Tác giả:

Mùa đông một lần nữa lại đến, tiết trời lại bắt đầu se lạnh và bông tuyết cứ mãi rơi. Tất cả mọi người dù rằng ở trên đường hay trong nhà đều mang trên mình một lớp quần áo dày cộm. Tối nay cơn gió ấy lại về, không ồn ào nhưng rất dịu dàng, anh yêu cả cơn gió đông về lạnh buốt đến thấu xương. Gió thích trêu đùa trên mái tóc anh, thích trêu đùa những bông hoa đỏ rực trên tay anh, anh lẳng lẽ thả hồn theo gió, gió mang tâm hồn anh đi đâu mà anh lại thẫn thờ thế kia. Em đã đi đâu rồi... Anh vẫn chờ em nơi ngọn đồi này. Đôi mắt anh đã ươn ướt nên anh không dám nghĩ về em nữa. Cũng đã 7 mùa đông đi qua anh không có em ở bên mình, vòng tay anh đã trở nên trống rỗng, đầu anh vẫn quay cuồng trong nỗi nhớ. Lăng Hạo vứt bó hoa oải hương lại ngọn đồi rồi sải bước đến chiếc Lamborghini Aventador rời đi. - -- Tại California. "...July à nhớ mua quà cho chị đó..." Một nữ tiếp viên xinh đẹp mặc một bộ vest đỏ nũng nịu với cô em gái. Trên tay còn lắc lư ly rượu vang đỏ. "...Ok. Chị nhớ giữ sức khoẻ…

Chương 5: Tránh xa tôi một chút

Sự Trả Thù Của Thiên Thần - NTT2k1Tác giả: NTT2k1Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngMùa đông một lần nữa lại đến, tiết trời lại bắt đầu se lạnh và bông tuyết cứ mãi rơi. Tất cả mọi người dù rằng ở trên đường hay trong nhà đều mang trên mình một lớp quần áo dày cộm. Tối nay cơn gió ấy lại về, không ồn ào nhưng rất dịu dàng, anh yêu cả cơn gió đông về lạnh buốt đến thấu xương. Gió thích trêu đùa trên mái tóc anh, thích trêu đùa những bông hoa đỏ rực trên tay anh, anh lẳng lẽ thả hồn theo gió, gió mang tâm hồn anh đi đâu mà anh lại thẫn thờ thế kia. Em đã đi đâu rồi... Anh vẫn chờ em nơi ngọn đồi này. Đôi mắt anh đã ươn ướt nên anh không dám nghĩ về em nữa. Cũng đã 7 mùa đông đi qua anh không có em ở bên mình, vòng tay anh đã trở nên trống rỗng, đầu anh vẫn quay cuồng trong nỗi nhớ. Lăng Hạo vứt bó hoa oải hương lại ngọn đồi rồi sải bước đến chiếc Lamborghini Aventador rời đi. - -- Tại California. "...July à nhớ mua quà cho chị đó..." Một nữ tiếp viên xinh đẹp mặc một bộ vest đỏ nũng nịu với cô em gái. Trên tay còn lắc lư ly rượu vang đỏ. "...Ok. Chị nhớ giữ sức khoẻ… Mộc Hoa cảm nhận được một đống thịt to đùng đang đè lên cái bụng manh khảnh của cô, mắt từ từ mở, giọng cô mềm mại vang lên."Chị Ân Ân, sao em lại ở đây?"Ân Ân là một trong những người giúp việc lâu năm ở đây, thân hình khỏe mạnh hơn cả đàn ông. Chị ngủ với tư thế như một con cò một chân giơ lên thẳng đè lên người cô muốn nín thở.Đáp lại cô là sự im lặng đệm thêm tiếng ngáy văng vẳng của Ân Ân.Mộc Hoa ngước đầu lên nhìn chiếc đồng hồ treo tường, đã 3 giờ sáng. Tiếng nghiến răng nghiến lợi của Ân Ân dồn dập inh ỏi khiến cô muốn đinh tai nhức óc. Mộc Hoa ngồi phắt dậy, thuận tay lấy một cái chăn đi ra ngoài phòng khách.Vốn dĩ đã an vị nằm trên Sophia mà ngủ, cô lại bị một người nâng lên đưa vào phòng ngủ.Anh định là xuống dưới lầu uống một chút nước, nhưng đi được vài bước lại phát hiện cô nằm dưới đất.Bước chân anh vững vàng, động tác ôm cô lên rất cẩn thận, nét mặt so với vừa rồi đã giãn ra, ôn nhu che chở.Mộc Hoa khoa tay múa chân, cô tức giận mắng:" Bỏ ra đồ khốn!"Vật nhỏ trong lòng mình quấy rối, anh chau mày, nét mặt căng cứng nhìn cô."Cô có thôi nháo hay không?"Mộc Hoa trừng mắt nhìn anh, ánh mắt tròn xoe nổi lên tầng hồng, cánh tay không để yên mà hung hăng đánh vào ngực anh."Bỏ tôi ra!""Tôi đưa cô vào phòng ngủ.""Lâu như vậy tôi không có vào, hiện tại không hứng thú vào.""Trước mặt tôi cô không có quyền muốn hay không. Cô đang mang con của tôi, nhở xảy ra việc gì với nó, tôi giết cô.""Tôi không có, anh.. Buông ra." Cô về đây chỉ hơn 5 ngày, làm gì có việc cô đang mang thai con anh. Nhanh như vậy sao? Anh coi cô là ngốc sao?BỊCH!Mộc Hoa bị anh buông tay, cả người ngã nhào xuống sàn nhà. Nhưng thật là không may mắn với cô, lúc cô lăn người ra mà té ngã, lại không cẩn thận được mình đang ở cầu thang lầu hai.Lúc này, cô cảm nhận được đầu óc vô cùng trống rỗng, rất mơ hồ cảm giác có người ôm mình vào lòng, từng đọan, từng đoạn cầu thang được người đó che chắn bên trong nhưng cô biết rõ người bên ngoài mình r*n r* đau đớn.

Mộc Hoa cảm nhận được một đống thịt to đùng đang đè lên cái bụng manh khảnh của cô, mắt từ từ mở, giọng cô mềm mại vang lên.

"Chị Ân Ân, sao em lại ở đây?"

Ân Ân là một trong những người giúp việc lâu năm ở đây, thân hình khỏe mạnh hơn cả đàn ông. Chị ngủ với tư thế như một con cò một chân giơ lên thẳng đè lên người cô muốn nín thở.

Đáp lại cô là sự im lặng đệm thêm tiếng ngáy văng vẳng của Ân Ân.

Mộc Hoa ngước đầu lên nhìn chiếc đồng hồ treo tường, đã 3 giờ sáng. Tiếng nghiến răng nghiến lợi của Ân Ân dồn dập inh ỏi khiến cô muốn đinh tai nhức óc. Mộc Hoa ngồi phắt dậy, thuận tay lấy một cái chăn đi ra ngoài phòng khách.

Vốn dĩ đã an vị nằm trên Sophia mà ngủ, cô lại bị một người nâng lên đưa vào phòng ngủ.

Anh định là xuống dưới lầu uống một chút nước, nhưng đi được vài bước lại phát hiện cô nằm dưới đất.

Bước chân anh vững vàng, động tác ôm cô lên rất cẩn thận, nét mặt so với vừa rồi đã giãn ra, ôn nhu che chở.

Mộc Hoa khoa tay múa chân, cô tức giận mắng:" Bỏ ra đồ khốn!"

Vật nhỏ trong lòng mình quấy rối, anh chau mày, nét mặt căng cứng nhìn cô.

"Cô có thôi nháo hay không?"

Mộc Hoa trừng mắt nhìn anh, ánh mắt tròn xoe nổi lên tầng hồng, cánh tay không để yên mà hung hăng đánh vào ngực anh.

"Bỏ tôi ra!"

"Tôi đưa cô vào phòng ngủ."

"Lâu như vậy tôi không có vào, hiện tại không hứng thú vào."

"Trước mặt tôi cô không có quyền muốn hay không. Cô đang mang con của tôi, nhở xảy ra việc gì với nó, tôi giết cô."

"Tôi không có, anh.. Buông ra." Cô về đây chỉ hơn 5 ngày, làm gì có việc cô đang mang thai con anh. Nhanh như vậy sao? Anh coi cô là ngốc sao?

BỊCH!

Mộc Hoa bị anh buông tay, cả người ngã nhào xuống sàn nhà. Nhưng thật là không may mắn với cô, lúc cô lăn người ra mà té ngã, lại không cẩn thận được mình đang ở cầu thang lầu hai.

Lúc này, cô cảm nhận được đầu óc vô cùng trống rỗng, rất mơ hồ cảm giác có người ôm mình vào lòng, từng đọan, từng đoạn cầu thang được người đó che chắn bên trong nhưng cô biết rõ người bên ngoài mình r*n r* đau đớn.

Sự Trả Thù Của Thiên Thần - NTT2k1Tác giả: NTT2k1Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngMùa đông một lần nữa lại đến, tiết trời lại bắt đầu se lạnh và bông tuyết cứ mãi rơi. Tất cả mọi người dù rằng ở trên đường hay trong nhà đều mang trên mình một lớp quần áo dày cộm. Tối nay cơn gió ấy lại về, không ồn ào nhưng rất dịu dàng, anh yêu cả cơn gió đông về lạnh buốt đến thấu xương. Gió thích trêu đùa trên mái tóc anh, thích trêu đùa những bông hoa đỏ rực trên tay anh, anh lẳng lẽ thả hồn theo gió, gió mang tâm hồn anh đi đâu mà anh lại thẫn thờ thế kia. Em đã đi đâu rồi... Anh vẫn chờ em nơi ngọn đồi này. Đôi mắt anh đã ươn ướt nên anh không dám nghĩ về em nữa. Cũng đã 7 mùa đông đi qua anh không có em ở bên mình, vòng tay anh đã trở nên trống rỗng, đầu anh vẫn quay cuồng trong nỗi nhớ. Lăng Hạo vứt bó hoa oải hương lại ngọn đồi rồi sải bước đến chiếc Lamborghini Aventador rời đi. - -- Tại California. "...July à nhớ mua quà cho chị đó..." Một nữ tiếp viên xinh đẹp mặc một bộ vest đỏ nũng nịu với cô em gái. Trên tay còn lắc lư ly rượu vang đỏ. "...Ok. Chị nhớ giữ sức khoẻ… Mộc Hoa cảm nhận được một đống thịt to đùng đang đè lên cái bụng manh khảnh của cô, mắt từ từ mở, giọng cô mềm mại vang lên."Chị Ân Ân, sao em lại ở đây?"Ân Ân là một trong những người giúp việc lâu năm ở đây, thân hình khỏe mạnh hơn cả đàn ông. Chị ngủ với tư thế như một con cò một chân giơ lên thẳng đè lên người cô muốn nín thở.Đáp lại cô là sự im lặng đệm thêm tiếng ngáy văng vẳng của Ân Ân.Mộc Hoa ngước đầu lên nhìn chiếc đồng hồ treo tường, đã 3 giờ sáng. Tiếng nghiến răng nghiến lợi của Ân Ân dồn dập inh ỏi khiến cô muốn đinh tai nhức óc. Mộc Hoa ngồi phắt dậy, thuận tay lấy một cái chăn đi ra ngoài phòng khách.Vốn dĩ đã an vị nằm trên Sophia mà ngủ, cô lại bị một người nâng lên đưa vào phòng ngủ.Anh định là xuống dưới lầu uống một chút nước, nhưng đi được vài bước lại phát hiện cô nằm dưới đất.Bước chân anh vững vàng, động tác ôm cô lên rất cẩn thận, nét mặt so với vừa rồi đã giãn ra, ôn nhu che chở.Mộc Hoa khoa tay múa chân, cô tức giận mắng:" Bỏ ra đồ khốn!"Vật nhỏ trong lòng mình quấy rối, anh chau mày, nét mặt căng cứng nhìn cô."Cô có thôi nháo hay không?"Mộc Hoa trừng mắt nhìn anh, ánh mắt tròn xoe nổi lên tầng hồng, cánh tay không để yên mà hung hăng đánh vào ngực anh."Bỏ tôi ra!""Tôi đưa cô vào phòng ngủ.""Lâu như vậy tôi không có vào, hiện tại không hứng thú vào.""Trước mặt tôi cô không có quyền muốn hay không. Cô đang mang con của tôi, nhở xảy ra việc gì với nó, tôi giết cô.""Tôi không có, anh.. Buông ra." Cô về đây chỉ hơn 5 ngày, làm gì có việc cô đang mang thai con anh. Nhanh như vậy sao? Anh coi cô là ngốc sao?BỊCH!Mộc Hoa bị anh buông tay, cả người ngã nhào xuống sàn nhà. Nhưng thật là không may mắn với cô, lúc cô lăn người ra mà té ngã, lại không cẩn thận được mình đang ở cầu thang lầu hai.Lúc này, cô cảm nhận được đầu óc vô cùng trống rỗng, rất mơ hồ cảm giác có người ôm mình vào lòng, từng đọan, từng đoạn cầu thang được người đó che chắn bên trong nhưng cô biết rõ người bên ngoài mình r*n r* đau đớn.

Chương 5: Tránh xa tôi một chút