Tác giả:

"Này, mình hỏi cậu...!Cả thành phố S này, gen của người đàn ông nào là tốt nhất? Tuổi tác không chênh lệch với mình quá nhiều là được!" "Còn cần phải hỏi sao, đương nhiên là cậu hai nhà họ Lệ - Lệ Quân Đình." "Lên Quân Đình...!Cậu có lộ trình của anh ta không? Mau cho mình..." "Nguyễn Manh Manh, cậu muốn làm gì? Loại gia đình siêu cấp giàu có như nhà họ Lệ này tuyệt đối đừng nên trêu chọc, bằng không, cậu nhất định sẽ gặp rắc rối không nhỏ đâu!" "Yên tâm, yên tâm, mình không làm gì cả, chỉ là muốn tìm cậu hai nhà họ Lệ đó mượn chút đồ mà thôi. Cậu nói cho mình lộ trình là được, còn lại, để tự mình lo liệu." Thoát khỏi khung chat, Nguyễn Manh Manh ôm lấy điện thoại ở trước ngực. Cô nhìn lên bia mộ trước mặt, ở đó là ảnh chụp của một cô gái trẻ tuổi xinh đẹp. Cánh môi cô khẽ mấp máy, nhẹ nói: "Chị, chị yên tâm, em sẽ không để tâm huyết của chị rơi vào tay những người đó. Lời chị nói em đều nhớ, em tuy rằng không có tài năng như chị, nhưng em sẽ dùng cách của mình, thay Nguyễn Thị bồi…

Chương 146: Lệ Thiếu Ghen Rất Đáng Sợ!

Chào Em Vợ Yêu Ngọt Ngào Của AnhTác giả: Lục Khinh QuânTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng"Này, mình hỏi cậu...!Cả thành phố S này, gen của người đàn ông nào là tốt nhất? Tuổi tác không chênh lệch với mình quá nhiều là được!" "Còn cần phải hỏi sao, đương nhiên là cậu hai nhà họ Lệ - Lệ Quân Đình." "Lên Quân Đình...!Cậu có lộ trình của anh ta không? Mau cho mình..." "Nguyễn Manh Manh, cậu muốn làm gì? Loại gia đình siêu cấp giàu có như nhà họ Lệ này tuyệt đối đừng nên trêu chọc, bằng không, cậu nhất định sẽ gặp rắc rối không nhỏ đâu!" "Yên tâm, yên tâm, mình không làm gì cả, chỉ là muốn tìm cậu hai nhà họ Lệ đó mượn chút đồ mà thôi. Cậu nói cho mình lộ trình là được, còn lại, để tự mình lo liệu." Thoát khỏi khung chat, Nguyễn Manh Manh ôm lấy điện thoại ở trước ngực. Cô nhìn lên bia mộ trước mặt, ở đó là ảnh chụp của một cô gái trẻ tuổi xinh đẹp. Cánh môi cô khẽ mấp máy, nhẹ nói: "Chị, chị yên tâm, em sẽ không để tâm huyết của chị rơi vào tay những người đó. Lời chị nói em đều nhớ, em tuy rằng không có tài năng như chị, nhưng em sẽ dùng cách của mình, thay Nguyễn Thị bồi… Nguyễn Manh Manh cúi đầu đi lên lầu, chỉ cảm thấy đầu óc đều là mơ hồ.Thái độ của Lệ Quân Ngự lúc lạnh lúc nóng, chợt gần chợt xa, đã đủ làm cho cô phiền lòng.Ai biết, lại đột nhiên lòi ra một Lệ Quân Đình."Ai, vừa nãy sao mình lại dễ kích động như vậy, vì sao lại đồng ý chú Lệ..." Cô nhỏ giọng thầm thì, lòng đã tràn đầy ảo não.Ngược lại không phải là không nỡ Lệ Quân Ngự.Dù sao người đàn ông đáng ghét kia, đã nói thẳng cô là người "Phiền phức", bỡn cợt cô không đáng giá một đồng.Nguyễn Manh Manh cô c*̃ng là có cốt khí, dù cho từ nay về sau không có anh hôn để chữa bệnh.Lại phải biến đổi thành xếp chót, làm bài thi nộp giấy trắng, cô c*̃ng sẽ không đi cầu anh.Tay nhỏ, bất giác xoa bụng dưới...đã gần một tháng, cũng không biết lần trước có thành công hay không?Nhưng càng là không biết, cô liền càng cảm thấy bất an.Trong đầu, đều là có một bóng người mơ hồ, không ngừng mà lóe đến mất đi, lóe cho trái tim cô đều rối loạn.Rõ ràng lúc trước nghĩ kỹ, vì chị gái không hối hận...Nhưng bây giờ, lại không biết tại sao, càng đến thời gian Lệ Quân Đình sắp về nước, cô liền càng hối hận.Hối hận lúc trước, không nên l* m*ng, bò lên giường một người đàn ông lạ.Nguyễn Manh Manh đầy đầu đều là chuyện này, căn bản không chú ý xung quanh.Ngay lúc cô đi qua phòng ngủ của Lệ Quân Ngự, cửa phòng đột nhiên mở ra.Một bàn tay lớn từ bên trong cửa duỗi ra, kéo cô vào một cái."A..." Chóp mũi đánh trên lồng ngực còn cứng hơn sắt thép của người đàn ông, mạnh mẽ làm cho cô ứa nước mắt.Nguyễn Manh Manh bưng mũi, mắt hạnh đẹp đẽ lóe ánh nước.Cô giơ mắt lên, dùng mắt hạnh ứa nước mắt, trừng mắt nhìn người đàn ông ôm lấy mình, đẩy ở sau cửa.Bóng người mơ hồ ở trong đầu vừa nãy, vậy mà đột nhiên rõ ràng."Lệ Quân Ngự, anh đụng đau em!"Nguyễn Manh Manh che mũi, dũng cảm giơ mắt lên, căm tức nhìn Lệ Quân Ngự."Lệ Quân Ngự?" Người đàn ông cong môi, cười gằn.Khuôn mặt đẹp trai đến làm người nghẹt thở, lúc cười lên, quyến rũ đến Câu Hồn Đoạt Phách.Nhưng độ cong khóe môi giương lên, lại lạnh lẽo đến khiến người không rét mà run.Rất tốt.Mèo con này, bây giờ không kêu "Anh cả", ngay cả "Anh cả" c*̃ng không kêu.Càng lớn mật đến mức, gọi thẳng tên của anh?Kỳ thực quá khứ, Nguyễn Manh Manh c*̃ng không phải chưa từng trực tiếp gọi tên đầy đủ của Lệ Quân Ngự.Nhưng khi đó, Lệ Quân Ngự không chú ý, thậm chí cũng chưa từng để ý, xưng hô của cô đối với mình.Mà bây giờ, có chỉ là gọi thẳng anh một câu, cũng có thể làm cho người đàn ông bất mãn rất nhiều.Loại biến hóa này, cụ thể c*̃ng không nói được là bắt đầu từ khi nào.Dường như là trong bất tri bất giác, liền càng ngày càng quan tâm cô bé trước mắt."Anh...Anh thật sự đụng đau em...Lệ Quân Ngự, có chuyện gì từ từ nói..."Tuy rằng Nguyễn Manh Manh đoán không ra Lệ Quân Ngự đang suy nghĩ gì, nhưng từ sắc mặt từ từ trầm lạnh của anh, lại có thể cảm nhận được anh không vui.Cô bản năng thoái nhượng, kinh hãi.Dù sao, nơi này là phòng của Lệ Quân Ngự, giường lớn cũng ở đó...Cô thật sự rất sợ Lệ Quân Ngự một lời không hợp liền đè cô lên giường, đánh mông cô!Chuyện lần trước, thật sự quá xấu hổ!Nhưng một mực, càng sợ cái gì, liền càng gần cái nấy.Người đàn ông cụp mắt nhìn dáng dấp sợ hãi của thiếu nữ trong lòng, càng cảm thấy chói mắt đến cực điểm.Đối với em trai thứ hai chưa từng gặp mặt, cô liền hận không thể chủ động tới gần.Nhưng đối mặt với mình, mèo con không ngoan này, nhưng luôn lộ ra biểu hiện sợ hãi như vậy.Nghĩ tới đây, ánh mắt người đàn ông trầm xuống.Tay lớn nắm chặt eo thiếu nữ, một tay khác luồn qua, trực tiếp khom người ôm cô lên."Lệ Quân Ngự...Anh...Anh muốn làm gì? Anh mau thả em xuống..."Lời còn chưa dứt, cô liền bị Lệ Quân Ngự, chặt chẽ vững vàng vứt giữa giường lớn.Sau đó ngay lập tức, thân hình cao lớn của người đàn ông, ép tới..

Nguyễn Manh Manh cúi đầu đi lên lầu, chỉ cảm thấy đầu óc đều là mơ hồ.

Thái độ của Lệ Quân Ngự lúc lạnh lúc nóng, chợt gần chợt xa, đã đủ làm cho cô phiền lòng.

Ai biết, lại đột nhiên lòi ra một Lệ Quân Đình.

"Ai, vừa nãy sao mình lại dễ kích động như vậy, vì sao lại đồng ý chú Lệ.

.

." Cô nhỏ giọng thầm thì, lòng đã tràn đầy ảo não.

Ngược lại không phải là không nỡ Lệ Quân Ngự.

Dù sao người đàn ông đáng ghét kia, đã nói thẳng cô là người "Phiền phức", bỡn cợt cô không đáng giá một đồng.

Nguyễn Manh Manh cô c*̃ng là có cốt khí, dù cho từ nay về sau không có anh hôn để chữa bệnh.

Lại phải biến đổi thành xếp chót, làm bài thi nộp giấy trắng, cô c*̃ng sẽ không đi cầu anh.

Tay nhỏ, bất giác xoa bụng dưới.

.

.

đã gần một tháng, cũng không biết lần trước có thành công hay không?

Nhưng càng là không biết, cô liền càng cảm thấy bất an.

Trong đầu, đều là có một bóng người mơ hồ, không ngừng mà lóe đến mất đi, lóe cho trái tim cô đều rối loạn.

Rõ ràng lúc trước nghĩ kỹ, vì chị gái không hối hận.

.

.

Nhưng bây giờ, lại không biết tại sao, càng đến thời gian Lệ Quân Đình sắp về nước, cô liền càng hối hận.

Hối hận lúc trước, không nên l* m*ng, bò lên giường một người đàn ông lạ.

Nguyễn Manh Manh đầy đầu đều là chuyện này, căn bản không chú ý xung quanh.

Ngay lúc cô đi qua phòng ngủ của Lệ Quân Ngự, cửa phòng đột nhiên mở ra.

Một bàn tay lớn từ bên trong cửa duỗi ra, kéo cô vào một cái.

"A.

.

." Chóp mũi đánh trên lồng ngực còn cứng hơn sắt thép của người đàn ông, mạnh mẽ làm cho cô ứa nước mắt.

Nguyễn Manh Manh bưng mũi, mắt hạnh đẹp đẽ lóe ánh nước.

Cô giơ mắt lên, dùng mắt hạnh ứa nước mắt, trừng mắt nhìn người đàn ông ôm lấy mình, đẩy ở sau cửa.

Bóng người mơ hồ ở trong đầu vừa nãy, vậy mà đột nhiên rõ ràng.

"Lệ Quân Ngự, anh đụng đau em!"

Nguyễn Manh Manh che mũi, dũng cảm giơ mắt lên, căm tức nhìn Lệ Quân Ngự.

"Lệ Quân Ngự?" Người đàn ông cong môi, cười gằn.

Khuôn mặt đẹp trai đến làm người nghẹt thở, lúc cười lên, quyến rũ đến Câu Hồn Đoạt Phách.

Nhưng độ cong khóe môi giương lên, lại lạnh lẽo đến khiến người không rét mà run.

Rất tốt.

Mèo con này, bây giờ không kêu "Anh cả", ngay cả "Anh cả" c*̃ng không kêu.

Càng lớn mật đến mức, gọi thẳng tên của anh?

Kỳ thực quá khứ, Nguyễn Manh Manh c*̃ng không phải chưa từng trực tiếp gọi tên đầy đủ của Lệ Quân Ngự.

Nhưng khi đó, Lệ Quân Ngự không chú ý, thậm chí cũng chưa từng để ý, xưng hô của cô đối với mình.

Mà bây giờ, có chỉ là gọi thẳng anh một câu, cũng có thể làm cho người đàn ông bất mãn rất nhiều.

Loại biến hóa này, cụ thể c*̃ng không nói được là bắt đầu từ khi nào.

Dường như là trong bất tri bất giác, liền càng ngày càng quan tâm cô bé trước mắt.

"Anh.

.

.

Anh thật sự đụng đau em.

.

.

Lệ Quân Ngự, có chuyện gì từ từ nói.

.

."

Tuy rằng Nguyễn Manh Manh đoán không ra Lệ Quân Ngự đang suy nghĩ gì, nhưng từ sắc mặt từ từ trầm lạnh của anh, lại có thể cảm nhận được anh không vui.

Cô bản năng thoái nhượng, kinh hãi.

Dù sao, nơi này là phòng của Lệ Quân Ngự, giường lớn cũng ở đó.

.

.

Cô thật sự rất sợ Lệ Quân Ngự một lời không hợp liền đè cô lên giường, đánh mông cô!

Chuyện lần trước, thật sự quá xấu hổ!

Nhưng một mực, càng sợ cái gì, liền càng gần cái nấy.

Người đàn ông cụp mắt nhìn dáng dấp sợ hãi của thiếu nữ trong lòng, càng cảm thấy chói mắt đến cực điểm.

Đối với em trai thứ hai chưa từng gặp mặt, cô liền hận không thể chủ động tới gần.

Nhưng đối mặt với mình, mèo con không ngoan này, nhưng luôn lộ ra biểu hiện sợ hãi như vậy.

Nghĩ tới đây, ánh mắt người đàn ông trầm xuống.

Tay lớn nắm chặt eo thiếu nữ, một tay khác luồn qua, trực tiếp khom người ôm cô lên.

"Lệ Quân Ngự.

.

.

Anh.

.

.

Anh muốn làm gì? Anh mau thả em xuống.

.

."

Lời còn chưa dứt, cô liền bị Lệ Quân Ngự, chặt chẽ vững vàng vứt giữa giường lớn.

Sau đó ngay lập tức, thân hình cao lớn của người đàn ông, ép tới..

Chào Em Vợ Yêu Ngọt Ngào Của AnhTác giả: Lục Khinh QuânTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng"Này, mình hỏi cậu...!Cả thành phố S này, gen của người đàn ông nào là tốt nhất? Tuổi tác không chênh lệch với mình quá nhiều là được!" "Còn cần phải hỏi sao, đương nhiên là cậu hai nhà họ Lệ - Lệ Quân Đình." "Lên Quân Đình...!Cậu có lộ trình của anh ta không? Mau cho mình..." "Nguyễn Manh Manh, cậu muốn làm gì? Loại gia đình siêu cấp giàu có như nhà họ Lệ này tuyệt đối đừng nên trêu chọc, bằng không, cậu nhất định sẽ gặp rắc rối không nhỏ đâu!" "Yên tâm, yên tâm, mình không làm gì cả, chỉ là muốn tìm cậu hai nhà họ Lệ đó mượn chút đồ mà thôi. Cậu nói cho mình lộ trình là được, còn lại, để tự mình lo liệu." Thoát khỏi khung chat, Nguyễn Manh Manh ôm lấy điện thoại ở trước ngực. Cô nhìn lên bia mộ trước mặt, ở đó là ảnh chụp của một cô gái trẻ tuổi xinh đẹp. Cánh môi cô khẽ mấp máy, nhẹ nói: "Chị, chị yên tâm, em sẽ không để tâm huyết của chị rơi vào tay những người đó. Lời chị nói em đều nhớ, em tuy rằng không có tài năng như chị, nhưng em sẽ dùng cách của mình, thay Nguyễn Thị bồi… Nguyễn Manh Manh cúi đầu đi lên lầu, chỉ cảm thấy đầu óc đều là mơ hồ.Thái độ của Lệ Quân Ngự lúc lạnh lúc nóng, chợt gần chợt xa, đã đủ làm cho cô phiền lòng.Ai biết, lại đột nhiên lòi ra một Lệ Quân Đình."Ai, vừa nãy sao mình lại dễ kích động như vậy, vì sao lại đồng ý chú Lệ..." Cô nhỏ giọng thầm thì, lòng đã tràn đầy ảo não.Ngược lại không phải là không nỡ Lệ Quân Ngự.Dù sao người đàn ông đáng ghét kia, đã nói thẳng cô là người "Phiền phức", bỡn cợt cô không đáng giá một đồng.Nguyễn Manh Manh cô c*̃ng là có cốt khí, dù cho từ nay về sau không có anh hôn để chữa bệnh.Lại phải biến đổi thành xếp chót, làm bài thi nộp giấy trắng, cô c*̃ng sẽ không đi cầu anh.Tay nhỏ, bất giác xoa bụng dưới...đã gần một tháng, cũng không biết lần trước có thành công hay không?Nhưng càng là không biết, cô liền càng cảm thấy bất an.Trong đầu, đều là có một bóng người mơ hồ, không ngừng mà lóe đến mất đi, lóe cho trái tim cô đều rối loạn.Rõ ràng lúc trước nghĩ kỹ, vì chị gái không hối hận...Nhưng bây giờ, lại không biết tại sao, càng đến thời gian Lệ Quân Đình sắp về nước, cô liền càng hối hận.Hối hận lúc trước, không nên l* m*ng, bò lên giường một người đàn ông lạ.Nguyễn Manh Manh đầy đầu đều là chuyện này, căn bản không chú ý xung quanh.Ngay lúc cô đi qua phòng ngủ của Lệ Quân Ngự, cửa phòng đột nhiên mở ra.Một bàn tay lớn từ bên trong cửa duỗi ra, kéo cô vào một cái."A..." Chóp mũi đánh trên lồng ngực còn cứng hơn sắt thép của người đàn ông, mạnh mẽ làm cho cô ứa nước mắt.Nguyễn Manh Manh bưng mũi, mắt hạnh đẹp đẽ lóe ánh nước.Cô giơ mắt lên, dùng mắt hạnh ứa nước mắt, trừng mắt nhìn người đàn ông ôm lấy mình, đẩy ở sau cửa.Bóng người mơ hồ ở trong đầu vừa nãy, vậy mà đột nhiên rõ ràng."Lệ Quân Ngự, anh đụng đau em!"Nguyễn Manh Manh che mũi, dũng cảm giơ mắt lên, căm tức nhìn Lệ Quân Ngự."Lệ Quân Ngự?" Người đàn ông cong môi, cười gằn.Khuôn mặt đẹp trai đến làm người nghẹt thở, lúc cười lên, quyến rũ đến Câu Hồn Đoạt Phách.Nhưng độ cong khóe môi giương lên, lại lạnh lẽo đến khiến người không rét mà run.Rất tốt.Mèo con này, bây giờ không kêu "Anh cả", ngay cả "Anh cả" c*̃ng không kêu.Càng lớn mật đến mức, gọi thẳng tên của anh?Kỳ thực quá khứ, Nguyễn Manh Manh c*̃ng không phải chưa từng trực tiếp gọi tên đầy đủ của Lệ Quân Ngự.Nhưng khi đó, Lệ Quân Ngự không chú ý, thậm chí cũng chưa từng để ý, xưng hô của cô đối với mình.Mà bây giờ, có chỉ là gọi thẳng anh một câu, cũng có thể làm cho người đàn ông bất mãn rất nhiều.Loại biến hóa này, cụ thể c*̃ng không nói được là bắt đầu từ khi nào.Dường như là trong bất tri bất giác, liền càng ngày càng quan tâm cô bé trước mắt."Anh...Anh thật sự đụng đau em...Lệ Quân Ngự, có chuyện gì từ từ nói..."Tuy rằng Nguyễn Manh Manh đoán không ra Lệ Quân Ngự đang suy nghĩ gì, nhưng từ sắc mặt từ từ trầm lạnh của anh, lại có thể cảm nhận được anh không vui.Cô bản năng thoái nhượng, kinh hãi.Dù sao, nơi này là phòng của Lệ Quân Ngự, giường lớn cũng ở đó...Cô thật sự rất sợ Lệ Quân Ngự một lời không hợp liền đè cô lên giường, đánh mông cô!Chuyện lần trước, thật sự quá xấu hổ!Nhưng một mực, càng sợ cái gì, liền càng gần cái nấy.Người đàn ông cụp mắt nhìn dáng dấp sợ hãi của thiếu nữ trong lòng, càng cảm thấy chói mắt đến cực điểm.Đối với em trai thứ hai chưa từng gặp mặt, cô liền hận không thể chủ động tới gần.Nhưng đối mặt với mình, mèo con không ngoan này, nhưng luôn lộ ra biểu hiện sợ hãi như vậy.Nghĩ tới đây, ánh mắt người đàn ông trầm xuống.Tay lớn nắm chặt eo thiếu nữ, một tay khác luồn qua, trực tiếp khom người ôm cô lên."Lệ Quân Ngự...Anh...Anh muốn làm gì? Anh mau thả em xuống..."Lời còn chưa dứt, cô liền bị Lệ Quân Ngự, chặt chẽ vững vàng vứt giữa giường lớn.Sau đó ngay lập tức, thân hình cao lớn của người đàn ông, ép tới..

Chương 146: Lệ Thiếu Ghen Rất Đáng Sợ!