“Đánh chết nữ nhân bại hoại đạo đức này đi, đúng là cái thứ không biết xấu hổ.” “Loại nữ nhân đê tiện này đáng bị nhốt vào lồng heo thả trôi sông.” Cả con đường cổ đại đông nghẹt người, ai nấy đều không khỏi phẫn nộ, bất bình. Họ chỉ tay mắng chửi nữ nhân khốn khổ bị trói giữa đường, hơn nữa nhiều người còn cầm rau, trứng thối ném tới tấp vào người nữ nhân đó. Nữ tử chật vật không chịu nổi, hơi thở yếu ớt. “Được rồi, kéo về đi.” Quản gia nhíu mày, xoa mũi hét lớn một tiếng với hạ nhân rồi ngoảnh người rời đi với đầy vẻ khinh bỉ. Bọn hạ nhân nghe vậy thì lập tức tiến lên nhấc cơ thể như sắp chết của Tô Tử Mạch lên một cách thô bạo, rồi kéo nàng về Tô gia với vẻ chán ghét. Ngay khi vừa đến sân, tin tức đã nhanh chóng truyền đến chỗ Bát tiểu thư của Tô gia Tô Lăng Hy. Ngay sau đó nàng ta vội vàng chạy thẳng về phía Tô Tử Mạch. Bộp! Tô Lăng Hy bước tới, hung hăng đá thẳng vào cơ thể mảnh mai của Tô Tử Mạch khiến nàng lăn hai vòng, sau đó nàng ta lại bồi thêm vài cú đá nữa. "Cái thứ nữ…
Chương 18: La Sát Khuyển
Xuyên Không Chi Đặc Công Thiên KimTác giả: Thanh_LamTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên Không“Đánh chết nữ nhân bại hoại đạo đức này đi, đúng là cái thứ không biết xấu hổ.” “Loại nữ nhân đê tiện này đáng bị nhốt vào lồng heo thả trôi sông.” Cả con đường cổ đại đông nghẹt người, ai nấy đều không khỏi phẫn nộ, bất bình. Họ chỉ tay mắng chửi nữ nhân khốn khổ bị trói giữa đường, hơn nữa nhiều người còn cầm rau, trứng thối ném tới tấp vào người nữ nhân đó. Nữ tử chật vật không chịu nổi, hơi thở yếu ớt. “Được rồi, kéo về đi.” Quản gia nhíu mày, xoa mũi hét lớn một tiếng với hạ nhân rồi ngoảnh người rời đi với đầy vẻ khinh bỉ. Bọn hạ nhân nghe vậy thì lập tức tiến lên nhấc cơ thể như sắp chết của Tô Tử Mạch lên một cách thô bạo, rồi kéo nàng về Tô gia với vẻ chán ghét. Ngay khi vừa đến sân, tin tức đã nhanh chóng truyền đến chỗ Bát tiểu thư của Tô gia Tô Lăng Hy. Ngay sau đó nàng ta vội vàng chạy thẳng về phía Tô Tử Mạch. Bộp! Tô Lăng Hy bước tới, hung hăng đá thẳng vào cơ thể mảnh mai của Tô Tử Mạch khiến nàng lăn hai vòng, sau đó nàng ta lại bồi thêm vài cú đá nữa. "Cái thứ nữ… Tiếp đó, hắn ta nhìn thấy Tiểu Mục đứng bên cạnh Tô Tử Mạch, đôi mắt sáng lên.“Thiếu gia, không ngờ cô gái đó lại là người chúng ta đang tìm…” Một nam nhân ăn mặc như thị vệ không kiềm được sự hưng phấn, nắm chặt bảo kiếm, bước lên trước dò hỏi nam nhân kia.Nhưng nam nhân đó vẫn điềm đạm như thường, nhẹ nhàng đưa tay ra hiệu cho thị vệ lùi lại.Con phượng hoàng kia vẫn còn là chim non, không quá lợi hại.Nhưng xem ra, không ngờ nàng ta lại thay mặt chủ nhân xuất chiến, đấu với La Sát Khuyển đang ở tuổi trung niên kia.Cuộc so tài này thật là thú vị, sao mà hắn ta nỡ cắt ngang chứ?Kim Huyền biết tính thiếu gia mình, hắn ta không sốt ruột, vậy thì tuyệt đối không được manh động.Nếu không, kết cục của người không nghe lời sẽ rất thảm.Sau khi lùi về sau, Kim Huyền chỉ dám đứng nói bóng nói gió.“Thiếu gia, theo người thì Tô Tử Mạch và Tô Thủy Kỳ, ai sẽ thắng?”“Nếu như là Tô Tử Mạch của ngày xưa thì nàng ta chắc chắn sẽ thua, nhưng nếu là Tô Tử Mạch của bây giờ thì…” Giọng nói từ tốn của nam nhân ngưng lại với sự cân nhắc.Kim Huyền rất kinh ngạc.Đây là lần đầu tiên thiếu gia nhìn thẳng một nữ nhân, xem ra còn đánh giá khá cao nữ nhân này.Kỳ lạ hơn chính là nữ nhân mà thiếu gia đang đánh giá lại là một phế vật có tiếng!Tô Tử Mạch tràn ngập thị phi đó đã thu hút rất nhiều người đến xem.Tô Thủy Kỳ cũng ngày càng hưng phấn.Nàng ta vẫy tay một cái, lập tức xuất hiện một tia sáng màu đỏ đen, sau đó là một con chó dữ cao gần bằng con người hiện ra trước mặt Tô Thủy Kỳ.Không ngờ nàng ta đã triệu hồi ra ma sủng từ trong không gian minh tưởng…Độ phù hợp của ma sủng khế ước phải đạt đến bốn sao, thì mới có thể triệu hồi ma sủng từ không gian minh tưởng được.Mà độ phù hợp cũng quyết định mức độ phối hợp, ăn ý giữa ma sủng và chủ nhân.Cấp bậc càng cao, thì sức mạnh của ma sủng và chủ nhân ma sủng cũng gia tăng gấp bội.Gâu gâu…La Sát Khuyển vừa xuất hiện đã giận dữ gầm lên, đôi mắt đỏ như máu trợn ngược, hàm răng nanh lộ ra, chiếc lưỡi tanh hôi lè ra bên ngoài, toàn thân không ngừng phóng thích ra sương đen tràn ngập tà khí.Vừa nhìn đã biết đây là loại tà khí mà chỉ có loại hung thú đã nuốt chửng không biết bao nhiêu ma thú mới phóng thích ra được.Nhìn lại Tiểu Mục, chỉ là một đứa trẻ năm sáu tuổi, mà còn là nữ hài.Cặp má trắng nõn vẫn còn đang nhai kẹo, nhìn chẳng khác gì nàng ta đang tự hiến mạng mình cho La Sát Khuyển ăn.Âu Dương Phó Tu thấy vậy, càng nắm chắc phần thắng hơn.Nhất thời, hắn ta quên mất cánh tay gãy của mình, đắc ý bật cười.Nào ngờ…Tô Tử Mạch chỉ nhẹ nhàng quay đầu lại, trên người Tiểu Mục lập tức lóe lên tia sáng màu tím nhạt.Đây chính là đại diện cho độ phù hợp bảy sao!Đến bản thân Tô Tử Mạch cũng có chút bất ngờ.Có thể đạt đến độ phù hợp như vậy, khoan kể đến việc thực lực gia tăng gấp bội, mà ma sủng đã có thể hành động theo một ánh nhìn, suy nghĩ của chủ nhân rồi..
Tiếp đó, hắn ta nhìn thấy Tiểu Mục đứng bên cạnh Tô Tử Mạch, đôi mắt sáng lên.
“Thiếu gia, không ngờ cô gái đó lại là người chúng ta đang tìm…” Một nam nhân ăn mặc như thị vệ không kiềm được sự hưng phấn, nắm chặt bảo kiếm, bước lên trước dò hỏi nam nhân kia.
Nhưng nam nhân đó vẫn điềm đạm như thường, nhẹ nhàng đưa tay ra hiệu cho thị vệ lùi lại.
Con phượng hoàng kia vẫn còn là chim non, không quá lợi hại.
Nhưng xem ra, không ngờ nàng ta lại thay mặt chủ nhân xuất chiến, đấu với La Sát Khuyển đang ở tuổi trung niên kia.
Cuộc so tài này thật là thú vị, sao mà hắn ta nỡ cắt ngang chứ?
Kim Huyền biết tính thiếu gia mình, hắn ta không sốt ruột, vậy thì tuyệt đối không được manh động.
Nếu không, kết cục của người không nghe lời sẽ rất thảm.
Sau khi lùi về sau, Kim Huyền chỉ dám đứng nói bóng nói gió.
“Thiếu gia, theo người thì Tô Tử Mạch và Tô Thủy Kỳ, ai sẽ thắng?”
“Nếu như là Tô Tử Mạch của ngày xưa thì nàng ta chắc chắn sẽ thua, nhưng nếu là Tô Tử Mạch của bây giờ thì…” Giọng nói từ tốn của nam nhân ngưng lại với sự cân nhắc.
Kim Huyền rất kinh ngạc.
Đây là lần đầu tiên thiếu gia nhìn thẳng một nữ nhân, xem ra còn đánh giá khá cao nữ nhân này.
Kỳ lạ hơn chính là nữ nhân mà thiếu gia đang đánh giá lại là một phế vật có tiếng!
Tô Tử Mạch tràn ngập thị phi đó đã thu hút rất nhiều người đến xem.
Tô Thủy Kỳ cũng ngày càng hưng phấn.
Nàng ta vẫy tay một cái, lập tức xuất hiện một tia sáng màu đỏ đen, sau đó là một con chó dữ cao gần bằng con người hiện ra trước mặt Tô Thủy Kỳ.
Không ngờ nàng ta đã triệu hồi ra ma sủng từ trong không gian minh tưởng…
Độ phù hợp của ma sủng khế ước phải đạt đến bốn sao, thì mới có thể triệu hồi ma sủng từ không gian minh tưởng được.
Mà độ phù hợp cũng quyết định mức độ phối hợp, ăn ý giữa ma sủng và chủ nhân.
Cấp bậc càng cao, thì sức mạnh của ma sủng và chủ nhân ma sủng cũng gia tăng gấp bội.
Gâu gâu…
La Sát Khuyển vừa xuất hiện đã giận dữ gầm lên, đôi mắt đỏ như máu trợn ngược, hàm răng nanh lộ ra, chiếc lưỡi tanh hôi lè ra bên ngoài, toàn thân không ngừng phóng thích ra sương đen tràn ngập tà khí.
Vừa nhìn đã biết đây là loại tà khí mà chỉ có loại hung thú đã nuốt chửng không biết bao nhiêu ma thú mới phóng thích ra được.
Nhìn lại Tiểu Mục, chỉ là một đứa trẻ năm sáu tuổi, mà còn là nữ hài.
Cặp má trắng nõn vẫn còn đang nhai kẹo, nhìn chẳng khác gì nàng ta đang tự hiến mạng mình cho La Sát Khuyển ăn.
Âu Dương Phó Tu thấy vậy, càng nắm chắc phần thắng hơn.
Nhất thời, hắn ta quên mất cánh tay gãy của mình, đắc ý bật cười.
Nào ngờ…
Tô Tử Mạch chỉ nhẹ nhàng quay đầu lại, trên người Tiểu Mục lập tức lóe lên tia sáng màu tím nhạt.
Đây chính là đại diện cho độ phù hợp bảy sao!
Đến bản thân Tô Tử Mạch cũng có chút bất ngờ.
Có thể đạt đến độ phù hợp như vậy, khoan kể đến việc thực lực gia tăng gấp bội, mà ma sủng đã có thể hành động theo một ánh nhìn, suy nghĩ của chủ nhân rồi..
Xuyên Không Chi Đặc Công Thiên KimTác giả: Thanh_LamTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên Không“Đánh chết nữ nhân bại hoại đạo đức này đi, đúng là cái thứ không biết xấu hổ.” “Loại nữ nhân đê tiện này đáng bị nhốt vào lồng heo thả trôi sông.” Cả con đường cổ đại đông nghẹt người, ai nấy đều không khỏi phẫn nộ, bất bình. Họ chỉ tay mắng chửi nữ nhân khốn khổ bị trói giữa đường, hơn nữa nhiều người còn cầm rau, trứng thối ném tới tấp vào người nữ nhân đó. Nữ tử chật vật không chịu nổi, hơi thở yếu ớt. “Được rồi, kéo về đi.” Quản gia nhíu mày, xoa mũi hét lớn một tiếng với hạ nhân rồi ngoảnh người rời đi với đầy vẻ khinh bỉ. Bọn hạ nhân nghe vậy thì lập tức tiến lên nhấc cơ thể như sắp chết của Tô Tử Mạch lên một cách thô bạo, rồi kéo nàng về Tô gia với vẻ chán ghét. Ngay khi vừa đến sân, tin tức đã nhanh chóng truyền đến chỗ Bát tiểu thư của Tô gia Tô Lăng Hy. Ngay sau đó nàng ta vội vàng chạy thẳng về phía Tô Tử Mạch. Bộp! Tô Lăng Hy bước tới, hung hăng đá thẳng vào cơ thể mảnh mai của Tô Tử Mạch khiến nàng lăn hai vòng, sau đó nàng ta lại bồi thêm vài cú đá nữa. "Cái thứ nữ… Tiếp đó, hắn ta nhìn thấy Tiểu Mục đứng bên cạnh Tô Tử Mạch, đôi mắt sáng lên.“Thiếu gia, không ngờ cô gái đó lại là người chúng ta đang tìm…” Một nam nhân ăn mặc như thị vệ không kiềm được sự hưng phấn, nắm chặt bảo kiếm, bước lên trước dò hỏi nam nhân kia.Nhưng nam nhân đó vẫn điềm đạm như thường, nhẹ nhàng đưa tay ra hiệu cho thị vệ lùi lại.Con phượng hoàng kia vẫn còn là chim non, không quá lợi hại.Nhưng xem ra, không ngờ nàng ta lại thay mặt chủ nhân xuất chiến, đấu với La Sát Khuyển đang ở tuổi trung niên kia.Cuộc so tài này thật là thú vị, sao mà hắn ta nỡ cắt ngang chứ?Kim Huyền biết tính thiếu gia mình, hắn ta không sốt ruột, vậy thì tuyệt đối không được manh động.Nếu không, kết cục của người không nghe lời sẽ rất thảm.Sau khi lùi về sau, Kim Huyền chỉ dám đứng nói bóng nói gió.“Thiếu gia, theo người thì Tô Tử Mạch và Tô Thủy Kỳ, ai sẽ thắng?”“Nếu như là Tô Tử Mạch của ngày xưa thì nàng ta chắc chắn sẽ thua, nhưng nếu là Tô Tử Mạch của bây giờ thì…” Giọng nói từ tốn của nam nhân ngưng lại với sự cân nhắc.Kim Huyền rất kinh ngạc.Đây là lần đầu tiên thiếu gia nhìn thẳng một nữ nhân, xem ra còn đánh giá khá cao nữ nhân này.Kỳ lạ hơn chính là nữ nhân mà thiếu gia đang đánh giá lại là một phế vật có tiếng!Tô Tử Mạch tràn ngập thị phi đó đã thu hút rất nhiều người đến xem.Tô Thủy Kỳ cũng ngày càng hưng phấn.Nàng ta vẫy tay một cái, lập tức xuất hiện một tia sáng màu đỏ đen, sau đó là một con chó dữ cao gần bằng con người hiện ra trước mặt Tô Thủy Kỳ.Không ngờ nàng ta đã triệu hồi ra ma sủng từ trong không gian minh tưởng…Độ phù hợp của ma sủng khế ước phải đạt đến bốn sao, thì mới có thể triệu hồi ma sủng từ không gian minh tưởng được.Mà độ phù hợp cũng quyết định mức độ phối hợp, ăn ý giữa ma sủng và chủ nhân.Cấp bậc càng cao, thì sức mạnh của ma sủng và chủ nhân ma sủng cũng gia tăng gấp bội.Gâu gâu…La Sát Khuyển vừa xuất hiện đã giận dữ gầm lên, đôi mắt đỏ như máu trợn ngược, hàm răng nanh lộ ra, chiếc lưỡi tanh hôi lè ra bên ngoài, toàn thân không ngừng phóng thích ra sương đen tràn ngập tà khí.Vừa nhìn đã biết đây là loại tà khí mà chỉ có loại hung thú đã nuốt chửng không biết bao nhiêu ma thú mới phóng thích ra được.Nhìn lại Tiểu Mục, chỉ là một đứa trẻ năm sáu tuổi, mà còn là nữ hài.Cặp má trắng nõn vẫn còn đang nhai kẹo, nhìn chẳng khác gì nàng ta đang tự hiến mạng mình cho La Sát Khuyển ăn.Âu Dương Phó Tu thấy vậy, càng nắm chắc phần thắng hơn.Nhất thời, hắn ta quên mất cánh tay gãy của mình, đắc ý bật cười.Nào ngờ…Tô Tử Mạch chỉ nhẹ nhàng quay đầu lại, trên người Tiểu Mục lập tức lóe lên tia sáng màu tím nhạt.Đây chính là đại diện cho độ phù hợp bảy sao!Đến bản thân Tô Tử Mạch cũng có chút bất ngờ.Có thể đạt đến độ phù hợp như vậy, khoan kể đến việc thực lực gia tăng gấp bội, mà ma sủng đã có thể hành động theo một ánh nhìn, suy nghĩ của chủ nhân rồi..