Tác giả:

- Mở cửa coi thằng kia! Tôi mở cửa và cười tươi với lại một con nhỏ, nhỏ này chính là chị họ tôi, cũng như là bạn thân của tôi. À mà quên giới thiệu, tôi nhân vật chính của câu chuyện tên là Phương, còn nhỏ chị họ nó (thực ra bằng tuổi nhau) tên Quỳnh. Có lẽ vì bằng tuổi nhau, nên hai đứa xưng hô với nhau rất thân mật, toàn là thằng với con. - Gì vậy bánh bèo vô dụng? - Đi dạo biển không? - Ả hỏi tôi và không quên cầm cái ống nhòm lên kèm theo 1 nụ cười gian xảo “Ra tia trai tắm biển”. - Đi liền đi liền, đợi tao thay đồ đã. – Tôi hớn hở - Vậy tao đợi ở dưới lầu nghe. – Quỳnh ríu rít. Đối với uke đẹp, mặc gì cũng đẹp, ra đường là tự tin. Uke xấu thì ngược lại, Tôi chật vật mất gần 15 phút để lựa được một bộ nhìn được được. Mặc dù Tôi là uke xấu nhưng được cái tôi được bố mẹ chu cấp rất thoáng, nên tủ đồ của tôi rất nhiều đồ hiệu. Tuy nhiên, đã xấu thì có mặc đồ dát vàng vẫn xấu. Tôi nghĩ vậy mà ngậm ngùi chạy xuống nhà. Tôi và Quỳnh đi bộ thơ thẩn ra biển, mua 2 lon pepsi, kiếm một bãi…

Chương 23: Forever alone

Nỗi Niềm UKE XấuTác giả: LifeTruyện Đam Mỹ- Mở cửa coi thằng kia! Tôi mở cửa và cười tươi với lại một con nhỏ, nhỏ này chính là chị họ tôi, cũng như là bạn thân của tôi. À mà quên giới thiệu, tôi nhân vật chính của câu chuyện tên là Phương, còn nhỏ chị họ nó (thực ra bằng tuổi nhau) tên Quỳnh. Có lẽ vì bằng tuổi nhau, nên hai đứa xưng hô với nhau rất thân mật, toàn là thằng với con. - Gì vậy bánh bèo vô dụng? - Đi dạo biển không? - Ả hỏi tôi và không quên cầm cái ống nhòm lên kèm theo 1 nụ cười gian xảo “Ra tia trai tắm biển”. - Đi liền đi liền, đợi tao thay đồ đã. – Tôi hớn hở - Vậy tao đợi ở dưới lầu nghe. – Quỳnh ríu rít. Đối với uke đẹp, mặc gì cũng đẹp, ra đường là tự tin. Uke xấu thì ngược lại, Tôi chật vật mất gần 15 phút để lựa được một bộ nhìn được được. Mặc dù Tôi là uke xấu nhưng được cái tôi được bố mẹ chu cấp rất thoáng, nên tủ đồ của tôi rất nhiều đồ hiệu. Tuy nhiên, đã xấu thì có mặc đồ dát vàng vẫn xấu. Tôi nghĩ vậy mà ngậm ngùi chạy xuống nhà. Tôi và Quỳnh đi bộ thơ thẩn ra biển, mua 2 lon pepsi, kiếm một bãi… Quay trở về nhân vật Quỳnh. Quỳnh thật ra không đi đánh bài mà nó đi café với một con bạn tên là Hà. Vừa ngồi chưa kịp ấm chỗ là nó và con bạn của nó đã tám lia lịa, đúng là bánh bèo.- Sao rồi? Đời sống FA vui không? – Quỳnh hỏi Hà.- Vui con khỉ.- Mày biết không, tao nói chuyện với Phương nhà tao. Thằng Phương zậy nè.. – Quỳnh vừa nói vừa uốn éo cái tay dẻo thiệt dẻo.- Biết, Phương cá sấu chúa đó hả. Rồi sao?- Tao nói tao với mày là hai cô gái độc thân quyến rũ nhất trái đất này.- Haha… - Hà cười phá lên.- Mà mày biết không Hà, thật ra thì tao chỉ sợ một ngày nào đó tự nhiên mày sẽ nói với tao về một chàng trai nào đó. Chắc lúc đó có một mình tao FA quá. – Quỳnh tiếp lời.- Uh, anh ấy tên là Kiệt – Hà nói và đưa cho Quỳnh xem tấm hình Hà chụp chung với trai.Quỳnh đứng hình vài giây. “Vậy mà nó dám kêu nó sẽ FA giống như mình suốt đời” – Quỳnh nghĩ thầm. Đúng là cái con bạn hai mặt. Tuy trong đầu nghĩ vậy nhưng Quỳnh vẫn cầm bức hình của bạn trai Hà lên xem.- Hông được đâu mày ơi.. Nhìn sao “ẻo” quá vậy mày.- Bậy, ẻo gì. Menly lắm đó mày, không như thằng Phương nhà mày đâu. Bữa tao đi xe buýt đó, gặp ảnh đó, hai đứa nói chuyện vui dã man. Nói từ sáng tới tối mà chưa hết chuyện. – Hà hí hửng kể.- Gì, con gái con lứa gặp trai tơm hớp vậy mày, hư hỏng kinh khủng. – Quỳnh nói và trong lòng đang có một chút GATO nhẹ (ghen ăn tức ở). “Nghĩ sao cỡ mình không có bồ, còn như nó lại có bạn trai đẹp trai vậy.”- Thôi không nói chuyện tao nữa, nói chuyện mày đi Quỳnh. Sao rồi, có bồ chưa? – Hà nói.- Tao hả… Ờ thì…- Kể nghe coi – Hà hí hửng.- Thì… ờ tao đang cũng đang quen một anh… Đẹp trai hơn cả anh Kiệt của mày cả trăm lần. Xí. – Quỳnh bịa chuyện.- Vậy hả. Vậy hôm nào dẫn đi café nha. – Hà dằn mặt.…“Vậy hả, vậy hôm nào dẫn đi café nha” – Quỳnh vừa bước đi ngoài đường thẩn thờ vừa lặp đi lặp lại câu nói đó một cách vô thức. Nó biết đào đâu ra trai để đóng vai bạn trai nó đây.Quỳnh lê bước chân chậm rãi, thẩn thờ, đi đâu và về đâu. Nó cầm điện thoại lên nói chuyện với thằng Phương:- Ê Phương, giờ chỉ còn một mình tao là FA thôi mày ơi. Con bạn FA duy nhất của tao đã phản bội lời thề rồi.- Cái thứ mê trai đó mà, ủa mà tao với mày cũng mê trai mà… Cái thứ phản bạn đó mà. Ta nói mai mốt cũng bị đá cho coi – Giọng thằng Phương an ủi trong điện thoại.- Thiệt tao muốn có bạn trai ghê mày ơi. Xấu xấu như mày còn có, còn tao gái chính hiệu còn mà nhan sắc hoa hậu sao không có thằng nào tán hết vậy mày.- Thôi đi dựt chồng người ta đi mẹ. Mệt, an ủi còn chê xấu xấu, giận dễ sợ - Phương tự ái rồi cúp máy cái rụp.Quỳnh bấm máy gọi lại cho Phương:- Ê dựt chồng bị đánh ghen mày ơi, chắc tao kiếm bừa thằng khùng nào đó để đi ra mắt con Hà quá.- Thôi mày bớt giỡn. Về nhà đi rồi tao với mày nghĩ kế. – Phương nói.Quỳnh đứng giữa đường đắn đo rồi sau đó vội vàng chạy về nhà...

Quay trở về nhân vật Quỳnh. Quỳnh thật ra không đi đánh bài mà nó đi café với một con bạn tên là Hà. Vừa ngồi chưa kịp ấm chỗ là nó và con bạn của nó đã tám lia lịa, đúng là bánh bèo.

- Sao rồi? Đời sống FA vui không? – Quỳnh hỏi Hà.

- Vui con khỉ.

- Mày biết không, tao nói chuyện với Phương nhà tao. Thằng Phương zậy nè.. – Quỳnh vừa nói vừa uốn éo cái tay dẻo thiệt dẻo.

- Biết, Phương cá sấu chúa đó hả. Rồi sao?

- Tao nói tao với mày là hai cô gái độc thân quyến rũ nhất trái đất này.

- Haha… - Hà cười phá lên.

- Mà mày biết không Hà, thật ra thì tao chỉ sợ một ngày nào đó tự nhiên mày sẽ nói với tao về một chàng trai nào đó. Chắc lúc đó có một mình tao FA quá. – Quỳnh tiếp lời.

- Uh, anh ấy tên là Kiệt – Hà nói và đưa cho Quỳnh xem tấm hình Hà chụp chung với trai.

Quỳnh đứng hình vài giây. “Vậy mà nó dám kêu nó sẽ FA giống như mình suốt đời” – Quỳnh nghĩ thầm. Đúng là cái con bạn hai mặt. Tuy trong đầu nghĩ vậy nhưng Quỳnh vẫn cầm bức hình của bạn trai Hà lên xem.

- Hông được đâu mày ơi.. Nhìn sao “ẻo” quá vậy mày.

- Bậy, ẻo gì. Menly lắm đó mày, không như thằng Phương nhà mày đâu. Bữa tao đi xe buýt đó, gặp ảnh đó, hai đứa nói chuyện vui dã man. Nói từ sáng tới tối mà chưa hết chuyện. – Hà hí hửng kể.

- Gì, con gái con lứa gặp trai tơm hớp vậy mày, hư hỏng kinh khủng. – Quỳnh nói và trong lòng đang có một chút GATO nhẹ (ghen ăn tức ở). “Nghĩ sao cỡ mình không có bồ, còn như nó lại có bạn trai đẹp trai vậy.”

- Thôi không nói chuyện tao nữa, nói chuyện mày đi Quỳnh. Sao rồi, có bồ chưa? – Hà nói.

- Tao hả… Ờ thì…

- Kể nghe coi – Hà hí hửng.

- Thì… ờ tao đang cũng đang quen một anh… Đẹp trai hơn cả anh Kiệt của mày cả trăm lần. Xí. – Quỳnh bịa chuyện.

- Vậy hả. Vậy hôm nào dẫn đi café nha. – Hà dằn mặt.

“Vậy hả, vậy hôm nào dẫn đi café nha” – Quỳnh vừa bước đi ngoài đường thẩn thờ vừa lặp đi lặp lại câu nói đó một cách vô thức. Nó biết đào đâu ra trai để đóng vai bạn trai nó đây.

Quỳnh lê bước chân chậm rãi, thẩn thờ, đi đâu và về đâu. Nó cầm điện thoại lên nói chuyện với thằng Phương:

- Ê Phương, giờ chỉ còn một mình tao là FA thôi mày ơi. Con bạn FA duy nhất của tao đã phản bội lời thề rồi.

- Cái thứ mê trai đó mà, ủa mà tao với mày cũng mê trai mà… Cái thứ phản bạn đó mà. Ta nói mai mốt cũng bị đá cho coi – Giọng thằng Phương an ủi trong điện thoại.

- Thiệt tao muốn có bạn trai ghê mày ơi. Xấu xấu như mày còn có, còn tao gái chính hiệu còn mà nhan sắc hoa hậu sao không có thằng nào tán hết vậy mày.

- Thôi đi dựt chồng người ta đi mẹ. Mệt, an ủi còn chê xấu xấu, giận dễ sợ - Phương tự ái rồi cúp máy cái rụp.

Quỳnh bấm máy gọi lại cho Phương:

- Ê dựt chồng bị đánh ghen mày ơi, chắc tao kiếm bừa thằng khùng nào đó để đi ra mắt con Hà quá.

- Thôi mày bớt giỡn. Về nhà đi rồi tao với mày nghĩ kế. – Phương nói.

Quỳnh đứng giữa đường đắn đo rồi sau đó vội vàng chạy về nhà...

Nỗi Niềm UKE XấuTác giả: LifeTruyện Đam Mỹ- Mở cửa coi thằng kia! Tôi mở cửa và cười tươi với lại một con nhỏ, nhỏ này chính là chị họ tôi, cũng như là bạn thân của tôi. À mà quên giới thiệu, tôi nhân vật chính của câu chuyện tên là Phương, còn nhỏ chị họ nó (thực ra bằng tuổi nhau) tên Quỳnh. Có lẽ vì bằng tuổi nhau, nên hai đứa xưng hô với nhau rất thân mật, toàn là thằng với con. - Gì vậy bánh bèo vô dụng? - Đi dạo biển không? - Ả hỏi tôi và không quên cầm cái ống nhòm lên kèm theo 1 nụ cười gian xảo “Ra tia trai tắm biển”. - Đi liền đi liền, đợi tao thay đồ đã. – Tôi hớn hở - Vậy tao đợi ở dưới lầu nghe. – Quỳnh ríu rít. Đối với uke đẹp, mặc gì cũng đẹp, ra đường là tự tin. Uke xấu thì ngược lại, Tôi chật vật mất gần 15 phút để lựa được một bộ nhìn được được. Mặc dù Tôi là uke xấu nhưng được cái tôi được bố mẹ chu cấp rất thoáng, nên tủ đồ của tôi rất nhiều đồ hiệu. Tuy nhiên, đã xấu thì có mặc đồ dát vàng vẫn xấu. Tôi nghĩ vậy mà ngậm ngùi chạy xuống nhà. Tôi và Quỳnh đi bộ thơ thẩn ra biển, mua 2 lon pepsi, kiếm một bãi… Quay trở về nhân vật Quỳnh. Quỳnh thật ra không đi đánh bài mà nó đi café với một con bạn tên là Hà. Vừa ngồi chưa kịp ấm chỗ là nó và con bạn của nó đã tám lia lịa, đúng là bánh bèo.- Sao rồi? Đời sống FA vui không? – Quỳnh hỏi Hà.- Vui con khỉ.- Mày biết không, tao nói chuyện với Phương nhà tao. Thằng Phương zậy nè.. – Quỳnh vừa nói vừa uốn éo cái tay dẻo thiệt dẻo.- Biết, Phương cá sấu chúa đó hả. Rồi sao?- Tao nói tao với mày là hai cô gái độc thân quyến rũ nhất trái đất này.- Haha… - Hà cười phá lên.- Mà mày biết không Hà, thật ra thì tao chỉ sợ một ngày nào đó tự nhiên mày sẽ nói với tao về một chàng trai nào đó. Chắc lúc đó có một mình tao FA quá. – Quỳnh tiếp lời.- Uh, anh ấy tên là Kiệt – Hà nói và đưa cho Quỳnh xem tấm hình Hà chụp chung với trai.Quỳnh đứng hình vài giây. “Vậy mà nó dám kêu nó sẽ FA giống như mình suốt đời” – Quỳnh nghĩ thầm. Đúng là cái con bạn hai mặt. Tuy trong đầu nghĩ vậy nhưng Quỳnh vẫn cầm bức hình của bạn trai Hà lên xem.- Hông được đâu mày ơi.. Nhìn sao “ẻo” quá vậy mày.- Bậy, ẻo gì. Menly lắm đó mày, không như thằng Phương nhà mày đâu. Bữa tao đi xe buýt đó, gặp ảnh đó, hai đứa nói chuyện vui dã man. Nói từ sáng tới tối mà chưa hết chuyện. – Hà hí hửng kể.- Gì, con gái con lứa gặp trai tơm hớp vậy mày, hư hỏng kinh khủng. – Quỳnh nói và trong lòng đang có một chút GATO nhẹ (ghen ăn tức ở). “Nghĩ sao cỡ mình không có bồ, còn như nó lại có bạn trai đẹp trai vậy.”- Thôi không nói chuyện tao nữa, nói chuyện mày đi Quỳnh. Sao rồi, có bồ chưa? – Hà nói.- Tao hả… Ờ thì…- Kể nghe coi – Hà hí hửng.- Thì… ờ tao đang cũng đang quen một anh… Đẹp trai hơn cả anh Kiệt của mày cả trăm lần. Xí. – Quỳnh bịa chuyện.- Vậy hả. Vậy hôm nào dẫn đi café nha. – Hà dằn mặt.…“Vậy hả, vậy hôm nào dẫn đi café nha” – Quỳnh vừa bước đi ngoài đường thẩn thờ vừa lặp đi lặp lại câu nói đó một cách vô thức. Nó biết đào đâu ra trai để đóng vai bạn trai nó đây.Quỳnh lê bước chân chậm rãi, thẩn thờ, đi đâu và về đâu. Nó cầm điện thoại lên nói chuyện với thằng Phương:- Ê Phương, giờ chỉ còn một mình tao là FA thôi mày ơi. Con bạn FA duy nhất của tao đã phản bội lời thề rồi.- Cái thứ mê trai đó mà, ủa mà tao với mày cũng mê trai mà… Cái thứ phản bạn đó mà. Ta nói mai mốt cũng bị đá cho coi – Giọng thằng Phương an ủi trong điện thoại.- Thiệt tao muốn có bạn trai ghê mày ơi. Xấu xấu như mày còn có, còn tao gái chính hiệu còn mà nhan sắc hoa hậu sao không có thằng nào tán hết vậy mày.- Thôi đi dựt chồng người ta đi mẹ. Mệt, an ủi còn chê xấu xấu, giận dễ sợ - Phương tự ái rồi cúp máy cái rụp.Quỳnh bấm máy gọi lại cho Phương:- Ê dựt chồng bị đánh ghen mày ơi, chắc tao kiếm bừa thằng khùng nào đó để đi ra mắt con Hà quá.- Thôi mày bớt giỡn. Về nhà đi rồi tao với mày nghĩ kế. – Phương nói.Quỳnh đứng giữa đường đắn đo rồi sau đó vội vàng chạy về nhà...

Chương 23: Forever alone