Nếu anh đã lựa chọn từ bỏ em rồi thì níu giữ làm gì nữa chứ? Rời xa..chỉ là khoảng cách và thời gian mà thôi . ___________________________ Trong đêm mưa xối xả, lúc mọi người đang cố tìm chỗ để tránh mưa thì có hai bóng người đang đứng đối diện nhau, cả hai đều ướt, họ không có ý định che chắn thì phải? Ánh mắt hiếu kì của một vào người trên đường dán vào họ. "Anh xin lỗi" Tiếng thì thào của người con trai vang lên thật nhỏ, đầu cậu ta cuối xuống dường như không dám nhìn thẳng vào người con gái kia. "Tại...sao?" Tiếng nói ngắt quảng của cô gái, nó đang cố kìm nén những giọt nước mắt của mình, ánh mắt hoài nghi nhìn người trước mặt. "Anh..anh chỉ muố..em chấp nhận..một điều rằng..chúng ta không..không thể ở bên nhau" "Không thể ở bên nhau" Nó lặp lại từng chữ một cách chậm rãi, tựa như đang hỏi chính mình vậy "Đúng vậy" Chàng trai kia cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, giọng nói như khẳng định "Có thể..cho em ..một lí do được không?" "Không thích hợp" "Không thích hợp" ba chữ này của…
Chương 55
Nhóc À! Tôi Thích EmTác giả: Dương VyTruyện Ngôn Tình Nếu anh đã lựa chọn từ bỏ em rồi thì níu giữ làm gì nữa chứ? Rời xa..chỉ là khoảng cách và thời gian mà thôi . ___________________________ Trong đêm mưa xối xả, lúc mọi người đang cố tìm chỗ để tránh mưa thì có hai bóng người đang đứng đối diện nhau, cả hai đều ướt, họ không có ý định che chắn thì phải? Ánh mắt hiếu kì của một vào người trên đường dán vào họ. "Anh xin lỗi" Tiếng thì thào của người con trai vang lên thật nhỏ, đầu cậu ta cuối xuống dường như không dám nhìn thẳng vào người con gái kia. "Tại...sao?" Tiếng nói ngắt quảng của cô gái, nó đang cố kìm nén những giọt nước mắt của mình, ánh mắt hoài nghi nhìn người trước mặt. "Anh..anh chỉ muố..em chấp nhận..một điều rằng..chúng ta không..không thể ở bên nhau" "Không thể ở bên nhau" Nó lặp lại từng chữ một cách chậm rãi, tựa như đang hỏi chính mình vậy "Đúng vậy" Chàng trai kia cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, giọng nói như khẳng định "Có thể..cho em ..một lí do được không?" "Không thích hợp" "Không thích hợp" ba chữ này của… "Sao lại không thể bỏ hồ tiêu?"Nó tò mò"A, Lâm Thiếu cậu ta không ăn được!!"Fraian giải thích"Ha, cũng có cái anh ăn không được sao? Nhưng tôi lại rất thích ăn hồ tiêu, làm sao đây??"Nó cố tình, khiêu khích hắn"Cứ cho hồ tiêu vào đi! Cho tôi một tô canh gà là được rồi!"Lâm Minh Vũ nói"Vâng"Phục vụ cuối đầu rời đi"Vũ, cậu không cần chìu con bé vậy đâu! Sẽ hư mất!!"Dương Dương lườm cô"Anh trai, em không có hư nha!"Nó chối ngay"Vậy em thích ăn hồ tiêu khi nào anh lại không biết"Dương Dương không khách sáo gõ lên đầu nó một cái"Ui za, anh, sao lại đánh em!"Nó oán hận trừng hắn, cũng tại mi cái tên xấu xa, đồ sao chổi, làm anh trai đánh ta, ta muốn giết mi"Dương, cậu đừng nói nữa, nếu không mình sợ sẽ không còn mạng để ăn đâu!"Lâm Minh Vũ ý vị nói"Em đó! Đàn hoàng lại cho anh!"Dương Dương nhìn nó, cố tình làm ra vẻ hung dữ nói"Hừ, anh dẹp ngay cái mặt đó đi! Chẳng đáng sớ tí nào!!!"Nó khinh thường liếc anhTa đang bị bệnh nên không viết nhiều được, khi nào hết bệnh ta bù sao nha😣😣😣
"Sao lại không thể bỏ hồ tiêu?"
Nó tò mò
"A, Lâm Thiếu cậu ta không ăn được!!"
Fraian giải thích
"Ha, cũng có cái anh ăn không được sao? Nhưng tôi lại rất thích ăn hồ tiêu, làm sao đây??"
Nó cố tình, khiêu khích hắn
"Cứ cho hồ tiêu vào đi! Cho tôi một tô canh gà là được rồi!"
Lâm Minh Vũ nói
"Vâng"
Phục vụ cuối đầu rời đi
"Vũ, cậu không cần chìu con bé vậy đâu! Sẽ hư mất!!"
Dương Dương lườm cô
"Anh trai, em không có hư nha!"
Nó chối ngay
"Vậy em thích ăn hồ tiêu khi nào anh lại không biết"
Dương Dương không khách sáo gõ lên đầu nó một cái
"Ui za, anh, sao lại đánh em!"
Nó oán hận trừng hắn, cũng tại mi cái tên xấu xa, đồ sao chổi, làm anh trai đánh ta, ta muốn giết mi
"Dương, cậu đừng nói nữa, nếu không mình sợ sẽ không còn mạng để ăn đâu!"
Lâm Minh Vũ ý vị nói
"Em đó! Đàn hoàng lại cho anh!"
Dương Dương nhìn nó, cố tình làm ra vẻ hung dữ nói
"Hừ, anh dẹp ngay cái mặt đó đi! Chẳng đáng sớ tí nào!!!"
Nó khinh thường liếc anh
Ta đang bị bệnh nên không viết nhiều được, khi nào hết bệnh ta bù sao nha
😣😣😣
Nhóc À! Tôi Thích EmTác giả: Dương VyTruyện Ngôn Tình Nếu anh đã lựa chọn từ bỏ em rồi thì níu giữ làm gì nữa chứ? Rời xa..chỉ là khoảng cách và thời gian mà thôi . ___________________________ Trong đêm mưa xối xả, lúc mọi người đang cố tìm chỗ để tránh mưa thì có hai bóng người đang đứng đối diện nhau, cả hai đều ướt, họ không có ý định che chắn thì phải? Ánh mắt hiếu kì của một vào người trên đường dán vào họ. "Anh xin lỗi" Tiếng thì thào của người con trai vang lên thật nhỏ, đầu cậu ta cuối xuống dường như không dám nhìn thẳng vào người con gái kia. "Tại...sao?" Tiếng nói ngắt quảng của cô gái, nó đang cố kìm nén những giọt nước mắt của mình, ánh mắt hoài nghi nhìn người trước mặt. "Anh..anh chỉ muố..em chấp nhận..một điều rằng..chúng ta không..không thể ở bên nhau" "Không thể ở bên nhau" Nó lặp lại từng chữ một cách chậm rãi, tựa như đang hỏi chính mình vậy "Đúng vậy" Chàng trai kia cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, giọng nói như khẳng định "Có thể..cho em ..một lí do được không?" "Không thích hợp" "Không thích hợp" ba chữ này của… "Sao lại không thể bỏ hồ tiêu?"Nó tò mò"A, Lâm Thiếu cậu ta không ăn được!!"Fraian giải thích"Ha, cũng có cái anh ăn không được sao? Nhưng tôi lại rất thích ăn hồ tiêu, làm sao đây??"Nó cố tình, khiêu khích hắn"Cứ cho hồ tiêu vào đi! Cho tôi một tô canh gà là được rồi!"Lâm Minh Vũ nói"Vâng"Phục vụ cuối đầu rời đi"Vũ, cậu không cần chìu con bé vậy đâu! Sẽ hư mất!!"Dương Dương lườm cô"Anh trai, em không có hư nha!"Nó chối ngay"Vậy em thích ăn hồ tiêu khi nào anh lại không biết"Dương Dương không khách sáo gõ lên đầu nó một cái"Ui za, anh, sao lại đánh em!"Nó oán hận trừng hắn, cũng tại mi cái tên xấu xa, đồ sao chổi, làm anh trai đánh ta, ta muốn giết mi"Dương, cậu đừng nói nữa, nếu không mình sợ sẽ không còn mạng để ăn đâu!"Lâm Minh Vũ ý vị nói"Em đó! Đàn hoàng lại cho anh!"Dương Dương nhìn nó, cố tình làm ra vẻ hung dữ nói"Hừ, anh dẹp ngay cái mặt đó đi! Chẳng đáng sớ tí nào!!!"Nó khinh thường liếc anhTa đang bị bệnh nên không viết nhiều được, khi nào hết bệnh ta bù sao nha😣😣😣