Tác giả:

Thành phố K vào mùa hạ vẫn thế, trời vẫn có cảm giác hơi oi nóng thật là khiến cho người ta cảm thấy khó chịu. Đâu đó ở nơi này, một cửa hàng váy cưới chỉ phục vụ cho giới thượng lưu; lộng lẫy, xa hoa có lẽ là hai từ phù hợp nhất để miêu tả chính xác nhất về nơi đây; mọi thứ được sắp xếp có trật tự, chuyên nghiệp, những mẫu váy cưới từ cổ điển đến hiện đại đều được bài trí một cách tinh tế nhất, ánh đèn vàng nhạt như tô điểm thêm sự sang trọng cho nơi này Bên ngoài một chiếc Lamborghini Aventador S Coupe giá chua giá chát dừng lại; một người phụ nữ tầm 25 tuổi khí phách bất phàm tiến vào trong "Từ Tuấn Hào" Người phụ nữ tháo kính râm xuống,quay sang nhàn nhã nói với nhân viên ngữ điệu không nhanh không chậm, mọi cử chỉ đều tạo nên khí chất bức người, quý phái đến cực độ "Cho hỏi cô đây là..." Nhân viên khép nép; một phần vì khí thế kiêu ngạo của người đang đứng trước mặt, một phần vì người đến đây hầu hết đều là các cậu ấm cô chiêu, tiền không thiếu "Thiên Tuệ" Người phụ nữ ngắt lời "…

Chương 12: Chương 12: Kí Ức Không Thể Quên C12

Tình Yêu Từ Người Đàn Ông Mang Mặt Nạ VàngTác giả: Hồng Hạc TôTruyện Ngôn TìnhThành phố K vào mùa hạ vẫn thế, trời vẫn có cảm giác hơi oi nóng thật là khiến cho người ta cảm thấy khó chịu. Đâu đó ở nơi này, một cửa hàng váy cưới chỉ phục vụ cho giới thượng lưu; lộng lẫy, xa hoa có lẽ là hai từ phù hợp nhất để miêu tả chính xác nhất về nơi đây; mọi thứ được sắp xếp có trật tự, chuyên nghiệp, những mẫu váy cưới từ cổ điển đến hiện đại đều được bài trí một cách tinh tế nhất, ánh đèn vàng nhạt như tô điểm thêm sự sang trọng cho nơi này Bên ngoài một chiếc Lamborghini Aventador S Coupe giá chua giá chát dừng lại; một người phụ nữ tầm 25 tuổi khí phách bất phàm tiến vào trong "Từ Tuấn Hào" Người phụ nữ tháo kính râm xuống,quay sang nhàn nhã nói với nhân viên ngữ điệu không nhanh không chậm, mọi cử chỉ đều tạo nên khí chất bức người, quý phái đến cực độ "Cho hỏi cô đây là..." Nhân viên khép nép; một phần vì khí thế kiêu ngạo của người đang đứng trước mặt, một phần vì người đến đây hầu hết đều là các cậu ấm cô chiêu, tiền không thiếu "Thiên Tuệ" Người phụ nữ ngắt lời "… “Nó phá xe anh à”Thiên Tuệ cười trừQuả thật, hai chị em nhà cô có ‘hơi’ phá của một tíChỉ là một tí thôi“Chiếc thứ 5 trong tháng rồi, nên tính sao đây”Từ Tuấn Hào trưng ra vẻ mặt rất khó xử“Anh hai họ nhà em lo hết”Thiên Tuệ cũng tuỳ hứng tỏ vẻ hiển nhiênCô còn nhớ, tháng trước Thiên Kỳ-em gái yêu dấu nhà cô mượn xế cưng của Từ Tuấn Hào và một tiếng sau quay lại thì chiếc xe đã không còn khả năng phục hồi chỉ còn như một đống sắt vụn.Từ Tuấn Hào bất lực nhưng cũng chẳng thể làm gì hơn, vì giao xe cho chị em nhà cô là phải lường trước hậu quảHơi ngang ngược nhưng sự thật là thếBa người nói thêm dăm ba câu nữa, thì Thiên Tuệ cũng Tần Thiên Hàn quyết định ở lại khách sạn, một phần vì cả hai cũng đã mệt, một phần vì an toàn của cả hai********tanthienhan-thientue*************“Còn chỗ nào nữa không”Thiên Tuệ tay cầm kéo kẹp bông tầm cồn rửa vài vết thương trên người Tần Thiên HànTuy là hắn có thân thủ khá tốt nhưng đánh tay không với một đám như thế thì không tránh khỏi việc bị thương.Cũng may là không có gì nghiêm trọng, chỉ là vết thương ngoài da nhưng cũng nên rửa sạch“Còn, trong tim này”Tần Thiên Hàn gian manh nhìn Thiên Tuệ, nắm lấy tay cô đặt lên ngực trái“Lưu manh”Thiên Tuệ không vội rút tay lại mà đánh thẳng vào người hắnTuy Thiên Tuệ là phụ nữ nhưng không phải thuộc d*ng ch*n yêu tay mềm, hơn nữa cô còn trải qua huấn luyện nên lực đạo không hề nhẹ.Tần Thiên Hàn không khỏi thở hắt một tiếng“Lưu manh? Trong khi tôi vừa về phòng thì bị em đè xuống lột đồ.Vậy thì tôi hỏi em: ai mới là lưu manh đây?, hửm”Không sai, bây giờ mà có tên ất ơ nào đó xuất hiện ở đây thì y như rằng cô bị gắn cái mác lưu manh chứ không phải hắnTần Thiên Hàn bán kh** th*n nằm trên giường còn Thiên Tuệ ngồi trên người hắnCảnh này mà bị người ta thấy thì cô có nhảy sông Hoàng Hà cũng không hết nhụcÁnh mắt Thiên Tuệ vô hình dung rơi lên vết sẹo bên ngực trái hắnHình như là vết dao đâm nhưng đã được khâu lại, đồng ý là không có vết khâu vết thương nào là đẹp nhưng cho dù là bác sĩ thực tập thì cũng chẳng thể khâu xấu đến mức như thế này được, thậm chí còn có sai kĩ thuật một người ngoài ngành như Thiên Tuệ nhìn qua vẫn biết“Bất cứ khi nào em muốn, tôi đều có khả năng phục vụ, chỉ cần em nói có nhu cầu”Tần Thiên Hàn không e dè mà chống tay ngồi dậyLàm cho hai thân thể gần nhau hơn, tưởng chừng như có thể cảm nhận được nhịp thở của cả hai.Từng hơi thở nóng rẫy phả vào vành tai cô; ấm, nóng và phảng một mùi gỗ tuyết.Tần Thiên Hàn l**m nhẹ vành tai, bất giác làm lông măng trên người Thiên Tuệ dựng ngược.Thực sự là quá ám muộiThiên Tuệ không chịu đựng nổi không khí trong phòng lúc này nên mượn cớ hóng gió rồi chuồn ra ngoài ban côngKhách sạn này của thuộc một công ty con của Từ thị khai thác và phát triển, tuy là kho vũ khí quân sự núp bóng khách sạn cao cấp nhưng bình thường vẫn đón khách đếnTuy chỉ toạ lạc tại ngoại ô phía nam thành phố K nhưng nới đây vẫn là một trong những khách sạn có giá đắt đỏ nhất tại Trung Hoa Đại LụcBây giờ đã vào cuối hạ đầu thu, gió cũng lạnh hơn, tiếng ve cũng thưa dần, không còn cái tiết trời oi ả sáng tối như giữa hè.Từ vị trí ban công tầng 77 của khách sạn,Thiên Tuệ có thể nhìn bao quát nơi này trong bán kính khoảng 3km, thấy cả vị trí chiếc xe kia phát nổ, thấy cả những cái xác đang được thuộc hạ của Từ Tuấn Hào dọn dẹp.Thiên Tuệ cô vốn cũng chẳng xa lạ với cảnh tượng này, nơi mà nhân tính không hề tồn tại, chỉ còn mạng sống, tiền tài và danh lợi chiếm đóng tất cảNgán ngẫm thì có đấy, nhưng không thể từ bỏ vì cô cần việc quan trọng hơn...Đòi lại những gì thuộc về côThuộc về mẹ côNhững gì mà Doãn Tư Đình cùng Tố Ái Nhi đã làm với ba mẹ con côTừng chút, từng chút một, cho họ biết được những gì mà mẹ con cô đã phải trải quaCho dù Tần Thiên Hàn có dây mơ rễ má với Doãn gia hay không thì bản thân cô cũng sẽ phá nát Doãn gia, không chừa một aiThiên Tuệ vẫn còn nhớNăm đó, mẹ cô nằm trên nền đấtBị bọn người mang danh lương y rạch bụng lấy con như thế nào, họ thậm chí không dùng thuốc gây mê hay gây tê, đến cả khử trùng dụng cụ họ vẫn không làmMổ bụng, lấy thai nhi tám tháng, b*p ch*t nóNhớ rõ lúc đó mẹ cô gào thét ra sao, van xin ra saoNhớ rõ khuôn mặt từng con người, sự hả dạ của Tố Ái Nhi, sự bình thản của Doãn Tư ĐìnhNhớ rõ đó là vào một ngày trời mưa giôngEm trai cô còn chưa kịp khóc, đã bị b*p ch*tĐêm đó...Cô chứng kiến tất cả...Một đứa trẻ lên bốn tuổi chứng kiến tất cả...không sót một giâyVẫn là năm đóCô không thể quênKhông thể quên, Doãn Bối Ưu mới chỉ lên ba, ngang nhiên dùng nĩa ăn huỷ nhan mẹ côKhông thể quên, Tố Ái Nhi khen con mình như thế nàoKhông thể quên, lúc đó cô bị đánh đập ra saoKhông thể quên, Thiên Kỳ bị ném xuống hồ khi trời 3 độ như thế nàoTất cả cũng được nhìn dưới sự chứng kiến của một đứa trẻ bốn tuổiCũng là năm đóCô vẫn chưa quênChưa quên, hình ảnh chiếc xe cùng mẹ mình lao thẳng xuống vựcChưa quên, lúc bị bà ném xuống xe, đầu bị đập vào mặt đường...đau đến mức nàoChưa quên, lúc đó bà ấy đã dùng hết sức để thoát ra ngoài nhưng không kịp, để rồi cuối cũng chỉ nhìn hai chị em cô và...cườiChưa quên, câu nói cuối cùng của bà“Mẹ yêu các con...!Yukiko...!Aiko của mẹ...!hẹn gặp lại”Vẫn là đứa trẻ bốn tuổi đó, nó thấy được tất cả rồiNhững kí ức nàyCô không thể quên và cũng không cho phép bản thân mình được quênTất cả, phải trả lại đầy đủ, không thiếu lấy một sợi tơ cho Doãn gia.

“Nó phá xe anh à”

Thiên Tuệ cười trừ

Quả thật, hai chị em nhà cô có ‘hơi’ phá của một tí

Chỉ là một tí thôi

“Chiếc thứ 5 trong tháng rồi, nên tính sao đây”

Từ Tuấn Hào trưng ra vẻ mặt rất khó xử

“Anh hai họ nhà em lo hết”

Thiên Tuệ cũng tuỳ hứng tỏ vẻ hiển nhiên

Cô còn nhớ, tháng trước Thiên Kỳ-em gái yêu dấu nhà cô mượn xế cưng của Từ Tuấn Hào và một tiếng sau quay lại thì chiếc xe đã không còn khả năng phục hồi chỉ còn như một đống sắt vụn.

Từ Tuấn Hào bất lực nhưng cũng chẳng thể làm gì hơn, vì giao xe cho chị em nhà cô là phải lường trước hậu quả

Hơi ngang ngược nhưng sự thật là thế

Ba người nói thêm dăm ba câu nữa, thì Thiên Tuệ cũng Tần Thiên Hàn quyết định ở lại khách sạn, một phần vì cả hai cũng đã mệt, một phần vì an toàn của cả hai

********tanthienhan-thientue*************

“Còn chỗ nào nữa không”

Thiên Tuệ tay cầm kéo kẹp bông tầm cồn rửa vài vết thương trên người Tần Thiên Hàn

Tuy là hắn có thân thủ khá tốt nhưng đánh tay không với một đám như thế thì không tránh khỏi việc bị thương.

Cũng may là không có gì nghiêm trọng, chỉ là vết thương ngoài da nhưng cũng nên rửa sạch

“Còn, trong tim này”

Tần Thiên Hàn gian manh nhìn Thiên Tuệ, nắm lấy tay cô đặt lên ngực trái

“Lưu manh”

Thiên Tuệ không vội rút tay lại mà đánh thẳng vào người hắn

Tuy Thiên Tuệ là phụ nữ nhưng không phải thuộc d*ng ch*n yêu tay mềm, hơn nữa cô còn trải qua huấn luyện nên lực đạo không hề nhẹ.

Tần Thiên Hàn không khỏi thở hắt một tiếng

“Lưu manh? Trong khi tôi vừa về phòng thì bị em đè xuống lột đồ.

Vậy thì tôi hỏi em: ai mới là lưu manh đây?, hửm”

Không sai, bây giờ mà có tên ất ơ nào đó xuất hiện ở đây thì y như rằng cô bị gắn cái mác lưu manh chứ không phải hắn

Tần Thiên Hàn bán kh** th*n nằm trên giường còn Thiên Tuệ ngồi trên người hắn

Cảnh này mà bị người ta thấy thì cô có nhảy sông Hoàng Hà cũng không hết nhục

Ánh mắt Thiên Tuệ vô hình dung rơi lên vết sẹo bên ngực trái hắn

Hình như là vết dao đâm nhưng đã được khâu lại, đồng ý là không có vết khâu vết thương nào là đẹp nhưng cho dù là bác sĩ thực tập thì cũng chẳng thể khâu xấu đến mức như thế này được, thậm chí còn có sai kĩ thuật một người ngoài ngành như Thiên Tuệ nhìn qua vẫn biết

“Bất cứ khi nào em muốn, tôi đều có khả năng phục vụ, chỉ cần em nói có nhu cầu”

Tần Thiên Hàn không e dè mà chống tay ngồi dậy

Làm cho hai thân thể gần nhau hơn, tưởng chừng như có thể cảm nhận được nhịp thở của cả hai.

Từng hơi thở nóng rẫy phả vào vành tai cô; ấm, nóng và phảng một mùi gỗ tuyết.

Tần Thiên Hàn l**m nhẹ vành tai, bất giác làm lông măng trên người Thiên Tuệ dựng ngược.

Thực sự là quá ám muội

Thiên Tuệ không chịu đựng nổi không khí trong phòng lúc này nên mượn cớ hóng gió rồi chuồn ra ngoài ban công

Khách sạn này của thuộc một công ty con của Từ thị khai thác và phát triển, tuy là kho vũ khí quân sự núp bóng khách sạn cao cấp nhưng bình thường vẫn đón khách đến

Tuy chỉ toạ lạc tại ngoại ô phía nam thành phố K nhưng nới đây vẫn là một trong những khách sạn có giá đắt đỏ nhất tại Trung Hoa Đại Lục

Bây giờ đã vào cuối hạ đầu thu, gió cũng lạnh hơn, tiếng ve cũng thưa dần, không còn cái tiết trời oi ả sáng tối như giữa hè.

Từ vị trí ban công tầng 77 của khách sạn,

Thiên Tuệ có thể nhìn bao quát nơi này trong bán kính khoảng 3km, thấy cả vị trí chiếc xe kia phát nổ, thấy cả những cái xác đang được thuộc hạ của Từ Tuấn Hào dọn dẹp.

Thiên Tuệ cô vốn cũng chẳng xa lạ với cảnh tượng này, nơi mà nhân tính không hề tồn tại, chỉ còn mạng sống, tiền tài và danh lợi chiếm đóng tất cả

Ngán ngẫm thì có đấy, nhưng không thể từ bỏ vì cô cần việc quan trọng hơn...

Đòi lại những gì thuộc về cô

Thuộc về mẹ cô

Những gì mà Doãn Tư Đình cùng Tố Ái Nhi đã làm với ba mẹ con cô

Từng chút, từng chút một, cho họ biết được những gì mà mẹ con cô đã phải trải qua

Cho dù Tần Thiên Hàn có dây mơ rễ má với Doãn gia hay không thì bản thân cô cũng sẽ phá nát Doãn gia, không chừa một ai

Thiên Tuệ vẫn còn nhớ

Năm đó, mẹ cô nằm trên nền đất

Bị bọn người mang danh lương y rạch bụng lấy con như thế nào, họ thậm chí không dùng thuốc gây mê hay gây tê, đến cả khử trùng dụng cụ họ vẫn không làm

Mổ bụng, lấy thai nhi tám tháng, b*p ch*t nó

Nhớ rõ lúc đó mẹ cô gào thét ra sao, van xin ra sao

Nhớ rõ khuôn mặt từng con người, sự hả dạ của Tố Ái Nhi, sự bình thản của Doãn Tư Đình

Nhớ rõ đó là vào một ngày trời mưa giông

Em trai cô còn chưa kịp khóc, đã bị b*p ch*t

Đêm đó...Cô chứng kiến tất cả...Một đứa trẻ lên bốn tuổi chứng kiến tất cả...không sót một giây

Vẫn là năm đó

Cô không thể quên

Không thể quên, Doãn Bối Ưu mới chỉ lên ba, ngang nhiên dùng nĩa ăn huỷ nhan mẹ cô

Không thể quên, Tố Ái Nhi khen con mình như thế nào

Không thể quên, lúc đó cô bị đánh đập ra sao

Không thể quên, Thiên Kỳ bị ném xuống hồ khi trời 3 độ như thế nào

Tất cả cũng được nhìn dưới sự chứng kiến của một đứa trẻ bốn tuổi

Cũng là năm đó

Cô vẫn chưa quên

Chưa quên, hình ảnh chiếc xe cùng mẹ mình lao thẳng xuống vực

Chưa quên, lúc bị bà ném xuống xe, đầu bị đập vào mặt đường...đau đến mức nào

Chưa quên, lúc đó bà ấy đã dùng hết sức để thoát ra ngoài nhưng không kịp, để rồi cuối cũng chỉ nhìn hai chị em cô và...cười

Chưa quên, câu nói cuối cùng của bà

“Mẹ yêu các con...!Yukiko...!Aiko của mẹ...!hẹn gặp lại”

Vẫn là đứa trẻ bốn tuổi đó, nó thấy được tất cả rồi

Những kí ức này

Cô không thể quên và cũng không cho phép bản thân mình được quên

Tất cả, phải trả lại đầy đủ, không thiếu lấy một sợi tơ cho Doãn gia.

Tình Yêu Từ Người Đàn Ông Mang Mặt Nạ VàngTác giả: Hồng Hạc TôTruyện Ngôn TìnhThành phố K vào mùa hạ vẫn thế, trời vẫn có cảm giác hơi oi nóng thật là khiến cho người ta cảm thấy khó chịu. Đâu đó ở nơi này, một cửa hàng váy cưới chỉ phục vụ cho giới thượng lưu; lộng lẫy, xa hoa có lẽ là hai từ phù hợp nhất để miêu tả chính xác nhất về nơi đây; mọi thứ được sắp xếp có trật tự, chuyên nghiệp, những mẫu váy cưới từ cổ điển đến hiện đại đều được bài trí một cách tinh tế nhất, ánh đèn vàng nhạt như tô điểm thêm sự sang trọng cho nơi này Bên ngoài một chiếc Lamborghini Aventador S Coupe giá chua giá chát dừng lại; một người phụ nữ tầm 25 tuổi khí phách bất phàm tiến vào trong "Từ Tuấn Hào" Người phụ nữ tháo kính râm xuống,quay sang nhàn nhã nói với nhân viên ngữ điệu không nhanh không chậm, mọi cử chỉ đều tạo nên khí chất bức người, quý phái đến cực độ "Cho hỏi cô đây là..." Nhân viên khép nép; một phần vì khí thế kiêu ngạo của người đang đứng trước mặt, một phần vì người đến đây hầu hết đều là các cậu ấm cô chiêu, tiền không thiếu "Thiên Tuệ" Người phụ nữ ngắt lời "… “Nó phá xe anh à”Thiên Tuệ cười trừQuả thật, hai chị em nhà cô có ‘hơi’ phá của một tíChỉ là một tí thôi“Chiếc thứ 5 trong tháng rồi, nên tính sao đây”Từ Tuấn Hào trưng ra vẻ mặt rất khó xử“Anh hai họ nhà em lo hết”Thiên Tuệ cũng tuỳ hứng tỏ vẻ hiển nhiênCô còn nhớ, tháng trước Thiên Kỳ-em gái yêu dấu nhà cô mượn xế cưng của Từ Tuấn Hào và một tiếng sau quay lại thì chiếc xe đã không còn khả năng phục hồi chỉ còn như một đống sắt vụn.Từ Tuấn Hào bất lực nhưng cũng chẳng thể làm gì hơn, vì giao xe cho chị em nhà cô là phải lường trước hậu quảHơi ngang ngược nhưng sự thật là thếBa người nói thêm dăm ba câu nữa, thì Thiên Tuệ cũng Tần Thiên Hàn quyết định ở lại khách sạn, một phần vì cả hai cũng đã mệt, một phần vì an toàn của cả hai********tanthienhan-thientue*************“Còn chỗ nào nữa không”Thiên Tuệ tay cầm kéo kẹp bông tầm cồn rửa vài vết thương trên người Tần Thiên HànTuy là hắn có thân thủ khá tốt nhưng đánh tay không với một đám như thế thì không tránh khỏi việc bị thương.Cũng may là không có gì nghiêm trọng, chỉ là vết thương ngoài da nhưng cũng nên rửa sạch“Còn, trong tim này”Tần Thiên Hàn gian manh nhìn Thiên Tuệ, nắm lấy tay cô đặt lên ngực trái“Lưu manh”Thiên Tuệ không vội rút tay lại mà đánh thẳng vào người hắnTuy Thiên Tuệ là phụ nữ nhưng không phải thuộc d*ng ch*n yêu tay mềm, hơn nữa cô còn trải qua huấn luyện nên lực đạo không hề nhẹ.Tần Thiên Hàn không khỏi thở hắt một tiếng“Lưu manh? Trong khi tôi vừa về phòng thì bị em đè xuống lột đồ.Vậy thì tôi hỏi em: ai mới là lưu manh đây?, hửm”Không sai, bây giờ mà có tên ất ơ nào đó xuất hiện ở đây thì y như rằng cô bị gắn cái mác lưu manh chứ không phải hắnTần Thiên Hàn bán kh** th*n nằm trên giường còn Thiên Tuệ ngồi trên người hắnCảnh này mà bị người ta thấy thì cô có nhảy sông Hoàng Hà cũng không hết nhụcÁnh mắt Thiên Tuệ vô hình dung rơi lên vết sẹo bên ngực trái hắnHình như là vết dao đâm nhưng đã được khâu lại, đồng ý là không có vết khâu vết thương nào là đẹp nhưng cho dù là bác sĩ thực tập thì cũng chẳng thể khâu xấu đến mức như thế này được, thậm chí còn có sai kĩ thuật một người ngoài ngành như Thiên Tuệ nhìn qua vẫn biết“Bất cứ khi nào em muốn, tôi đều có khả năng phục vụ, chỉ cần em nói có nhu cầu”Tần Thiên Hàn không e dè mà chống tay ngồi dậyLàm cho hai thân thể gần nhau hơn, tưởng chừng như có thể cảm nhận được nhịp thở của cả hai.Từng hơi thở nóng rẫy phả vào vành tai cô; ấm, nóng và phảng một mùi gỗ tuyết.Tần Thiên Hàn l**m nhẹ vành tai, bất giác làm lông măng trên người Thiên Tuệ dựng ngược.Thực sự là quá ám muộiThiên Tuệ không chịu đựng nổi không khí trong phòng lúc này nên mượn cớ hóng gió rồi chuồn ra ngoài ban côngKhách sạn này của thuộc một công ty con của Từ thị khai thác và phát triển, tuy là kho vũ khí quân sự núp bóng khách sạn cao cấp nhưng bình thường vẫn đón khách đếnTuy chỉ toạ lạc tại ngoại ô phía nam thành phố K nhưng nới đây vẫn là một trong những khách sạn có giá đắt đỏ nhất tại Trung Hoa Đại LụcBây giờ đã vào cuối hạ đầu thu, gió cũng lạnh hơn, tiếng ve cũng thưa dần, không còn cái tiết trời oi ả sáng tối như giữa hè.Từ vị trí ban công tầng 77 của khách sạn,Thiên Tuệ có thể nhìn bao quát nơi này trong bán kính khoảng 3km, thấy cả vị trí chiếc xe kia phát nổ, thấy cả những cái xác đang được thuộc hạ của Từ Tuấn Hào dọn dẹp.Thiên Tuệ cô vốn cũng chẳng xa lạ với cảnh tượng này, nơi mà nhân tính không hề tồn tại, chỉ còn mạng sống, tiền tài và danh lợi chiếm đóng tất cảNgán ngẫm thì có đấy, nhưng không thể từ bỏ vì cô cần việc quan trọng hơn...Đòi lại những gì thuộc về côThuộc về mẹ côNhững gì mà Doãn Tư Đình cùng Tố Ái Nhi đã làm với ba mẹ con côTừng chút, từng chút một, cho họ biết được những gì mà mẹ con cô đã phải trải quaCho dù Tần Thiên Hàn có dây mơ rễ má với Doãn gia hay không thì bản thân cô cũng sẽ phá nát Doãn gia, không chừa một aiThiên Tuệ vẫn còn nhớNăm đó, mẹ cô nằm trên nền đấtBị bọn người mang danh lương y rạch bụng lấy con như thế nào, họ thậm chí không dùng thuốc gây mê hay gây tê, đến cả khử trùng dụng cụ họ vẫn không làmMổ bụng, lấy thai nhi tám tháng, b*p ch*t nóNhớ rõ lúc đó mẹ cô gào thét ra sao, van xin ra saoNhớ rõ khuôn mặt từng con người, sự hả dạ của Tố Ái Nhi, sự bình thản của Doãn Tư ĐìnhNhớ rõ đó là vào một ngày trời mưa giôngEm trai cô còn chưa kịp khóc, đã bị b*p ch*tĐêm đó...Cô chứng kiến tất cả...Một đứa trẻ lên bốn tuổi chứng kiến tất cả...không sót một giâyVẫn là năm đóCô không thể quênKhông thể quên, Doãn Bối Ưu mới chỉ lên ba, ngang nhiên dùng nĩa ăn huỷ nhan mẹ côKhông thể quên, Tố Ái Nhi khen con mình như thế nàoKhông thể quên, lúc đó cô bị đánh đập ra saoKhông thể quên, Thiên Kỳ bị ném xuống hồ khi trời 3 độ như thế nàoTất cả cũng được nhìn dưới sự chứng kiến của một đứa trẻ bốn tuổiCũng là năm đóCô vẫn chưa quênChưa quên, hình ảnh chiếc xe cùng mẹ mình lao thẳng xuống vựcChưa quên, lúc bị bà ném xuống xe, đầu bị đập vào mặt đường...đau đến mức nàoChưa quên, lúc đó bà ấy đã dùng hết sức để thoát ra ngoài nhưng không kịp, để rồi cuối cũng chỉ nhìn hai chị em cô và...cườiChưa quên, câu nói cuối cùng của bà“Mẹ yêu các con...!Yukiko...!Aiko của mẹ...!hẹn gặp lại”Vẫn là đứa trẻ bốn tuổi đó, nó thấy được tất cả rồiNhững kí ức nàyCô không thể quên và cũng không cho phép bản thân mình được quênTất cả, phải trả lại đầy đủ, không thiếu lấy một sợi tơ cho Doãn gia.

Chương 12: Chương 12: Kí Ức Không Thể Quên C12