Mùa đông một lần nữa lại đến, tiết trời lại bắt đầu se lạnh và bông tuyết cứ mãi rơi. Tất cả mọi người dù rằng ở trên đường hay trong nhà đều mang trên mình một lớp quần áo dày cộm. Tối nay cơn gió ấy lại về, không ồn ào nhưng rất dịu dàng, anh yêu cả cơn gió đông về lạnh buốt đến thấu xương. Gió thích trêu đùa trên mái tóc anh, thích trêu đùa những bông hoa đỏ rực trên tay anh, anh lẳng lẽ thả hồn theo gió, gió mang tâm hồn anh đi đâu mà anh lại thẫn thờ thế kia. Em đã đi đâu rồi... Anh vẫn chờ em nơi ngọn đồi này. Đôi mắt anh đã ươn ướt nên anh không dám nghĩ về em nữa. Cũng đã 7 mùa đông đi qua anh không có em ở bên mình, vòng tay anh đã trở nên trống rỗng, đầu anh vẫn quay cuồng trong nỗi nhớ. Lăng Hạo vứt bó hoa oải hương lại ngọn đồi rồi sải bước đến chiếc Lamborghini Aventador rời đi. - -- Tại California. "...July à nhớ mua quà cho chị đó..." Một nữ tiếp viên xinh đẹp mặc một bộ vest đỏ nũng nịu với cô em gái. Trên tay còn lắc lư ly rượu vang đỏ. "...Ok. Chị nhớ giữ sức khoẻ…
Chương 16: Mang thai
Sự Trả Thù Của Thiên Thần - NTT2k1Tác giả: NTT2k1Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngMùa đông một lần nữa lại đến, tiết trời lại bắt đầu se lạnh và bông tuyết cứ mãi rơi. Tất cả mọi người dù rằng ở trên đường hay trong nhà đều mang trên mình một lớp quần áo dày cộm. Tối nay cơn gió ấy lại về, không ồn ào nhưng rất dịu dàng, anh yêu cả cơn gió đông về lạnh buốt đến thấu xương. Gió thích trêu đùa trên mái tóc anh, thích trêu đùa những bông hoa đỏ rực trên tay anh, anh lẳng lẽ thả hồn theo gió, gió mang tâm hồn anh đi đâu mà anh lại thẫn thờ thế kia. Em đã đi đâu rồi... Anh vẫn chờ em nơi ngọn đồi này. Đôi mắt anh đã ươn ướt nên anh không dám nghĩ về em nữa. Cũng đã 7 mùa đông đi qua anh không có em ở bên mình, vòng tay anh đã trở nên trống rỗng, đầu anh vẫn quay cuồng trong nỗi nhớ. Lăng Hạo vứt bó hoa oải hương lại ngọn đồi rồi sải bước đến chiếc Lamborghini Aventador rời đi. - -- Tại California. "...July à nhớ mua quà cho chị đó..." Một nữ tiếp viên xinh đẹp mặc một bộ vest đỏ nũng nịu với cô em gái. Trên tay còn lắc lư ly rượu vang đỏ. "...Ok. Chị nhớ giữ sức khoẻ… Hai ngày nay Lăng Hạo công tác ở Pháp vì chênh lệch múi giờ nên rất ít gọi cho cô.Một lần nữa cô phải sống dưới sự quản thúc của Lâm quản gia. Mười giờ tối, cô ôm cái bụng đói meo xuống lầu định ăn bát mì, qua hành lang cô thấy có một bóng lưng ngồi ôm đầu gối, vai run nhè nhẹ. Bóng dáng gầy nhom của Lâm quản gia khiến người khác sợ hãi, bà đã ốm đi nhiều rồi."Dì Lâm!" Cô bước đến vỗ vỗ sau lưng bà, tiện tay bật đèn lên.Đôi mắt bà ươn ướt rõ là mới vừa khóc, nhìn thấy cô vẫn không nói gì."Dì có vấn đề gì sao? Có cần con giúp không? ""Hôm nay là ngày mất của Kì Kì nhà tôi, chớp mắt đã mười năm rồi!""Xin lỗi, con không cố ý."Bà nhìn cô, lặng lẽ chớp mắt:"Đói không, tôi làm cho cô ăn chút gì. ". Không đợi cô trả lời bà đã nhanh chân xuống bếp.***Nụ cười trên mặt Mộc Hoa trở nên cứng ngắc, lồng ngực cô bắt đầu phập phồng lên xuống, đây là hai vạch, là hai vạch rồi, sau khi thử năm que kết quả vẫn là một. Cô có thai. Mặc dù bây giờ anhnvaf cô đã tốt hơn không còn cứng nhắc như trước nhưng cô có con với anh thì đối với cô còn chưa tiêu hóa được. Cô là một tiểu tam làm sao, làm sao bây giờ.Mộc Hoa nghĩ, liệu có phải bây giờ mình nên giải quyết sớm một chút không?Không được đó là con của cô, dù anh không chấp nhận cô cũng hoàn toàn đồng ý rời xa anh để giữ đứa bé.Tất cả thù hận cha anh đã giết cha cô, cô đã nổ lực quên đi suốt bao năm qua. Nhưng, anh vẫn mặc định rằng chính tay cô đã phá đi đứa con của hai người.***Dạo này Mộc Hoa ăn rất nhiều đồ ngọt, xong đều buồn ngủ. Lăng Hạo vừa về đến nhà đã thấy cô nằm gọn gàng ngủ trên ghế sô pha, trên tay còn cầm chiếc bánh gato còn một nữa. Anh gỡ chiếc bánh ra để lên bàn, cúi người ôm cô lên lầu, đặt xuống nhẹ nhàng rồi cũng nằm xuống ôm cô vào lòng.Thời điểm cô mở mắt đã không có anh, lần theo mùi thức ăn cô mò vào phòng bếp."Thơm quá đi! Lăng Hạo, anh thật đẹp trai nha."Cho đến bây giờ cô vẫn luôn cảm thấy anh đã không giống như trước nữa, ít nói chuyện, ít tâm sự với cô, không bừa bộn như lúc trước, không thích ngủ đến trưa, bắt đầu hút thuốc lá.Trước mắt cô bây giờ không phải là Lăng Hạo 20 tuổi, mà là 29 tuổi.Cô nỉ non ôm vai anh:"Anh muốn có con không? "Anh vẫn chuyên tâm nấu ăn, cúi đầu nhìn cô một cái sau đó cười gượng gạo:"Chưa chuẩn bị, thế nào?"Anh không phải là chưa chuẩn bị mà thực sự không dám bắt đầu. Anh yêu cô, nên thay đổi bản thân, cô có vì yêu anh mà chấp nhận quên đi hận thù.Mộc Hoa kéo ra nụ cười, những tổn thương của hai người đã không còn quan trọng nữa. Bây giờ anh thực sự có yêu cô nữa không?
Hai ngày nay Lăng Hạo công tác ở Pháp vì chênh lệch múi giờ nên rất ít gọi cho cô.
Một lần nữa cô phải sống dưới sự quản thúc của Lâm quản gia. Mười giờ tối, cô ôm cái bụng đói meo xuống lầu định ăn bát mì, qua hành lang cô thấy có một bóng lưng ngồi ôm đầu gối, vai run nhè nhẹ. Bóng dáng gầy nhom của Lâm quản gia khiến người khác sợ hãi, bà đã ốm đi nhiều rồi.
"Dì Lâm!" Cô bước đến vỗ vỗ sau lưng bà, tiện tay bật đèn lên.
Đôi mắt bà ươn ướt rõ là mới vừa khóc, nhìn thấy cô vẫn không nói gì.
"Dì có vấn đề gì sao? Có cần con giúp không? "
"Hôm nay là ngày mất của Kì Kì nhà tôi, chớp mắt đã mười năm rồi!"
"Xin lỗi, con không cố ý."
Bà nhìn cô, lặng lẽ chớp mắt:"Đói không, tôi làm cho cô ăn chút gì. ". Không đợi cô trả lời bà đã nhanh chân xuống bếp.
*
*
*
Nụ cười trên mặt Mộc Hoa trở nên cứng ngắc, lồng ngực cô bắt đầu phập phồng lên xuống, đây là hai vạch, là hai vạch rồi, sau khi thử năm que kết quả vẫn là một. Cô có thai. Mặc dù bây giờ anhnvaf cô đã tốt hơn không còn cứng nhắc như trước nhưng cô có con với anh thì đối với cô còn chưa tiêu hóa được. Cô là một tiểu tam làm sao, làm sao bây giờ.
Mộc Hoa nghĩ, liệu có phải bây giờ mình nên giải quyết sớm một chút không?
Không được đó là con của cô, dù anh không chấp nhận cô cũng hoàn toàn đồng ý rời xa anh để giữ đứa bé.
Tất cả thù hận cha anh đã giết cha cô, cô đã nổ lực quên đi suốt bao năm qua. Nhưng, anh vẫn mặc định rằng chính tay cô đã phá đi đứa con của hai người.
*
*
*
Dạo này Mộc Hoa ăn rất nhiều đồ ngọt, xong đều buồn ngủ. Lăng Hạo vừa về đến nhà đã thấy cô nằm gọn gàng ngủ trên ghế sô pha, trên tay còn cầm chiếc bánh gato còn một nữa. Anh gỡ chiếc bánh ra để lên bàn, cúi người ôm cô lên lầu, đặt xuống nhẹ nhàng rồi cũng nằm xuống ôm cô vào lòng.
Thời điểm cô mở mắt đã không có anh, lần theo mùi thức ăn cô mò vào phòng bếp.
"Thơm quá đi! Lăng Hạo, anh thật đẹp trai nha."
Cho đến bây giờ cô vẫn luôn cảm thấy anh đã không giống như trước nữa, ít nói chuyện, ít tâm sự với cô, không bừa bộn như lúc trước, không thích ngủ đến trưa, bắt đầu hút thuốc lá.
Trước mắt cô bây giờ không phải là Lăng Hạo 20 tuổi, mà là 29 tuổi.
Cô nỉ non ôm vai anh:"Anh muốn có con không? "
Anh vẫn chuyên tâm nấu ăn, cúi đầu nhìn cô một cái sau đó cười gượng gạo:"Chưa chuẩn bị, thế nào?"
Anh không phải là chưa chuẩn bị mà thực sự không dám bắt đầu. Anh yêu cô, nên thay đổi bản thân, cô có vì yêu anh mà chấp nhận quên đi hận thù.
Mộc Hoa kéo ra nụ cười, những tổn thương của hai người đã không còn quan trọng nữa. Bây giờ anh thực sự có yêu cô nữa không?
Sự Trả Thù Của Thiên Thần - NTT2k1Tác giả: NTT2k1Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngMùa đông một lần nữa lại đến, tiết trời lại bắt đầu se lạnh và bông tuyết cứ mãi rơi. Tất cả mọi người dù rằng ở trên đường hay trong nhà đều mang trên mình một lớp quần áo dày cộm. Tối nay cơn gió ấy lại về, không ồn ào nhưng rất dịu dàng, anh yêu cả cơn gió đông về lạnh buốt đến thấu xương. Gió thích trêu đùa trên mái tóc anh, thích trêu đùa những bông hoa đỏ rực trên tay anh, anh lẳng lẽ thả hồn theo gió, gió mang tâm hồn anh đi đâu mà anh lại thẫn thờ thế kia. Em đã đi đâu rồi... Anh vẫn chờ em nơi ngọn đồi này. Đôi mắt anh đã ươn ướt nên anh không dám nghĩ về em nữa. Cũng đã 7 mùa đông đi qua anh không có em ở bên mình, vòng tay anh đã trở nên trống rỗng, đầu anh vẫn quay cuồng trong nỗi nhớ. Lăng Hạo vứt bó hoa oải hương lại ngọn đồi rồi sải bước đến chiếc Lamborghini Aventador rời đi. - -- Tại California. "...July à nhớ mua quà cho chị đó..." Một nữ tiếp viên xinh đẹp mặc một bộ vest đỏ nũng nịu với cô em gái. Trên tay còn lắc lư ly rượu vang đỏ. "...Ok. Chị nhớ giữ sức khoẻ… Hai ngày nay Lăng Hạo công tác ở Pháp vì chênh lệch múi giờ nên rất ít gọi cho cô.Một lần nữa cô phải sống dưới sự quản thúc của Lâm quản gia. Mười giờ tối, cô ôm cái bụng đói meo xuống lầu định ăn bát mì, qua hành lang cô thấy có một bóng lưng ngồi ôm đầu gối, vai run nhè nhẹ. Bóng dáng gầy nhom của Lâm quản gia khiến người khác sợ hãi, bà đã ốm đi nhiều rồi."Dì Lâm!" Cô bước đến vỗ vỗ sau lưng bà, tiện tay bật đèn lên.Đôi mắt bà ươn ướt rõ là mới vừa khóc, nhìn thấy cô vẫn không nói gì."Dì có vấn đề gì sao? Có cần con giúp không? ""Hôm nay là ngày mất của Kì Kì nhà tôi, chớp mắt đã mười năm rồi!""Xin lỗi, con không cố ý."Bà nhìn cô, lặng lẽ chớp mắt:"Đói không, tôi làm cho cô ăn chút gì. ". Không đợi cô trả lời bà đã nhanh chân xuống bếp.***Nụ cười trên mặt Mộc Hoa trở nên cứng ngắc, lồng ngực cô bắt đầu phập phồng lên xuống, đây là hai vạch, là hai vạch rồi, sau khi thử năm que kết quả vẫn là một. Cô có thai. Mặc dù bây giờ anhnvaf cô đã tốt hơn không còn cứng nhắc như trước nhưng cô có con với anh thì đối với cô còn chưa tiêu hóa được. Cô là một tiểu tam làm sao, làm sao bây giờ.Mộc Hoa nghĩ, liệu có phải bây giờ mình nên giải quyết sớm một chút không?Không được đó là con của cô, dù anh không chấp nhận cô cũng hoàn toàn đồng ý rời xa anh để giữ đứa bé.Tất cả thù hận cha anh đã giết cha cô, cô đã nổ lực quên đi suốt bao năm qua. Nhưng, anh vẫn mặc định rằng chính tay cô đã phá đi đứa con của hai người.***Dạo này Mộc Hoa ăn rất nhiều đồ ngọt, xong đều buồn ngủ. Lăng Hạo vừa về đến nhà đã thấy cô nằm gọn gàng ngủ trên ghế sô pha, trên tay còn cầm chiếc bánh gato còn một nữa. Anh gỡ chiếc bánh ra để lên bàn, cúi người ôm cô lên lầu, đặt xuống nhẹ nhàng rồi cũng nằm xuống ôm cô vào lòng.Thời điểm cô mở mắt đã không có anh, lần theo mùi thức ăn cô mò vào phòng bếp."Thơm quá đi! Lăng Hạo, anh thật đẹp trai nha."Cho đến bây giờ cô vẫn luôn cảm thấy anh đã không giống như trước nữa, ít nói chuyện, ít tâm sự với cô, không bừa bộn như lúc trước, không thích ngủ đến trưa, bắt đầu hút thuốc lá.Trước mắt cô bây giờ không phải là Lăng Hạo 20 tuổi, mà là 29 tuổi.Cô nỉ non ôm vai anh:"Anh muốn có con không? "Anh vẫn chuyên tâm nấu ăn, cúi đầu nhìn cô một cái sau đó cười gượng gạo:"Chưa chuẩn bị, thế nào?"Anh không phải là chưa chuẩn bị mà thực sự không dám bắt đầu. Anh yêu cô, nên thay đổi bản thân, cô có vì yêu anh mà chấp nhận quên đi hận thù.Mộc Hoa kéo ra nụ cười, những tổn thương của hai người đã không còn quan trọng nữa. Bây giờ anh thực sự có yêu cô nữa không?