Nếu anh đã lựa chọn từ bỏ em rồi thì níu giữ làm gì nữa chứ? Rời xa..chỉ là khoảng cách và thời gian mà thôi . ___________________________ Trong đêm mưa xối xả, lúc mọi người đang cố tìm chỗ để tránh mưa thì có hai bóng người đang đứng đối diện nhau, cả hai đều ướt, họ không có ý định che chắn thì phải? Ánh mắt hiếu kì của một vào người trên đường dán vào họ. "Anh xin lỗi" Tiếng thì thào của người con trai vang lên thật nhỏ, đầu cậu ta cuối xuống dường như không dám nhìn thẳng vào người con gái kia. "Tại...sao?" Tiếng nói ngắt quảng của cô gái, nó đang cố kìm nén những giọt nước mắt của mình, ánh mắt hoài nghi nhìn người trước mặt. "Anh..anh chỉ muố..em chấp nhận..một điều rằng..chúng ta không..không thể ở bên nhau" "Không thể ở bên nhau" Nó lặp lại từng chữ một cách chậm rãi, tựa như đang hỏi chính mình vậy "Đúng vậy" Chàng trai kia cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, giọng nói như khẳng định "Có thể..cho em ..một lí do được không?" "Không thích hợp" "Không thích hợp" ba chữ này của…
Chương 32
Nhóc À! Tôi Thích EmTác giả: Dương VyTruyện Ngôn Tình Nếu anh đã lựa chọn từ bỏ em rồi thì níu giữ làm gì nữa chứ? Rời xa..chỉ là khoảng cách và thời gian mà thôi . ___________________________ Trong đêm mưa xối xả, lúc mọi người đang cố tìm chỗ để tránh mưa thì có hai bóng người đang đứng đối diện nhau, cả hai đều ướt, họ không có ý định che chắn thì phải? Ánh mắt hiếu kì của một vào người trên đường dán vào họ. "Anh xin lỗi" Tiếng thì thào của người con trai vang lên thật nhỏ, đầu cậu ta cuối xuống dường như không dám nhìn thẳng vào người con gái kia. "Tại...sao?" Tiếng nói ngắt quảng của cô gái, nó đang cố kìm nén những giọt nước mắt của mình, ánh mắt hoài nghi nhìn người trước mặt. "Anh..anh chỉ muố..em chấp nhận..một điều rằng..chúng ta không..không thể ở bên nhau" "Không thể ở bên nhau" Nó lặp lại từng chữ một cách chậm rãi, tựa như đang hỏi chính mình vậy "Đúng vậy" Chàng trai kia cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, giọng nói như khẳng định "Có thể..cho em ..một lí do được không?" "Không thích hợp" "Không thích hợp" ba chữ này của… Tại biệt thự Dương Gia"Minh Vũ, có phải cậu thích em gái tôi rồi phải không?"Dương Dương hỏiSau khi đưa Dương Vy về nhà thì hắn bị Dương Dương kéo ra sau vườn nói chuyện"Tôi...không chắc nữa!"Phải hắn không chắc đó là yêu, càng không tin vào tiếng sét âis tình gì đó, chỉ là đối với cô gái này nãy sinh một tình cảm rất khó diễn tả, nhìn thấy cô khóc hắn thật chỉ muốn ôm cô vào lòng, bào vệ thật cẩn thận, không để ai làm tổn thương đến nữa."Tôi thích tôi hi vọng cậu có thể bảo vệ nó, đứa em gái này là bảo bối tâm can của tôi, không thể giao cho một kẻ không có tiền đồ và năng lực bảo vệ được"Vừa nói anh vừa đưa tay vỗ lên vai hắn"Ừ, tôi biết rồi! "Hắn gật đầu chấp nhận"Còn một chuyện nữa, ngày mai con bé sẽ chuyển đến trường của cậu học, mong cậu có thể chiếu cố""À, sao lại phải chuyển trường, không phải trường hiện giờ cô ấy đang theo học rất tốt sao?"Hắn ngờ vực hỏi lại"Trường. tốt, nhưng có một số người tôi nghĩ nó tránh càng xa càng tốt tránh bị tổn thương"Dương Dương hàm ý sâu xa"Ý cậu nói là Hàn Thiên Vũ và cái cô Kim Linh gì đó hả?""Ừ, hơn nữa những kẻ làm em gái tôi khổ sở mấy ngày qua, cậu tưởng tôi có thể cho qua vậy sao? Ít nhất cũng phải bắt họ trả một cái giá thật lớn mới được"Khi nói những lời này ánh mắt Dương Dương cũng lạnh đi vài phần"Nhưng tôi nghe nói họ cũng chuyển đến""Cái gì? Bọn này đúng là âm hồn bất tán mà"Anh cơ hồ là nghiến răng nghiến lợi"Tôi không để nhóc đó bị thiệt thòi đâu! Yên tâm"Hắn hứa hẹn"Được, tôi tin cậu!"
Tại biệt thự Dương Gia
"Minh Vũ, có phải cậu thích em gái tôi rồi phải không?"
Dương Dương hỏi
Sau khi đưa Dương Vy về nhà thì hắn bị Dương Dương kéo ra sau vườn nói chuyện
"Tôi...không chắc nữa!"
Phải hắn không chắc đó là yêu, càng không tin vào tiếng sét âis tình gì đó, chỉ là đối với cô gái này nãy sinh một tình cảm rất khó diễn tả, nhìn thấy cô khóc hắn thật chỉ muốn ôm cô vào lòng, bào vệ thật cẩn thận, không để ai làm tổn thương đến nữa.
"Tôi thích tôi hi vọng cậu có thể bảo vệ nó, đứa em gái này là bảo bối tâm can của tôi, không thể giao cho một kẻ không có tiền đồ và năng lực bảo vệ được"
Vừa nói anh vừa đưa tay vỗ lên vai hắn
"Ừ, tôi biết rồi! "
Hắn gật đầu chấp nhận
"Còn một chuyện nữa, ngày mai con bé sẽ chuyển đến trường của cậu học, mong cậu có thể chiếu cố"
"À, sao lại phải chuyển trường, không phải trường hiện giờ cô ấy đang theo học rất tốt sao?"
Hắn ngờ vực hỏi lại
"Trường. tốt, nhưng có một số người tôi nghĩ nó tránh càng xa càng tốt tránh bị tổn thương"
Dương Dương hàm ý sâu xa
"Ý cậu nói là Hàn Thiên Vũ và cái cô Kim Linh gì đó hả?"
"Ừ, hơn nữa những kẻ làm em gái tôi khổ sở mấy ngày qua, cậu tưởng tôi có thể cho qua vậy sao? Ít nhất cũng phải bắt họ trả một cái giá thật lớn mới được"
Khi nói những lời này ánh mắt Dương Dương cũng lạnh đi vài phần
"Nhưng tôi nghe nói họ cũng chuyển đến"
"Cái gì? Bọn này đúng là âm hồn bất tán mà"
Anh cơ hồ là nghiến răng nghiến lợi
"Tôi không để nhóc đó bị thiệt thòi đâu! Yên tâm"
Hắn hứa hẹn
"Được, tôi tin cậu!"
Nhóc À! Tôi Thích EmTác giả: Dương VyTruyện Ngôn Tình Nếu anh đã lựa chọn từ bỏ em rồi thì níu giữ làm gì nữa chứ? Rời xa..chỉ là khoảng cách và thời gian mà thôi . ___________________________ Trong đêm mưa xối xả, lúc mọi người đang cố tìm chỗ để tránh mưa thì có hai bóng người đang đứng đối diện nhau, cả hai đều ướt, họ không có ý định che chắn thì phải? Ánh mắt hiếu kì của một vào người trên đường dán vào họ. "Anh xin lỗi" Tiếng thì thào của người con trai vang lên thật nhỏ, đầu cậu ta cuối xuống dường như không dám nhìn thẳng vào người con gái kia. "Tại...sao?" Tiếng nói ngắt quảng của cô gái, nó đang cố kìm nén những giọt nước mắt của mình, ánh mắt hoài nghi nhìn người trước mặt. "Anh..anh chỉ muố..em chấp nhận..một điều rằng..chúng ta không..không thể ở bên nhau" "Không thể ở bên nhau" Nó lặp lại từng chữ một cách chậm rãi, tựa như đang hỏi chính mình vậy "Đúng vậy" Chàng trai kia cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, giọng nói như khẳng định "Có thể..cho em ..một lí do được không?" "Không thích hợp" "Không thích hợp" ba chữ này của… Tại biệt thự Dương Gia"Minh Vũ, có phải cậu thích em gái tôi rồi phải không?"Dương Dương hỏiSau khi đưa Dương Vy về nhà thì hắn bị Dương Dương kéo ra sau vườn nói chuyện"Tôi...không chắc nữa!"Phải hắn không chắc đó là yêu, càng không tin vào tiếng sét âis tình gì đó, chỉ là đối với cô gái này nãy sinh một tình cảm rất khó diễn tả, nhìn thấy cô khóc hắn thật chỉ muốn ôm cô vào lòng, bào vệ thật cẩn thận, không để ai làm tổn thương đến nữa."Tôi thích tôi hi vọng cậu có thể bảo vệ nó, đứa em gái này là bảo bối tâm can của tôi, không thể giao cho một kẻ không có tiền đồ và năng lực bảo vệ được"Vừa nói anh vừa đưa tay vỗ lên vai hắn"Ừ, tôi biết rồi! "Hắn gật đầu chấp nhận"Còn một chuyện nữa, ngày mai con bé sẽ chuyển đến trường của cậu học, mong cậu có thể chiếu cố""À, sao lại phải chuyển trường, không phải trường hiện giờ cô ấy đang theo học rất tốt sao?"Hắn ngờ vực hỏi lại"Trường. tốt, nhưng có một số người tôi nghĩ nó tránh càng xa càng tốt tránh bị tổn thương"Dương Dương hàm ý sâu xa"Ý cậu nói là Hàn Thiên Vũ và cái cô Kim Linh gì đó hả?""Ừ, hơn nữa những kẻ làm em gái tôi khổ sở mấy ngày qua, cậu tưởng tôi có thể cho qua vậy sao? Ít nhất cũng phải bắt họ trả một cái giá thật lớn mới được"Khi nói những lời này ánh mắt Dương Dương cũng lạnh đi vài phần"Nhưng tôi nghe nói họ cũng chuyển đến""Cái gì? Bọn này đúng là âm hồn bất tán mà"Anh cơ hồ là nghiến răng nghiến lợi"Tôi không để nhóc đó bị thiệt thòi đâu! Yên tâm"Hắn hứa hẹn"Được, tôi tin cậu!"