haha, Cứ tưởng cậu không muốn mời tôi đến nhà chứ."Không muốn mời đến chứ còn gì nữa.Vương Thiên Ân vuốt nhẹ cái sống mũi thẳng tắp, hắn đảo mắt một vòng nghĩ thầm."Thế tầm một giờ nữa tôi sẽ đến."

Chương 42