Tác giả:

Mùa đông một lần nữa lại đến, tiết trời lại bắt đầu se lạnh và bông tuyết cứ mãi rơi. Tất cả mọi người dù rằng ở trên đường hay trong nhà đều mang trên mình một lớp quần áo dày cộm. Tối nay cơn gió ấy lại về, không ồn ào nhưng rất dịu dàng, anh yêu cả cơn gió đông về lạnh buốt đến thấu xương. Gió thích trêu đùa trên mái tóc anh, thích trêu đùa những bông hoa đỏ rực trên tay anh, anh lẳng lẽ thả hồn theo gió, gió mang tâm hồn anh đi đâu mà anh lại thẫn thờ thế kia. Em đã đi đâu rồi... Anh vẫn chờ em nơi ngọn đồi này. Đôi mắt anh đã ươn ướt nên anh không dám nghĩ về em nữa. Cũng đã 7 mùa đông đi qua anh không có em ở bên mình, vòng tay anh đã trở nên trống rỗng, đầu anh vẫn quay cuồng trong nỗi nhớ. Lăng Hạo vứt bó hoa oải hương lại ngọn đồi rồi sải bước đến chiếc Lamborghini Aventador rời đi. - -- Tại California. "...July à nhớ mua quà cho chị đó..." Một nữ tiếp viên xinh đẹp mặc một bộ vest đỏ nũng nịu với cô em gái. Trên tay còn lắc lư ly rượu vang đỏ. "...Ok. Chị nhớ giữ sức khoẻ…

Chương 12: Nara phá rối

Sự Trả Thù Của Thiên Thần - NTT2k1Tác giả: NTT2k1Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngMùa đông một lần nữa lại đến, tiết trời lại bắt đầu se lạnh và bông tuyết cứ mãi rơi. Tất cả mọi người dù rằng ở trên đường hay trong nhà đều mang trên mình một lớp quần áo dày cộm. Tối nay cơn gió ấy lại về, không ồn ào nhưng rất dịu dàng, anh yêu cả cơn gió đông về lạnh buốt đến thấu xương. Gió thích trêu đùa trên mái tóc anh, thích trêu đùa những bông hoa đỏ rực trên tay anh, anh lẳng lẽ thả hồn theo gió, gió mang tâm hồn anh đi đâu mà anh lại thẫn thờ thế kia. Em đã đi đâu rồi... Anh vẫn chờ em nơi ngọn đồi này. Đôi mắt anh đã ươn ướt nên anh không dám nghĩ về em nữa. Cũng đã 7 mùa đông đi qua anh không có em ở bên mình, vòng tay anh đã trở nên trống rỗng, đầu anh vẫn quay cuồng trong nỗi nhớ. Lăng Hạo vứt bó hoa oải hương lại ngọn đồi rồi sải bước đến chiếc Lamborghini Aventador rời đi. - -- Tại California. "...July à nhớ mua quà cho chị đó..." Một nữ tiếp viên xinh đẹp mặc một bộ vest đỏ nũng nịu với cô em gái. Trên tay còn lắc lư ly rượu vang đỏ. "...Ok. Chị nhớ giữ sức khoẻ… Thư kí Trịnh bước vào phòng cầm văn kiện chờ Lăng Hạo kí tên phê duyệt, nhưng ba mươi phúc trôi qua boss vẫn không có động thái gì, boss ngồi đó cười một mình, lúc thì tay mân mê chân mày, lúc thì vuốt cằm thật sự rất khác biệt.Cô không dám mở miệng nhắc nhở chỉ dám đứng đó chờ, cô không biết là bao lâu boss đã trở lại bình thường nhưng anh ngay sau đó đã đi ra ngoài."Chiều nay anh có cuộc họp lúc 2 giờ."Anh xoay đầu dặn dò:"Hôm nay mọi người mệt rồi nghỉ sớm đi, à! Mọi người đi chơi đi cứ ghi cho tôi."Thư kí Trịnh nghiêm túc nghiêng đầu:"Được, boss muốn đi đâu tôi bảo tài xế chở anh.""Tôi về nhà."Về nhà? Boss về nhà? Đánh chết cô cũng không tin, không phải trước đây anh ghét về nhà lắm sao, anh chăm chỉ làm việc bán mạng gần 9 năm nay không ngày nào trước 2 giờ sáng mới về khách sạn, hôm nay chưa được một giờ chiều đã nóng nảy muốn về.***"Nè nè, lau chổ này sạch sẽ đi.""Nara cậu đừng ăn nữa, làm bẩn sàn rồi.""Bẩn thì cậu lau đi, bảo bối của mình muốn ăn mà.""Vậy cậu ra chổ kia ăn đi.""Mình muốn ở đây cơ. Cậu nấu mì Quảng cho mình đi.""Cậu bảo Lâm quản gia kìa, mình phải lau chùi nhanh để đi làm nữa.""Ai cho cậu đi?""Lăng Hạo."Chết tiệt! Anh ấy lại bắt đầu nuông chiều cô ta rồi, Mộc Hoa này mà biết được anh ấy chưa có lấy vợ thì chắc chắn với tính cách cô ta sẽ nhất định trả thù cô.Xem ra cô phải lấy lòng cô ta mới có thể ở đây, ai đời có cô em gái nào vì muốn bảo vệ anh trai mà khổ thân thế không biết, đó là chưa kể đến, anh mà biết được cô chơi anh một vố sau lưng thế này chắc chắn sẽ...Nghĩ cũng không dám nghĩ.Nara đi đến gần Mộc Hoa dịu dàng mà khép nép:"Cô đi làm tiếp viên hàng không hả?"Mộc Hoa gật đầu.Nara hỏi tiếp nhưng vẫn dè chừng:"Ai cho cô xin anh ấy hả?""Anh ấy nói nếu tôi ở nhà nhàm chán thì có thể đi làm.""Vậy cô đừng đi, cùng tôi mua sắm đi.""À không, mình đi dự event với nhau đi."Mộc Hoa từ chối:" Buổi tối không đi được quá 7 giờ."Cô chịu hết nổi, anh hai quả nhiên như cô dự đoán."Vậy cô có biết tại sao anh ấy tự dưng cho cô đi làm không? "Mộc Hoa lắc đầu."Vợ anh sắp về."Mộc Hoa cúi đầu không nói gì, yên lặng lên lầu.

Thư kí Trịnh bước vào phòng cầm văn kiện chờ Lăng Hạo kí tên phê duyệt, nhưng ba mươi phúc trôi qua boss vẫn không có động thái gì, boss ngồi đó cười một mình, lúc thì tay mân mê chân mày, lúc thì vuốt cằm thật sự rất khác biệt.

Cô không dám mở miệng nhắc nhở chỉ dám đứng đó chờ, cô không biết là bao lâu boss đã trở lại bình thường nhưng anh ngay sau đó đã đi ra ngoài.

"Chiều nay anh có cuộc họp lúc 2 giờ."

Anh xoay đầu dặn dò:"Hôm nay mọi người mệt rồi nghỉ sớm đi, à! Mọi người đi chơi đi cứ ghi cho tôi."

Thư kí Trịnh nghiêm túc nghiêng đầu:"Được, boss muốn đi đâu tôi bảo tài xế chở anh."

"Tôi về nhà."

Về nhà? Boss về nhà? Đánh chết cô cũng không tin, không phải trước đây anh ghét về nhà lắm sao, anh chăm chỉ làm việc bán mạng gần 9 năm nay không ngày nào trước 2 giờ sáng mới về khách sạn, hôm nay chưa được một giờ chiều đã nóng nảy muốn về.

***

"Nè nè, lau chổ này sạch sẽ đi."

"Nara cậu đừng ăn nữa, làm bẩn sàn rồi."

"Bẩn thì cậu lau đi, bảo bối của mình muốn ăn mà."

"Vậy cậu ra chổ kia ăn đi."

"Mình muốn ở đây cơ. Cậu nấu mì Quảng cho mình đi."

"Cậu bảo Lâm quản gia kìa, mình phải lau chùi nhanh để đi làm nữa."

"Ai cho cậu đi?"

"Lăng Hạo."

Chết tiệt! Anh ấy lại bắt đầu nuông chiều cô ta rồi, Mộc Hoa này mà biết được anh ấy chưa có lấy vợ thì chắc chắn với tính cách cô ta sẽ nhất định trả thù cô.

Xem ra cô phải lấy lòng cô ta mới có thể ở đây, ai đời có cô em gái nào vì muốn bảo vệ anh trai mà khổ thân thế không biết, đó là chưa kể đến, anh mà biết được cô chơi anh một vố sau lưng thế này chắc chắn sẽ...

Nghĩ cũng không dám nghĩ.

Nara đi đến gần Mộc Hoa dịu dàng mà khép nép:"Cô đi làm tiếp viên hàng không hả?"

Mộc Hoa gật đầu.

Nara hỏi tiếp nhưng vẫn dè chừng:"Ai cho cô xin anh ấy hả?"

"Anh ấy nói nếu tôi ở nhà nhàm chán thì có thể đi làm."

"Vậy cô đừng đi, cùng tôi mua sắm đi."

"À không, mình đi dự event với nhau đi."

Mộc Hoa từ chối:" Buổi tối không đi được quá 7 giờ."

Cô chịu hết nổi, anh hai quả nhiên như cô dự đoán.

"Vậy cô có biết tại sao anh ấy tự dưng cho cô đi làm không? "

Mộc Hoa lắc đầu.

"Vợ anh sắp về."

Mộc Hoa cúi đầu không nói gì, yên lặng lên lầu.

Sự Trả Thù Của Thiên Thần - NTT2k1Tác giả: NTT2k1Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngMùa đông một lần nữa lại đến, tiết trời lại bắt đầu se lạnh và bông tuyết cứ mãi rơi. Tất cả mọi người dù rằng ở trên đường hay trong nhà đều mang trên mình một lớp quần áo dày cộm. Tối nay cơn gió ấy lại về, không ồn ào nhưng rất dịu dàng, anh yêu cả cơn gió đông về lạnh buốt đến thấu xương. Gió thích trêu đùa trên mái tóc anh, thích trêu đùa những bông hoa đỏ rực trên tay anh, anh lẳng lẽ thả hồn theo gió, gió mang tâm hồn anh đi đâu mà anh lại thẫn thờ thế kia. Em đã đi đâu rồi... Anh vẫn chờ em nơi ngọn đồi này. Đôi mắt anh đã ươn ướt nên anh không dám nghĩ về em nữa. Cũng đã 7 mùa đông đi qua anh không có em ở bên mình, vòng tay anh đã trở nên trống rỗng, đầu anh vẫn quay cuồng trong nỗi nhớ. Lăng Hạo vứt bó hoa oải hương lại ngọn đồi rồi sải bước đến chiếc Lamborghini Aventador rời đi. - -- Tại California. "...July à nhớ mua quà cho chị đó..." Một nữ tiếp viên xinh đẹp mặc một bộ vest đỏ nũng nịu với cô em gái. Trên tay còn lắc lư ly rượu vang đỏ. "...Ok. Chị nhớ giữ sức khoẻ… Thư kí Trịnh bước vào phòng cầm văn kiện chờ Lăng Hạo kí tên phê duyệt, nhưng ba mươi phúc trôi qua boss vẫn không có động thái gì, boss ngồi đó cười một mình, lúc thì tay mân mê chân mày, lúc thì vuốt cằm thật sự rất khác biệt.Cô không dám mở miệng nhắc nhở chỉ dám đứng đó chờ, cô không biết là bao lâu boss đã trở lại bình thường nhưng anh ngay sau đó đã đi ra ngoài."Chiều nay anh có cuộc họp lúc 2 giờ."Anh xoay đầu dặn dò:"Hôm nay mọi người mệt rồi nghỉ sớm đi, à! Mọi người đi chơi đi cứ ghi cho tôi."Thư kí Trịnh nghiêm túc nghiêng đầu:"Được, boss muốn đi đâu tôi bảo tài xế chở anh.""Tôi về nhà."Về nhà? Boss về nhà? Đánh chết cô cũng không tin, không phải trước đây anh ghét về nhà lắm sao, anh chăm chỉ làm việc bán mạng gần 9 năm nay không ngày nào trước 2 giờ sáng mới về khách sạn, hôm nay chưa được một giờ chiều đã nóng nảy muốn về.***"Nè nè, lau chổ này sạch sẽ đi.""Nara cậu đừng ăn nữa, làm bẩn sàn rồi.""Bẩn thì cậu lau đi, bảo bối của mình muốn ăn mà.""Vậy cậu ra chổ kia ăn đi.""Mình muốn ở đây cơ. Cậu nấu mì Quảng cho mình đi.""Cậu bảo Lâm quản gia kìa, mình phải lau chùi nhanh để đi làm nữa.""Ai cho cậu đi?""Lăng Hạo."Chết tiệt! Anh ấy lại bắt đầu nuông chiều cô ta rồi, Mộc Hoa này mà biết được anh ấy chưa có lấy vợ thì chắc chắn với tính cách cô ta sẽ nhất định trả thù cô.Xem ra cô phải lấy lòng cô ta mới có thể ở đây, ai đời có cô em gái nào vì muốn bảo vệ anh trai mà khổ thân thế không biết, đó là chưa kể đến, anh mà biết được cô chơi anh một vố sau lưng thế này chắc chắn sẽ...Nghĩ cũng không dám nghĩ.Nara đi đến gần Mộc Hoa dịu dàng mà khép nép:"Cô đi làm tiếp viên hàng không hả?"Mộc Hoa gật đầu.Nara hỏi tiếp nhưng vẫn dè chừng:"Ai cho cô xin anh ấy hả?""Anh ấy nói nếu tôi ở nhà nhàm chán thì có thể đi làm.""Vậy cô đừng đi, cùng tôi mua sắm đi.""À không, mình đi dự event với nhau đi."Mộc Hoa từ chối:" Buổi tối không đi được quá 7 giờ."Cô chịu hết nổi, anh hai quả nhiên như cô dự đoán."Vậy cô có biết tại sao anh ấy tự dưng cho cô đi làm không? "Mộc Hoa lắc đầu."Vợ anh sắp về."Mộc Hoa cúi đầu không nói gì, yên lặng lên lầu.

Chương 12: Nara phá rối