Tác giả:

Nếu anh đã lựa chọn từ bỏ em rồi thì níu giữ làm gì nữa chứ? Rời xa..chỉ là khoảng cách và thời gian mà thôi . ___________________________ Trong đêm mưa xối xả, lúc mọi người đang cố tìm chỗ để tránh mưa thì có hai bóng người đang đứng đối diện nhau, cả hai đều ướt, họ không có ý định che chắn thì phải? Ánh mắt hiếu kì của một vào người trên đường dán vào họ. "Anh xin lỗi" Tiếng thì thào của người con trai vang lên thật nhỏ, đầu cậu ta cuối xuống dường như không dám nhìn thẳng vào người con gái kia. "Tại...sao?" Tiếng nói ngắt quảng của cô gái, nó đang cố kìm nén những giọt nước mắt của mình, ánh mắt hoài nghi nhìn người trước mặt. "Anh..anh chỉ muố..em chấp nhận..một điều rằng..chúng ta không..không thể ở bên nhau" "Không thể ở bên nhau" Nó lặp lại từng chữ một cách chậm rãi, tựa như đang hỏi chính mình vậy "Đúng vậy" Chàng trai kia cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, giọng nói như khẳng định "Có thể..cho em ..một lí do được không?" "Không thích hợp" "Không thích hợp" ba chữ này của…

Chương 16

Nhóc À! Tôi Thích EmTác giả: Dương VyTruyện Ngôn Tình Nếu anh đã lựa chọn từ bỏ em rồi thì níu giữ làm gì nữa chứ? Rời xa..chỉ là khoảng cách và thời gian mà thôi . ___________________________ Trong đêm mưa xối xả, lúc mọi người đang cố tìm chỗ để tránh mưa thì có hai bóng người đang đứng đối diện nhau, cả hai đều ướt, họ không có ý định che chắn thì phải? Ánh mắt hiếu kì của một vào người trên đường dán vào họ. "Anh xin lỗi" Tiếng thì thào của người con trai vang lên thật nhỏ, đầu cậu ta cuối xuống dường như không dám nhìn thẳng vào người con gái kia. "Tại...sao?" Tiếng nói ngắt quảng của cô gái, nó đang cố kìm nén những giọt nước mắt của mình, ánh mắt hoài nghi nhìn người trước mặt. "Anh..anh chỉ muố..em chấp nhận..một điều rằng..chúng ta không..không thể ở bên nhau" "Không thể ở bên nhau" Nó lặp lại từng chữ một cách chậm rãi, tựa như đang hỏi chính mình vậy "Đúng vậy" Chàng trai kia cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, giọng nói như khẳng định "Có thể..cho em ..một lí do được không?" "Không thích hợp" "Không thích hợp" ba chữ này của… Bước vào clup, tụi nó nhanh như chớp thu hút hầu hết sự chú y của mọi người xung quanh bởi vẻ ngoài không thể xinh hơn của mình.Nó chọn một cái bàn nhỏ khuất trong vách. Vì sao a? Đương nhiên là không muốn  người quen nhìn thấy."Cho tôi bốn ly cocktail "Nó nói với phục vụ"Ê, mấy cậu đã mua váy cho bữa tiệc ngày mai chưa?"Nhi hỏi" Mình với Duyên mua rồi"Trúc nói"Còn Vy, cậu mua chưa?"Duyên hỏi"A, mình có rồi, là chiếc váy màu trắng ở buổi triển lãm đó"Nó trả lời"A, thì ra cậu chính là cái kẻ b**n th** đứng sau lưng kêu người đưa giá trên trời để mua  cái váy kia đó hả?""Ai nói cậu tớ b**n th**, là anh hai"Nó mạnh miệng phản bát"Anh Dương"Tụi Thanh Trúc đột nhiên kêu lớn"Mấy em sao lại ở đây? Còn ăn mặc thành ra như vậy?"Dương Dương từ đâu bước tới, hôm nay anh mặt một chiếc sơ mi đen đơn giản, lịch lãm ngời ngời"Em, a, là con Nhi nó bảo tụi em đến"Không còn cách nào khác nó đành hại bạn một lần vậy"Phải không?"Anh nghiêm mặt hỏi lại lần nữa"Vâng, là con Nhi, nó rủ, tụi em không biết gì hết"Bọn Bích Duyên cũng hùa theo, đổ hết tội lên đầu Dân NhiDân Nhi trợn mắt, há hóc mòm  nhìn tụi bạn trời đánh của mình, rồi gục mặt, tỏ vẻ ăn năng khi nhũng thấy ánh mắt lạnh lùng của Dương Dương"Em, em cũng chỉ muốn giải khoay thôi, anh cũng biết rồi đó.....""Mà anh hai nè, anh lo lắng gì chứ? Mai bọn em chuyển trường rồi thì , chơi một chút có sao âu"Nó nóiDương Dương bất lực nhìn cô em gái. Trời ơi, sao anh lại có một đứa em như thế này cơ chứ!thầm cảm thán

Bước vào clup, tụi nó nhanh như chớp thu hút hầu hết sự chú y của mọi người xung quanh bởi vẻ ngoài không thể xinh hơn của mình.

Nó chọn một cái bàn nhỏ khuất trong vách. Vì sao a? Đương nhiên là không muốn  người quen nhìn thấy.

"Cho tôi bốn ly cocktail "

Nó nói với phục vụ

"Ê, mấy cậu đã mua váy cho bữa tiệc ngày mai chưa?"

Nhi hỏi

" Mình với Duyên mua rồi"

Trúc nói

"Còn Vy, cậu mua chưa?"

Duyên hỏi

"A, mình có rồi, là chiếc váy màu trắng ở buổi triển lãm đó"

Nó trả lời

"A, thì ra cậu chính là cái kẻ b**n th** đứng sau lưng kêu người đưa giá trên trời để mua  cái váy kia đó hả?"

"Ai nói cậu tớ b**n th**, là anh hai"

Nó mạnh miệng phản bát

"Anh Dương"

Tụi Thanh Trúc đột nhiên kêu lớn

"Mấy em sao lại ở đây? Còn ăn mặc thành ra như vậy?"

Dương Dương từ đâu bước tới, hôm nay anh mặt một chiếc sơ mi đen đơn giản, lịch lãm ngời ngời

"Em, a, là con Nhi nó bảo tụi em đến"

Không còn cách nào khác nó đành hại bạn một lần vậy

"Phải không?"

Anh nghiêm mặt hỏi lại lần nữa

"Vâng, là con Nhi, nó rủ, tụi em không biết gì hết"

Bọn Bích Duyên cũng hùa theo, đổ hết tội lên đầu Dân Nhi

Dân Nhi trợn mắt, há hóc mòm  nhìn tụi bạn trời đánh của mình, rồi gục mặt, tỏ vẻ ăn năng khi nhũng thấy ánh mắt lạnh lùng của Dương Dương

"Em, em cũng chỉ muốn giải khoay thôi, anh cũng biết rồi đó....."

"Mà anh hai nè, anh lo lắng gì chứ? Mai bọn em chuyển trường rồi thì , chơi một chút có sao âu"

Nó nói

Dương Dương bất lực nhìn cô em gái. Trời ơi, sao anh lại có một đứa em như thế này cơ chứ!

thầm cảm thán

Nhóc À! Tôi Thích EmTác giả: Dương VyTruyện Ngôn Tình Nếu anh đã lựa chọn từ bỏ em rồi thì níu giữ làm gì nữa chứ? Rời xa..chỉ là khoảng cách và thời gian mà thôi . ___________________________ Trong đêm mưa xối xả, lúc mọi người đang cố tìm chỗ để tránh mưa thì có hai bóng người đang đứng đối diện nhau, cả hai đều ướt, họ không có ý định che chắn thì phải? Ánh mắt hiếu kì của một vào người trên đường dán vào họ. "Anh xin lỗi" Tiếng thì thào của người con trai vang lên thật nhỏ, đầu cậu ta cuối xuống dường như không dám nhìn thẳng vào người con gái kia. "Tại...sao?" Tiếng nói ngắt quảng của cô gái, nó đang cố kìm nén những giọt nước mắt của mình, ánh mắt hoài nghi nhìn người trước mặt. "Anh..anh chỉ muố..em chấp nhận..một điều rằng..chúng ta không..không thể ở bên nhau" "Không thể ở bên nhau" Nó lặp lại từng chữ một cách chậm rãi, tựa như đang hỏi chính mình vậy "Đúng vậy" Chàng trai kia cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, giọng nói như khẳng định "Có thể..cho em ..một lí do được không?" "Không thích hợp" "Không thích hợp" ba chữ này của… Bước vào clup, tụi nó nhanh như chớp thu hút hầu hết sự chú y của mọi người xung quanh bởi vẻ ngoài không thể xinh hơn của mình.Nó chọn một cái bàn nhỏ khuất trong vách. Vì sao a? Đương nhiên là không muốn  người quen nhìn thấy."Cho tôi bốn ly cocktail "Nó nói với phục vụ"Ê, mấy cậu đã mua váy cho bữa tiệc ngày mai chưa?"Nhi hỏi" Mình với Duyên mua rồi"Trúc nói"Còn Vy, cậu mua chưa?"Duyên hỏi"A, mình có rồi, là chiếc váy màu trắng ở buổi triển lãm đó"Nó trả lời"A, thì ra cậu chính là cái kẻ b**n th** đứng sau lưng kêu người đưa giá trên trời để mua  cái váy kia đó hả?""Ai nói cậu tớ b**n th**, là anh hai"Nó mạnh miệng phản bát"Anh Dương"Tụi Thanh Trúc đột nhiên kêu lớn"Mấy em sao lại ở đây? Còn ăn mặc thành ra như vậy?"Dương Dương từ đâu bước tới, hôm nay anh mặt một chiếc sơ mi đen đơn giản, lịch lãm ngời ngời"Em, a, là con Nhi nó bảo tụi em đến"Không còn cách nào khác nó đành hại bạn một lần vậy"Phải không?"Anh nghiêm mặt hỏi lại lần nữa"Vâng, là con Nhi, nó rủ, tụi em không biết gì hết"Bọn Bích Duyên cũng hùa theo, đổ hết tội lên đầu Dân NhiDân Nhi trợn mắt, há hóc mòm  nhìn tụi bạn trời đánh của mình, rồi gục mặt, tỏ vẻ ăn năng khi nhũng thấy ánh mắt lạnh lùng của Dương Dương"Em, em cũng chỉ muốn giải khoay thôi, anh cũng biết rồi đó.....""Mà anh hai nè, anh lo lắng gì chứ? Mai bọn em chuyển trường rồi thì , chơi một chút có sao âu"Nó nóiDương Dương bất lực nhìn cô em gái. Trời ơi, sao anh lại có một đứa em như thế này cơ chứ!thầm cảm thán

Chương 16