Tác giả:

Nếu anh đã lựa chọn từ bỏ em rồi thì níu giữ làm gì nữa chứ? Rời xa..chỉ là khoảng cách và thời gian mà thôi . ___________________________ Trong đêm mưa xối xả, lúc mọi người đang cố tìm chỗ để tránh mưa thì có hai bóng người đang đứng đối diện nhau, cả hai đều ướt, họ không có ý định che chắn thì phải? Ánh mắt hiếu kì của một vào người trên đường dán vào họ. "Anh xin lỗi" Tiếng thì thào của người con trai vang lên thật nhỏ, đầu cậu ta cuối xuống dường như không dám nhìn thẳng vào người con gái kia. "Tại...sao?" Tiếng nói ngắt quảng của cô gái, nó đang cố kìm nén những giọt nước mắt của mình, ánh mắt hoài nghi nhìn người trước mặt. "Anh..anh chỉ muố..em chấp nhận..một điều rằng..chúng ta không..không thể ở bên nhau" "Không thể ở bên nhau" Nó lặp lại từng chữ một cách chậm rãi, tựa như đang hỏi chính mình vậy "Đúng vậy" Chàng trai kia cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, giọng nói như khẳng định "Có thể..cho em ..một lí do được không?" "Không thích hợp" "Không thích hợp" ba chữ này của…

Chương 51

Nhóc À! Tôi Thích EmTác giả: Dương VyTruyện Ngôn Tình Nếu anh đã lựa chọn từ bỏ em rồi thì níu giữ làm gì nữa chứ? Rời xa..chỉ là khoảng cách và thời gian mà thôi . ___________________________ Trong đêm mưa xối xả, lúc mọi người đang cố tìm chỗ để tránh mưa thì có hai bóng người đang đứng đối diện nhau, cả hai đều ướt, họ không có ý định che chắn thì phải? Ánh mắt hiếu kì của một vào người trên đường dán vào họ. "Anh xin lỗi" Tiếng thì thào của người con trai vang lên thật nhỏ, đầu cậu ta cuối xuống dường như không dám nhìn thẳng vào người con gái kia. "Tại...sao?" Tiếng nói ngắt quảng của cô gái, nó đang cố kìm nén những giọt nước mắt của mình, ánh mắt hoài nghi nhìn người trước mặt. "Anh..anh chỉ muố..em chấp nhận..một điều rằng..chúng ta không..không thể ở bên nhau" "Không thể ở bên nhau" Nó lặp lại từng chữ một cách chậm rãi, tựa như đang hỏi chính mình vậy "Đúng vậy" Chàng trai kia cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, giọng nói như khẳng định "Có thể..cho em ..một lí do được không?" "Không thích hợp" "Không thích hợp" ba chữ này của… Nó giờ cũng không hơi đâu để ý tới hắn ta, sãi bước về phía Lâm Minh Vũ"Cũng được đó!! "Nó nheo mắt, cười tươi nhìn hắn, bàn tay nhỏ không khách khí mà đập vào vai hắn một phát giống như khen thưởng mà cũng giống như trả thù"Mà này, anh ăn no rảnh rỗi quá hay sao mà đi khiêu chiến với anhta?""Hừ, con không phải vì em"Hắn đáp một câu, ánh mắt thâm sâu nhìn thẳng nó.Dương Vy cuối đầu né tránh"Vì tôi??""Ừ, thì tôi là bạn của anh trai em, Dương Thiếu nói tôi chăm sóc tốt em gái anh ấy. Cho nên, không để tên cặn bả đó lại gần em là trách nhiệm của tôi"Hắn gượng gạo giải thích"Hửm? Cặn bả?""Gì chứ? Chả lẽ cô  cho rằng Hàn Thiên Vũ là quân tử sao?"Hắn sắc bén nhìn nó, giọng điệu lại  có chút châm chọc"Tôi không muốn liên quan đến -anh ta nữa!"Nó lạnh lùng đáp"Được. Nhưng hôm nay tôi thắng một trận đẹp như thế cũng nên ăn mừng chút đúng không?"Thấy sắc mặt nó không tốt hắn vội vàng chuyển chủ đề"Hừ, Lâm Thiếu Gia tôi lúc nãy nghe người ta nói cậu từng đạt giải nhất bóng rổ toàn quốc, như vậy trận nhỏ này cần gì phải ăn mừng chứ!"Nó liếc hắn, chán ghét nói"Thôi, được rồi, lần này tôi khao được chưa?"Hữu Nghĩa nói, một tay thân thiết khoát lên vai hắn"Đi nào Vũ, tôi hẹn Dương Thiếu rồi, cũng đặt bàn rồi!!" Rồi hạ người bước ra cổng"Được rồi, Vy nhi đừng tức giận nữa. Lâm thiếu cũng chủ muốn tốt cho mày thôi! Mày bây giờ tránh càng xa Hàn Thiên Vũ càng tốt! Đi nào chúng ta đi ăn!!!"Dứt lời Dân Nhi liền kéo nó ra ngoài, theo sau bọn Fraian

Nó giờ cũng không hơi đâu để ý tới hắn ta, sãi bước về phía Lâm Minh Vũ

"Cũng được đó!! "

Nó nheo mắt, cười tươi nhìn hắn, bàn tay nhỏ không khách khí mà đập vào vai hắn một phát giống như khen thưởng mà cũng giống như trả thù

"Mà này, anh ăn no rảnh rỗi quá hay sao mà đi khiêu chiến với anhta?"

"Hừ, con không phải vì em"

Hắn đáp một câu, ánh mắt thâm sâu nhìn thẳng nó.

Dương Vy cuối đầu né tránh

"Vì tôi??"

"Ừ, thì tôi là bạn của anh trai em, Dương Thiếu nói tôi chăm sóc tốt em gái anh ấy. Cho nên, không để tên cặn bả đó lại gần em là trách nhiệm của tôi"

Hắn gượng gạo giải thích

"Hửm? Cặn bả?"

"Gì chứ? Chả lẽ cô  cho rằng Hàn Thiên Vũ là quân tử sao?"

Hắn sắc bén nhìn nó, giọng điệu lại  có chút châm chọc

"Tôi không muốn liên quan đến -anh ta nữa!"

Nó lạnh lùng đáp

"Được. Nhưng hôm nay tôi thắng một trận đẹp như thế cũng nên ăn mừng chút đúng không?"

Thấy sắc mặt nó không tốt hắn vội vàng chuyển chủ đề

"Hừ, Lâm Thiếu Gia tôi lúc nãy nghe người ta nói cậu từng đạt giải nhất bóng rổ toàn quốc, như vậy trận nhỏ này cần gì phải ăn mừng chứ!"

Nó liếc hắn, chán ghét nói

"Thôi, được rồi, lần này tôi khao được chưa?"

Hữu Nghĩa nói, một tay thân thiết khoát lên vai hắn

"Đi nào Vũ, tôi hẹn Dương Thiếu rồi, cũng đặt bàn rồi!!" Rồi hạ người bước ra cổng

"Được rồi, Vy nhi đừng tức giận nữa. Lâm thiếu cũng chủ muốn tốt cho mày thôi! Mày bây giờ tránh càng xa Hàn Thiên Vũ càng tốt! Đi nào chúng ta đi ăn!!!"

Dứt lời Dân Nhi liền kéo nó ra ngoài, theo sau bọn Fraian

Nhóc À! Tôi Thích EmTác giả: Dương VyTruyện Ngôn Tình Nếu anh đã lựa chọn từ bỏ em rồi thì níu giữ làm gì nữa chứ? Rời xa..chỉ là khoảng cách và thời gian mà thôi . ___________________________ Trong đêm mưa xối xả, lúc mọi người đang cố tìm chỗ để tránh mưa thì có hai bóng người đang đứng đối diện nhau, cả hai đều ướt, họ không có ý định che chắn thì phải? Ánh mắt hiếu kì của một vào người trên đường dán vào họ. "Anh xin lỗi" Tiếng thì thào của người con trai vang lên thật nhỏ, đầu cậu ta cuối xuống dường như không dám nhìn thẳng vào người con gái kia. "Tại...sao?" Tiếng nói ngắt quảng của cô gái, nó đang cố kìm nén những giọt nước mắt của mình, ánh mắt hoài nghi nhìn người trước mặt. "Anh..anh chỉ muố..em chấp nhận..một điều rằng..chúng ta không..không thể ở bên nhau" "Không thể ở bên nhau" Nó lặp lại từng chữ một cách chậm rãi, tựa như đang hỏi chính mình vậy "Đúng vậy" Chàng trai kia cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, giọng nói như khẳng định "Có thể..cho em ..một lí do được không?" "Không thích hợp" "Không thích hợp" ba chữ này của… Nó giờ cũng không hơi đâu để ý tới hắn ta, sãi bước về phía Lâm Minh Vũ"Cũng được đó!! "Nó nheo mắt, cười tươi nhìn hắn, bàn tay nhỏ không khách khí mà đập vào vai hắn một phát giống như khen thưởng mà cũng giống như trả thù"Mà này, anh ăn no rảnh rỗi quá hay sao mà đi khiêu chiến với anhta?""Hừ, con không phải vì em"Hắn đáp một câu, ánh mắt thâm sâu nhìn thẳng nó.Dương Vy cuối đầu né tránh"Vì tôi??""Ừ, thì tôi là bạn của anh trai em, Dương Thiếu nói tôi chăm sóc tốt em gái anh ấy. Cho nên, không để tên cặn bả đó lại gần em là trách nhiệm của tôi"Hắn gượng gạo giải thích"Hửm? Cặn bả?""Gì chứ? Chả lẽ cô  cho rằng Hàn Thiên Vũ là quân tử sao?"Hắn sắc bén nhìn nó, giọng điệu lại  có chút châm chọc"Tôi không muốn liên quan đến -anh ta nữa!"Nó lạnh lùng đáp"Được. Nhưng hôm nay tôi thắng một trận đẹp như thế cũng nên ăn mừng chút đúng không?"Thấy sắc mặt nó không tốt hắn vội vàng chuyển chủ đề"Hừ, Lâm Thiếu Gia tôi lúc nãy nghe người ta nói cậu từng đạt giải nhất bóng rổ toàn quốc, như vậy trận nhỏ này cần gì phải ăn mừng chứ!"Nó liếc hắn, chán ghét nói"Thôi, được rồi, lần này tôi khao được chưa?"Hữu Nghĩa nói, một tay thân thiết khoát lên vai hắn"Đi nào Vũ, tôi hẹn Dương Thiếu rồi, cũng đặt bàn rồi!!" Rồi hạ người bước ra cổng"Được rồi, Vy nhi đừng tức giận nữa. Lâm thiếu cũng chủ muốn tốt cho mày thôi! Mày bây giờ tránh càng xa Hàn Thiên Vũ càng tốt! Đi nào chúng ta đi ăn!!!"Dứt lời Dân Nhi liền kéo nó ra ngoài, theo sau bọn Fraian

Chương 51