Nếu anh đã lựa chọn từ bỏ em rồi thì níu giữ làm gì nữa chứ? Rời xa..chỉ là khoảng cách và thời gian mà thôi . ___________________________ Trong đêm mưa xối xả, lúc mọi người đang cố tìm chỗ để tránh mưa thì có hai bóng người đang đứng đối diện nhau, cả hai đều ướt, họ không có ý định che chắn thì phải? Ánh mắt hiếu kì của một vào người trên đường dán vào họ. "Anh xin lỗi" Tiếng thì thào của người con trai vang lên thật nhỏ, đầu cậu ta cuối xuống dường như không dám nhìn thẳng vào người con gái kia. "Tại...sao?" Tiếng nói ngắt quảng của cô gái, nó đang cố kìm nén những giọt nước mắt của mình, ánh mắt hoài nghi nhìn người trước mặt. "Anh..anh chỉ muố..em chấp nhận..một điều rằng..chúng ta không..không thể ở bên nhau" "Không thể ở bên nhau" Nó lặp lại từng chữ một cách chậm rãi, tựa như đang hỏi chính mình vậy "Đúng vậy" Chàng trai kia cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, giọng nói như khẳng định "Có thể..cho em ..một lí do được không?" "Không thích hợp" "Không thích hợp" ba chữ này của…
Chương 25
Nhóc À! Tôi Thích EmTác giả: Dương VyTruyện Ngôn Tình Nếu anh đã lựa chọn từ bỏ em rồi thì níu giữ làm gì nữa chứ? Rời xa..chỉ là khoảng cách và thời gian mà thôi . ___________________________ Trong đêm mưa xối xả, lúc mọi người đang cố tìm chỗ để tránh mưa thì có hai bóng người đang đứng đối diện nhau, cả hai đều ướt, họ không có ý định che chắn thì phải? Ánh mắt hiếu kì của một vào người trên đường dán vào họ. "Anh xin lỗi" Tiếng thì thào của người con trai vang lên thật nhỏ, đầu cậu ta cuối xuống dường như không dám nhìn thẳng vào người con gái kia. "Tại...sao?" Tiếng nói ngắt quảng của cô gái, nó đang cố kìm nén những giọt nước mắt của mình, ánh mắt hoài nghi nhìn người trước mặt. "Anh..anh chỉ muố..em chấp nhận..một điều rằng..chúng ta không..không thể ở bên nhau" "Không thể ở bên nhau" Nó lặp lại từng chữ một cách chậm rãi, tựa như đang hỏi chính mình vậy "Đúng vậy" Chàng trai kia cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, giọng nói như khẳng định "Có thể..cho em ..một lí do được không?" "Không thích hợp" "Không thích hợp" ba chữ này của… Nó đang định nói gì đó thì chuông điện thoại hắn kêu lên"Tôi đi nghe điện thoại một chút"Coi như anh may mắn, nếu không chết chắc với tui, đồ chết dầm, tui dầm, dầm, dầm chết anh....Nó rủa thầm hắn5 phút sau, hắn quay lại."Em đã chọn giúp tôi chưa?""Nè, anh đi thử đi!!"Nó đưa bộ vest trên tay cho hắn. Bộ vest ấy nó chấm từ lúc mới vào, đường may tinh tế, cắt tỉa tỉ mĩ, chất liệu cũng thuộc loại thượng hạn, kiểu dáng không cầu kì, nhưng lại sang trọng, rất hợp với hắn."Tôi không nhìn lầm em, bộ âu phục này rất đẹp.Em muốn mặc chiếc váy này đi dự tiệc sao?!?"Bước ra từ phòng thay đồ hắn thuận miệng nóiĐương nhiên là đẹp, nó chọn mà, hứ"Ừ, nhưng tôi muốn chọn một màu khác""Màu trắng???""Hả, sao anh biết"Nó hơi ngạc nhiên, hắn sao lại biết được chứ!!Phải nó thích màu trắng, rất thích.Cho dù cái màu sắc ấy không rực rõ như màu vàng, không quyến rủ như màu đỏ, không huyền bí như màu"À, tại tôi thấy em lúc nào cũng mặc đồ trắng lượn qua lượn lại như ma nên hỏi vậy thôi!!"Hắn giỡn giọng trêu chọc"Anh, anh, bổn tiêu thư ta đây sắc nước hương trời, chim sa cá lặng nha. Vã lại tôi mặc màu trắng rất đẹp a, mọi người đều nói như vậy."Tên này đúng là đáng chết. Tốt nhất đừng để nó nắm được điểm yếu không thì hắn chết chắc"Tôi có nói em mặc xấu a. Cô bé em rất thú vị"Khoé môi hắn khẽ cong lên, tạo thành một nụ cười mị hoặc như có nhưng không!!
Nó đang định nói gì đó thì chuông điện thoại hắn kêu lên
"Tôi đi nghe điện thoại một chút"
Coi như anh may mắn, nếu không chết chắc với tui, đồ chết dầm, tui dầm, dầm, dầm chết anh....
Nó rủa thầm hắn
5 phút sau, hắn quay lại.
"Em đã chọn giúp tôi chưa?"
"Nè, anh đi thử đi!!"
Nó đưa bộ vest trên tay cho hắn. Bộ vest ấy nó chấm từ lúc mới vào, đường may tinh tế, cắt tỉa tỉ mĩ, chất liệu cũng thuộc loại thượng hạn, kiểu dáng không cầu kì, nhưng lại sang trọng, rất hợp với hắn.
"Tôi không nhìn lầm em, bộ âu phục này rất đẹp.
Em muốn mặc chiếc váy này đi dự tiệc sao?!?"
Bước ra từ phòng thay đồ hắn thuận miệng nói
Đương nhiên là đẹp, nó chọn mà, hứ
"Ừ, nhưng tôi muốn chọn một màu khác"
"Màu trắng???"
"Hả, sao anh biết"
Nó hơi ngạc nhiên, hắn sao lại biết được chứ!!
Phải nó thích màu trắng, rất thích.
Cho dù cái màu sắc ấy không rực rõ như màu vàng, không quyến rủ như màu đỏ, không huyền bí như màu
"À, tại tôi thấy em lúc nào cũng mặc đồ trắng lượn qua lượn lại như ma nên hỏi vậy thôi!!"
Hắn giỡn giọng trêu chọc
"Anh, anh, bổn tiêu thư ta đây sắc nước hương trời, chim sa cá lặng nha. Vã lại tôi mặc màu trắng rất đẹp a, mọi người đều nói như vậy."
Tên này đúng là đáng chết. Tốt nhất đừng để nó nắm được điểm yếu không thì hắn chết chắc
"Tôi có nói em mặc xấu a. Cô bé em rất thú vị"
Khoé môi hắn khẽ cong lên, tạo thành một nụ cười mị hoặc như có nhưng không!!
Nhóc À! Tôi Thích EmTác giả: Dương VyTruyện Ngôn Tình Nếu anh đã lựa chọn từ bỏ em rồi thì níu giữ làm gì nữa chứ? Rời xa..chỉ là khoảng cách và thời gian mà thôi . ___________________________ Trong đêm mưa xối xả, lúc mọi người đang cố tìm chỗ để tránh mưa thì có hai bóng người đang đứng đối diện nhau, cả hai đều ướt, họ không có ý định che chắn thì phải? Ánh mắt hiếu kì của một vào người trên đường dán vào họ. "Anh xin lỗi" Tiếng thì thào của người con trai vang lên thật nhỏ, đầu cậu ta cuối xuống dường như không dám nhìn thẳng vào người con gái kia. "Tại...sao?" Tiếng nói ngắt quảng của cô gái, nó đang cố kìm nén những giọt nước mắt của mình, ánh mắt hoài nghi nhìn người trước mặt. "Anh..anh chỉ muố..em chấp nhận..một điều rằng..chúng ta không..không thể ở bên nhau" "Không thể ở bên nhau" Nó lặp lại từng chữ một cách chậm rãi, tựa như đang hỏi chính mình vậy "Đúng vậy" Chàng trai kia cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, giọng nói như khẳng định "Có thể..cho em ..một lí do được không?" "Không thích hợp" "Không thích hợp" ba chữ này của… Nó đang định nói gì đó thì chuông điện thoại hắn kêu lên"Tôi đi nghe điện thoại một chút"Coi như anh may mắn, nếu không chết chắc với tui, đồ chết dầm, tui dầm, dầm, dầm chết anh....Nó rủa thầm hắn5 phút sau, hắn quay lại."Em đã chọn giúp tôi chưa?""Nè, anh đi thử đi!!"Nó đưa bộ vest trên tay cho hắn. Bộ vest ấy nó chấm từ lúc mới vào, đường may tinh tế, cắt tỉa tỉ mĩ, chất liệu cũng thuộc loại thượng hạn, kiểu dáng không cầu kì, nhưng lại sang trọng, rất hợp với hắn."Tôi không nhìn lầm em, bộ âu phục này rất đẹp.Em muốn mặc chiếc váy này đi dự tiệc sao?!?"Bước ra từ phòng thay đồ hắn thuận miệng nóiĐương nhiên là đẹp, nó chọn mà, hứ"Ừ, nhưng tôi muốn chọn một màu khác""Màu trắng???""Hả, sao anh biết"Nó hơi ngạc nhiên, hắn sao lại biết được chứ!!Phải nó thích màu trắng, rất thích.Cho dù cái màu sắc ấy không rực rõ như màu vàng, không quyến rủ như màu đỏ, không huyền bí như màu"À, tại tôi thấy em lúc nào cũng mặc đồ trắng lượn qua lượn lại như ma nên hỏi vậy thôi!!"Hắn giỡn giọng trêu chọc"Anh, anh, bổn tiêu thư ta đây sắc nước hương trời, chim sa cá lặng nha. Vã lại tôi mặc màu trắng rất đẹp a, mọi người đều nói như vậy."Tên này đúng là đáng chết. Tốt nhất đừng để nó nắm được điểm yếu không thì hắn chết chắc"Tôi có nói em mặc xấu a. Cô bé em rất thú vị"Khoé môi hắn khẽ cong lên, tạo thành một nụ cười mị hoặc như có nhưng không!!