Cô - Linh Vũ - 17 tuổi Ở thế giới hiện tại - Không bạn bè, không tình thân, không ước mơ, không cảm xúc,... Cô nhếch miệng cười nhạt giơ ngón giữa với cả thế giới " Thật tẻ nhạt " Không học được liền bỏ học, lúc rảnh thì ở nhà cày game, đọc truyện,... Cuộc sống của cô chính là như vậy May mắn có một chủ tiệm nhận cô làm thêm mới có tiền mà kiếm ăn Một đứa mồ côi như cô thì ai quan tâm?! Cô luôn cảm thấy trống rỗng Nếu có thể ước cô ước mình trở thành một nhân vật phụ trong tiểu thuyết thôi cũng được, nhưng phải nhà giàu, quyền lực và xinh đẹp nữa Sau đó cô sẽ lật tung cái tiểu thuyết đó lên xứng với boss phản diện! " he.. he.. " Linh Vũ cười khúc khích Không nhận ra cô đang đi giữa đường * píp píp* " Đồ điên tự nhiên cười giữa đường! Mau tránh ra! " Một vị trung niên say rượu liên tiếp bóp còi Ông ta ấn nhầm phanh thành tăng tốc. Linh Vũ cả người cứng đờ chỉ thấy đèn ôtô chiếu sáng chính mình Cô nheo mắt ' Cuối cùng tử thần cũng đã đến đón mình rồi sao? ' Chó má! Đếch báo trước để…
Chương 8
Nữ Phụ! Nổi Loạn Đi!Tác giả: SuzueTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Phụ, Truyện Xuyên KhôngCô - Linh Vũ - 17 tuổi Ở thế giới hiện tại - Không bạn bè, không tình thân, không ước mơ, không cảm xúc,... Cô nhếch miệng cười nhạt giơ ngón giữa với cả thế giới " Thật tẻ nhạt " Không học được liền bỏ học, lúc rảnh thì ở nhà cày game, đọc truyện,... Cuộc sống của cô chính là như vậy May mắn có một chủ tiệm nhận cô làm thêm mới có tiền mà kiếm ăn Một đứa mồ côi như cô thì ai quan tâm?! Cô luôn cảm thấy trống rỗng Nếu có thể ước cô ước mình trở thành một nhân vật phụ trong tiểu thuyết thôi cũng được, nhưng phải nhà giàu, quyền lực và xinh đẹp nữa Sau đó cô sẽ lật tung cái tiểu thuyết đó lên xứng với boss phản diện! " he.. he.. " Linh Vũ cười khúc khích Không nhận ra cô đang đi giữa đường * píp píp* " Đồ điên tự nhiên cười giữa đường! Mau tránh ra! " Một vị trung niên say rượu liên tiếp bóp còi Ông ta ấn nhầm phanh thành tăng tốc. Linh Vũ cả người cứng đờ chỉ thấy đèn ôtô chiếu sáng chính mình Cô nheo mắt ' Cuối cùng tử thần cũng đã đến đón mình rồi sao? ' Chó má! Đếch báo trước để… ( Nữ chính chưa thích show tài năng ra đâu phải đợi đến sau sau nữa)Ăn xong cái bánh mì Linh Vũ lại gọi thêm vài món vặt nữaĐang yên đang lành một nữ sinh tóc xanh chuối đi đếnNữ sinh tóc xanh chuối này là Như Mỹ - Một kẻ thù của nguyên chủChuyên đi cà khịa với nguyên chủ (cũng là nữ phụ). Sau lưng cô ta là hai nữ sinh khác" Thật đáng thương! Sao lại ăn một mình thế kia? chậc...chậc bị Lãng ca bỏ rơi rồi sao? " Như Mỹ dáng vẻ kiêu ngạo khoanh ta trước ngực nhìn cô chảnh chọe nóiLinh Vũ bình thản lau tay, mắt liếc nhìn lên ngực Như Mỹ rồi lại nhìn xuống ngực mìnhLinh Vũ: "..." Khác biệt quá lớn!Tại sao đều là nữ phụ với nhau mà cô ta to hơn!" Nghe nói mày bị chuyển xuống lớp E sao? Có phải do kỹ năng yếu quá không? Haha... " Như Mỹ che miệng cười hai nữ sinh đằng sau phụ họa theo" Một đứa lớp A lại đi nói chuyện với một đứa lớp E thì chắc ngươi còn hơn cả ta đó "" Mày nói cái gì!? " Như Mỹ nhướn mày ngừng cười" Ý tôi là ngực to mà não ngắn " Cô chỉ vào đầu mình cười nhạt" Mày! " Như Mỹ đỏ mặt vì tức giậnLinh Vũ cầm một ly nước lọc trên tay hất vào người Như Mỹ. Vì là đồng phục màu trắng lên chiếc áo bên trong dần lộ raMọi người 'Ồ' lên" Xin lỗi tôi không cố ý " Linh Vũ nhún vai lè lưỡi" Tao sẽ không tha cho mày đâu! " Như Mỹ căng mặt tức giận mượn áo khoác của nũ sinh kế bên mặc vào nhanh chóng rời điLinh Vũ: "..." Như vậy liền xong rồi sao?Sao không xử lý luôn đi?!Tất nhiên điều cô biết chính là gia thế của Như Mỹ còn kém hơn nguyên chủ lên cô ta không làm gì được" Bạn...không sao chứ? " Một nữ sinh trông khá nhút nhát đi đến" Không sao " Linh Vũ lắc đầu nhẹ" Mình...mình là Thảo Hà...từng bị bọn họ bắt nạt...lúc nãy mình rất lo cho cậu " Thảo Hà rụt rè nói" Ừ, cảm ơn " Linh Vũ chống bàn đứng dậy" Mình có thể...làm bạn không? " Thảo Hà ngại ngùng nóiLinh Vũ trầm mặc một lúc" Cậu nên tìm một người bạn tốt hơn tôi thì hơn " Cô đưa lưng bước đi một bước" Chúc may mắn " Để lại một câu rồi rời điCô chính là không muốn trở thành bạn ai hết!Cô gái đó sau này cũng sẽ trở thành bạn của nữ chính Ngọc Khiết chứ không phải cô!Linh Vũ một đường thẳng đi lên tầng, đến giữa hành lang cô dừng lạiQuên mất mình bị mù đường!Lớp ở chỗ nào bây giờ?!...Chìm trong bóng tối _ Nối thoát...Ở nơi đâu_Ai sẽ hiểu tôi...Cho đến đường cùng_Một giọng hát trầm thấp có một tia u buồn vang lên trong phòng đạo cụ kèm theo là một tiếng đàn guitarNói sao nhỉ? Giọng hát rất dễ ngheBài hát rất hợp cho những người đã lâm vào bóng tối, cô đơn và lạnh lẽo giống nhừ cô...Linh Vũ thử nhòm vào phòng đạo cụ chỉ thấy một nam sinh đang ngồi gần cửa sổ, trên đùi là một chiếc guitar gảy rất đều theo tiếng hátÁnh nắng chiếu vào nam sinhĐây chẳng phải là Từ Minh Triệt đây sao?!" Chìm trong_ khụ...khụ " Minh Triệt ngứt đoạn ho thật nặng" Mẹ kiếp! " Minh Triệt siết chặt cây guitar trên tayTại sao? Hắn vẫn không thể hát?!
( Nữ chính chưa thích show tài năng ra đâu phải đợi đến sau sau nữa)
Ăn xong cái bánh mì Linh Vũ lại gọi thêm vài món vặt nữa
Đang yên đang lành một nữ sinh tóc xanh chuối đi đến
Nữ sinh tóc xanh chuối này là Như Mỹ - Một kẻ thù của nguyên chủ
Chuyên đi cà khịa với nguyên chủ (cũng là nữ phụ). Sau lưng cô ta là hai nữ sinh khác
" Thật đáng thương! Sao lại ăn một mình thế kia? chậc...chậc bị Lãng ca bỏ rơi rồi sao? " Như Mỹ dáng vẻ kiêu ngạo khoanh ta trước ngực nhìn cô chảnh chọe nói
Linh Vũ bình thản lau tay, mắt liếc nhìn lên ngực Như Mỹ rồi lại nhìn xuống ngực mình
Linh Vũ: "..." Khác biệt quá lớn!
Tại sao đều là nữ phụ với nhau mà cô ta to hơn!
" Nghe nói mày bị chuyển xuống lớp E sao? Có phải do kỹ năng yếu quá không? Haha... " Như Mỹ che miệng cười hai nữ sinh đằng sau phụ họa theo
" Một đứa lớp A lại đi nói chuyện với một đứa lớp E thì chắc ngươi còn hơn cả ta đó "
" Mày nói cái gì!? " Như Mỹ nhướn mày ngừng cười
" Ý tôi là ngực to mà não ngắn " Cô chỉ vào đầu mình cười nhạt
" Mày! " Như Mỹ đỏ mặt vì tức giận
Linh Vũ cầm một ly nước lọc trên tay hất vào người Như Mỹ. Vì là đồng phục màu trắng lên chiếc áo bên trong dần lộ ra
Mọi người 'Ồ' lên
" Xin lỗi tôi không cố ý " Linh Vũ nhún vai lè lưỡi
" Tao sẽ không tha cho mày đâu! " Như Mỹ căng mặt tức giận mượn áo khoác của nũ sinh kế bên mặc vào nhanh chóng rời đi
Linh Vũ: "..." Như vậy liền xong rồi sao?
Sao không xử lý luôn đi?!
Tất nhiên điều cô biết chính là gia thế của Như Mỹ còn kém hơn nguyên chủ lên cô ta không làm gì được
" Bạn...không sao chứ? " Một nữ sinh trông khá nhút nhát đi đến
" Không sao " Linh Vũ lắc đầu nhẹ
" Mình...mình là Thảo Hà...từng bị bọn họ bắt nạt...lúc nãy mình rất lo cho cậu " Thảo Hà rụt rè nói
" Ừ, cảm ơn " Linh Vũ chống bàn đứng dậy
" Mình có thể...làm bạn không? " Thảo Hà ngại ngùng nói
Linh Vũ trầm mặc một lúc
" Cậu nên tìm một người bạn tốt hơn tôi thì hơn " Cô đưa lưng bước đi một bước
" Chúc may mắn " Để lại một câu rồi rời đi
Cô chính là không muốn trở thành bạn ai hết!
Cô gái đó sau này cũng sẽ trở thành bạn của nữ chính Ngọc Khiết chứ không phải cô!
Linh Vũ một đường thẳng đi lên tầng, đến giữa hành lang cô dừng lại
Quên mất mình bị mù đường!
Lớp ở chỗ nào bây giờ?!
...
Chìm trong bóng tối _ Nối thoát...
Ở nơi đâu_Ai sẽ hiểu tôi...
Cho đến đường cùng_
Một giọng hát trầm thấp có một tia u buồn vang lên trong phòng đạo cụ kèm theo là một tiếng đàn guitar
Nói sao nhỉ? Giọng hát rất dễ nghe
Bài hát rất hợp cho những người đã lâm vào bóng tối, cô đơn và lạnh lẽo giống nhừ cô...
Linh Vũ thử nhòm vào phòng đạo cụ chỉ thấy một nam sinh đang ngồi gần cửa sổ, trên đùi là một chiếc guitar gảy rất đều theo tiếng hát
Ánh nắng chiếu vào nam sinh
Đây chẳng phải là Từ Minh Triệt đây sao?!
" Chìm trong_ khụ...khụ " Minh Triệt ngứt đoạn ho thật nặng
" Mẹ kiếp! " Minh Triệt siết chặt cây guitar trên tay
Tại sao? Hắn vẫn không thể hát?!
Nữ Phụ! Nổi Loạn Đi!Tác giả: SuzueTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Phụ, Truyện Xuyên KhôngCô - Linh Vũ - 17 tuổi Ở thế giới hiện tại - Không bạn bè, không tình thân, không ước mơ, không cảm xúc,... Cô nhếch miệng cười nhạt giơ ngón giữa với cả thế giới " Thật tẻ nhạt " Không học được liền bỏ học, lúc rảnh thì ở nhà cày game, đọc truyện,... Cuộc sống của cô chính là như vậy May mắn có một chủ tiệm nhận cô làm thêm mới có tiền mà kiếm ăn Một đứa mồ côi như cô thì ai quan tâm?! Cô luôn cảm thấy trống rỗng Nếu có thể ước cô ước mình trở thành một nhân vật phụ trong tiểu thuyết thôi cũng được, nhưng phải nhà giàu, quyền lực và xinh đẹp nữa Sau đó cô sẽ lật tung cái tiểu thuyết đó lên xứng với boss phản diện! " he.. he.. " Linh Vũ cười khúc khích Không nhận ra cô đang đi giữa đường * píp píp* " Đồ điên tự nhiên cười giữa đường! Mau tránh ra! " Một vị trung niên say rượu liên tiếp bóp còi Ông ta ấn nhầm phanh thành tăng tốc. Linh Vũ cả người cứng đờ chỉ thấy đèn ôtô chiếu sáng chính mình Cô nheo mắt ' Cuối cùng tử thần cũng đã đến đón mình rồi sao? ' Chó má! Đếch báo trước để… ( Nữ chính chưa thích show tài năng ra đâu phải đợi đến sau sau nữa)Ăn xong cái bánh mì Linh Vũ lại gọi thêm vài món vặt nữaĐang yên đang lành một nữ sinh tóc xanh chuối đi đếnNữ sinh tóc xanh chuối này là Như Mỹ - Một kẻ thù của nguyên chủChuyên đi cà khịa với nguyên chủ (cũng là nữ phụ). Sau lưng cô ta là hai nữ sinh khác" Thật đáng thương! Sao lại ăn một mình thế kia? chậc...chậc bị Lãng ca bỏ rơi rồi sao? " Như Mỹ dáng vẻ kiêu ngạo khoanh ta trước ngực nhìn cô chảnh chọe nóiLinh Vũ bình thản lau tay, mắt liếc nhìn lên ngực Như Mỹ rồi lại nhìn xuống ngực mìnhLinh Vũ: "..." Khác biệt quá lớn!Tại sao đều là nữ phụ với nhau mà cô ta to hơn!" Nghe nói mày bị chuyển xuống lớp E sao? Có phải do kỹ năng yếu quá không? Haha... " Như Mỹ che miệng cười hai nữ sinh đằng sau phụ họa theo" Một đứa lớp A lại đi nói chuyện với một đứa lớp E thì chắc ngươi còn hơn cả ta đó "" Mày nói cái gì!? " Như Mỹ nhướn mày ngừng cười" Ý tôi là ngực to mà não ngắn " Cô chỉ vào đầu mình cười nhạt" Mày! " Như Mỹ đỏ mặt vì tức giậnLinh Vũ cầm một ly nước lọc trên tay hất vào người Như Mỹ. Vì là đồng phục màu trắng lên chiếc áo bên trong dần lộ raMọi người 'Ồ' lên" Xin lỗi tôi không cố ý " Linh Vũ nhún vai lè lưỡi" Tao sẽ không tha cho mày đâu! " Như Mỹ căng mặt tức giận mượn áo khoác của nũ sinh kế bên mặc vào nhanh chóng rời điLinh Vũ: "..." Như vậy liền xong rồi sao?Sao không xử lý luôn đi?!Tất nhiên điều cô biết chính là gia thế của Như Mỹ còn kém hơn nguyên chủ lên cô ta không làm gì được" Bạn...không sao chứ? " Một nữ sinh trông khá nhút nhát đi đến" Không sao " Linh Vũ lắc đầu nhẹ" Mình...mình là Thảo Hà...từng bị bọn họ bắt nạt...lúc nãy mình rất lo cho cậu " Thảo Hà rụt rè nói" Ừ, cảm ơn " Linh Vũ chống bàn đứng dậy" Mình có thể...làm bạn không? " Thảo Hà ngại ngùng nóiLinh Vũ trầm mặc một lúc" Cậu nên tìm một người bạn tốt hơn tôi thì hơn " Cô đưa lưng bước đi một bước" Chúc may mắn " Để lại một câu rồi rời điCô chính là không muốn trở thành bạn ai hết!Cô gái đó sau này cũng sẽ trở thành bạn của nữ chính Ngọc Khiết chứ không phải cô!Linh Vũ một đường thẳng đi lên tầng, đến giữa hành lang cô dừng lạiQuên mất mình bị mù đường!Lớp ở chỗ nào bây giờ?!...Chìm trong bóng tối _ Nối thoát...Ở nơi đâu_Ai sẽ hiểu tôi...Cho đến đường cùng_Một giọng hát trầm thấp có một tia u buồn vang lên trong phòng đạo cụ kèm theo là một tiếng đàn guitarNói sao nhỉ? Giọng hát rất dễ ngheBài hát rất hợp cho những người đã lâm vào bóng tối, cô đơn và lạnh lẽo giống nhừ cô...Linh Vũ thử nhòm vào phòng đạo cụ chỉ thấy một nam sinh đang ngồi gần cửa sổ, trên đùi là một chiếc guitar gảy rất đều theo tiếng hátÁnh nắng chiếu vào nam sinhĐây chẳng phải là Từ Minh Triệt đây sao?!" Chìm trong_ khụ...khụ " Minh Triệt ngứt đoạn ho thật nặng" Mẹ kiếp! " Minh Triệt siết chặt cây guitar trên tayTại sao? Hắn vẫn không thể hát?!