Tác giả:

Nếu anh đã lựa chọn từ bỏ em rồi thì níu giữ làm gì nữa chứ? Rời xa..chỉ là khoảng cách và thời gian mà thôi . ___________________________ Trong đêm mưa xối xả, lúc mọi người đang cố tìm chỗ để tránh mưa thì có hai bóng người đang đứng đối diện nhau, cả hai đều ướt, họ không có ý định che chắn thì phải? Ánh mắt hiếu kì của một vào người trên đường dán vào họ. "Anh xin lỗi" Tiếng thì thào của người con trai vang lên thật nhỏ, đầu cậu ta cuối xuống dường như không dám nhìn thẳng vào người con gái kia. "Tại...sao?" Tiếng nói ngắt quảng của cô gái, nó đang cố kìm nén những giọt nước mắt của mình, ánh mắt hoài nghi nhìn người trước mặt. "Anh..anh chỉ muố..em chấp nhận..một điều rằng..chúng ta không..không thể ở bên nhau" "Không thể ở bên nhau" Nó lặp lại từng chữ một cách chậm rãi, tựa như đang hỏi chính mình vậy "Đúng vậy" Chàng trai kia cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, giọng nói như khẳng định "Có thể..cho em ..một lí do được không?" "Không thích hợp" "Không thích hợp" ba chữ này của…

Chương 64

Nhóc À! Tôi Thích EmTác giả: Dương VyTruyện Ngôn Tình Nếu anh đã lựa chọn từ bỏ em rồi thì níu giữ làm gì nữa chứ? Rời xa..chỉ là khoảng cách và thời gian mà thôi . ___________________________ Trong đêm mưa xối xả, lúc mọi người đang cố tìm chỗ để tránh mưa thì có hai bóng người đang đứng đối diện nhau, cả hai đều ướt, họ không có ý định che chắn thì phải? Ánh mắt hiếu kì của một vào người trên đường dán vào họ. "Anh xin lỗi" Tiếng thì thào của người con trai vang lên thật nhỏ, đầu cậu ta cuối xuống dường như không dám nhìn thẳng vào người con gái kia. "Tại...sao?" Tiếng nói ngắt quảng của cô gái, nó đang cố kìm nén những giọt nước mắt của mình, ánh mắt hoài nghi nhìn người trước mặt. "Anh..anh chỉ muố..em chấp nhận..một điều rằng..chúng ta không..không thể ở bên nhau" "Không thể ở bên nhau" Nó lặp lại từng chữ một cách chậm rãi, tựa như đang hỏi chính mình vậy "Đúng vậy" Chàng trai kia cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, giọng nói như khẳng định "Có thể..cho em ..một lí do được không?" "Không thích hợp" "Không thích hợp" ba chữ này của… Giờ ra chơi"Vy..."Đám Dân Nhi vừa định tới rủ nó đi ăn trưa thì nhận ngay lấy cái nhìn lạnh lẽo từ ai đó,, làm họ rét rung cả người!!"A, Nghĩa ka, mình đi ăn thôi!!"Bích Duyên cười gượng, miễn cưỡng lôi kéo Hữu Nghĩa xuống căn tin.Tiếp theo, người nào đó lập tức thu lại ánh mắt kia, dịu dàng nhìn Dương Vy.Trong lòng nó không khỏi run rẩy thầm gào thét: Ác ma này anh mau thu lại cái ánh nhìn khiến người khác rợn cả tóc gáy kia đi!!! Nhìn tôi như vậy thật sự rất khó chịu nha!!! Huhu"Đi ăn cơm!!"Lâm Minh Vũ tất nhiên không nghe thấy tiếng lòng của ai đó, hắn kéo ghế đứng dậy, hướng nó nói"Tôi, tôi không ăn, anh ăn một mình đi!!"Nó xua tay, cười miễn cưỡng"Đi nhanh lên, tôi không ăn thịt em đâu mà sợ!!"Nói thì nói vậy thôi chứ nhìn cái mặt hồng hồng tròn tròn kia của nó, hắn thật muốn cắn một cái, Ây za, sao tự nhiên ngứa răng quá!!!!"Tôi đâu có sợ!!"Nó cứng miệng"Không sợ thì đi"Nói không sợ là giả, không hiểu sao từ lúc hắn tỏ tình rồi bắt nó làm bạn gái hắn xong thì cứ nhìn nó bằng cái ánh mắt "dịu dàng" kia!! Làm nó ghê ghê làm sao ấy!! Nổi hết cả da gà!!!"Được, được thôi!!"Hừ đi thì đi ai sợ ai, bất quá nó gọi viện binh thôi!!Sau đó nó "nguẩy đuôi" chuồn trướcNhìn bộ dạng chạy trốn kia của nó, Lâm Minh Vũ chỉ biết cười khổ, giơ tay lên vuốt vuốt càm, thầm lẩm bẩm"Mình đáng sợ thế cơ à? Không phải chứ? Vẫn rất đẹp trai đấy thôi!"(Au: anh ơi bớt tự luyến. Còn nữa hành động của anh được gọi là b**n th** đấy nhé!!! Hic)

Giờ ra chơi

"Vy..."

Đám Dân Nhi vừa định tới rủ nó đi ăn trưa thì nhận ngay lấy cái nhìn lạnh lẽo từ ai đó,, làm họ rét rung cả người!!

"A, Nghĩa ka, mình đi ăn thôi!!"

Bích Duyên cười gượng, miễn cưỡng lôi kéo Hữu Nghĩa xuống căn tin.

Tiếp theo, người nào đó lập tức thu lại ánh mắt kia, dịu dàng nhìn Dương Vy.

Trong lòng nó không khỏi run rẩy thầm gào thét: Ác ma này anh mau thu lại cái ánh nhìn khiến người khác rợn cả tóc gáy kia đi!!! Nhìn tôi như vậy thật sự rất khó chịu nha!!! Huhu

"Đi ăn cơm!!"

Lâm Minh Vũ tất nhiên không nghe thấy tiếng lòng của ai đó, hắn kéo ghế đứng dậy, hướng nó nói

"Tôi, tôi không ăn, anh ăn một mình đi!!"

Nó xua tay, cười miễn cưỡng

"Đi nhanh lên, tôi không ăn thịt em đâu mà sợ!!"

Nói thì nói vậy thôi chứ nhìn cái mặt hồng hồng tròn tròn kia của nó, hắn thật muốn cắn một cái, Ây za, sao tự nhiên ngứa răng quá!!!!

"Tôi đâu có sợ!!"

Nó cứng miệng

"Không sợ thì đi"

Nói không sợ là giả, không hiểu sao từ lúc hắn tỏ tình rồi bắt nó làm bạn gái hắn xong thì cứ nhìn nó bằng cái ánh mắt "dịu dàng" kia!! Làm nó ghê ghê làm sao ấy!! Nổi hết cả da gà!!!

"Được, được thôi!!"

Hừ đi thì đi ai sợ ai, bất quá nó gọi viện binh thôi!!

Sau đó nó "nguẩy đuôi" chuồn trước

Nhìn bộ dạng chạy trốn kia của nó, Lâm Minh Vũ chỉ biết cười khổ, giơ tay lên vuốt vuốt càm, thầm lẩm bẩm

"Mình đáng sợ thế cơ à? Không phải chứ? Vẫn rất đẹp trai đấy thôi!"

(

Au: anh ơi bớt tự luyến. Còn nữa hành động của anh được gọi là b**n th** đấy nhé!!! Hic)

Nhóc À! Tôi Thích EmTác giả: Dương VyTruyện Ngôn Tình Nếu anh đã lựa chọn từ bỏ em rồi thì níu giữ làm gì nữa chứ? Rời xa..chỉ là khoảng cách và thời gian mà thôi . ___________________________ Trong đêm mưa xối xả, lúc mọi người đang cố tìm chỗ để tránh mưa thì có hai bóng người đang đứng đối diện nhau, cả hai đều ướt, họ không có ý định che chắn thì phải? Ánh mắt hiếu kì của một vào người trên đường dán vào họ. "Anh xin lỗi" Tiếng thì thào của người con trai vang lên thật nhỏ, đầu cậu ta cuối xuống dường như không dám nhìn thẳng vào người con gái kia. "Tại...sao?" Tiếng nói ngắt quảng của cô gái, nó đang cố kìm nén những giọt nước mắt của mình, ánh mắt hoài nghi nhìn người trước mặt. "Anh..anh chỉ muố..em chấp nhận..một điều rằng..chúng ta không..không thể ở bên nhau" "Không thể ở bên nhau" Nó lặp lại từng chữ một cách chậm rãi, tựa như đang hỏi chính mình vậy "Đúng vậy" Chàng trai kia cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, giọng nói như khẳng định "Có thể..cho em ..một lí do được không?" "Không thích hợp" "Không thích hợp" ba chữ này của… Giờ ra chơi"Vy..."Đám Dân Nhi vừa định tới rủ nó đi ăn trưa thì nhận ngay lấy cái nhìn lạnh lẽo từ ai đó,, làm họ rét rung cả người!!"A, Nghĩa ka, mình đi ăn thôi!!"Bích Duyên cười gượng, miễn cưỡng lôi kéo Hữu Nghĩa xuống căn tin.Tiếp theo, người nào đó lập tức thu lại ánh mắt kia, dịu dàng nhìn Dương Vy.Trong lòng nó không khỏi run rẩy thầm gào thét: Ác ma này anh mau thu lại cái ánh nhìn khiến người khác rợn cả tóc gáy kia đi!!! Nhìn tôi như vậy thật sự rất khó chịu nha!!! Huhu"Đi ăn cơm!!"Lâm Minh Vũ tất nhiên không nghe thấy tiếng lòng của ai đó, hắn kéo ghế đứng dậy, hướng nó nói"Tôi, tôi không ăn, anh ăn một mình đi!!"Nó xua tay, cười miễn cưỡng"Đi nhanh lên, tôi không ăn thịt em đâu mà sợ!!"Nói thì nói vậy thôi chứ nhìn cái mặt hồng hồng tròn tròn kia của nó, hắn thật muốn cắn một cái, Ây za, sao tự nhiên ngứa răng quá!!!!"Tôi đâu có sợ!!"Nó cứng miệng"Không sợ thì đi"Nói không sợ là giả, không hiểu sao từ lúc hắn tỏ tình rồi bắt nó làm bạn gái hắn xong thì cứ nhìn nó bằng cái ánh mắt "dịu dàng" kia!! Làm nó ghê ghê làm sao ấy!! Nổi hết cả da gà!!!"Được, được thôi!!"Hừ đi thì đi ai sợ ai, bất quá nó gọi viện binh thôi!!Sau đó nó "nguẩy đuôi" chuồn trướcNhìn bộ dạng chạy trốn kia của nó, Lâm Minh Vũ chỉ biết cười khổ, giơ tay lên vuốt vuốt càm, thầm lẩm bẩm"Mình đáng sợ thế cơ à? Không phải chứ? Vẫn rất đẹp trai đấy thôi!"(Au: anh ơi bớt tự luyến. Còn nữa hành động của anh được gọi là b**n th** đấy nhé!!! Hic)

Chương 64