Ban ngày giữa mùa hè, nóng làm người ta phát điên. Mưa to vô tình dội lên trên người Giang Tiểu Vũ, váy liền áo rất nhanh liền bị ướt đẫm dính vào trên người. Tuyết trắng da thịt trong màu đỏ của váy áo cứ thế dưới mưa mà thấp thoáng. - A! Cô không mục đích hoảng hốt vội vã chạy, thế là bị té ngã trên mặt đất. Cả người cô ngã vào vũng nước bùn. Đầu gối đập mạnh trên đất, cô đau đớn mà hút khí. Trong nước mưa uốn lượn một dòng máu nhỏ. Giang Tiểu Vũ thử bò dậy, nhưng mặt đất quá cứng, cô lại bị ngã. Đau, đau quá, đầu gối đau, lòng bàn tay đau, tâm lại càng đau. Đầu óc, loại đồ vật này, không phải một cái trình tự, không chơi, là có thể tắt máy, hỏng rồi thì có thể khởi động lại. Hình ảnh Đan Tự Tịch cùng với một người phụ nữ triền miên, bị nàng phá vỡ lạnh nhạt, hồi ức một lần lại một lần hiện lên trong đầu cô. Rối loạn cả lên, Giang Tiểu Vũ đầu hàng. Cô trở mình, ngồi xếp bằng trên mặt đất dưới mưa. Cô giơ tay che ánh mặt trời chiếu sáng, phẫn nộ nói: - Mi chiếu cái gì chứ? Mi tưởng…

Chương 12: Việc Cả Đời Nào Dám Không Nghiêm Túc

Nhà Giàu Sủng Hôn Ông Xã Phúc Hắc Bà Xã Ngốc ManhTác giả: Thanh Phong Vãn VũTruyện Ngôn TìnhBan ngày giữa mùa hè, nóng làm người ta phát điên. Mưa to vô tình dội lên trên người Giang Tiểu Vũ, váy liền áo rất nhanh liền bị ướt đẫm dính vào trên người. Tuyết trắng da thịt trong màu đỏ của váy áo cứ thế dưới mưa mà thấp thoáng. - A! Cô không mục đích hoảng hốt vội vã chạy, thế là bị té ngã trên mặt đất. Cả người cô ngã vào vũng nước bùn. Đầu gối đập mạnh trên đất, cô đau đớn mà hút khí. Trong nước mưa uốn lượn một dòng máu nhỏ. Giang Tiểu Vũ thử bò dậy, nhưng mặt đất quá cứng, cô lại bị ngã. Đau, đau quá, đầu gối đau, lòng bàn tay đau, tâm lại càng đau. Đầu óc, loại đồ vật này, không phải một cái trình tự, không chơi, là có thể tắt máy, hỏng rồi thì có thể khởi động lại. Hình ảnh Đan Tự Tịch cùng với một người phụ nữ triền miên, bị nàng phá vỡ lạnh nhạt, hồi ức một lần lại một lần hiện lên trong đầu cô. Rối loạn cả lên, Giang Tiểu Vũ đầu hàng. Cô trở mình, ngồi xếp bằng trên mặt đất dưới mưa. Cô giơ tay che ánh mặt trời chiếu sáng, phẫn nộ nói: - Mi chiếu cái gì chứ? Mi tưởng… - Cô chú, chuyện là thế này, ngày hôm qua sau khi tụi con gặp mặt, ở chung một khoảng thời gian, con cảm thấy con và Tiểu Vũ rất thích hợp, Tiểu Vũ cũng cho rằng có thể tiến triển thêm.Đây là hiệp nghị trước hôn nhân ngày hôm qua Tiểu Vũ tự nguyện kí tên, bên trong có xác nhận quyền lợi cùng nghĩa vụ.Mời cô chú xem qua!Sói Nhuận Lăng lấy thêm chứng cứ, cung kính đưa cho ba Giang, mẹ Giang.Giang Tiểu Vũ xa xa ngắm, liếc mắt một cái, cô chỉ cảm thấy sét đánh giữa trời quang, người bên cạnh Nhuận Lăng cười ngây ngốc, à..cười vô hại kia không phải là cô hay sao?Cô nhớ rõ cô mặc bộ váy trắng không có sang như vậy."Cái này xem như đỉnh cấp của PS rồi."Cô có thể khiếu nại Nhuận Lăng, xin hủy bỏ được không?Thấy ba mẹ đem hắn nhìn như bảo bối, đôi mắt bộc phát ra xưa nay chưa từng có lộng lẫy quang mang, Giang Tiểu Vũ mắt mù hạt, không dám nhìn thẳng.Sau đó, ba mẹ liền nhiệt tình đem đồ vật trả lại cho Nhuận Lăng, nhìn tay Nhuận Lăng thon dài hữu lực, một khi không cẩn thận, là có thể bị bóp gãy bằng bàn tay to kia.Giang Tiểu Vũ cảm thấy cổ tiến phong."Ô ô, kẻ lừa đảo, đại kẻ lừa đảo.Bảo bảo chỗ nào nói qua muốn phát triển hơn!"Đến lúc ăn cơm sáng, bị đuổi ra cửa, Giang Tiểu Vũ vẫn còn ngốc.Có thể là tối hôm qua không ngủ tốt khiến đầu óc cô mơ mơ màng màng.- Nhuận Lăng, anh nghiêm túc thật sao?Giang Tiểu Vũ ôm sổ hộ khẩu, như vẫn còn đang đi vào cõi thần tiên.Nhuận Lăng cột kỹ đai an toàn cho chính mình, anh ngó thấy Giang Tiểu Vũ đang ngồi ngơ ngốc thì dời qua người qua giúp cô.Toàn thân Giang Tiểu Vũ cứng đờ, cả người động cũng không dám động.Nhuận Lăng đứng dậy, bàn tay to nhẹ nhàng nhéo má cô."Mềm mại có co dãn, xúc cảm khá tốt."Giang Tiểu Vũ nghi hoặc, thắc mắc nhìn Nhuận Lăng: "Cớ gì nhéo mặt người ta chứ?"- Có cảm giác? Nhuận Lăng hơi câu môi, đôi mắt có nhè nhẹ ý cười:- Đó là thật sự!Nói xong, anh liền lái xe lên đường.Giang Tiểu Vũ cảm thấy không đúng chỗ nào đó.- Cưới em là việc cả đời.Em cảm thấy anh không nghiêm túc sao?Ở thời điểm Giang Tiểu Vũ còn phát ngốc, Nhuận Lăng lạnh lạnh mở miệng."Cả đời!" Giang Tiểu Vũ đột nhiên quay đầu lại, nhìn về phía người nói chuyện.Sườn mặt hắn phi thường hoàn mỹ, đẹp làm người mê hoặc.Biết cô nhìn qua, anh cũng hơi hơi nghiêng đầu.Giang Tiểu Vũ thấy chính mình đang khiếp sợ ở trong đôi mắt thâm thúy của anh.Sau đó một chút cô liền đã mê muội.Về học tập, cô là thần đồng, nhưng cô không bởi vì thiên phú này mà trở nên không thực tế.Cả đời ba mẹ bình thường hòa thuận, chính là ước muốn về sinh hoạt hôn nhân sau này của cô.Cô vẫn luôn tình nguyện làm người phụ nữ bình thường và gả cho một người đàn ông bình thường giống bản thân mình.Nhuận Lăng là ngoài ý muốn, cô thật sự không có suy xét quá.Bởi vì anh xuất hiện, rất có thể khiến cho sinh hoạt yên bình của cô bị quấy rầy.- Anh..Anh tập trung lái xe đi, nhìn phía trước kìa.Giang Tiểu Vũ tâm loạn như ma, chỉ có thể hoảng loạn nói.Nhuận Lăng cười cười, sửa lại nhìn phía trước.Lúc này Giang Tiểu Vũ mới cảm giác chính mình sống lại là đây.Sau khi đã xuống xe, vừa nhấc đầu chính là Cục Dân Chính.Nhuận Lăng duỗi tay vòng qua eo cô, đem Giang Tiểu Vũ ngốc ngốc ôm vào Cục Dân Chính.Hôm nay Cục Dân Chính thực náo nhiệt, rất nhiều cặp đôi đều dựa vào nhau, như muốn ngọt đến thiên hoang địa lão.Nhuận Lăng không sử dụng đặc quyền, mà lựa chọn ngồi ở nơi này.Giang Tiểu Vũ lần đầu tiên tới cái này địa phương, còn không có xem được gì đã bị người tràn đầy làm cho sửng sốt."Thật nhiều người."Lại vừa thấy, liền nhận được nhiều ánh nhìn, Giang Tiểu Vũ theo ánh mắt trái phải của các cô mà ngắm.Không sai mà, nhìn cô làm gì..

- Cô chú, chuyện là thế này, ngày hôm qua sau khi tụi con gặp mặt, ở chung một khoảng thời gian, con cảm thấy con và Tiểu Vũ rất thích hợp, Tiểu Vũ cũng cho rằng có thể tiến triển thêm.

Đây là hiệp nghị trước hôn nhân ngày hôm qua Tiểu Vũ tự nguyện kí tên, bên trong có xác nhận quyền lợi cùng nghĩa vụ.

Mời cô chú xem qua!

Sói Nhuận Lăng lấy thêm chứng cứ, cung kính đưa cho ba Giang, mẹ Giang.

Giang Tiểu Vũ xa xa ngắm, liếc mắt một cái, cô chỉ cảm thấy sét đánh giữa trời quang, người bên cạnh Nhuận Lăng cười ngây ngốc, à..

cười vô hại kia không phải là cô hay sao?

Cô nhớ rõ cô mặc bộ váy trắng không có sang như vậy.

"Cái này xem như đỉnh cấp của PS rồi."

Cô có thể khiếu nại Nhuận Lăng, xin hủy bỏ được không?

Thấy ba mẹ đem hắn nhìn như bảo bối, đôi mắt bộc phát ra xưa nay chưa từng có lộng lẫy quang mang, Giang Tiểu Vũ mắt mù hạt, không dám nhìn thẳng.

Sau đó, ba mẹ liền nhiệt tình đem đồ vật trả lại cho Nhuận Lăng, nhìn tay Nhuận Lăng thon dài hữu lực, một khi không cẩn thận, là có thể bị bóp gãy bằng bàn tay to kia.

Giang Tiểu Vũ cảm thấy cổ tiến phong.

"Ô ô, kẻ lừa đảo, đại kẻ lừa đảo.

Bảo bảo chỗ nào nói qua muốn phát triển hơn!"

Đến lúc ăn cơm sáng, bị đuổi ra cửa, Giang Tiểu Vũ vẫn còn ngốc.

Có thể là tối hôm qua không ngủ tốt khiến đầu óc cô mơ mơ màng màng.

- Nhuận Lăng, anh nghiêm túc thật sao?

Giang Tiểu Vũ ôm sổ hộ khẩu, như vẫn còn đang đi vào cõi thần tiên.

Nhuận Lăng cột kỹ đai an toàn cho chính mình, anh ngó thấy Giang Tiểu Vũ đang ngồi ngơ ngốc thì dời qua người qua giúp cô.

Toàn thân Giang Tiểu Vũ cứng đờ, cả người động cũng không dám động.

Nhuận Lăng đứng dậy, bàn tay to nhẹ nhàng nhéo má cô.

"Mềm mại có co dãn, xúc cảm khá tốt."

Giang Tiểu Vũ nghi hoặc, thắc mắc nhìn Nhuận Lăng: "Cớ gì nhéo mặt người ta chứ?"

- Có cảm giác? Nhuận Lăng hơi câu môi, đôi mắt có nhè nhẹ ý cười:

- Đó là thật sự!

Nói xong, anh liền lái xe lên đường.

Giang Tiểu Vũ cảm thấy không đúng chỗ nào đó.

- Cưới em là việc cả đời.

Em cảm thấy anh không nghiêm túc sao?

Ở thời điểm Giang Tiểu Vũ còn phát ngốc, Nhuận Lăng lạnh lạnh mở miệng.

"Cả đời!" Giang Tiểu Vũ đột nhiên quay đầu lại, nhìn về phía người nói chuyện.

Sườn mặt hắn phi thường hoàn mỹ, đẹp làm người mê hoặc.

Biết cô nhìn qua, anh cũng hơi hơi nghiêng đầu.

Giang Tiểu Vũ thấy chính mình đang khiếp sợ ở trong đôi mắt thâm thúy của anh.

Sau đó một chút cô liền đã mê muội.

Về học tập, cô là thần đồng, nhưng cô không bởi vì thiên phú này mà trở nên không thực tế.

Cả đời ba mẹ bình thường hòa thuận, chính là ước muốn về sinh hoạt hôn nhân sau này của cô.

Cô vẫn luôn tình nguyện làm người phụ nữ bình thường và gả cho một người đàn ông bình thường giống bản thân mình.

Nhuận Lăng là ngoài ý muốn, cô thật sự không có suy xét quá.

Bởi vì anh xuất hiện, rất có thể khiến cho sinh hoạt yên bình của cô bị quấy rầy.

- Anh..

Anh tập trung lái xe đi, nhìn phía trước kìa.

Giang Tiểu Vũ tâm loạn như ma, chỉ có thể hoảng loạn nói.

Nhuận Lăng cười cười, sửa lại nhìn phía trước.

Lúc này Giang Tiểu Vũ mới cảm giác chính mình sống lại là đây.

Sau khi đã xuống xe, vừa nhấc đầu chính là Cục Dân Chính.

Nhuận Lăng duỗi tay vòng qua eo cô, đem Giang Tiểu Vũ ngốc ngốc ôm vào Cục Dân Chính.

Hôm nay Cục Dân Chính thực náo nhiệt, rất nhiều cặp đôi đều dựa vào nhau, như muốn ngọt đến thiên hoang địa lão.

Nhuận Lăng không sử dụng đặc quyền, mà lựa chọn ngồi ở nơi này.

Giang Tiểu Vũ lần đầu tiên tới cái này địa phương, còn không có xem được gì đã bị người tràn đầy làm cho sửng sốt.

"Thật nhiều người."

Lại vừa thấy, liền nhận được nhiều ánh nhìn, Giang Tiểu Vũ theo ánh mắt trái phải của các cô mà ngắm.

Không sai mà, nhìn cô làm gì..

Nhà Giàu Sủng Hôn Ông Xã Phúc Hắc Bà Xã Ngốc ManhTác giả: Thanh Phong Vãn VũTruyện Ngôn TìnhBan ngày giữa mùa hè, nóng làm người ta phát điên. Mưa to vô tình dội lên trên người Giang Tiểu Vũ, váy liền áo rất nhanh liền bị ướt đẫm dính vào trên người. Tuyết trắng da thịt trong màu đỏ của váy áo cứ thế dưới mưa mà thấp thoáng. - A! Cô không mục đích hoảng hốt vội vã chạy, thế là bị té ngã trên mặt đất. Cả người cô ngã vào vũng nước bùn. Đầu gối đập mạnh trên đất, cô đau đớn mà hút khí. Trong nước mưa uốn lượn một dòng máu nhỏ. Giang Tiểu Vũ thử bò dậy, nhưng mặt đất quá cứng, cô lại bị ngã. Đau, đau quá, đầu gối đau, lòng bàn tay đau, tâm lại càng đau. Đầu óc, loại đồ vật này, không phải một cái trình tự, không chơi, là có thể tắt máy, hỏng rồi thì có thể khởi động lại. Hình ảnh Đan Tự Tịch cùng với một người phụ nữ triền miên, bị nàng phá vỡ lạnh nhạt, hồi ức một lần lại một lần hiện lên trong đầu cô. Rối loạn cả lên, Giang Tiểu Vũ đầu hàng. Cô trở mình, ngồi xếp bằng trên mặt đất dưới mưa. Cô giơ tay che ánh mặt trời chiếu sáng, phẫn nộ nói: - Mi chiếu cái gì chứ? Mi tưởng… - Cô chú, chuyện là thế này, ngày hôm qua sau khi tụi con gặp mặt, ở chung một khoảng thời gian, con cảm thấy con và Tiểu Vũ rất thích hợp, Tiểu Vũ cũng cho rằng có thể tiến triển thêm.Đây là hiệp nghị trước hôn nhân ngày hôm qua Tiểu Vũ tự nguyện kí tên, bên trong có xác nhận quyền lợi cùng nghĩa vụ.Mời cô chú xem qua!Sói Nhuận Lăng lấy thêm chứng cứ, cung kính đưa cho ba Giang, mẹ Giang.Giang Tiểu Vũ xa xa ngắm, liếc mắt một cái, cô chỉ cảm thấy sét đánh giữa trời quang, người bên cạnh Nhuận Lăng cười ngây ngốc, à..cười vô hại kia không phải là cô hay sao?Cô nhớ rõ cô mặc bộ váy trắng không có sang như vậy."Cái này xem như đỉnh cấp của PS rồi."Cô có thể khiếu nại Nhuận Lăng, xin hủy bỏ được không?Thấy ba mẹ đem hắn nhìn như bảo bối, đôi mắt bộc phát ra xưa nay chưa từng có lộng lẫy quang mang, Giang Tiểu Vũ mắt mù hạt, không dám nhìn thẳng.Sau đó, ba mẹ liền nhiệt tình đem đồ vật trả lại cho Nhuận Lăng, nhìn tay Nhuận Lăng thon dài hữu lực, một khi không cẩn thận, là có thể bị bóp gãy bằng bàn tay to kia.Giang Tiểu Vũ cảm thấy cổ tiến phong."Ô ô, kẻ lừa đảo, đại kẻ lừa đảo.Bảo bảo chỗ nào nói qua muốn phát triển hơn!"Đến lúc ăn cơm sáng, bị đuổi ra cửa, Giang Tiểu Vũ vẫn còn ngốc.Có thể là tối hôm qua không ngủ tốt khiến đầu óc cô mơ mơ màng màng.- Nhuận Lăng, anh nghiêm túc thật sao?Giang Tiểu Vũ ôm sổ hộ khẩu, như vẫn còn đang đi vào cõi thần tiên.Nhuận Lăng cột kỹ đai an toàn cho chính mình, anh ngó thấy Giang Tiểu Vũ đang ngồi ngơ ngốc thì dời qua người qua giúp cô.Toàn thân Giang Tiểu Vũ cứng đờ, cả người động cũng không dám động.Nhuận Lăng đứng dậy, bàn tay to nhẹ nhàng nhéo má cô."Mềm mại có co dãn, xúc cảm khá tốt."Giang Tiểu Vũ nghi hoặc, thắc mắc nhìn Nhuận Lăng: "Cớ gì nhéo mặt người ta chứ?"- Có cảm giác? Nhuận Lăng hơi câu môi, đôi mắt có nhè nhẹ ý cười:- Đó là thật sự!Nói xong, anh liền lái xe lên đường.Giang Tiểu Vũ cảm thấy không đúng chỗ nào đó.- Cưới em là việc cả đời.Em cảm thấy anh không nghiêm túc sao?Ở thời điểm Giang Tiểu Vũ còn phát ngốc, Nhuận Lăng lạnh lạnh mở miệng."Cả đời!" Giang Tiểu Vũ đột nhiên quay đầu lại, nhìn về phía người nói chuyện.Sườn mặt hắn phi thường hoàn mỹ, đẹp làm người mê hoặc.Biết cô nhìn qua, anh cũng hơi hơi nghiêng đầu.Giang Tiểu Vũ thấy chính mình đang khiếp sợ ở trong đôi mắt thâm thúy của anh.Sau đó một chút cô liền đã mê muội.Về học tập, cô là thần đồng, nhưng cô không bởi vì thiên phú này mà trở nên không thực tế.Cả đời ba mẹ bình thường hòa thuận, chính là ước muốn về sinh hoạt hôn nhân sau này của cô.Cô vẫn luôn tình nguyện làm người phụ nữ bình thường và gả cho một người đàn ông bình thường giống bản thân mình.Nhuận Lăng là ngoài ý muốn, cô thật sự không có suy xét quá.Bởi vì anh xuất hiện, rất có thể khiến cho sinh hoạt yên bình của cô bị quấy rầy.- Anh..Anh tập trung lái xe đi, nhìn phía trước kìa.Giang Tiểu Vũ tâm loạn như ma, chỉ có thể hoảng loạn nói.Nhuận Lăng cười cười, sửa lại nhìn phía trước.Lúc này Giang Tiểu Vũ mới cảm giác chính mình sống lại là đây.Sau khi đã xuống xe, vừa nhấc đầu chính là Cục Dân Chính.Nhuận Lăng duỗi tay vòng qua eo cô, đem Giang Tiểu Vũ ngốc ngốc ôm vào Cục Dân Chính.Hôm nay Cục Dân Chính thực náo nhiệt, rất nhiều cặp đôi đều dựa vào nhau, như muốn ngọt đến thiên hoang địa lão.Nhuận Lăng không sử dụng đặc quyền, mà lựa chọn ngồi ở nơi này.Giang Tiểu Vũ lần đầu tiên tới cái này địa phương, còn không có xem được gì đã bị người tràn đầy làm cho sửng sốt."Thật nhiều người."Lại vừa thấy, liền nhận được nhiều ánh nhìn, Giang Tiểu Vũ theo ánh mắt trái phải của các cô mà ngắm.Không sai mà, nhìn cô làm gì..

Chương 12: Việc Cả Đời Nào Dám Không Nghiêm Túc