Nếu anh đã lựa chọn từ bỏ em rồi thì níu giữ làm gì nữa chứ? Rời xa..chỉ là khoảng cách và thời gian mà thôi . ___________________________ Trong đêm mưa xối xả, lúc mọi người đang cố tìm chỗ để tránh mưa thì có hai bóng người đang đứng đối diện nhau, cả hai đều ướt, họ không có ý định che chắn thì phải? Ánh mắt hiếu kì của một vào người trên đường dán vào họ. "Anh xin lỗi" Tiếng thì thào của người con trai vang lên thật nhỏ, đầu cậu ta cuối xuống dường như không dám nhìn thẳng vào người con gái kia. "Tại...sao?" Tiếng nói ngắt quảng của cô gái, nó đang cố kìm nén những giọt nước mắt của mình, ánh mắt hoài nghi nhìn người trước mặt. "Anh..anh chỉ muố..em chấp nhận..một điều rằng..chúng ta không..không thể ở bên nhau" "Không thể ở bên nhau" Nó lặp lại từng chữ một cách chậm rãi, tựa như đang hỏi chính mình vậy "Đúng vậy" Chàng trai kia cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, giọng nói như khẳng định "Có thể..cho em ..một lí do được không?" "Không thích hợp" "Không thích hợp" ba chữ này của…
Chương 2
Nhóc À! Tôi Thích EmTác giả: Dương VyTruyện Ngôn Tình Nếu anh đã lựa chọn từ bỏ em rồi thì níu giữ làm gì nữa chứ? Rời xa..chỉ là khoảng cách và thời gian mà thôi . ___________________________ Trong đêm mưa xối xả, lúc mọi người đang cố tìm chỗ để tránh mưa thì có hai bóng người đang đứng đối diện nhau, cả hai đều ướt, họ không có ý định che chắn thì phải? Ánh mắt hiếu kì của một vào người trên đường dán vào họ. "Anh xin lỗi" Tiếng thì thào của người con trai vang lên thật nhỏ, đầu cậu ta cuối xuống dường như không dám nhìn thẳng vào người con gái kia. "Tại...sao?" Tiếng nói ngắt quảng của cô gái, nó đang cố kìm nén những giọt nước mắt của mình, ánh mắt hoài nghi nhìn người trước mặt. "Anh..anh chỉ muố..em chấp nhận..một điều rằng..chúng ta không..không thể ở bên nhau" "Không thể ở bên nhau" Nó lặp lại từng chữ một cách chậm rãi, tựa như đang hỏi chính mình vậy "Đúng vậy" Chàng trai kia cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, giọng nói như khẳng định "Có thể..cho em ..một lí do được không?" "Không thích hợp" "Không thích hợp" ba chữ này của… Một buổi sáng trong lành, những tia nắng ấm áp len lõi vào khung cửa sổ thủy tinh, phản chiếu qua mặt nữa óng ánh, tạo nên một bức tranh sinh động. Và bức tranh ấy càng trở nên có hồn hơn khi hoà cùng tiếng chim líu lo đón chào ngày mới. Trong một căn biệt thự xinh đẹp."Vy nhi"Tiếng gọi trầm ấm của người con trai vang lên cùng lúc với tiếng gõ cửa "cốc, cốc""Anh hai vào được không?""Dạ, anh vào đi"Tiếng nói nhẹ nhàng của cô gái vang lênDứt lời nó với tay tắt báo thức, haizzz, nó muốn ngủ thêm chút nữa nhưng nếu nó không dậy thì sẽ phải nghe những bài hát dỡ tệ hơn chuông báo thức ấy chứ. Nó lười biếng, cứ lăn qua lăn lại trong tấm chăn ấm áp, mắt vẫn nhắm tịt. 1 phút..2 phút..3 phút...cho đến khi....."Vy nhi, em còn muốn ngủ tới khi nào hả?"Tiếng quát lớn từ ngoài cửa phòng nó vọng vào. Vâng đó chính anh hai "đại nhân" của nó đấy. Nó ngồi bật dậy, lấy tay dụi dụi vào mắt, đầu tóc bòm xòm, chiếc váy ngủ màu trắng cũng nhăn nhúm hết cả lên. Nó tên Dương Vy, năm nay 19 tuổi, sở hữu một vóc người mơ ước, mái tóc dài đen nhánh, lang da trắng tựa ngọc, đôi mắt to tròn như lưu ly và nụ cười trong sáng tựa thiên thần."Anh không thể để em ngủ thêm chút à?"Nó buồn bực nói"Không, nhìn xem bây giờ là bao nhiêu giờ rồi hả cô nương?""Còn sớm mà".....................30 phút sauDương Dương ngồi trên giường nó, khẽ mỉm cười nhìn cô gái đang soi gương, người xoay đi xoay lại bộ đồng phục trên người. Hai tay anh khoanh trước ngực"Nè, em gái, định tạo dáng đến bao giờ hả?"Nó thuận thế xà vào lòng anh, hai tay không an phận mà vòng qua cổ anh."Anh hai à, đến làm dáng mà cũng không cho là sao? Anh dạo này nhiều ý kiến quá đó!"Dương Dương phì cười lấy tay béo má cô em gái nhỏ"Mao, xuống ăn đi, ba mẹ đang đợi kìa!""Vâng"Dương Vy đi theo anh trai xuống nhà"Con chào ba mẹ"Nó vui vẻ chạy đến ôm hôn ông bà Dương, rồi nhanh chóng bước vào bàn ăn."Ăn nhanh lên đi con gái, trể rồi"Mẹ Dương mỉm cười ngọt ngào nói"Ba ngày nữa có buổi tiệc bên nhà họ Hoàng đấy. Bà với hai đứa nhỏ chuẩn bị đi nhé!"Ông Dương nghiêm nghị nói, tay vẫn tập trung vào món bò trên bàn"Không đi được không?" Nó giương đôi mắt to tròn nhìn ông, vừa ăn vừa nói"Ăn xong rồi nói "Dương Dương nhắc nhởNó mặc kệ anh, quay sang nhìn ông Dương trân trân như muốn nói " Ba ơi, con không muốn đi""Không đi"Ông quay sang nhìn nó"Cắt viện trợ một tháng, đồng thời cắm túc hai tháng"Nhấp ngụm cafe, ông quay lưng bước đi"Ba......vậy con đi là được chứ gì"Nó trả lời bằng giọng ỉu xìu, hề hề, bị giam và khoá thẻ một thắng chi bằng đem nó đi chôn sống thì hơn.
Một buổi sáng trong lành, những tia nắng ấm áp len lõi vào khung cửa sổ thủy tinh, phản chiếu qua mặt nữa óng ánh, tạo nên một bức tranh sinh động. Và bức tranh ấy càng trở nên có hồn hơn khi hoà cùng tiếng chim líu lo đón chào ngày mới. Trong một căn biệt thự xinh đẹp.
"Vy nhi"
Tiếng gọi trầm ấm của người con trai vang lên cùng lúc với tiếng gõ cửa "cốc, cốc"
"Anh hai vào được không?"
"Dạ, anh vào đi"
Tiếng nói nhẹ nhàng của cô gái vang lên
Dứt lời nó với tay tắt báo thức, haizzz, nó muốn ngủ thêm chút nữa nhưng nếu nó không dậy thì sẽ phải nghe những bài hát dỡ tệ hơn chuông báo thức ấy chứ. Nó lười biếng, cứ lăn qua lăn lại trong tấm chăn ấm áp, mắt vẫn nhắm tịt. 1 phút..2 phút..3 phút...cho đến khi.....
"Vy nhi, em còn muốn ngủ tới khi nào hả?"
Tiếng quát lớn từ ngoài cửa phòng nó vọng vào. Vâng đó chính anh hai "đại nhân" của nó đấy. Nó ngồi bật dậy, lấy tay dụi dụi vào mắt, đầu tóc bòm xòm, chiếc váy ngủ màu trắng cũng nhăn nhúm hết cả lên. Nó tên Dương Vy, năm nay 19 tuổi, sở hữu một vóc người mơ ước, mái tóc dài đen nhánh, lang da trắng tựa ngọc, đôi mắt to tròn như lưu ly và nụ cười trong sáng tựa thiên thần.
"Anh không thể để em ngủ thêm chút à?"
Nó buồn bực nói
"Không, nhìn xem bây giờ là bao nhiêu giờ rồi hả cô nương?"
"Còn sớm mà"
.....................
30 phút sau
Dương Dương ngồi trên giường nó, khẽ mỉm cười nhìn cô gái đang soi gương, người xoay đi xoay lại bộ đồng phục trên người. Hai tay anh khoanh trước ngực
"Nè, em gái, định tạo dáng đến bao giờ hả?"
Nó thuận thế xà vào lòng anh, hai tay không an phận mà vòng qua cổ anh.
"Anh hai à, đến làm dáng mà cũng không cho là sao? Anh dạo này nhiều ý kiến quá đó!"
Dương Dương phì cười lấy tay béo má cô em gái nhỏ
"Mao, xuống ăn đi, ba mẹ đang đợi kìa!"
"Vâng"
Dương Vy đi theo anh trai xuống nhà
"Con chào ba mẹ"
Nó vui vẻ chạy đến ôm hôn ông bà Dương, rồi nhanh chóng bước vào bàn ăn.
"Ăn nhanh lên đi con gái, trể rồi"
Mẹ Dương mỉm cười ngọt ngào nói
"Ba ngày nữa có buổi tiệc bên nhà họ Hoàng đấy. Bà với hai đứa nhỏ chuẩn bị đi nhé!"
Ông Dương nghiêm nghị nói, tay vẫn tập trung vào món bò trên bàn
"Không đi được không?" Nó giương đôi mắt to tròn nhìn ông, vừa ăn vừa nói
"Ăn xong rồi nói "
Dương Dương nhắc nhở
Nó mặc kệ anh, quay sang nhìn ông Dương trân trân như muốn nói " Ba ơi, con không muốn đi"
"Không đi"
Ông quay sang nhìn nó
"Cắt viện trợ một tháng, đồng thời cắm túc hai tháng"
Nhấp ngụm cafe, ông quay lưng bước đi
"Ba......vậy con đi là được chứ gì"
Nó trả lời bằng giọng ỉu xìu, hề hề, bị giam và khoá thẻ một thắng chi bằng đem nó đi chôn sống thì hơn.
Nhóc À! Tôi Thích EmTác giả: Dương VyTruyện Ngôn Tình Nếu anh đã lựa chọn từ bỏ em rồi thì níu giữ làm gì nữa chứ? Rời xa..chỉ là khoảng cách và thời gian mà thôi . ___________________________ Trong đêm mưa xối xả, lúc mọi người đang cố tìm chỗ để tránh mưa thì có hai bóng người đang đứng đối diện nhau, cả hai đều ướt, họ không có ý định che chắn thì phải? Ánh mắt hiếu kì của một vào người trên đường dán vào họ. "Anh xin lỗi" Tiếng thì thào của người con trai vang lên thật nhỏ, đầu cậu ta cuối xuống dường như không dám nhìn thẳng vào người con gái kia. "Tại...sao?" Tiếng nói ngắt quảng của cô gái, nó đang cố kìm nén những giọt nước mắt của mình, ánh mắt hoài nghi nhìn người trước mặt. "Anh..anh chỉ muố..em chấp nhận..một điều rằng..chúng ta không..không thể ở bên nhau" "Không thể ở bên nhau" Nó lặp lại từng chữ một cách chậm rãi, tựa như đang hỏi chính mình vậy "Đúng vậy" Chàng trai kia cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, giọng nói như khẳng định "Có thể..cho em ..một lí do được không?" "Không thích hợp" "Không thích hợp" ba chữ này của… Một buổi sáng trong lành, những tia nắng ấm áp len lõi vào khung cửa sổ thủy tinh, phản chiếu qua mặt nữa óng ánh, tạo nên một bức tranh sinh động. Và bức tranh ấy càng trở nên có hồn hơn khi hoà cùng tiếng chim líu lo đón chào ngày mới. Trong một căn biệt thự xinh đẹp."Vy nhi"Tiếng gọi trầm ấm của người con trai vang lên cùng lúc với tiếng gõ cửa "cốc, cốc""Anh hai vào được không?""Dạ, anh vào đi"Tiếng nói nhẹ nhàng của cô gái vang lênDứt lời nó với tay tắt báo thức, haizzz, nó muốn ngủ thêm chút nữa nhưng nếu nó không dậy thì sẽ phải nghe những bài hát dỡ tệ hơn chuông báo thức ấy chứ. Nó lười biếng, cứ lăn qua lăn lại trong tấm chăn ấm áp, mắt vẫn nhắm tịt. 1 phút..2 phút..3 phút...cho đến khi....."Vy nhi, em còn muốn ngủ tới khi nào hả?"Tiếng quát lớn từ ngoài cửa phòng nó vọng vào. Vâng đó chính anh hai "đại nhân" của nó đấy. Nó ngồi bật dậy, lấy tay dụi dụi vào mắt, đầu tóc bòm xòm, chiếc váy ngủ màu trắng cũng nhăn nhúm hết cả lên. Nó tên Dương Vy, năm nay 19 tuổi, sở hữu một vóc người mơ ước, mái tóc dài đen nhánh, lang da trắng tựa ngọc, đôi mắt to tròn như lưu ly và nụ cười trong sáng tựa thiên thần."Anh không thể để em ngủ thêm chút à?"Nó buồn bực nói"Không, nhìn xem bây giờ là bao nhiêu giờ rồi hả cô nương?""Còn sớm mà".....................30 phút sauDương Dương ngồi trên giường nó, khẽ mỉm cười nhìn cô gái đang soi gương, người xoay đi xoay lại bộ đồng phục trên người. Hai tay anh khoanh trước ngực"Nè, em gái, định tạo dáng đến bao giờ hả?"Nó thuận thế xà vào lòng anh, hai tay không an phận mà vòng qua cổ anh."Anh hai à, đến làm dáng mà cũng không cho là sao? Anh dạo này nhiều ý kiến quá đó!"Dương Dương phì cười lấy tay béo má cô em gái nhỏ"Mao, xuống ăn đi, ba mẹ đang đợi kìa!""Vâng"Dương Vy đi theo anh trai xuống nhà"Con chào ba mẹ"Nó vui vẻ chạy đến ôm hôn ông bà Dương, rồi nhanh chóng bước vào bàn ăn."Ăn nhanh lên đi con gái, trể rồi"Mẹ Dương mỉm cười ngọt ngào nói"Ba ngày nữa có buổi tiệc bên nhà họ Hoàng đấy. Bà với hai đứa nhỏ chuẩn bị đi nhé!"Ông Dương nghiêm nghị nói, tay vẫn tập trung vào món bò trên bàn"Không đi được không?" Nó giương đôi mắt to tròn nhìn ông, vừa ăn vừa nói"Ăn xong rồi nói "Dương Dương nhắc nhởNó mặc kệ anh, quay sang nhìn ông Dương trân trân như muốn nói " Ba ơi, con không muốn đi""Không đi"Ông quay sang nhìn nó"Cắt viện trợ một tháng, đồng thời cắm túc hai tháng"Nhấp ngụm cafe, ông quay lưng bước đi"Ba......vậy con đi là được chứ gì"Nó trả lời bằng giọng ỉu xìu, hề hề, bị giam và khoá thẻ một thắng chi bằng đem nó đi chôn sống thì hơn.