Nếu anh đã lựa chọn từ bỏ em rồi thì níu giữ làm gì nữa chứ? Rời xa..chỉ là khoảng cách và thời gian mà thôi . ___________________________ Trong đêm mưa xối xả, lúc mọi người đang cố tìm chỗ để tránh mưa thì có hai bóng người đang đứng đối diện nhau, cả hai đều ướt, họ không có ý định che chắn thì phải? Ánh mắt hiếu kì của một vào người trên đường dán vào họ. "Anh xin lỗi" Tiếng thì thào của người con trai vang lên thật nhỏ, đầu cậu ta cuối xuống dường như không dám nhìn thẳng vào người con gái kia. "Tại...sao?" Tiếng nói ngắt quảng của cô gái, nó đang cố kìm nén những giọt nước mắt của mình, ánh mắt hoài nghi nhìn người trước mặt. "Anh..anh chỉ muố..em chấp nhận..một điều rằng..chúng ta không..không thể ở bên nhau" "Không thể ở bên nhau" Nó lặp lại từng chữ một cách chậm rãi, tựa như đang hỏi chính mình vậy "Đúng vậy" Chàng trai kia cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, giọng nói như khẳng định "Có thể..cho em ..một lí do được không?" "Không thích hợp" "Không thích hợp" ba chữ này của…
Chương 8
Nhóc À! Tôi Thích EmTác giả: Dương VyTruyện Ngôn Tình Nếu anh đã lựa chọn từ bỏ em rồi thì níu giữ làm gì nữa chứ? Rời xa..chỉ là khoảng cách và thời gian mà thôi . ___________________________ Trong đêm mưa xối xả, lúc mọi người đang cố tìm chỗ để tránh mưa thì có hai bóng người đang đứng đối diện nhau, cả hai đều ướt, họ không có ý định che chắn thì phải? Ánh mắt hiếu kì của một vào người trên đường dán vào họ. "Anh xin lỗi" Tiếng thì thào của người con trai vang lên thật nhỏ, đầu cậu ta cuối xuống dường như không dám nhìn thẳng vào người con gái kia. "Tại...sao?" Tiếng nói ngắt quảng của cô gái, nó đang cố kìm nén những giọt nước mắt của mình, ánh mắt hoài nghi nhìn người trước mặt. "Anh..anh chỉ muố..em chấp nhận..một điều rằng..chúng ta không..không thể ở bên nhau" "Không thể ở bên nhau" Nó lặp lại từng chữ một cách chậm rãi, tựa như đang hỏi chính mình vậy "Đúng vậy" Chàng trai kia cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, giọng nói như khẳng định "Có thể..cho em ..một lí do được không?" "Không thích hợp" "Không thích hợp" ba chữ này của… Mặt trời đã dần khuất bóng, bầu trời được nhuộm đỏ ráng hồng. Những tia nắng chiều ấm áp dịu dàng chiếu lên mình nó.Nó cựa mình thức dậy trên chiếc giường êm ái. Như thường lệ nó bước vào phòng tắm rửa mặt. Khẽ liếc mắt nhìn vào cô gái trong gương, khuôn mặt trắng bệch, không chút sức sống, đôi mắt to tròn long lanh ngày nào giờ đỏ hoe, sưng húp, lấy khăn lau mặt nó bước ra ngoài, ngã người xuống xuống giường mệt mỏi nhắm chặt đôi mắt.Nó giờ như một cái xác không hồn. Dương Vy trước kia đâu mất rồi, nó ngước mắt nhìn lên trần nhà, nhớ lắm lúc hắn và nó cùng nhau vui đùa, lúc hắn quan tâm nó, lúc hắn nói thích nó và cả cái cảnh hắn nói lời chia tay nó trong màn mưa, cái cảnh hắn cùng con Linh nắm tay trên đường trường. Đôi mắt nó nhắm nghiềm lại, tim nó đau lắm, như bị một con dao đâm vào vậy. Chợt ngoài cửa vọng lên tiếng kêu quen thuộc"Vy nhi...""Tao nghe, có chuyện gì hả Nhi?""Mày mở cửa đi""Có chuyện gì""Mày còn không mở là tao đập cửa a"Nó ểu oải ngồi dậy, mở cửa cho con bạn thân"Mày sao rồi?"Nhi hỏi"Tao ổn"Nó nói"Ổn ổn, ồn cái đầu mày!"Nhi quát to"Dương Vy, mày có biết hồi chiều bọn tao lo lắm Ko ""Mày chưa quên được sao "" bị câm à, sao không trả lời""Con điên này, tao cho mày đi đoàn tụ ông bà bây giờ!"Nhi quát"Sao mày lại ra nông nổi này, vì nó sao, đáng không?"Cô bước tới ngồi cạnh nóNó không nói gì quay sang ôm cô, nước mắt lại rơi"Mẹ nó, mày nín đi, không đáng đâu, nếu không, tao giết nó cho mày xả giận"Nhi tức giận quát to khi thấy nó khóc."Quên nó đi, trên đời này thiếu gì con trai, không có nó còn có thằng khác tốt hơn, điều kiện tốt như mày còn sợ không tìm được người yêu sao? Người ta nói mối tình đầu không bao giờ đến được với nhau đâu, đừng buồn nữa!!!"Nhi ôm chặt nó vào lòng, bàn tay nhẹ nhàng vuốt tóc nó"Quên sao? Nói nghe thì dễ, những để làm khó lắm mày ạ" Nó nhếch mép"Tao nghĩ tao không đủ mạnh mẽ để làm điều đó đâu"Nó nói tiếp"Được mà, em gái anh là ai chứ? Em là Dương Vy, nên nhớ Dương Vy luôn mạnh mẽ, kiên cường trước mọi thứ!"Anh hai nó từ đâu bước vào, nhẹ nhàng nói"Và em cũng phải nhớ, dù trời có sập thi vẫn còn có anh hai. Anh hai sẽ giúp em chống đỡ"Anh nhìn thẳng vào mắt nó, khẽ nở một nụ cười trìu mến"Phải đó, mày còn có tao, có tụi Bích Duyên"Dân Nhi buông nó ra, mỉm cười khích lệ"Umk, cảm ơn mọi người"Nó gật mạnh đầu, cười nhìn anh hai và Dân Nhi
Mặt trời đã dần khuất bóng, bầu trời được nhuộm đỏ ráng hồng. Những tia nắng chiều ấm áp dịu dàng chiếu lên mình nó.
Nó cựa mình thức dậy trên chiếc giường êm ái. Như thường lệ nó bước vào phòng tắm rửa mặt. Khẽ liếc mắt nhìn vào cô gái trong gương, khuôn mặt trắng bệch, không chút sức sống, đôi mắt to tròn long lanh ngày nào giờ đỏ hoe, sưng húp, lấy khăn lau mặt nó bước ra ngoài, ngã người xuống xuống giường mệt mỏi nhắm chặt đôi mắt.
Nó giờ như một cái xác không hồn. Dương Vy trước kia đâu mất rồi, nó ngước mắt nhìn lên trần nhà, nhớ lắm lúc hắn và nó cùng nhau vui đùa, lúc hắn quan tâm nó, lúc hắn nói thích nó và cả cái cảnh hắn nói lời chia tay nó trong màn mưa, cái cảnh hắn cùng con Linh nắm tay trên đường trường. Đôi mắt nó nhắm nghiềm lại, tim nó đau lắm, như bị một con dao đâm vào vậy. Chợt ngoài cửa vọng lên tiếng kêu quen thuộc
"Vy nhi..."
"Tao nghe, có chuyện gì hả Nhi?"
"Mày mở cửa đi"
"Có chuyện gì"
"Mày còn không mở là tao đập cửa a"
Nó ểu oải ngồi dậy, mở cửa cho con bạn thân
"Mày sao rồi?"
Nhi hỏi
"Tao ổn"
Nó nói
"Ổn ổn, ồn cái đầu mày!"
Nhi quát to
"Dương Vy, mày có biết hồi chiều bọn tao lo lắm Ko "
"Mày chưa quên được sao "
" bị câm à, sao không trả lời"
"Con điên này, tao cho mày đi đoàn tụ ông bà bây giờ!"
Nhi quát
"Sao mày lại ra nông nổi này, vì nó sao, đáng không?"
Cô bước tới ngồi cạnh nó
Nó không nói gì quay sang ôm cô, nước mắt lại rơi
"Mẹ nó, mày nín đi, không đáng đâu, nếu không, tao giết nó cho mày xả giận"
Nhi tức giận quát to khi thấy nó khóc.
"Quên nó đi, trên đời này thiếu gì con trai, không có nó còn có thằng khác tốt hơn, điều kiện tốt như mày còn sợ không tìm được người yêu sao? Người ta nói mối tình đầu không bao giờ đến được với nhau đâu, đừng buồn nữa!!!"
Nhi ôm chặt nó vào lòng, bàn tay nhẹ nhàng vuốt tóc nó
"Quên sao? Nói nghe thì dễ, những để làm khó lắm mày ạ" Nó nhếch mép
"Tao nghĩ tao không đủ mạnh mẽ để làm điều đó đâu"
Nó nói tiếp
"Được mà, em gái anh là ai chứ? Em là Dương Vy, nên nhớ Dương Vy luôn mạnh mẽ, kiên cường trước mọi thứ!"
Anh hai nó từ đâu bước vào, nhẹ nhàng nói
"Và em cũng phải nhớ, dù trời có sập thi vẫn còn có anh hai. Anh hai sẽ giúp em chống đỡ"
Anh nhìn thẳng vào mắt nó, khẽ nở một nụ cười trìu mến
"Phải đó, mày còn có tao, có tụi Bích Duyên"
Dân Nhi buông nó ra, mỉm cười khích lệ
"Umk, cảm ơn mọi người"
Nó gật mạnh đầu, cười nhìn anh hai và Dân Nhi
Nhóc À! Tôi Thích EmTác giả: Dương VyTruyện Ngôn Tình Nếu anh đã lựa chọn từ bỏ em rồi thì níu giữ làm gì nữa chứ? Rời xa..chỉ là khoảng cách và thời gian mà thôi . ___________________________ Trong đêm mưa xối xả, lúc mọi người đang cố tìm chỗ để tránh mưa thì có hai bóng người đang đứng đối diện nhau, cả hai đều ướt, họ không có ý định che chắn thì phải? Ánh mắt hiếu kì của một vào người trên đường dán vào họ. "Anh xin lỗi" Tiếng thì thào của người con trai vang lên thật nhỏ, đầu cậu ta cuối xuống dường như không dám nhìn thẳng vào người con gái kia. "Tại...sao?" Tiếng nói ngắt quảng của cô gái, nó đang cố kìm nén những giọt nước mắt của mình, ánh mắt hoài nghi nhìn người trước mặt. "Anh..anh chỉ muố..em chấp nhận..một điều rằng..chúng ta không..không thể ở bên nhau" "Không thể ở bên nhau" Nó lặp lại từng chữ một cách chậm rãi, tựa như đang hỏi chính mình vậy "Đúng vậy" Chàng trai kia cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, giọng nói như khẳng định "Có thể..cho em ..một lí do được không?" "Không thích hợp" "Không thích hợp" ba chữ này của… Mặt trời đã dần khuất bóng, bầu trời được nhuộm đỏ ráng hồng. Những tia nắng chiều ấm áp dịu dàng chiếu lên mình nó.Nó cựa mình thức dậy trên chiếc giường êm ái. Như thường lệ nó bước vào phòng tắm rửa mặt. Khẽ liếc mắt nhìn vào cô gái trong gương, khuôn mặt trắng bệch, không chút sức sống, đôi mắt to tròn long lanh ngày nào giờ đỏ hoe, sưng húp, lấy khăn lau mặt nó bước ra ngoài, ngã người xuống xuống giường mệt mỏi nhắm chặt đôi mắt.Nó giờ như một cái xác không hồn. Dương Vy trước kia đâu mất rồi, nó ngước mắt nhìn lên trần nhà, nhớ lắm lúc hắn và nó cùng nhau vui đùa, lúc hắn quan tâm nó, lúc hắn nói thích nó và cả cái cảnh hắn nói lời chia tay nó trong màn mưa, cái cảnh hắn cùng con Linh nắm tay trên đường trường. Đôi mắt nó nhắm nghiềm lại, tim nó đau lắm, như bị một con dao đâm vào vậy. Chợt ngoài cửa vọng lên tiếng kêu quen thuộc"Vy nhi...""Tao nghe, có chuyện gì hả Nhi?""Mày mở cửa đi""Có chuyện gì""Mày còn không mở là tao đập cửa a"Nó ểu oải ngồi dậy, mở cửa cho con bạn thân"Mày sao rồi?"Nhi hỏi"Tao ổn"Nó nói"Ổn ổn, ồn cái đầu mày!"Nhi quát to"Dương Vy, mày có biết hồi chiều bọn tao lo lắm Ko ""Mày chưa quên được sao "" bị câm à, sao không trả lời""Con điên này, tao cho mày đi đoàn tụ ông bà bây giờ!"Nhi quát"Sao mày lại ra nông nổi này, vì nó sao, đáng không?"Cô bước tới ngồi cạnh nóNó không nói gì quay sang ôm cô, nước mắt lại rơi"Mẹ nó, mày nín đi, không đáng đâu, nếu không, tao giết nó cho mày xả giận"Nhi tức giận quát to khi thấy nó khóc."Quên nó đi, trên đời này thiếu gì con trai, không có nó còn có thằng khác tốt hơn, điều kiện tốt như mày còn sợ không tìm được người yêu sao? Người ta nói mối tình đầu không bao giờ đến được với nhau đâu, đừng buồn nữa!!!"Nhi ôm chặt nó vào lòng, bàn tay nhẹ nhàng vuốt tóc nó"Quên sao? Nói nghe thì dễ, những để làm khó lắm mày ạ" Nó nhếch mép"Tao nghĩ tao không đủ mạnh mẽ để làm điều đó đâu"Nó nói tiếp"Được mà, em gái anh là ai chứ? Em là Dương Vy, nên nhớ Dương Vy luôn mạnh mẽ, kiên cường trước mọi thứ!"Anh hai nó từ đâu bước vào, nhẹ nhàng nói"Và em cũng phải nhớ, dù trời có sập thi vẫn còn có anh hai. Anh hai sẽ giúp em chống đỡ"Anh nhìn thẳng vào mắt nó, khẽ nở một nụ cười trìu mến"Phải đó, mày còn có tao, có tụi Bích Duyên"Dân Nhi buông nó ra, mỉm cười khích lệ"Umk, cảm ơn mọi người"Nó gật mạnh đầu, cười nhìn anh hai và Dân Nhi