Tác giả:

Nếu anh đã lựa chọn từ bỏ em rồi thì níu giữ làm gì nữa chứ? Rời xa..chỉ là khoảng cách và thời gian mà thôi . ___________________________ Trong đêm mưa xối xả, lúc mọi người đang cố tìm chỗ để tránh mưa thì có hai bóng người đang đứng đối diện nhau, cả hai đều ướt, họ không có ý định che chắn thì phải? Ánh mắt hiếu kì của một vào người trên đường dán vào họ. "Anh xin lỗi" Tiếng thì thào của người con trai vang lên thật nhỏ, đầu cậu ta cuối xuống dường như không dám nhìn thẳng vào người con gái kia. "Tại...sao?" Tiếng nói ngắt quảng của cô gái, nó đang cố kìm nén những giọt nước mắt của mình, ánh mắt hoài nghi nhìn người trước mặt. "Anh..anh chỉ muố..em chấp nhận..một điều rằng..chúng ta không..không thể ở bên nhau" "Không thể ở bên nhau" Nó lặp lại từng chữ một cách chậm rãi, tựa như đang hỏi chính mình vậy "Đúng vậy" Chàng trai kia cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, giọng nói như khẳng định "Có thể..cho em ..một lí do được không?" "Không thích hợp" "Không thích hợp" ba chữ này của…

Chương 27

Nhóc À! Tôi Thích EmTác giả: Dương VyTruyện Ngôn Tình Nếu anh đã lựa chọn từ bỏ em rồi thì níu giữ làm gì nữa chứ? Rời xa..chỉ là khoảng cách và thời gian mà thôi . ___________________________ Trong đêm mưa xối xả, lúc mọi người đang cố tìm chỗ để tránh mưa thì có hai bóng người đang đứng đối diện nhau, cả hai đều ướt, họ không có ý định che chắn thì phải? Ánh mắt hiếu kì của một vào người trên đường dán vào họ. "Anh xin lỗi" Tiếng thì thào của người con trai vang lên thật nhỏ, đầu cậu ta cuối xuống dường như không dám nhìn thẳng vào người con gái kia. "Tại...sao?" Tiếng nói ngắt quảng của cô gái, nó đang cố kìm nén những giọt nước mắt của mình, ánh mắt hoài nghi nhìn người trước mặt. "Anh..anh chỉ muố..em chấp nhận..một điều rằng..chúng ta không..không thể ở bên nhau" "Không thể ở bên nhau" Nó lặp lại từng chữ một cách chậm rãi, tựa như đang hỏi chính mình vậy "Đúng vậy" Chàng trai kia cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, giọng nói như khẳng định "Có thể..cho em ..một lí do được không?" "Không thích hợp" "Không thích hợp" ba chữ này của… "Nè, Vy à, sao mày với Minh Vũ mặc đồ giống nhau vậy? Đồ cặp à?"Nhi hỏi, tay chỉ về phía hắn"Ai bảo thế? Cái váy là tao mua trước"Nó cãi"Ai bảo em mua? Là tôi mua cho em"Hắn nói"À, mà hôm này em mang giày cao phết nhỉ. Tiếc là vẫn không thể cao bằng tôi, haha"Hắn chép miệng cười to"Anh, đồ điêng"Nó chửi, thẹn quá hoá giận đây mà"Đồ lùn"Hắn ghé sát vào nó, dùng âm lượng chỉ đủ để hai người nghe thấyHơi bất ngờ, nó lùi lại phía sao vài bước"Anh b**n th**, tránh xa tôi một chút"Chợt"Rầm"Do không nhìn đường nó dụng vào người phía sau."Xin lỗi, xin lỗi"Nó vội vàng quay lại, cuốn huých nói xin lỗi, khuôn mặt cũng tốt ra chút ái nái. Nhưng, khi ngước mắt lên, miệng nó chợt cứng lại....Là anh ta "Hà Thiên Vũ"Đúng là oan gia ngõ hẹp, rõ ràng nó đã cố hết sức tránh xa  mà cũng gặp."Không sao"Anh ta cất giọng trầm thấp, nhỏ nhẹ nói với nó. Giọng nói ấy với nó quá thật thuộc, thân thuộc đến mức khu vừa nghe thì người nó đã run lên, hai bàn tay bất giác xiếc chặt.Không còn cách nào khác nó quay người định rời đi. Nhưng cánh tay thoáng cái đã bị anh ta nắm chặt"Buông"Nó khó chịu nói"Vy...""Tôi và anh không còn quan hệ gì hết, tự trọng""Anh xin lỗi.."Dứt lơi anh ta buông tay, giây phút tim bó như chết lặng, một cơn đau vô hình ùa vào làm nó rỉ máu.Không nói gì nữa nó rời đi. Nhưng ý định này của nó một lần nữa bị phá hoại." con nhỏ kia, sao mày lại vào được đây"

"Nè, Vy à, sao mày với Minh Vũ mặc đồ giống nhau vậy? Đồ cặp à?"

Nhi hỏi, tay chỉ về phía hắn

"Ai bảo thế? Cái váy là tao mua trước"

Nó cãi

"Ai bảo em mua? Là tôi mua cho em"

Hắn nói

"À, mà hôm này em mang giày cao phết nhỉ. Tiếc là vẫn không thể cao bằng tôi, haha"

Hắn chép miệng cười to

"Anh, đồ điêng"

Nó chửi, thẹn quá hoá giận đây mà

"Đồ lùn"

Hắn ghé sát vào nó, dùng âm lượng chỉ đủ để hai người nghe thấy

Hơi bất ngờ, nó lùi lại phía sao vài bước

"Anh b**n th**, tránh xa tôi một chút"

Chợt

"Rầm"

Do không nhìn đường nó dụng vào người phía sau.

"Xin lỗi, xin lỗi"

Nó vội vàng quay lại, cuốn huých nói xin lỗi, khuôn mặt cũng tốt ra chút ái nái. Nhưng, khi ngước mắt lên, miệng nó chợt cứng lại....

Là anh ta "Hà Thiên Vũ"

Đúng là oan gia ngõ hẹp, rõ ràng nó đã cố hết sức tránh xa  mà cũng gặp.

"Không sao"

Anh ta cất giọng trầm thấp, nhỏ nhẹ nói với nó. Giọng nói ấy với nó quá thật thuộc, thân thuộc đến mức khu vừa nghe thì người nó đã run lên, hai bàn tay bất giác xiếc chặt.

Không còn cách nào khác nó quay người định rời đi. Nhưng cánh tay thoáng cái đã bị anh ta nắm chặt

"Buông"

Nó khó chịu nói

"Vy..."

"Tôi và anh không còn quan hệ gì hết, tự trọng"

"Anh xin lỗi.."

Dứt lơi anh ta buông tay, giây phút tim bó như chết lặng, một cơn đau vô hình ùa vào làm nó rỉ máu.

Không nói gì nữa nó rời đi. Nhưng ý định này của nó một lần nữa bị phá hoại.

" con nhỏ kia, sao mày lại vào được đây"

Nhóc À! Tôi Thích EmTác giả: Dương VyTruyện Ngôn Tình Nếu anh đã lựa chọn từ bỏ em rồi thì níu giữ làm gì nữa chứ? Rời xa..chỉ là khoảng cách và thời gian mà thôi . ___________________________ Trong đêm mưa xối xả, lúc mọi người đang cố tìm chỗ để tránh mưa thì có hai bóng người đang đứng đối diện nhau, cả hai đều ướt, họ không có ý định che chắn thì phải? Ánh mắt hiếu kì của một vào người trên đường dán vào họ. "Anh xin lỗi" Tiếng thì thào của người con trai vang lên thật nhỏ, đầu cậu ta cuối xuống dường như không dám nhìn thẳng vào người con gái kia. "Tại...sao?" Tiếng nói ngắt quảng của cô gái, nó đang cố kìm nén những giọt nước mắt của mình, ánh mắt hoài nghi nhìn người trước mặt. "Anh..anh chỉ muố..em chấp nhận..một điều rằng..chúng ta không..không thể ở bên nhau" "Không thể ở bên nhau" Nó lặp lại từng chữ một cách chậm rãi, tựa như đang hỏi chính mình vậy "Đúng vậy" Chàng trai kia cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, giọng nói như khẳng định "Có thể..cho em ..một lí do được không?" "Không thích hợp" "Không thích hợp" ba chữ này của… "Nè, Vy à, sao mày với Minh Vũ mặc đồ giống nhau vậy? Đồ cặp à?"Nhi hỏi, tay chỉ về phía hắn"Ai bảo thế? Cái váy là tao mua trước"Nó cãi"Ai bảo em mua? Là tôi mua cho em"Hắn nói"À, mà hôm này em mang giày cao phết nhỉ. Tiếc là vẫn không thể cao bằng tôi, haha"Hắn chép miệng cười to"Anh, đồ điêng"Nó chửi, thẹn quá hoá giận đây mà"Đồ lùn"Hắn ghé sát vào nó, dùng âm lượng chỉ đủ để hai người nghe thấyHơi bất ngờ, nó lùi lại phía sao vài bước"Anh b**n th**, tránh xa tôi một chút"Chợt"Rầm"Do không nhìn đường nó dụng vào người phía sau."Xin lỗi, xin lỗi"Nó vội vàng quay lại, cuốn huých nói xin lỗi, khuôn mặt cũng tốt ra chút ái nái. Nhưng, khi ngước mắt lên, miệng nó chợt cứng lại....Là anh ta "Hà Thiên Vũ"Đúng là oan gia ngõ hẹp, rõ ràng nó đã cố hết sức tránh xa  mà cũng gặp."Không sao"Anh ta cất giọng trầm thấp, nhỏ nhẹ nói với nó. Giọng nói ấy với nó quá thật thuộc, thân thuộc đến mức khu vừa nghe thì người nó đã run lên, hai bàn tay bất giác xiếc chặt.Không còn cách nào khác nó quay người định rời đi. Nhưng cánh tay thoáng cái đã bị anh ta nắm chặt"Buông"Nó khó chịu nói"Vy...""Tôi và anh không còn quan hệ gì hết, tự trọng""Anh xin lỗi.."Dứt lơi anh ta buông tay, giây phút tim bó như chết lặng, một cơn đau vô hình ùa vào làm nó rỉ máu.Không nói gì nữa nó rời đi. Nhưng ý định này của nó một lần nữa bị phá hoại." con nhỏ kia, sao mày lại vào được đây"

Chương 27