Ah~ cớ sao nàng đang ngắm trai ở thế kỉ 21 thì đùng một phát lại xuyên không à nha. Sau nhiều lần cố gắng xác nhận đây không phải là mơ thì nàng thật uất hận với ông trời tại sao lại không xuyên không cái điện thoại của nàng theo luôn!!! "Ah~ bao nhiêu hình mĩ nam của nàng ở trong đó nha... Tiếc đứt ruột mất TT^TT" (Cáo: em lạy chị -_-) Nhưng rồi cái nỗi uất hận của nàng đã hoàn toàn biến mất chỉ trong tíc tắc và thay vào đó là sự sung sướng và biết ơn ông trời hết sức khi mà đã cho nàng xuyên không khi nhận ra thời cổ đại là nơi sản xuất rất nhiều mĩ nam. " khỏi phải coi hình nữa ta được 'chơi' luôn người thật rồi! Thật hạnh phúc quá TT^TT" ( ông trời: tao lạy mày) Niềm hạnh phúc của nàng chỉ tồn tại cho tới khi gặp hắn! Và thế là cơ ngơi ngắm mĩ nam của nàng chấm dứt tại đây... Nàng gian xão, nàng quỷ quyệt, ma mãnh rồi thông minh cớ sao vẫn không thắng nổi hắn? CMN ức chết mất thôi!!! >
Chương 17: Chương 12. Loạn Tâm
Lão Bà Ta Là Hồ LyTác giả: CáoTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngAh~ cớ sao nàng đang ngắm trai ở thế kỉ 21 thì đùng một phát lại xuyên không à nha. Sau nhiều lần cố gắng xác nhận đây không phải là mơ thì nàng thật uất hận với ông trời tại sao lại không xuyên không cái điện thoại của nàng theo luôn!!! "Ah~ bao nhiêu hình mĩ nam của nàng ở trong đó nha... Tiếc đứt ruột mất TT^TT" (Cáo: em lạy chị -_-) Nhưng rồi cái nỗi uất hận của nàng đã hoàn toàn biến mất chỉ trong tíc tắc và thay vào đó là sự sung sướng và biết ơn ông trời hết sức khi mà đã cho nàng xuyên không khi nhận ra thời cổ đại là nơi sản xuất rất nhiều mĩ nam. " khỏi phải coi hình nữa ta được 'chơi' luôn người thật rồi! Thật hạnh phúc quá TT^TT" ( ông trời: tao lạy mày) Niềm hạnh phúc của nàng chỉ tồn tại cho tới khi gặp hắn! Và thế là cơ ngơi ngắm mĩ nam của nàng chấm dứt tại đây... Nàng gian xão, nàng quỷ quyệt, ma mãnh rồi thông minh cớ sao vẫn không thắng nổi hắn? CMN ức chết mất thôi!!! > Lập Khiêm ngồi trong hoa viên của Lam phủ, chàng đưa mắt nhìn những bông hoa đầy màu sắc kia đang đua nở. Nhìn thì có vẻ là thế nhưng đầu óc Lập Khiêm giờ đang dạo chơi trên người "ai đó"." Aishhhhhhh!!!!!! Mình đang suy nghĩ cái gì vậy nè!!!! Tại sao... Tại sao mình không ngừng suy nghĩ về cái tên đó chứ?? " - Lập Khiêm vò đầu bứt tai đến nổi đầu tóc bù xù hết cả lên. Chẳng khác gì cái tổ quạ." Nè hắn đang làm gì vậy sư phụ? Hết thơ thẩn lại vò đầu bứt tai hét toáng lên như vậy " - Lạc Tuyết đang tính đi dạo trong hoa viên thì bỗng dưng thấy Lập Khiêm có gì đó lạ lạ liền tò mò kéo tay Vũ Phong nhảy vào bụi cây gần đó." Ta không quan tâm " - Vũ Phong bực mình khi thấy nàng lo lắng cho tên nhóc kia." Không lẽ ta lại..... Không không thể nào!!!" - Lập Khiêm suy nghĩ tới cái gì đó mặt liền đen lại đập đập đầu xuống bàn." Này này... Sao giờ hắn lại đập đầu vào bàn rồi?!? " - Lạc Tuyết
Lập Khiêm ngồi trong hoa viên của Lam phủ, chàng đưa mắt nhìn những bông hoa đầy màu sắc kia đang đua nở. Nhìn thì có vẻ là thế nhưng đầu óc Lập Khiêm giờ đang dạo chơi trên người "ai đó".
" Aishhhhhhh!!!!!! Mình đang suy nghĩ cái gì vậy nè!!!! Tại sao... Tại sao mình không ngừng suy nghĩ về cái tên đó chứ?? " - Lập Khiêm vò đầu bứt tai đến nổi đầu tóc bù xù hết cả lên. Chẳng khác gì cái tổ quạ.
" Nè hắn đang làm gì vậy sư phụ? Hết thơ thẩn lại vò đầu bứt tai hét toáng lên như vậy " - Lạc Tuyết đang tính đi dạo trong hoa viên thì bỗng dưng thấy Lập Khiêm có gì đó lạ lạ liền tò mò kéo tay Vũ Phong nhảy vào bụi cây gần đó.
" Ta không quan tâm " - Vũ Phong bực mình khi thấy nàng lo lắng cho tên nhóc kia.
" Không lẽ ta lại..... Không không thể nào!!!" - Lập Khiêm suy nghĩ tới cái gì đó mặt liền đen lại đập đập đầu xuống bàn.
" Này này... Sao giờ hắn lại đập đầu vào bàn rồi?!? " - Lạc Tuyết
Lão Bà Ta Là Hồ LyTác giả: CáoTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngAh~ cớ sao nàng đang ngắm trai ở thế kỉ 21 thì đùng một phát lại xuyên không à nha. Sau nhiều lần cố gắng xác nhận đây không phải là mơ thì nàng thật uất hận với ông trời tại sao lại không xuyên không cái điện thoại của nàng theo luôn!!! "Ah~ bao nhiêu hình mĩ nam của nàng ở trong đó nha... Tiếc đứt ruột mất TT^TT" (Cáo: em lạy chị -_-) Nhưng rồi cái nỗi uất hận của nàng đã hoàn toàn biến mất chỉ trong tíc tắc và thay vào đó là sự sung sướng và biết ơn ông trời hết sức khi mà đã cho nàng xuyên không khi nhận ra thời cổ đại là nơi sản xuất rất nhiều mĩ nam. " khỏi phải coi hình nữa ta được 'chơi' luôn người thật rồi! Thật hạnh phúc quá TT^TT" ( ông trời: tao lạy mày) Niềm hạnh phúc của nàng chỉ tồn tại cho tới khi gặp hắn! Và thế là cơ ngơi ngắm mĩ nam của nàng chấm dứt tại đây... Nàng gian xão, nàng quỷ quyệt, ma mãnh rồi thông minh cớ sao vẫn không thắng nổi hắn? CMN ức chết mất thôi!!! > Lập Khiêm ngồi trong hoa viên của Lam phủ, chàng đưa mắt nhìn những bông hoa đầy màu sắc kia đang đua nở. Nhìn thì có vẻ là thế nhưng đầu óc Lập Khiêm giờ đang dạo chơi trên người "ai đó"." Aishhhhhhh!!!!!! Mình đang suy nghĩ cái gì vậy nè!!!! Tại sao... Tại sao mình không ngừng suy nghĩ về cái tên đó chứ?? " - Lập Khiêm vò đầu bứt tai đến nổi đầu tóc bù xù hết cả lên. Chẳng khác gì cái tổ quạ." Nè hắn đang làm gì vậy sư phụ? Hết thơ thẩn lại vò đầu bứt tai hét toáng lên như vậy " - Lạc Tuyết đang tính đi dạo trong hoa viên thì bỗng dưng thấy Lập Khiêm có gì đó lạ lạ liền tò mò kéo tay Vũ Phong nhảy vào bụi cây gần đó." Ta không quan tâm " - Vũ Phong bực mình khi thấy nàng lo lắng cho tên nhóc kia." Không lẽ ta lại..... Không không thể nào!!!" - Lập Khiêm suy nghĩ tới cái gì đó mặt liền đen lại đập đập đầu xuống bàn." Này này... Sao giờ hắn lại đập đầu vào bàn rồi?!? " - Lạc Tuyết