Tác giả:

Cô - Linh Vũ - 17 tuổi Ở thế giới hiện tại - Không bạn bè, không tình thân, không ước mơ, không cảm xúc,... Cô nhếch miệng cười nhạt giơ ngón giữa với cả thế giới " Thật tẻ nhạt " Không học được liền bỏ học, lúc rảnh thì ở nhà cày game, đọc truyện,... Cuộc sống của cô chính là như vậy May mắn có một chủ tiệm nhận cô làm thêm mới có tiền mà kiếm ăn Một đứa mồ côi như cô thì ai quan tâm?! Cô luôn cảm thấy trống rỗng Nếu có thể ước cô ước mình trở thành một nhân vật phụ trong tiểu thuyết thôi cũng được, nhưng phải nhà giàu, quyền lực và xinh đẹp nữa Sau đó cô sẽ lật tung cái tiểu thuyết đó lên xứng với boss phản diện! " he.. he.. " Linh Vũ cười khúc khích Không nhận ra cô đang đi giữa đường * píp píp* " Đồ điên tự nhiên cười giữa đường! Mau tránh ra! " Một vị trung niên say rượu liên tiếp bóp còi Ông ta ấn nhầm phanh thành tăng tốc. Linh Vũ cả người cứng đờ chỉ thấy đèn ôtô chiếu sáng chính mình Cô nheo mắt ' Cuối cùng tử thần cũng đã đến đón mình rồi sao? ' Chó má! Đếch báo trước để…

Chương 11

Nữ Phụ! Nổi Loạn Đi!Tác giả: SuzueTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Phụ, Truyện Xuyên KhôngCô - Linh Vũ - 17 tuổi Ở thế giới hiện tại - Không bạn bè, không tình thân, không ước mơ, không cảm xúc,... Cô nhếch miệng cười nhạt giơ ngón giữa với cả thế giới " Thật tẻ nhạt " Không học được liền bỏ học, lúc rảnh thì ở nhà cày game, đọc truyện,... Cuộc sống của cô chính là như vậy May mắn có một chủ tiệm nhận cô làm thêm mới có tiền mà kiếm ăn Một đứa mồ côi như cô thì ai quan tâm?! Cô luôn cảm thấy trống rỗng Nếu có thể ước cô ước mình trở thành một nhân vật phụ trong tiểu thuyết thôi cũng được, nhưng phải nhà giàu, quyền lực và xinh đẹp nữa Sau đó cô sẽ lật tung cái tiểu thuyết đó lên xứng với boss phản diện! " he.. he.. " Linh Vũ cười khúc khích Không nhận ra cô đang đi giữa đường * píp píp* " Đồ điên tự nhiên cười giữa đường! Mau tránh ra! " Một vị trung niên say rượu liên tiếp bóp còi Ông ta ấn nhầm phanh thành tăng tốc. Linh Vũ cả người cứng đờ chỉ thấy đèn ôtô chiếu sáng chính mình Cô nheo mắt ' Cuối cùng tử thần cũng đã đến đón mình rồi sao? ' Chó má! Đếch báo trước để… Minh Triệt ném điếu thuốc xuống dẫm lên khiến nó nát bétMột tay đưa vào túi quần móc điện thoại ra, nhìn số hiện thị trên màn hình lông mày liền nhíu lại" Alo " Giọng nói hắn có chút khàn khàn..." Câm miệng! Ai mượn mấy người quản! " Minh Triệt đột nhiên gắt lênLàm Linh Vũ phía bên kia phải giật mình ' Làm hết hồn à! '* Bíp * Minh Triệt tắt máy cho vào túi quần chuẩn bị rời đi thì thấy Linh Vũ đang gần ngay trước mắtBốn mắt nhìn, Minh Triệt giật mình lùi lại" Nhóc...tại sao lại ở đây? Theo dõi ta sao? "" Tôi đi mua đồ " Theo dõi anh làm cái gì? Đồ điên!Tất nhiên Linh Vũ không nói thêm câu sau ra" Tôi tưởng tiểu thư thiếu gia các người có người hầu hạ cơm sẵn rồi chứ? Vẫn phải mua ngoài sao? "" Tôi thích vậy. Bộ cấm sao? " Cô ngơ ngác nhìn Minh TriệtMinh Triệt lắc đầu nhẹ " Không có chỉ là thấy hiếm thôi "" Anh có thể đợi tôi một lát không? "" Có chuyện gì? "" Chỉ một lát thôi. Tôi vào mua vài thứ liền ra ngay! "" Đi đi "Linh Vũ vui vẻ nhanh chóng chạy vào siêu thị một lát sau liền mang mấy cái túi nilông đựng đầy đồ ra" Anh có biết đường 111,số 2 không? "" Biết, ngang bên kia đường "Linh Vũ gật đầu " Dẫn tôi về đi "Minh Triệt:!!!" Cô đùa tôi đấy à! Ngay đây mà còn không biết đường về?! "" Tôi đi mất nửa tiếng mới tìm được cái siêu thị này... " Linh Vũ đáng thương nóiMinh Triệt: "..."Mẹ! Còn tưởng vụ gì quan trọng lắm!Làm tổn hại thời gian của lão tử!Nhưng dù có bực bội thế Minh Triệt cũng thiệt thòi làm người chỉ đường cho Linh Vũ về" Hôm nay đúng là một ngày dài... " Minh Triệt thở ra một hơi" Ngày nào chả dài " Cô phản bác" Nhưng đối với tôi hôm nay là ngày dài nhất...vì gặp được nhóc.. "" Vậy vinh dự rồi! " Cô mặt tỉnh bơ nóiMinh Triệt dữ tợn quay đầu lại lườm cô" Vinh dự cái con khỉ mốc! Gặp nhóc phiền phức chết đi được! Đã thế 1 ngày còn gặp tận 3 lần! "Linh Vũ: "..."Thấy cô trầm mặc cúi đầu, Minh Triệt nghĩ mình lỡ lời lên tiếng muốn an ủi thì..." Có lẽ sau này sẽ phái làm phiền anh nữa rồi, mong anh giúp đỡ "Minh Triệt: "..." Mẹ! Còn tưởng ngươi buồn..." Đến nơi rồi, mau vào nhà đi "" Cảm ơn anh vì đã dẵn đường cho tôi cả ngày hôm nay " Linh Vũ lễ phép cúi đầu chào" Thôi khỏi! Không có lần sau! "" Để cảm ơn tôi cho anh một hộp sữa " Linh Vũ lấy trong túi một hộp sữa cho Minh TriệtMinh Triệt dù không muốn nhưng vẫn phải nhận" Sau này anh đừng có hút thuốc nữa. Rất độc đấy "" Cần nhóc quản chắc! " Minh Triệt hung dữ" Ý tôi là...hút nhiều miệng anh sẽ rất thối... "Minh Triệt: "..."Minh Triệt hít một hơi nhịn xuống cơn muốn chửi người" Mau cút vào nhà đi! "Linh Vũ: "..." Tôi nói gì sai sao?Cô trầm mặc nhìn bóng lưng Minh Triệt biến mất hỏi ngã rẽCô đặt tay lên tim mình" Thì ra đây là cảm xúc khi chọc tức anh ta sao? "" Thú vị thật! " Khóe môi cô cong lênSau này phải chọc tức anh ta thêm mới được.

Minh Triệt ném điếu thuốc xuống dẫm lên khiến nó nát bét

Một tay đưa vào túi quần móc điện thoại ra, nhìn số hiện thị trên màn hình lông mày liền nhíu lại

" Alo " Giọng nói hắn có chút khàn khàn

...

" Câm miệng! Ai mượn mấy người quản! " Minh Triệt đột nhiên gắt lên

Làm Linh Vũ phía bên kia phải giật mình ' Làm hết hồn à! '

* Bíp * Minh Triệt tắt máy cho vào túi quần chuẩn bị rời đi thì thấy Linh Vũ đang gần ngay trước mắt

Bốn mắt nhìn, Minh Triệt giật mình lùi lại

" Nhóc...tại sao lại ở đây? Theo dõi ta sao? "

" Tôi đi mua đồ " Theo dõi anh làm cái gì? Đồ điên!

Tất nhiên Linh Vũ không nói thêm câu sau ra

" Tôi tưởng tiểu thư thiếu gia các người có người hầu hạ cơm sẵn rồi chứ? Vẫn phải mua ngoài sao? "

" Tôi thích vậy. Bộ cấm sao? " Cô ngơ ngác nhìn Minh Triệt

Minh Triệt lắc đầu nhẹ " Không có chỉ là thấy hiếm thôi "

" Anh có thể đợi tôi một lát không? "

" Có chuyện gì? "

" Chỉ một lát thôi. Tôi vào mua vài thứ liền ra ngay! "

" Đi đi "

Linh Vũ vui vẻ nhanh chóng chạy vào siêu thị một lát sau liền mang mấy cái túi nilông đựng đầy đồ ra

" Anh có biết đường 111,số 2 không? "

" Biết, ngang bên kia đường "

Linh Vũ gật đầu " Dẫn tôi về đi "

Minh Triệt:!!!

" Cô đùa tôi đấy à! Ngay đây mà còn không biết đường về?! "

" Tôi đi mất nửa tiếng mới tìm được cái siêu thị này... " Linh Vũ đáng thương nói

Minh Triệt: "..."

Mẹ! Còn tưởng vụ gì quan trọng lắm!

Làm tổn hại thời gian của lão tử!

Nhưng dù có bực bội thế Minh Triệt cũng thiệt thòi làm người chỉ đường cho Linh Vũ về

" Hôm nay đúng là một ngày dài... " Minh Triệt thở ra một hơi

" Ngày nào chả dài " Cô phản bác

" Nhưng đối với tôi hôm nay là ngày dài nhất...vì gặp được nhóc.. "

" Vậy vinh dự rồi! " Cô mặt tỉnh bơ nói

Minh Triệt dữ tợn quay đầu lại lườm cô

" Vinh dự cái con khỉ mốc! Gặp nhóc phiền phức chết đi được! Đã thế 1 ngày còn gặp tận 3 lần! "

Linh Vũ: "..."

Thấy cô trầm mặc cúi đầu, Minh Triệt nghĩ mình lỡ lời lên tiếng muốn an ủi thì...

" Có lẽ sau này sẽ phái làm phiền anh nữa rồi, mong anh giúp đỡ "

Minh Triệt: "..." Mẹ! Còn tưởng ngươi buồn

...

" Đến nơi rồi, mau vào nhà đi "

" Cảm ơn anh vì đã dẵn đường cho tôi cả ngày hôm nay " Linh Vũ lễ phép cúi đầu chào

" Thôi khỏi! Không có lần sau! "

" Để cảm ơn tôi cho anh một hộp sữa " Linh Vũ lấy trong túi một hộp sữa cho Minh Triệt

Minh Triệt dù không muốn nhưng vẫn phải nhận

" Sau này anh đừng có hút thuốc nữa. Rất độc đấy "

" Cần nhóc quản chắc! " Minh Triệt hung dữ

" Ý tôi là...hút nhiều miệng anh sẽ rất thối... "

Minh Triệt: "..."

Minh Triệt hít một hơi nhịn xuống cơn muốn chửi người

" Mau cút vào nhà đi! "

Linh Vũ: "..." Tôi nói gì sai sao?

Cô trầm mặc nhìn bóng lưng Minh Triệt biến mất hỏi ngã rẽ

Cô đặt tay lên tim mình

" Thì ra đây là cảm xúc khi chọc tức anh ta sao? "

" Thú vị thật! " Khóe môi cô cong lên

Sau này phải chọc tức anh ta thêm mới được.

Nữ Phụ! Nổi Loạn Đi!Tác giả: SuzueTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Phụ, Truyện Xuyên KhôngCô - Linh Vũ - 17 tuổi Ở thế giới hiện tại - Không bạn bè, không tình thân, không ước mơ, không cảm xúc,... Cô nhếch miệng cười nhạt giơ ngón giữa với cả thế giới " Thật tẻ nhạt " Không học được liền bỏ học, lúc rảnh thì ở nhà cày game, đọc truyện,... Cuộc sống của cô chính là như vậy May mắn có một chủ tiệm nhận cô làm thêm mới có tiền mà kiếm ăn Một đứa mồ côi như cô thì ai quan tâm?! Cô luôn cảm thấy trống rỗng Nếu có thể ước cô ước mình trở thành một nhân vật phụ trong tiểu thuyết thôi cũng được, nhưng phải nhà giàu, quyền lực và xinh đẹp nữa Sau đó cô sẽ lật tung cái tiểu thuyết đó lên xứng với boss phản diện! " he.. he.. " Linh Vũ cười khúc khích Không nhận ra cô đang đi giữa đường * píp píp* " Đồ điên tự nhiên cười giữa đường! Mau tránh ra! " Một vị trung niên say rượu liên tiếp bóp còi Ông ta ấn nhầm phanh thành tăng tốc. Linh Vũ cả người cứng đờ chỉ thấy đèn ôtô chiếu sáng chính mình Cô nheo mắt ' Cuối cùng tử thần cũng đã đến đón mình rồi sao? ' Chó má! Đếch báo trước để… Minh Triệt ném điếu thuốc xuống dẫm lên khiến nó nát bétMột tay đưa vào túi quần móc điện thoại ra, nhìn số hiện thị trên màn hình lông mày liền nhíu lại" Alo " Giọng nói hắn có chút khàn khàn..." Câm miệng! Ai mượn mấy người quản! " Minh Triệt đột nhiên gắt lênLàm Linh Vũ phía bên kia phải giật mình ' Làm hết hồn à! '* Bíp * Minh Triệt tắt máy cho vào túi quần chuẩn bị rời đi thì thấy Linh Vũ đang gần ngay trước mắtBốn mắt nhìn, Minh Triệt giật mình lùi lại" Nhóc...tại sao lại ở đây? Theo dõi ta sao? "" Tôi đi mua đồ " Theo dõi anh làm cái gì? Đồ điên!Tất nhiên Linh Vũ không nói thêm câu sau ra" Tôi tưởng tiểu thư thiếu gia các người có người hầu hạ cơm sẵn rồi chứ? Vẫn phải mua ngoài sao? "" Tôi thích vậy. Bộ cấm sao? " Cô ngơ ngác nhìn Minh TriệtMinh Triệt lắc đầu nhẹ " Không có chỉ là thấy hiếm thôi "" Anh có thể đợi tôi một lát không? "" Có chuyện gì? "" Chỉ một lát thôi. Tôi vào mua vài thứ liền ra ngay! "" Đi đi "Linh Vũ vui vẻ nhanh chóng chạy vào siêu thị một lát sau liền mang mấy cái túi nilông đựng đầy đồ ra" Anh có biết đường 111,số 2 không? "" Biết, ngang bên kia đường "Linh Vũ gật đầu " Dẫn tôi về đi "Minh Triệt:!!!" Cô đùa tôi đấy à! Ngay đây mà còn không biết đường về?! "" Tôi đi mất nửa tiếng mới tìm được cái siêu thị này... " Linh Vũ đáng thương nóiMinh Triệt: "..."Mẹ! Còn tưởng vụ gì quan trọng lắm!Làm tổn hại thời gian của lão tử!Nhưng dù có bực bội thế Minh Triệt cũng thiệt thòi làm người chỉ đường cho Linh Vũ về" Hôm nay đúng là một ngày dài... " Minh Triệt thở ra một hơi" Ngày nào chả dài " Cô phản bác" Nhưng đối với tôi hôm nay là ngày dài nhất...vì gặp được nhóc.. "" Vậy vinh dự rồi! " Cô mặt tỉnh bơ nóiMinh Triệt dữ tợn quay đầu lại lườm cô" Vinh dự cái con khỉ mốc! Gặp nhóc phiền phức chết đi được! Đã thế 1 ngày còn gặp tận 3 lần! "Linh Vũ: "..."Thấy cô trầm mặc cúi đầu, Minh Triệt nghĩ mình lỡ lời lên tiếng muốn an ủi thì..." Có lẽ sau này sẽ phái làm phiền anh nữa rồi, mong anh giúp đỡ "Minh Triệt: "..." Mẹ! Còn tưởng ngươi buồn..." Đến nơi rồi, mau vào nhà đi "" Cảm ơn anh vì đã dẵn đường cho tôi cả ngày hôm nay " Linh Vũ lễ phép cúi đầu chào" Thôi khỏi! Không có lần sau! "" Để cảm ơn tôi cho anh một hộp sữa " Linh Vũ lấy trong túi một hộp sữa cho Minh TriệtMinh Triệt dù không muốn nhưng vẫn phải nhận" Sau này anh đừng có hút thuốc nữa. Rất độc đấy "" Cần nhóc quản chắc! " Minh Triệt hung dữ" Ý tôi là...hút nhiều miệng anh sẽ rất thối... "Minh Triệt: "..."Minh Triệt hít một hơi nhịn xuống cơn muốn chửi người" Mau cút vào nhà đi! "Linh Vũ: "..." Tôi nói gì sai sao?Cô trầm mặc nhìn bóng lưng Minh Triệt biến mất hỏi ngã rẽCô đặt tay lên tim mình" Thì ra đây là cảm xúc khi chọc tức anh ta sao? "" Thú vị thật! " Khóe môi cô cong lênSau này phải chọc tức anh ta thêm mới được.

Chương 11