Nếu anh đã lựa chọn từ bỏ em rồi thì níu giữ làm gì nữa chứ? Rời xa..chỉ là khoảng cách và thời gian mà thôi . ___________________________ Trong đêm mưa xối xả, lúc mọi người đang cố tìm chỗ để tránh mưa thì có hai bóng người đang đứng đối diện nhau, cả hai đều ướt, họ không có ý định che chắn thì phải? Ánh mắt hiếu kì của một vào người trên đường dán vào họ. "Anh xin lỗi" Tiếng thì thào của người con trai vang lên thật nhỏ, đầu cậu ta cuối xuống dường như không dám nhìn thẳng vào người con gái kia. "Tại...sao?" Tiếng nói ngắt quảng của cô gái, nó đang cố kìm nén những giọt nước mắt của mình, ánh mắt hoài nghi nhìn người trước mặt. "Anh..anh chỉ muố..em chấp nhận..một điều rằng..chúng ta không..không thể ở bên nhau" "Không thể ở bên nhau" Nó lặp lại từng chữ một cách chậm rãi, tựa như đang hỏi chính mình vậy "Đúng vậy" Chàng trai kia cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, giọng nói như khẳng định "Có thể..cho em ..một lí do được không?" "Không thích hợp" "Không thích hợp" ba chữ này của…
Chương 11
Nhóc À! Tôi Thích EmTác giả: Dương VyTruyện Ngôn Tình Nếu anh đã lựa chọn từ bỏ em rồi thì níu giữ làm gì nữa chứ? Rời xa..chỉ là khoảng cách và thời gian mà thôi . ___________________________ Trong đêm mưa xối xả, lúc mọi người đang cố tìm chỗ để tránh mưa thì có hai bóng người đang đứng đối diện nhau, cả hai đều ướt, họ không có ý định che chắn thì phải? Ánh mắt hiếu kì của một vào người trên đường dán vào họ. "Anh xin lỗi" Tiếng thì thào của người con trai vang lên thật nhỏ, đầu cậu ta cuối xuống dường như không dám nhìn thẳng vào người con gái kia. "Tại...sao?" Tiếng nói ngắt quảng của cô gái, nó đang cố kìm nén những giọt nước mắt của mình, ánh mắt hoài nghi nhìn người trước mặt. "Anh..anh chỉ muố..em chấp nhận..một điều rằng..chúng ta không..không thể ở bên nhau" "Không thể ở bên nhau" Nó lặp lại từng chữ một cách chậm rãi, tựa như đang hỏi chính mình vậy "Đúng vậy" Chàng trai kia cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, giọng nói như khẳng định "Có thể..cho em ..một lí do được không?" "Không thích hợp" "Không thích hợp" ba chữ này của… Người con trai với mái tóc đen tuyền, khuôn mặt tựa tuyết ngàn năm không góc chết, đôi mắt màu hổ phách tà mị, giọng nói sắc lạnh, mị hoặc.Mà nó phải công nhận một điều hắn rất cao a, hơn hẳn nó một cái đầu, mặc dù hôm nay nó cũng mang giày có đế cao đấy chứ==="Xin lỗi anh nha"Nó cười tươi thật tươi, không biết có phải để mua chuộc tên đó hay không mà khiến mấy anh chàng xung quanh đều ngơ ngẩn, ngẩn ngơ nhìn nó chầm chầm. Mà nghĩ cũng lạ, sao hôm nay nó hiền quá vậy ta????"Đi đi"Tên đó phẩy tay, cái giọng nói như ma quỷ khiến nó lạnh run người, nhanh chóng quay người chạy đi...Nhìn bóng dáng người nhỏ nhắn đang chạy lon ton hắn khẽ nhếch môi, một đường công hoàn mĩ xuất hiện trên khuôn mặt không góc chếchSau khi ăn chơi no say, nó với Dân Nhi nắm tay vừa đi vừa hát nghêu ngao trên phố Có một người cho em thế nào là yêuNhưng người ấy lại chưa từng yêu emCó một người em trao hàng ngàn nổi nhớNhưng chẳng bao giờ người ấy nghĩ về emCó một người với em là tất cảNhưng với người ta em chẳng là gì cảCó một người bên em luôn nở nụ cườiNhưng khu quay đi em lại bật khócĐừng nhìn em khóc mới biết em đauĐừng nhìn em đi mới biết em tồn tạiChỉ biết đứng lại nhưng anhTim em đau thắt lạiGiọt nước mắt hoà vào trong mưaGiờ lời anh hứa chỉ thế thôi sao?Chẳng cần bận tâm bao ngày ta bên nhauAnh cứ đi đi đừng lo em sẽ chẳng sao đâu..Em sẽ giấu...Sẽ chẳng để anh biết đâuTiếng hát vang vọng trong đêm đen tỉnh mực, một khắc nào đó lại trở nên bi thương khó tả.Dương Dươngkhẽ nhíu mày khi nghe xong bài hát. Hai cô bé nhỏ nhắn đáng yêu như thế này làm sao lại hát những bài hát đau thương như vậy. Đôi mắt anh trong một giây nào đó đã xuất hiện một tia đau lòng.....Nó hát tới câu cuối cùng thì nước mắt giàn giụa, ngồi xuống đất ôm lấy gối mà nức nởDương Dương và Dân Nhi thấy nó như vậy thì vội chạy đến, Dân Nhi ôm chặt nó vào lòng"Vy, cậu khóc đi, khóc cho thật nhiều vào, nhưng chỉ là hôm nay thôi, mình không muốn thấy cậu như vậy thêm một lần nào nữa"Dương Dương nhìn tình cảnh trước mắt, trong lòng thoáng một tia xót xa."Dân Nhi, cảm ơn em"Anh thấp giọngDân Nhi hơi ngạc nhiên nhìn anh, nhưng sau khi hiểu ra anh đang cảm ơn mình vì điều gì thì khẽ mỉm cười"Nó là bạn em"Anh cảm ơn Nhi vì đã làm bạn với nó, đã giúp anh chăm sóc nó, đã an ủi nó, bên nó khi nó buồn.......
Người con trai với mái tóc đen tuyền, khuôn mặt tựa tuyết ngàn năm không góc chết, đôi mắt màu hổ phách tà mị, giọng nói sắc lạnh, mị hoặc.
Mà nó phải công nhận một điều hắn rất cao a, hơn hẳn nó một cái đầu, mặc dù hôm nay nó cũng mang giày có đế cao đấy chứ===
"Xin lỗi anh nha"
Nó cười tươi thật tươi, không biết có phải để mua chuộc tên đó hay không mà khiến mấy anh chàng xung quanh đều ngơ ngẩn, ngẩn ngơ nhìn nó chầm chầm. Mà nghĩ cũng lạ, sao hôm nay nó hiền quá vậy ta????
"Đi đi"
Tên đó phẩy tay, cái giọng nói như ma quỷ khiến nó lạnh run người, nhanh chóng quay người chạy đi...
Nhìn bóng dáng người nhỏ nhắn đang chạy lon ton hắn khẽ nhếch môi, một đường công hoàn mĩ xuất hiện trên khuôn mặt không góc chếch
Sau khi ăn chơi no say, nó với Dân Nhi nắm tay vừa đi vừa hát nghêu ngao trên phố
Có một người cho em thế nào là yêu
Nhưng người ấy lại chưa từng yêu em
Có một người em trao hàng ngàn nổi nhớ
Nhưng chẳng bao giờ người ấy nghĩ về em
Có một người với em là tất cả
Nhưng với người ta em chẳng là gì cả
Có một người bên em luôn nở nụ cười
Nhưng khu quay đi em lại bật khóc
Đừng nhìn em khóc mới biết em đau
Đừng nhìn em đi mới biết em tồn tại
Chỉ biết đứng lại nhưng anh
Tim em đau thắt lại
Giọt nước mắt hoà vào trong mưa
Giờ lời anh hứa chỉ thế thôi sao?
Chẳng cần bận tâm bao ngày ta bên nhau
Anh cứ đi đi đừng lo em sẽ chẳng sao đâu..
Em sẽ giấu...
Sẽ chẳng để anh biết đâu
Tiếng hát vang vọng trong đêm đen tỉnh mực, một khắc nào đó lại trở nên bi thương khó tả.
Dương Dương
khẽ nhíu mày khi nghe xong bài hát. Hai cô bé nhỏ nhắn đáng yêu như thế này làm sao lại hát những bài hát đau thương như vậy. Đôi mắt anh trong một giây nào đó đã xuất hiện một tia đau lòng.....
Nó hát tới câu cuối cùng thì nước mắt giàn giụa, ngồi xuống đất ôm lấy gối mà nức nở
Dương Dương và Dân Nhi thấy nó như vậy thì vội chạy đến, Dân Nhi ôm chặt nó vào lòng
"Vy, cậu khóc đi, khóc cho thật nhiều vào, nhưng chỉ là hôm nay thôi, mình không muốn thấy cậu như vậy thêm một lần nào nữa"
Dương Dương nhìn tình cảnh trước mắt, trong lòng thoáng một tia xót xa.
"Dân Nhi, cảm ơn em"
Anh thấp giọng
Dân Nhi hơi ngạc nhiên nhìn anh, nhưng sau khi hiểu ra anh đang cảm ơn mình vì điều gì thì khẽ mỉm cười
"Nó là bạn em"
Anh cảm ơn Nhi vì đã làm bạn với nó, đã giúp anh chăm sóc nó, đã an ủi nó, bên nó khi nó buồn.......
Nhóc À! Tôi Thích EmTác giả: Dương VyTruyện Ngôn Tình Nếu anh đã lựa chọn từ bỏ em rồi thì níu giữ làm gì nữa chứ? Rời xa..chỉ là khoảng cách và thời gian mà thôi . ___________________________ Trong đêm mưa xối xả, lúc mọi người đang cố tìm chỗ để tránh mưa thì có hai bóng người đang đứng đối diện nhau, cả hai đều ướt, họ không có ý định che chắn thì phải? Ánh mắt hiếu kì của một vào người trên đường dán vào họ. "Anh xin lỗi" Tiếng thì thào của người con trai vang lên thật nhỏ, đầu cậu ta cuối xuống dường như không dám nhìn thẳng vào người con gái kia. "Tại...sao?" Tiếng nói ngắt quảng của cô gái, nó đang cố kìm nén những giọt nước mắt của mình, ánh mắt hoài nghi nhìn người trước mặt. "Anh..anh chỉ muố..em chấp nhận..một điều rằng..chúng ta không..không thể ở bên nhau" "Không thể ở bên nhau" Nó lặp lại từng chữ một cách chậm rãi, tựa như đang hỏi chính mình vậy "Đúng vậy" Chàng trai kia cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, giọng nói như khẳng định "Có thể..cho em ..một lí do được không?" "Không thích hợp" "Không thích hợp" ba chữ này của… Người con trai với mái tóc đen tuyền, khuôn mặt tựa tuyết ngàn năm không góc chết, đôi mắt màu hổ phách tà mị, giọng nói sắc lạnh, mị hoặc.Mà nó phải công nhận một điều hắn rất cao a, hơn hẳn nó một cái đầu, mặc dù hôm nay nó cũng mang giày có đế cao đấy chứ==="Xin lỗi anh nha"Nó cười tươi thật tươi, không biết có phải để mua chuộc tên đó hay không mà khiến mấy anh chàng xung quanh đều ngơ ngẩn, ngẩn ngơ nhìn nó chầm chầm. Mà nghĩ cũng lạ, sao hôm nay nó hiền quá vậy ta????"Đi đi"Tên đó phẩy tay, cái giọng nói như ma quỷ khiến nó lạnh run người, nhanh chóng quay người chạy đi...Nhìn bóng dáng người nhỏ nhắn đang chạy lon ton hắn khẽ nhếch môi, một đường công hoàn mĩ xuất hiện trên khuôn mặt không góc chếchSau khi ăn chơi no say, nó với Dân Nhi nắm tay vừa đi vừa hát nghêu ngao trên phố Có một người cho em thế nào là yêuNhưng người ấy lại chưa từng yêu emCó một người em trao hàng ngàn nổi nhớNhưng chẳng bao giờ người ấy nghĩ về emCó một người với em là tất cảNhưng với người ta em chẳng là gì cảCó một người bên em luôn nở nụ cườiNhưng khu quay đi em lại bật khócĐừng nhìn em khóc mới biết em đauĐừng nhìn em đi mới biết em tồn tạiChỉ biết đứng lại nhưng anhTim em đau thắt lạiGiọt nước mắt hoà vào trong mưaGiờ lời anh hứa chỉ thế thôi sao?Chẳng cần bận tâm bao ngày ta bên nhauAnh cứ đi đi đừng lo em sẽ chẳng sao đâu..Em sẽ giấu...Sẽ chẳng để anh biết đâuTiếng hát vang vọng trong đêm đen tỉnh mực, một khắc nào đó lại trở nên bi thương khó tả.Dương Dươngkhẽ nhíu mày khi nghe xong bài hát. Hai cô bé nhỏ nhắn đáng yêu như thế này làm sao lại hát những bài hát đau thương như vậy. Đôi mắt anh trong một giây nào đó đã xuất hiện một tia đau lòng.....Nó hát tới câu cuối cùng thì nước mắt giàn giụa, ngồi xuống đất ôm lấy gối mà nức nởDương Dương và Dân Nhi thấy nó như vậy thì vội chạy đến, Dân Nhi ôm chặt nó vào lòng"Vy, cậu khóc đi, khóc cho thật nhiều vào, nhưng chỉ là hôm nay thôi, mình không muốn thấy cậu như vậy thêm một lần nào nữa"Dương Dương nhìn tình cảnh trước mắt, trong lòng thoáng một tia xót xa."Dân Nhi, cảm ơn em"Anh thấp giọngDân Nhi hơi ngạc nhiên nhìn anh, nhưng sau khi hiểu ra anh đang cảm ơn mình vì điều gì thì khẽ mỉm cười"Nó là bạn em"Anh cảm ơn Nhi vì đã làm bạn với nó, đã giúp anh chăm sóc nó, đã an ủi nó, bên nó khi nó buồn.......