Nếu anh đã lựa chọn từ bỏ em rồi thì níu giữ làm gì nữa chứ? Rời xa..chỉ là khoảng cách và thời gian mà thôi . ___________________________ Trong đêm mưa xối xả, lúc mọi người đang cố tìm chỗ để tránh mưa thì có hai bóng người đang đứng đối diện nhau, cả hai đều ướt, họ không có ý định che chắn thì phải? Ánh mắt hiếu kì của một vào người trên đường dán vào họ. "Anh xin lỗi" Tiếng thì thào của người con trai vang lên thật nhỏ, đầu cậu ta cuối xuống dường như không dám nhìn thẳng vào người con gái kia. "Tại...sao?" Tiếng nói ngắt quảng của cô gái, nó đang cố kìm nén những giọt nước mắt của mình, ánh mắt hoài nghi nhìn người trước mặt. "Anh..anh chỉ muố..em chấp nhận..một điều rằng..chúng ta không..không thể ở bên nhau" "Không thể ở bên nhau" Nó lặp lại từng chữ một cách chậm rãi, tựa như đang hỏi chính mình vậy "Đúng vậy" Chàng trai kia cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, giọng nói như khẳng định "Có thể..cho em ..một lí do được không?" "Không thích hợp" "Không thích hợp" ba chữ này của…
Chương 18
Nhóc À! Tôi Thích EmTác giả: Dương VyTruyện Ngôn Tình Nếu anh đã lựa chọn từ bỏ em rồi thì níu giữ làm gì nữa chứ? Rời xa..chỉ là khoảng cách và thời gian mà thôi . ___________________________ Trong đêm mưa xối xả, lúc mọi người đang cố tìm chỗ để tránh mưa thì có hai bóng người đang đứng đối diện nhau, cả hai đều ướt, họ không có ý định che chắn thì phải? Ánh mắt hiếu kì của một vào người trên đường dán vào họ. "Anh xin lỗi" Tiếng thì thào của người con trai vang lên thật nhỏ, đầu cậu ta cuối xuống dường như không dám nhìn thẳng vào người con gái kia. "Tại...sao?" Tiếng nói ngắt quảng của cô gái, nó đang cố kìm nén những giọt nước mắt của mình, ánh mắt hoài nghi nhìn người trước mặt. "Anh..anh chỉ muố..em chấp nhận..một điều rằng..chúng ta không..không thể ở bên nhau" "Không thể ở bên nhau" Nó lặp lại từng chữ một cách chậm rãi, tựa như đang hỏi chính mình vậy "Đúng vậy" Chàng trai kia cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, giọng nói như khẳng định "Có thể..cho em ..một lí do được không?" "Không thích hợp" "Không thích hợp" ba chữ này của… Dương Dương chở đám tụi nó trên chiếc Anventator màu trắng, còn hai trên kia thì mỗi người một chiếc, Fraian màu xám, còn Minh Vũ màu đen.Ba chiếc siêu xe số lượng giới hạn băng băng trên đường thu hút gần như mọi sự chú ý.Một giờ sauTụi nó có mặt tại nhà hàng Pháp nọ.Bước nhanh xuống xe và rồi đập ngay vào mặt nó là chiếc ad màu vàng quen thuộc, không lẽ trùng hợp đến vậy, nó ngơ ra, Duyên đương nhiên nhìn ra biểu hiện lạ lùng của nó, vội nắm tay nó, kéo thẳng vào nhà hàng.Mấy người trong nhà hàng nhìn tụi nó không rời mắt, còn có mấy cô gái xinh đẹp vội vuốt vuốt tóc, trang điểm lại để thu hút sự chú ý của ba mĩ nam bên cạnh nó.Khẽ nhếch mép khinh thường hành đông kia, rồi nó chợt cứng đơ khi nhưng thấy hai bóng dáng quen thuộc, là hắn cùng Linh sao????"Vy, mày nhìn gì vậy?"Dân Nhi thấy mặt nó cứ đơ ra, khẽ gọi"A, không, không, không có gì, mình đi thôi!"Nó nói rồi chạy về phía anh hai. Họ ngồi cùng bàn với hai anh chàng đẹp trai khác."Vy nhi, đây là Hữu Khang, còn đây là Hữu Nghĩa, cả hai đều là con cưng của nhà họ Hàn "Anh hai nó giới thiệu"Vâng chào hai anh, em là Vy, em gái của anh Dương""Ừm, tụi anh chào em, còn đây là...""A, đây là Dân Nghi, Thanh Trúc và Bích Duyên, họ là bạn thân của em""Oh, chào các em"Hữu Khang nhìn nó mỉm cười thân thiện"Mọi người ngồi đi"Hữu Nghĩa vội lên tiếng khi thấy tụi nó vẫn đứng"Vâng"Nói rồi nó ngồi xuốngĐưa mắt nhìn kế bênWhat? Nó là đang ngồi kế cái tản băng ngàn năm kia, hèn gì nãy giờ thấy lành lạnh, mà nhìn anh ta có vẻ rất mệt mỏi nhỉ?Minh Vũ vốn đang nhắm mắt, cảm thấy có ai đó đang nhìn mình chầm chầm thì từ từ mở mắt ra, nhìn sang nó.
Dương Dương chở đám tụi nó trên chiếc Anventator màu trắng, còn hai trên kia thì mỗi người một chiếc, Fraian màu xám, còn Minh Vũ màu đen.
Ba chiếc siêu xe số lượng giới hạn băng băng trên đường thu hút gần như mọi sự chú ý.
Một giờ sau
Tụi nó có mặt tại nhà hàng Pháp nọ.
Bước nhanh xuống xe và rồi đập ngay vào mặt nó là chiếc ad màu vàng quen thuộc, không lẽ trùng hợp đến vậy, nó ngơ ra, Duyên đương nhiên nhìn ra biểu hiện lạ lùng của nó, vội nắm tay nó, kéo thẳng vào nhà hàng.
Mấy người trong nhà hàng nhìn tụi nó không rời mắt, còn có mấy cô gái xinh đẹp vội vuốt vuốt tóc, trang điểm lại để thu hút sự chú ý của ba mĩ nam bên cạnh nó.
Khẽ nhếch mép khinh thường hành đông kia, rồi nó chợt cứng đơ khi nhưng thấy hai bóng dáng quen thuộc, là hắn cùng Linh sao????
"Vy, mày nhìn gì vậy?"
Dân Nhi thấy mặt nó cứ đơ ra, khẽ gọi
"A, không, không, không có gì, mình đi thôi!"
Nó nói rồi chạy về phía anh hai. Họ ngồi cùng bàn với hai anh chàng đẹp trai khác.
"Vy nhi, đây là Hữu Khang, còn đây là Hữu Nghĩa, cả hai đều là con cưng của nhà họ Hàn "
Anh hai nó giới thiệu
"Vâng chào hai anh, em là Vy, em gái của anh Dương"
"Ừm, tụi anh chào em, còn đây là..."
"A, đây là Dân Nghi, Thanh Trúc và Bích Duyên, họ là bạn thân của em"
"Oh, chào các em"
Hữu Khang nhìn nó mỉm cười thân thiện
"Mọi người ngồi đi"
Hữu Nghĩa vội lên tiếng khi thấy tụi nó vẫn đứng
"Vâng"
Nói rồi nó ngồi xuống
Đưa mắt nhìn kế bên
What? Nó là đang ngồi kế cái tản băng ngàn năm kia, hèn gì nãy giờ thấy lành lạnh, mà nhìn anh ta có vẻ rất mệt mỏi nhỉ?
Minh Vũ vốn đang nhắm mắt, cảm thấy có ai đó đang nhìn mình chầm chầm thì từ từ mở mắt ra, nhìn sang nó.
Nhóc À! Tôi Thích EmTác giả: Dương VyTruyện Ngôn Tình Nếu anh đã lựa chọn từ bỏ em rồi thì níu giữ làm gì nữa chứ? Rời xa..chỉ là khoảng cách và thời gian mà thôi . ___________________________ Trong đêm mưa xối xả, lúc mọi người đang cố tìm chỗ để tránh mưa thì có hai bóng người đang đứng đối diện nhau, cả hai đều ướt, họ không có ý định che chắn thì phải? Ánh mắt hiếu kì của một vào người trên đường dán vào họ. "Anh xin lỗi" Tiếng thì thào của người con trai vang lên thật nhỏ, đầu cậu ta cuối xuống dường như không dám nhìn thẳng vào người con gái kia. "Tại...sao?" Tiếng nói ngắt quảng của cô gái, nó đang cố kìm nén những giọt nước mắt của mình, ánh mắt hoài nghi nhìn người trước mặt. "Anh..anh chỉ muố..em chấp nhận..một điều rằng..chúng ta không..không thể ở bên nhau" "Không thể ở bên nhau" Nó lặp lại từng chữ một cách chậm rãi, tựa như đang hỏi chính mình vậy "Đúng vậy" Chàng trai kia cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, giọng nói như khẳng định "Có thể..cho em ..một lí do được không?" "Không thích hợp" "Không thích hợp" ba chữ này của… Dương Dương chở đám tụi nó trên chiếc Anventator màu trắng, còn hai trên kia thì mỗi người một chiếc, Fraian màu xám, còn Minh Vũ màu đen.Ba chiếc siêu xe số lượng giới hạn băng băng trên đường thu hút gần như mọi sự chú ý.Một giờ sauTụi nó có mặt tại nhà hàng Pháp nọ.Bước nhanh xuống xe và rồi đập ngay vào mặt nó là chiếc ad màu vàng quen thuộc, không lẽ trùng hợp đến vậy, nó ngơ ra, Duyên đương nhiên nhìn ra biểu hiện lạ lùng của nó, vội nắm tay nó, kéo thẳng vào nhà hàng.Mấy người trong nhà hàng nhìn tụi nó không rời mắt, còn có mấy cô gái xinh đẹp vội vuốt vuốt tóc, trang điểm lại để thu hút sự chú ý của ba mĩ nam bên cạnh nó.Khẽ nhếch mép khinh thường hành đông kia, rồi nó chợt cứng đơ khi nhưng thấy hai bóng dáng quen thuộc, là hắn cùng Linh sao????"Vy, mày nhìn gì vậy?"Dân Nhi thấy mặt nó cứ đơ ra, khẽ gọi"A, không, không, không có gì, mình đi thôi!"Nó nói rồi chạy về phía anh hai. Họ ngồi cùng bàn với hai anh chàng đẹp trai khác."Vy nhi, đây là Hữu Khang, còn đây là Hữu Nghĩa, cả hai đều là con cưng của nhà họ Hàn "Anh hai nó giới thiệu"Vâng chào hai anh, em là Vy, em gái của anh Dương""Ừm, tụi anh chào em, còn đây là...""A, đây là Dân Nghi, Thanh Trúc và Bích Duyên, họ là bạn thân của em""Oh, chào các em"Hữu Khang nhìn nó mỉm cười thân thiện"Mọi người ngồi đi"Hữu Nghĩa vội lên tiếng khi thấy tụi nó vẫn đứng"Vâng"Nói rồi nó ngồi xuốngĐưa mắt nhìn kế bênWhat? Nó là đang ngồi kế cái tản băng ngàn năm kia, hèn gì nãy giờ thấy lành lạnh, mà nhìn anh ta có vẻ rất mệt mỏi nhỉ?Minh Vũ vốn đang nhắm mắt, cảm thấy có ai đó đang nhìn mình chầm chầm thì từ từ mở mắt ra, nhìn sang nó.