Nếu anh đã lựa chọn từ bỏ em rồi thì níu giữ làm gì nữa chứ? Rời xa..chỉ là khoảng cách và thời gian mà thôi . ___________________________ Trong đêm mưa xối xả, lúc mọi người đang cố tìm chỗ để tránh mưa thì có hai bóng người đang đứng đối diện nhau, cả hai đều ướt, họ không có ý định che chắn thì phải? Ánh mắt hiếu kì của một vào người trên đường dán vào họ. "Anh xin lỗi" Tiếng thì thào của người con trai vang lên thật nhỏ, đầu cậu ta cuối xuống dường như không dám nhìn thẳng vào người con gái kia. "Tại...sao?" Tiếng nói ngắt quảng của cô gái, nó đang cố kìm nén những giọt nước mắt của mình, ánh mắt hoài nghi nhìn người trước mặt. "Anh..anh chỉ muố..em chấp nhận..một điều rằng..chúng ta không..không thể ở bên nhau" "Không thể ở bên nhau" Nó lặp lại từng chữ một cách chậm rãi, tựa như đang hỏi chính mình vậy "Đúng vậy" Chàng trai kia cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, giọng nói như khẳng định "Có thể..cho em ..một lí do được không?" "Không thích hợp" "Không thích hợp" ba chữ này của…
Chương 77
Nhóc À! Tôi Thích EmTác giả: Dương VyTruyện Ngôn Tình Nếu anh đã lựa chọn từ bỏ em rồi thì níu giữ làm gì nữa chứ? Rời xa..chỉ là khoảng cách và thời gian mà thôi . ___________________________ Trong đêm mưa xối xả, lúc mọi người đang cố tìm chỗ để tránh mưa thì có hai bóng người đang đứng đối diện nhau, cả hai đều ướt, họ không có ý định che chắn thì phải? Ánh mắt hiếu kì của một vào người trên đường dán vào họ. "Anh xin lỗi" Tiếng thì thào của người con trai vang lên thật nhỏ, đầu cậu ta cuối xuống dường như không dám nhìn thẳng vào người con gái kia. "Tại...sao?" Tiếng nói ngắt quảng của cô gái, nó đang cố kìm nén những giọt nước mắt của mình, ánh mắt hoài nghi nhìn người trước mặt. "Anh..anh chỉ muố..em chấp nhận..một điều rằng..chúng ta không..không thể ở bên nhau" "Không thể ở bên nhau" Nó lặp lại từng chữ một cách chậm rãi, tựa như đang hỏi chính mình vậy "Đúng vậy" Chàng trai kia cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, giọng nói như khẳng định "Có thể..cho em ..một lí do được không?" "Không thích hợp" "Không thích hợp" ba chữ này của… Sự kiện khát nước nhanh chóng qua đi, Dương Vy lúc này mới nhớ tới mục đích chính của mình khi đến đây, vội vàng kéo Lâm minh Vũ lại bàn làm việc"Này, anh mau làm việc, làm việc đi!!""Hả?Làm việc"Lâm Minh Vũ mù mịt hỏi"Ừ, thì chính là bảo anh làm việc, làm việc thật tốt"Nó trả lời"Những em tới đây...""Tôi tới đây là muốn xem anh làm việc""Oh"Thấy Lâm Minh Vũ cứ đơ đơ ra đó Dương Vy hơi bực mình, rất nhanh liền chạy đến, một tay chỉnh đầu hắn hơi cuối cuống bànd, tay kia nhanh nhẹn nhét cây bút vào tay phải hắn, tay trái vứa khéo chóng lên vầng tráng cương nghi....nghĩ thầm "này chắc rất giống phong cách khi làm việc rồi chỉ là không nghĩ tới mình lại nhìn hắn tới mất hồn như vậy!!!!!!"Em đang làm gì vậy?"Bị nó uy làm một loạt động tác chẳng ra sao, Lâm Minh Vũ đen mặt hỏi"A...."Lúc này nó mới chợt tĩnh, xua xua tại, mỉm cười gượng gạo, rồi lấy từ không cặp ra một cái điện thoại. Bước tới gần hắn, lại chỉnh một lát cho giống đang làm việc, sao đó chụp một kiểu. Gửi cho bọn Dân Nhi"Dương Vy, em ngứa da rồi phải không" Con nhóc này như thế nào lại dám chụp trộm hắn chứ???"A, anh đứng yên bên kia cho tôi!!"Cảm thấy hắn sắp nhào tới mình, Dương Vy nhanh chóng lách mình qua bàn làm việc, chạy một vòng. Lát sau, cửa phòng rầm một cái, hỏng. Dương Vy ôm ba lô chạy ra, phía sau là Lâm Minh Vũ chạy theo. Nó cứ chạy, hắn cứ đuổi. Khiến cho cả công ty chó mèo không yên"A, Này Lâm Minh Vũ, anh bị tăng động ak? Chỉ có một tấm hình thôi mà!!"Dương Vy ôm bụng vừa thở hổn hển, nói"Em mau đứng lại, chạy như thế làm gì? Đứng lại, hôn bản thiếu gia một cái liền không tính toán với em!"Hắn nói, một bức ảnh thì nói làm gì, hắn chỉ muốn lừa gạt cô ngốc này một chút, không ngờ lại gây nên náo động lớn!!!"Hả????"Dương Vy há hốc miệng, sao không nói sớm!!!!!"Lại đây"Khác với Dương Vy đang mặt đỏ tim đập, mệt gần chết bên kia, mặt hắn vẫn không có chút biến sắc, vô cùng bình tỉnh....Đồ mặt lạnh, đại tỷ họ Dương nào đấy thầm mắng.Nhưng đến cuối cùng vẫn là ngoan ngoãn hôn Lâm Minh Vũ một cái. Còn bị hắn lợi dụng ăn đậu hủ đến mấy lần......!!!!:))
Sự kiện khát nước nhanh chóng qua đi, Dương Vy lúc này mới nhớ tới mục đích chính của mình khi đến đây, vội vàng kéo Lâm minh Vũ lại bàn làm việc
"Này, anh mau làm việc, làm việc đi!!"
"Hả?Làm việc"
Lâm Minh Vũ mù mịt hỏi
"Ừ, thì chính là bảo anh làm việc, làm việc thật tốt"
Nó trả lời
"Những em tới đây..."
"Tôi tới đây là muốn xem anh làm việc"
"Oh"
Thấy Lâm Minh Vũ cứ đơ đơ ra đó Dương Vy hơi bực mình, rất nhanh liền chạy đến, một tay chỉnh đầu hắn hơi cuối cuống bànd, tay kia nhanh nhẹn nhét cây bút vào tay phải hắn, tay trái vứa khéo chóng lên vầng tráng cương nghi....nghĩ thầm "này chắc rất giống phong cách khi làm việc rồi chỉ là không nghĩ tới mình lại nhìn hắn tới mất hồn như vậy!!!!!!
"Em đang làm gì vậy?"
Bị nó uy làm một loạt động tác chẳng ra sao, Lâm Minh Vũ đen mặt hỏi
"A...."
Lúc này nó mới chợt tĩnh, xua xua tại, mỉm cười gượng gạo, rồi lấy từ không cặp ra một cái điện thoại. Bước tới gần hắn, lại chỉnh một lát cho giống đang làm việc, sao đó chụp một kiểu. Gửi cho bọn Dân Nhi
"Dương Vy, em ngứa da rồi phải không" Con nhóc này như thế nào lại dám chụp trộm hắn chứ???
"A, anh đứng yên bên kia cho tôi!!"
Cảm thấy hắn sắp nhào tới mình, Dương Vy nhanh chóng lách mình qua bàn làm việc, chạy một vòng. Lát sau, cửa phòng rầm một cái, hỏng. Dương Vy ôm ba lô chạy ra, phía sau là Lâm Minh Vũ chạy theo. Nó cứ chạy, hắn cứ đuổi. Khiến cho cả công ty chó mèo không yên
"A, Này Lâm Minh Vũ, anh bị tăng động ak? Chỉ có một tấm hình thôi mà!!"
Dương Vy ôm bụng vừa thở hổn hển, nói
"Em mau đứng lại, chạy như thế làm gì? Đứng lại, hôn bản thiếu gia một cái liền không tính toán với em!"
Hắn nói, một bức ảnh thì nói làm gì, hắn chỉ muốn lừa gạt cô ngốc này một chút, không ngờ lại gây nên náo động lớn!!!
"Hả????"
Dương Vy há hốc miệng, sao không nói sớm!!!!!
"Lại đây"
Khác với Dương Vy đang mặt đỏ tim đập, mệt gần chết bên kia, mặt hắn vẫn không có chút biến sắc, vô cùng bình tỉnh....
Đồ mặt lạnh, đại tỷ họ Dương nào đấy thầm mắng.
Nhưng đến cuối cùng vẫn là ngoan ngoãn hôn Lâm Minh Vũ một cái. Còn bị hắn lợi dụng ăn đậu hủ đến mấy lần......!!!!:))
Nhóc À! Tôi Thích EmTác giả: Dương VyTruyện Ngôn Tình Nếu anh đã lựa chọn từ bỏ em rồi thì níu giữ làm gì nữa chứ? Rời xa..chỉ là khoảng cách và thời gian mà thôi . ___________________________ Trong đêm mưa xối xả, lúc mọi người đang cố tìm chỗ để tránh mưa thì có hai bóng người đang đứng đối diện nhau, cả hai đều ướt, họ không có ý định che chắn thì phải? Ánh mắt hiếu kì của một vào người trên đường dán vào họ. "Anh xin lỗi" Tiếng thì thào của người con trai vang lên thật nhỏ, đầu cậu ta cuối xuống dường như không dám nhìn thẳng vào người con gái kia. "Tại...sao?" Tiếng nói ngắt quảng của cô gái, nó đang cố kìm nén những giọt nước mắt của mình, ánh mắt hoài nghi nhìn người trước mặt. "Anh..anh chỉ muố..em chấp nhận..một điều rằng..chúng ta không..không thể ở bên nhau" "Không thể ở bên nhau" Nó lặp lại từng chữ một cách chậm rãi, tựa như đang hỏi chính mình vậy "Đúng vậy" Chàng trai kia cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, giọng nói như khẳng định "Có thể..cho em ..một lí do được không?" "Không thích hợp" "Không thích hợp" ba chữ này của… Sự kiện khát nước nhanh chóng qua đi, Dương Vy lúc này mới nhớ tới mục đích chính của mình khi đến đây, vội vàng kéo Lâm minh Vũ lại bàn làm việc"Này, anh mau làm việc, làm việc đi!!""Hả?Làm việc"Lâm Minh Vũ mù mịt hỏi"Ừ, thì chính là bảo anh làm việc, làm việc thật tốt"Nó trả lời"Những em tới đây...""Tôi tới đây là muốn xem anh làm việc""Oh"Thấy Lâm Minh Vũ cứ đơ đơ ra đó Dương Vy hơi bực mình, rất nhanh liền chạy đến, một tay chỉnh đầu hắn hơi cuối cuống bànd, tay kia nhanh nhẹn nhét cây bút vào tay phải hắn, tay trái vứa khéo chóng lên vầng tráng cương nghi....nghĩ thầm "này chắc rất giống phong cách khi làm việc rồi chỉ là không nghĩ tới mình lại nhìn hắn tới mất hồn như vậy!!!!!!"Em đang làm gì vậy?"Bị nó uy làm một loạt động tác chẳng ra sao, Lâm Minh Vũ đen mặt hỏi"A...."Lúc này nó mới chợt tĩnh, xua xua tại, mỉm cười gượng gạo, rồi lấy từ không cặp ra một cái điện thoại. Bước tới gần hắn, lại chỉnh một lát cho giống đang làm việc, sao đó chụp một kiểu. Gửi cho bọn Dân Nhi"Dương Vy, em ngứa da rồi phải không" Con nhóc này như thế nào lại dám chụp trộm hắn chứ???"A, anh đứng yên bên kia cho tôi!!"Cảm thấy hắn sắp nhào tới mình, Dương Vy nhanh chóng lách mình qua bàn làm việc, chạy một vòng. Lát sau, cửa phòng rầm một cái, hỏng. Dương Vy ôm ba lô chạy ra, phía sau là Lâm Minh Vũ chạy theo. Nó cứ chạy, hắn cứ đuổi. Khiến cho cả công ty chó mèo không yên"A, Này Lâm Minh Vũ, anh bị tăng động ak? Chỉ có một tấm hình thôi mà!!"Dương Vy ôm bụng vừa thở hổn hển, nói"Em mau đứng lại, chạy như thế làm gì? Đứng lại, hôn bản thiếu gia một cái liền không tính toán với em!"Hắn nói, một bức ảnh thì nói làm gì, hắn chỉ muốn lừa gạt cô ngốc này một chút, không ngờ lại gây nên náo động lớn!!!"Hả????"Dương Vy há hốc miệng, sao không nói sớm!!!!!"Lại đây"Khác với Dương Vy đang mặt đỏ tim đập, mệt gần chết bên kia, mặt hắn vẫn không có chút biến sắc, vô cùng bình tỉnh....Đồ mặt lạnh, đại tỷ họ Dương nào đấy thầm mắng.Nhưng đến cuối cùng vẫn là ngoan ngoãn hôn Lâm Minh Vũ một cái. Còn bị hắn lợi dụng ăn đậu hủ đến mấy lần......!!!!:))