Tác giả:

Nếu anh đã lựa chọn từ bỏ em rồi thì níu giữ làm gì nữa chứ? Rời xa..chỉ là khoảng cách và thời gian mà thôi . ___________________________ Trong đêm mưa xối xả, lúc mọi người đang cố tìm chỗ để tránh mưa thì có hai bóng người đang đứng đối diện nhau, cả hai đều ướt, họ không có ý định che chắn thì phải? Ánh mắt hiếu kì của một vào người trên đường dán vào họ. "Anh xin lỗi" Tiếng thì thào của người con trai vang lên thật nhỏ, đầu cậu ta cuối xuống dường như không dám nhìn thẳng vào người con gái kia. "Tại...sao?" Tiếng nói ngắt quảng của cô gái, nó đang cố kìm nén những giọt nước mắt của mình, ánh mắt hoài nghi nhìn người trước mặt. "Anh..anh chỉ muố..em chấp nhận..một điều rằng..chúng ta không..không thể ở bên nhau" "Không thể ở bên nhau" Nó lặp lại từng chữ một cách chậm rãi, tựa như đang hỏi chính mình vậy "Đúng vậy" Chàng trai kia cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, giọng nói như khẳng định "Có thể..cho em ..một lí do được không?" "Không thích hợp" "Không thích hợp" ba chữ này của…

Chương 79

Nhóc À! Tôi Thích EmTác giả: Dương VyTruyện Ngôn Tình Nếu anh đã lựa chọn từ bỏ em rồi thì níu giữ làm gì nữa chứ? Rời xa..chỉ là khoảng cách và thời gian mà thôi . ___________________________ Trong đêm mưa xối xả, lúc mọi người đang cố tìm chỗ để tránh mưa thì có hai bóng người đang đứng đối diện nhau, cả hai đều ướt, họ không có ý định che chắn thì phải? Ánh mắt hiếu kì của một vào người trên đường dán vào họ. "Anh xin lỗi" Tiếng thì thào của người con trai vang lên thật nhỏ, đầu cậu ta cuối xuống dường như không dám nhìn thẳng vào người con gái kia. "Tại...sao?" Tiếng nói ngắt quảng của cô gái, nó đang cố kìm nén những giọt nước mắt của mình, ánh mắt hoài nghi nhìn người trước mặt. "Anh..anh chỉ muố..em chấp nhận..một điều rằng..chúng ta không..không thể ở bên nhau" "Không thể ở bên nhau" Nó lặp lại từng chữ một cách chậm rãi, tựa như đang hỏi chính mình vậy "Đúng vậy" Chàng trai kia cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, giọng nói như khẳng định "Có thể..cho em ..một lí do được không?" "Không thích hợp" "Không thích hợp" ba chữ này của… Nhìn thấy bọn Dân Nhi đã đi xa, Lâm Minh Vũ liền bước lên phía trước nhẹ nhàng kéo một chiếc ghế khác ngồi xuống cạnh cô, miệng cười xấu xa.Dương Vy dè dặt kéo xa khoảng cách giữa hai người, chỉ tiếc ghế vừa mới động một chút liền bị người ta dùng một tay ôm ấy, kéo cả người nó vào lòng, không biết xấu hổ lại ép nó ngồi lên đùi hắn nữa chứ. Dương Vy lửa bốc lên đầu, nhìn hắn giận dữ"Lưu manh, anh cứ thích trêu chọc con gái nhà lành thế hả?"Lâm Minh Vũ nhướn mày nhìn nó, vờ không hiểu"Em nói con gái nhà lành, ở đâu cơ!!" Hắn hỏiDương Vy "...." bà đây không phải con gái nhà lành à? -_-"A, em ak? Con gái nhà lành?" Hắn phì cười, nói tiếp "chỗ nào giống chứ?"Dương Vy"...." tự đánh giá mình, quần jean rách vãi, không đúng phải nói rách nát cả ra, bắt đầu từ đùi khoét từng lỗ to đều đặn xuống phía dưới, ôm sát lấy đôi chân thon dài, áo croptop đen, dạng lưới, bên trong là một chiếc áo thun mỏng, cùng màu. Tóc buộc cao, tuỳ tiện tết một vài sợi thành bím nhỏ, day buộc nhiều màu, quả thật không chỗ nào giống con gái nhà lành."Đã vậy anh còn đến đây làm gì?"Nó thẹn quá hoá giận quay mặt đi, không thèm nhìn hắn.Lâm Minh Vũ bị chọc cười, nhẹ nhàng ôm lấy vòng eo nhỏ, cuối người, tựa đầu lên vai nó, tư thế đầy ám muội."Tuỳ tiện đến""Anh....."Nó tức, tức đến điên lên được"Anh đi về cho tôi!!"Nó vùng vằn muốn tránh hắn, lớn tiếng nói"Haha, không đùa nữa. Đến đây không phải đón em đi cấm trại với trường sao?"Hắn cười, nóiHôm nay quả thật Trường bọn nó có tổ chức cấm trại, nhưng nó nhớ rõ mình không có đăng kí."Tôi không đăng kí!""Tôi đăng kí giúp em rồi!!"Giọng nói trầm thấp vang lên"Nhưng bây giờ chẳng phải đã khởi hành từ lâu rồi sao?""Chúng ta có xe riêng mà!!!""Oh""Nhưng tại sao tôi phải đi với anh""Tại em là bạn gái tôi!!""Tại sao là bạn gái anh thì phải đi với anh!!""Vì bạn gái tôi không thể ngồi xe người khác lái""Vậy tại....""Em lắm lời quá đấy!!"Nói rồi hắn dứt khoát vác nó lên vai, hướng chiếc maybach màu đỏ thẳng tiến.

Nhìn thấy bọn Dân Nhi đã đi xa, Lâm Minh Vũ liền bước lên phía trước nhẹ nhàng kéo một chiếc ghế khác ngồi xuống cạnh cô, miệng cười xấu xa.

Dương Vy dè dặt kéo xa khoảng cách giữa hai người, chỉ tiếc ghế vừa mới động một chút liền bị người ta dùng một tay ôm ấy, kéo cả người nó vào lòng, không biết xấu hổ lại ép nó ngồi lên đùi hắn nữa chứ. Dương Vy lửa bốc lên đầu, nhìn hắn giận dữ

"Lưu manh, anh cứ thích trêu chọc con gái nhà lành thế hả?"

Lâm Minh Vũ nhướn mày nhìn nó, vờ không hiểu

"Em nói con gái nhà lành, ở đâu cơ!!" Hắn hỏi

Dương Vy "...." bà đây không phải con gái nhà lành à? -_-

"A, em ak? Con gái nhà lành?" Hắn phì cười, nói tiếp "chỗ nào giống chứ?"

Dương Vy"...." tự đánh giá mình, quần jean rách vãi, không đúng phải nói rách nát cả ra, bắt đầu từ đùi khoét từng lỗ to đều đặn xuống phía dưới, ôm sát lấy đôi chân thon dài, áo croptop đen, dạng lưới, bên trong là một chiếc áo thun mỏng, cùng màu. Tóc buộc cao, tuỳ tiện tết một vài sợi thành bím nhỏ, day buộc nhiều màu, quả thật không chỗ nào giống con gái nhà lành.

"Đã vậy anh còn đến đây làm gì?"

Nó thẹn quá hoá giận quay mặt đi, không thèm nhìn hắn.

Lâm Minh Vũ bị chọc cười, nhẹ nhàng ôm lấy vòng eo nhỏ, cuối người, tựa đầu lên vai nó, tư thế đầy ám muội.

"Tuỳ tiện đến"

"Anh....."

Nó tức, tức đến điên lên được

"Anh đi về cho tôi!!"

Nó vùng vằn muốn tránh hắn, lớn tiếng nói

"Haha, không đùa nữa. Đến đây không phải đón em đi cấm trại với trường sao?"

Hắn cười, nói

Hôm nay quả thật Trường bọn nó có tổ chức cấm trại, nhưng nó nhớ rõ mình không có đăng kí.

"Tôi không đăng kí!"

"Tôi đăng kí giúp em rồi!!"

Giọng nói trầm thấp vang lên

"Nhưng bây giờ chẳng phải đã khởi hành từ lâu rồi sao?"

"Chúng ta có xe riêng mà!!!"

"Oh"

"Nhưng tại sao tôi phải đi với anh"

"Tại em là bạn gái tôi!!"

"Tại sao là bạn gái anh thì phải đi với anh!!"

"Vì bạn gái tôi không thể ngồi xe người khác lái"

"Vậy tại...."

"Em lắm lời quá đấy!!"

Nói rồi hắn dứt khoát vác nó lên vai, hướng chiếc maybach màu đỏ thẳng tiến.

Nhóc À! Tôi Thích EmTác giả: Dương VyTruyện Ngôn Tình Nếu anh đã lựa chọn từ bỏ em rồi thì níu giữ làm gì nữa chứ? Rời xa..chỉ là khoảng cách và thời gian mà thôi . ___________________________ Trong đêm mưa xối xả, lúc mọi người đang cố tìm chỗ để tránh mưa thì có hai bóng người đang đứng đối diện nhau, cả hai đều ướt, họ không có ý định che chắn thì phải? Ánh mắt hiếu kì của một vào người trên đường dán vào họ. "Anh xin lỗi" Tiếng thì thào của người con trai vang lên thật nhỏ, đầu cậu ta cuối xuống dường như không dám nhìn thẳng vào người con gái kia. "Tại...sao?" Tiếng nói ngắt quảng của cô gái, nó đang cố kìm nén những giọt nước mắt của mình, ánh mắt hoài nghi nhìn người trước mặt. "Anh..anh chỉ muố..em chấp nhận..một điều rằng..chúng ta không..không thể ở bên nhau" "Không thể ở bên nhau" Nó lặp lại từng chữ một cách chậm rãi, tựa như đang hỏi chính mình vậy "Đúng vậy" Chàng trai kia cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, giọng nói như khẳng định "Có thể..cho em ..một lí do được không?" "Không thích hợp" "Không thích hợp" ba chữ này của… Nhìn thấy bọn Dân Nhi đã đi xa, Lâm Minh Vũ liền bước lên phía trước nhẹ nhàng kéo một chiếc ghế khác ngồi xuống cạnh cô, miệng cười xấu xa.Dương Vy dè dặt kéo xa khoảng cách giữa hai người, chỉ tiếc ghế vừa mới động một chút liền bị người ta dùng một tay ôm ấy, kéo cả người nó vào lòng, không biết xấu hổ lại ép nó ngồi lên đùi hắn nữa chứ. Dương Vy lửa bốc lên đầu, nhìn hắn giận dữ"Lưu manh, anh cứ thích trêu chọc con gái nhà lành thế hả?"Lâm Minh Vũ nhướn mày nhìn nó, vờ không hiểu"Em nói con gái nhà lành, ở đâu cơ!!" Hắn hỏiDương Vy "...." bà đây không phải con gái nhà lành à? -_-"A, em ak? Con gái nhà lành?" Hắn phì cười, nói tiếp "chỗ nào giống chứ?"Dương Vy"...." tự đánh giá mình, quần jean rách vãi, không đúng phải nói rách nát cả ra, bắt đầu từ đùi khoét từng lỗ to đều đặn xuống phía dưới, ôm sát lấy đôi chân thon dài, áo croptop đen, dạng lưới, bên trong là một chiếc áo thun mỏng, cùng màu. Tóc buộc cao, tuỳ tiện tết một vài sợi thành bím nhỏ, day buộc nhiều màu, quả thật không chỗ nào giống con gái nhà lành."Đã vậy anh còn đến đây làm gì?"Nó thẹn quá hoá giận quay mặt đi, không thèm nhìn hắn.Lâm Minh Vũ bị chọc cười, nhẹ nhàng ôm lấy vòng eo nhỏ, cuối người, tựa đầu lên vai nó, tư thế đầy ám muội."Tuỳ tiện đến""Anh....."Nó tức, tức đến điên lên được"Anh đi về cho tôi!!"Nó vùng vằn muốn tránh hắn, lớn tiếng nói"Haha, không đùa nữa. Đến đây không phải đón em đi cấm trại với trường sao?"Hắn cười, nóiHôm nay quả thật Trường bọn nó có tổ chức cấm trại, nhưng nó nhớ rõ mình không có đăng kí."Tôi không đăng kí!""Tôi đăng kí giúp em rồi!!"Giọng nói trầm thấp vang lên"Nhưng bây giờ chẳng phải đã khởi hành từ lâu rồi sao?""Chúng ta có xe riêng mà!!!""Oh""Nhưng tại sao tôi phải đi với anh""Tại em là bạn gái tôi!!""Tại sao là bạn gái anh thì phải đi với anh!!""Vì bạn gái tôi không thể ngồi xe người khác lái""Vậy tại....""Em lắm lời quá đấy!!"Nói rồi hắn dứt khoát vác nó lên vai, hướng chiếc maybach màu đỏ thẳng tiến.

Chương 79