Tác giả:

Nếu anh đã lựa chọn từ bỏ em rồi thì níu giữ làm gì nữa chứ? Rời xa..chỉ là khoảng cách và thời gian mà thôi . ___________________________ Trong đêm mưa xối xả, lúc mọi người đang cố tìm chỗ để tránh mưa thì có hai bóng người đang đứng đối diện nhau, cả hai đều ướt, họ không có ý định che chắn thì phải? Ánh mắt hiếu kì của một vào người trên đường dán vào họ. "Anh xin lỗi" Tiếng thì thào của người con trai vang lên thật nhỏ, đầu cậu ta cuối xuống dường như không dám nhìn thẳng vào người con gái kia. "Tại...sao?" Tiếng nói ngắt quảng của cô gái, nó đang cố kìm nén những giọt nước mắt của mình, ánh mắt hoài nghi nhìn người trước mặt. "Anh..anh chỉ muố..em chấp nhận..một điều rằng..chúng ta không..không thể ở bên nhau" "Không thể ở bên nhau" Nó lặp lại từng chữ một cách chậm rãi, tựa như đang hỏi chính mình vậy "Đúng vậy" Chàng trai kia cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, giọng nói như khẳng định "Có thể..cho em ..một lí do được không?" "Không thích hợp" "Không thích hợp" ba chữ này của…

Chương 75

Nhóc À! Tôi Thích EmTác giả: Dương VyTruyện Ngôn Tình Nếu anh đã lựa chọn từ bỏ em rồi thì níu giữ làm gì nữa chứ? Rời xa..chỉ là khoảng cách và thời gian mà thôi . ___________________________ Trong đêm mưa xối xả, lúc mọi người đang cố tìm chỗ để tránh mưa thì có hai bóng người đang đứng đối diện nhau, cả hai đều ướt, họ không có ý định che chắn thì phải? Ánh mắt hiếu kì của một vào người trên đường dán vào họ. "Anh xin lỗi" Tiếng thì thào của người con trai vang lên thật nhỏ, đầu cậu ta cuối xuống dường như không dám nhìn thẳng vào người con gái kia. "Tại...sao?" Tiếng nói ngắt quảng của cô gái, nó đang cố kìm nén những giọt nước mắt của mình, ánh mắt hoài nghi nhìn người trước mặt. "Anh..anh chỉ muố..em chấp nhận..một điều rằng..chúng ta không..không thể ở bên nhau" "Không thể ở bên nhau" Nó lặp lại từng chữ một cách chậm rãi, tựa như đang hỏi chính mình vậy "Đúng vậy" Chàng trai kia cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, giọng nói như khẳng định "Có thể..cho em ..một lí do được không?" "Không thích hợp" "Không thích hợp" ba chữ này của… Dương Vy thấy cô gái vừa nãy còn hùng hổ tranh đấu cùng cô, rầm một cái liền trở nên bộ dáng yếu đuối, đáng thuộc như thế thì không khỏi khinh thường, đưa mắt nhìn về phía Lâm Minh Vũ đầy thách thức"Lâm tổng, cô gái này muốn xông vào phòng anh, tôi, tôi cản lại thôi! Không cố ý gây sự đâu"Nữ thư kí ngước đôi mắt ngập nước nhìn hắn. Lâm Minh Vũ không nói gì chỉ nhíu mày nhín Dương Vy.Nó nhún vai, tỏ vẻ vô tội"Cô đứng dậy đi!"Hắn hướng cô thư kí nóiNghe vậy, ả liền đứng vậy, chỉ là "chân không vững" lại "ngã" vào lòng hắn."Ai da, thật xin lỗi! Tôi không có ý!!"Miệng thì nói thế nhưng tay cô â vẫn bám chặt lấy áo hắn. Lâm Minh Vũ vội vàng đẩy ả sang một bên, bước đến trước mắt nó"Sao lại tới đây?"Hắn nhíu mày sâu, hỏi"Tôi thích tới thì tới anh cảng được à! Hay là tôi đã làm phiền chuyện tốt của Lâm tổng đây!"Nó châm bím một câu"Em....""A, Lâm Tổng, chân tôi đau quá!!"Tiếng kêu nũng nịu kia làm nó sởn hết da gàLâm Minh Vũ không buồn để ý, vứt cô ta sang bên, tiếp tục nói"Đây là Lâm Thị, không phải nhà em""Oh, vậy hoá ra tôi không được đến à?""Em...""Lâm Minh Vũ, Dương Vy tôi cũng không phải dạng hẹp hồ gì. Nếu anh thích chúng ta chia tay, đừng cho tôi đội mũ xanh"Một lần kia đã khiến nó ám ảnh mãi, nếu lúc này biết hắn không thích mình thì cô thà nhân lúc tình cảm chưa đậm sâu mà cắt đứt, còn hơn sau này để trái tim lần nữa tổn thương"Thích? Em nói tôi thích cô ta?"Lâm Minh Vũ khó hiểu hỏi, hắn ngay cả tên cô ta còn không nhớ! Thích, nực cười!"Lâm...."Thư kí bên kia thấy họ cãi nhau thì không khỏi hả hê. Nhưng cô ta biết điểm dừng, nếu để họ tiếp tục cãi người chịu thiệt nhất định là ả.Nhưng lời cô ta làm gì có giá trị lúc này."Đúng vậy! Cô ta nói anh là của cô ta, tôi cũng không buồn giành"Lời nó vừa dứt sắc măt hắn liền lạnh xuống mấy độ, quay người nhìn cô thư kí đang xanh mặt sau lưng"Cô bị sa thải, sau này đừng để tôi nhìn thấy cô nữa, nếu không cũng đừng mong sống được ở thành phố A này nữa!"Nói rồi liền kéo nó vào phòng, đống cửa cái rầm.

Dương Vy thấy cô gái vừa nãy còn hùng hổ tranh đấu cùng cô, rầm một cái liền trở nên bộ dáng yếu đuối, đáng thuộc như thế thì không khỏi khinh thường, đưa mắt nhìn về phía Lâm Minh Vũ đầy thách thức

"Lâm tổng, cô gái này muốn xông vào phòng anh, tôi, tôi cản lại thôi! Không cố ý gây sự đâu"

Nữ thư kí ngước đôi mắt ngập nước nhìn hắn. Lâm Minh Vũ không nói gì chỉ nhíu mày nhín Dương Vy.

Nó nhún vai, tỏ vẻ vô tội

"Cô đứng dậy đi!"

Hắn hướng cô thư kí nói

Nghe vậy, ả liền đứng vậy, chỉ là "chân không vững" lại "ngã" vào lòng hắn.

"Ai da, thật xin lỗi! Tôi không có ý!!"

Miệng thì nói thế nhưng tay cô â vẫn bám chặt lấy áo hắn. Lâm Minh Vũ vội vàng đẩy ả sang một bên, bước đến trước mắt nó

"Sao lại tới đây?"

Hắn nhíu mày sâu, hỏi

"Tôi thích tới thì tới anh cảng được à! Hay là tôi đã làm phiền chuyện tốt của Lâm tổng đây!"

Nó châm bím một câu

"Em...."

"A, Lâm Tổng, chân tôi đau quá!!"

Tiếng kêu nũng nịu kia làm nó sởn hết da gà

Lâm Minh Vũ không buồn để ý, vứt cô ta sang bên, tiếp tục nói

"Đây là Lâm Thị, không phải nhà em"

"Oh, vậy hoá ra tôi không được đến à?"

"Em..."

"Lâm Minh Vũ, Dương Vy tôi cũng không phải dạng hẹp hồ gì. Nếu anh thích chúng ta chia tay, đừng cho tôi đội mũ xanh"

Một lần kia đã khiến nó ám ảnh mãi, nếu lúc này biết hắn không thích mình thì cô thà nhân lúc tình cảm chưa đậm sâu mà cắt đứt, còn hơn sau này để trái tim lần nữa tổn thương

"Thích? Em nói tôi thích cô ta?"

Lâm Minh Vũ khó hiểu hỏi, hắn ngay cả tên cô ta còn không nhớ! Thích, nực cười!

"Lâm...."

Thư kí bên kia thấy họ cãi nhau thì không khỏi hả hê. Nhưng cô ta biết điểm dừng, nếu để họ tiếp tục cãi người chịu thiệt nhất định là ả.

Nhưng lời cô ta làm gì có giá trị lúc này.

"Đúng vậy! Cô ta nói anh là của cô ta, tôi cũng không buồn giành"

Lời nó vừa dứt sắc măt hắn liền lạnh xuống mấy độ, quay người nhìn cô thư kí đang xanh mặt sau lưng

"Cô bị sa thải, sau này đừng để tôi nhìn thấy cô nữa, nếu không cũng đừng mong sống được ở thành phố A này nữa!"

Nói rồi liền kéo nó vào phòng, đống cửa cái rầm.

Nhóc À! Tôi Thích EmTác giả: Dương VyTruyện Ngôn Tình Nếu anh đã lựa chọn từ bỏ em rồi thì níu giữ làm gì nữa chứ? Rời xa..chỉ là khoảng cách và thời gian mà thôi . ___________________________ Trong đêm mưa xối xả, lúc mọi người đang cố tìm chỗ để tránh mưa thì có hai bóng người đang đứng đối diện nhau, cả hai đều ướt, họ không có ý định che chắn thì phải? Ánh mắt hiếu kì của một vào người trên đường dán vào họ. "Anh xin lỗi" Tiếng thì thào của người con trai vang lên thật nhỏ, đầu cậu ta cuối xuống dường như không dám nhìn thẳng vào người con gái kia. "Tại...sao?" Tiếng nói ngắt quảng của cô gái, nó đang cố kìm nén những giọt nước mắt của mình, ánh mắt hoài nghi nhìn người trước mặt. "Anh..anh chỉ muố..em chấp nhận..một điều rằng..chúng ta không..không thể ở bên nhau" "Không thể ở bên nhau" Nó lặp lại từng chữ một cách chậm rãi, tựa như đang hỏi chính mình vậy "Đúng vậy" Chàng trai kia cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, giọng nói như khẳng định "Có thể..cho em ..một lí do được không?" "Không thích hợp" "Không thích hợp" ba chữ này của… Dương Vy thấy cô gái vừa nãy còn hùng hổ tranh đấu cùng cô, rầm một cái liền trở nên bộ dáng yếu đuối, đáng thuộc như thế thì không khỏi khinh thường, đưa mắt nhìn về phía Lâm Minh Vũ đầy thách thức"Lâm tổng, cô gái này muốn xông vào phòng anh, tôi, tôi cản lại thôi! Không cố ý gây sự đâu"Nữ thư kí ngước đôi mắt ngập nước nhìn hắn. Lâm Minh Vũ không nói gì chỉ nhíu mày nhín Dương Vy.Nó nhún vai, tỏ vẻ vô tội"Cô đứng dậy đi!"Hắn hướng cô thư kí nóiNghe vậy, ả liền đứng vậy, chỉ là "chân không vững" lại "ngã" vào lòng hắn."Ai da, thật xin lỗi! Tôi không có ý!!"Miệng thì nói thế nhưng tay cô â vẫn bám chặt lấy áo hắn. Lâm Minh Vũ vội vàng đẩy ả sang một bên, bước đến trước mắt nó"Sao lại tới đây?"Hắn nhíu mày sâu, hỏi"Tôi thích tới thì tới anh cảng được à! Hay là tôi đã làm phiền chuyện tốt của Lâm tổng đây!"Nó châm bím một câu"Em....""A, Lâm Tổng, chân tôi đau quá!!"Tiếng kêu nũng nịu kia làm nó sởn hết da gàLâm Minh Vũ không buồn để ý, vứt cô ta sang bên, tiếp tục nói"Đây là Lâm Thị, không phải nhà em""Oh, vậy hoá ra tôi không được đến à?""Em...""Lâm Minh Vũ, Dương Vy tôi cũng không phải dạng hẹp hồ gì. Nếu anh thích chúng ta chia tay, đừng cho tôi đội mũ xanh"Một lần kia đã khiến nó ám ảnh mãi, nếu lúc này biết hắn không thích mình thì cô thà nhân lúc tình cảm chưa đậm sâu mà cắt đứt, còn hơn sau này để trái tim lần nữa tổn thương"Thích? Em nói tôi thích cô ta?"Lâm Minh Vũ khó hiểu hỏi, hắn ngay cả tên cô ta còn không nhớ! Thích, nực cười!"Lâm...."Thư kí bên kia thấy họ cãi nhau thì không khỏi hả hê. Nhưng cô ta biết điểm dừng, nếu để họ tiếp tục cãi người chịu thiệt nhất định là ả.Nhưng lời cô ta làm gì có giá trị lúc này."Đúng vậy! Cô ta nói anh là của cô ta, tôi cũng không buồn giành"Lời nó vừa dứt sắc măt hắn liền lạnh xuống mấy độ, quay người nhìn cô thư kí đang xanh mặt sau lưng"Cô bị sa thải, sau này đừng để tôi nhìn thấy cô nữa, nếu không cũng đừng mong sống được ở thành phố A này nữa!"Nói rồi liền kéo nó vào phòng, đống cửa cái rầm.

Chương 75