Tác giả:

(*) Ngạo kiều: tiếng trung là 傲娇, tiếng Nhật là Tsundere. Có nghĩa là ngoài mặt thì tỏ vẻ lạnh lùng, ương bướng nhưng bên trong là kiểu người ôn nhu dịu dàng, có phần ngại ngùng, xấu hổ, có thể hiểu đơn giản là "Ngoài lạnh trong nóng". ... Nam Nhiễm trải qua một đời trong vị diện với Sino. Đợi đến khi cô mở mắt lần nữa thì phát hiện bản thân đang nằm trong một căn phòng cổ kính. Giường được chế tạo bằng Bạch Ngọc(*), mặt đất được lát đá cẩm thạch, ly được làm từ Dương chi Ngọc(*), mỗi một thứ trong phòng đều toát lên vẻ quý khí sang trọng. Màn cửa trắng tinh buông xuống. Nam Nhiễm nằm trên giường. Cúi đầu nhìn. Chỉ thấy trên người cô lúc này cũng mặc một bộ y phục thuần trắng. Vừa sạch sẽ, vừa thánh khiết. Lúc này thanh âm của hệ thống bỗng nhiên truyền đến: [tích tích tích, hệ thống đang trong quá trình chữa trị...] Bởi vì nó là hệ thống được đặc biệt chế tạo vì ký chủ. Nên nó sẽ dựa vào biểu hiện của ký chủ mà kịp thời sửa chữa. Nỗ lực giúp ký chủ trở thành một người tốt. Một lát…

Chương 263: Xin chào, Nhiếp Chính Vương đại nhân (3)

[Quyển 2] Đại Lão Lại Muốn Tan VỡTác giả: Tần NguyênTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng(*) Ngạo kiều: tiếng trung là 傲娇, tiếng Nhật là Tsundere. Có nghĩa là ngoài mặt thì tỏ vẻ lạnh lùng, ương bướng nhưng bên trong là kiểu người ôn nhu dịu dàng, có phần ngại ngùng, xấu hổ, có thể hiểu đơn giản là "Ngoài lạnh trong nóng". ... Nam Nhiễm trải qua một đời trong vị diện với Sino. Đợi đến khi cô mở mắt lần nữa thì phát hiện bản thân đang nằm trong một căn phòng cổ kính. Giường được chế tạo bằng Bạch Ngọc(*), mặt đất được lát đá cẩm thạch, ly được làm từ Dương chi Ngọc(*), mỗi một thứ trong phòng đều toát lên vẻ quý khí sang trọng. Màn cửa trắng tinh buông xuống. Nam Nhiễm nằm trên giường. Cúi đầu nhìn. Chỉ thấy trên người cô lúc này cũng mặc một bộ y phục thuần trắng. Vừa sạch sẽ, vừa thánh khiết. Lúc này thanh âm của hệ thống bỗng nhiên truyền đến: [tích tích tích, hệ thống đang trong quá trình chữa trị...] Bởi vì nó là hệ thống được đặc biệt chế tạo vì ký chủ. Nên nó sẽ dựa vào biểu hiện của ký chủ mà kịp thời sửa chữa. Nỗ lực giúp ký chủ trở thành một người tốt. Một lát… Sau đó cũng xoay người leo lên lưng người.Mới vừa ngồi ổn, một mũi tên nữa đã bay vút qua người cô.Tiếp theo là vô số mũi tên khác nhau.Nam Nhiễm một tay ôm eo Diệp Tử Đào."Trở về."Vừa nói, vừa dùng khúc cây trong tay ngăn cản mũi tên bay tới.Hai chân Diệp Tử Đào run rẩy, ngay cả việc kẹp chặt bụng ngựa cũng làm không xong.Nhưng vẫn cắn răng, thúc ngựa."Đi."Con ngựa kia dường như cũng hiểu được nguy hiểm cận kề nên một đường chạy như điên.Cung vũ sau khi công kích được một thời gian cũng dần dần biến mất.Thấy vậy, Diệp Tử Đào thở phào nhẹ nhõm, trực tiếp thúc ngựa chạy về doanh trại.Thời điểm nhìn thấy thị vệ trấn thủ trước doanh trại, trái tim bị treo ngược của Diệp Tử Đào cuối cùng cũng buông xuống."Chúng ta đã về tới nơi rồi, đã về tới rồi!"Nàng vừa đến doanh trại đã phát hiện không khí ở đây vô cùng áp lực, giống như bị thứ gì đó đè nén.Hơn nữa, có rất nhiều thị vệ đã bị điều động đi.Lúc này, thị nữ chuyên hầu hạ bên cạnh Diệp Tử Đào cũng đã chạy tới.Vui mừng nói."Quận chúa, tốt quá, ngài đã trở lại an toàn."Dứt lời, thị nữ kia liền nhẹ nhàng thở ra.Sau đó, vội vàng thông báo tình hình hiện tại với quận chúa nhà mình."Quận chúa, hôm nay trường săn của chúng ta có thích khách. Nhiếp Chính Vương vẫn còn chưa trở về. Nghe bọn họ nói, sợ rằng... sợ rằng đã xảy ra chuyện bất trắc."Nam Nhiễm vốn dĩ không để ý đến.Nhưng Nhiếp Chính Vương gặp chuyện bất trắc?Cô ngẩng đầu: "Hắn có mang theo kim ấn không?"Hệ thống: [...]Thị nữ vừa thấy cái áo thô kệch trên người Nam Nhiễm, liền quát lớn: "To gan."Loại vấn đề này, một mã phu có thể hỏi sao?Đây là đại nghịch bất đạo.Mà Diệp Tiểu Đào vừa nghe, ánh mắt liền nhìn về phía Nam Nhiễm, trịnh trọng nói."Ta biết ngươi rất lợi hại, người như ngươi không nên cả đời ở đây chăn ngựa... Nếu ngươi có thể cứu được biểu ca ta, nhất định sẽ một bước lên mây!"Dứt lời, Diệp Tử Đào liền xoay người xuống ngựa.Nam Nhiễm vẫn im lặng, con ngươi đen như mực nhìn chằm chằm Diệp Tử Đào.Chỉ thấy, giây tiếp theo, Diệp Tử Đào đã giơ tay lên vỗ một cái vào mông ngựa.Quát lớn."Đi."Vèo một cái, Nam Nhiễm bị con ngựa chở thẳng vào rừng.Sự tình xảy ra đột ngột nhưng vẻ mặt của Nam Nhiễm vẫn bình thản, hai tay nắm chặt dây cương.Cả người xốc nẩy, lên xuống theo từng hành động của con ngựa.Cuối cùng, đến lúc chịu không nổi, Nam Nhiễm mới mở miệng."Tiểu Hắc."[có mặt, có mặt.]"Làm thế nào để nó dừng lại?"Tiểu Hắc Long kinh ngạc: [ký chủ, cô không biết cưỡi ngựa sao?]Trong mắt Nam Nhiễm hiện lên tia âm trầm: "Ngươi cảm thấy ta biết?"Ngay lập tức, hệ thống liền nhớ tới trước đây ký chủ đều bị nhốt ở đại lao.Làm sao biết cưỡi ngựa được!Nhưng mà động tác xoay người lên ngựa lúc nãy của ký chủ rất tự nhiên, làm nó tưởng rằng ký chủ là một cao thủ cưỡi ngựa.Khiến nó cao hứng không thôi.Hệ thống nghĩ một hồi vẫn không hiểu được, vội vàng từ bỏ đi tra tư liệu giúp ký chủ: [ký chủ, cô đừng gấp, hệ thống giúp cô tìm.]Nửa ngày sau.Hệ thống mới mở miệng: [ký chủ, chân cô kẹp chặt bụng ngựa, dùng sức kéo chặt dây cương.]Hệ thống vừa dứt lời, Nam Nhiễm liền thực hành theo.Không biết do cô dùng lực quá mạnh hay thế nào.Chân trước của con ngựa nhếch lên, hí vang một tiếng.Rồi tiếp tục chạy nhanh về phía trước.Trực tiếp xông thẳng vào rừng cây ở đối diện.Nam Nhiễm bị con ngựa này làm cho chóng mặt, đầu liên tục đụng vào tán cây.Bất quá, vừa mới xông vào, cô đã nghe được tiếng đánh nhau vô cùng hỗn loạn.Mấy tên thích khách liên tục lao vào đánh nhau với ám vệ.Xung quanh có vô số xác chết nằm chồng lên nhau.Vừa xông vào, mùi máu tươi nồng đậm đã xộc thẳng vào mũi Nam Nhiễm.Cô một đường chạy như điên.Vội vàng chạy vào trung tâm trận chiến.Chỉ thấy, bên ngoài trận chiến, có một nam tử đang đứng.Hắn mặc một bộ bạch y, bên hông đeo ngọc bội.Mái tóc đen được cột lỏng, xõa ở sau lưng.Gương mặt vô cùng hoàn mỹ.Lông mi đen nhánh, sống mũi cao, môi mỏng hơi tái giống như tường vi tím.

Sau đó cũng xoay người leo lên lưng người.

Mới vừa ngồi ổn, một mũi tên nữa đã bay vút qua người cô.

Tiếp theo là vô số mũi tên khác nhau.

Nam Nhiễm một tay ôm eo Diệp Tử Đào.

"Trở về."

Vừa nói, vừa dùng khúc cây trong tay ngăn cản mũi tên bay tới.

Hai chân Diệp Tử Đào run rẩy, ngay cả việc kẹp chặt bụng ngựa cũng làm không xong.

Nhưng vẫn cắn răng, thúc ngựa.

"Đi."

Con ngựa kia dường như cũng hiểu được nguy hiểm cận kề nên một đường chạy như điên.

Cung vũ sau khi công kích được một thời gian cũng dần dần biến mất.

Thấy vậy, Diệp Tử Đào thở phào nhẹ nhõm, trực tiếp thúc ngựa chạy về doanh trại.

Thời điểm nhìn thấy thị vệ trấn thủ trước doanh trại, trái tim bị treo ngược của Diệp Tử Đào cuối cùng cũng buông xuống.

"Chúng ta đã về tới nơi rồi, đã về tới rồi!"

Nàng vừa đến doanh trại đã phát hiện không khí ở đây vô cùng áp lực, giống như bị thứ gì đó đè nén.

Hơn nữa, có rất nhiều thị vệ đã bị điều động đi.

Lúc này, thị nữ chuyên hầu hạ bên cạnh Diệp Tử Đào cũng đã chạy tới.

Vui mừng nói.

"Quận chúa, tốt quá, ngài đã trở lại an toàn."

Dứt lời, thị nữ kia liền nhẹ nhàng thở ra.

Sau đó, vội vàng thông báo tình hình hiện tại với quận chúa nhà mình.

"Quận chúa, hôm nay trường săn của chúng ta có thích khách. Nhiếp Chính Vương vẫn còn chưa trở về. Nghe bọn họ nói, sợ rằng... sợ rằng đã xảy ra chuyện bất trắc."

Nam Nhiễm vốn dĩ không để ý đến.

Nhưng Nhiếp Chính Vương gặp chuyện bất trắc?

Cô ngẩng đầu: "Hắn có mang theo kim ấn không?"

Hệ thống: [...]

Thị nữ vừa thấy cái áo thô kệch trên người Nam Nhiễm, liền quát lớn: "To gan."

Loại vấn đề này, một mã phu có thể hỏi sao?

Đây là đại nghịch bất đạo.

Mà Diệp Tiểu Đào vừa nghe, ánh mắt liền nhìn về phía Nam Nhiễm, trịnh trọng nói.

"Ta biết ngươi rất lợi hại, người như ngươi không nên cả đời ở đây chăn ngựa... Nếu ngươi có thể cứu được biểu ca ta, nhất định sẽ một bước lên mây!"

Dứt lời, Diệp Tử Đào liền xoay người xuống ngựa.

Nam Nhiễm vẫn im lặng, con ngươi đen như mực nhìn chằm chằm Diệp Tử Đào.

Chỉ thấy, giây tiếp theo, Diệp Tử Đào đã giơ tay lên vỗ một cái vào mông ngựa.

Quát lớn.

"Đi."

Vèo một cái, Nam Nhiễm bị con ngựa chở thẳng vào rừng.

Sự tình xảy ra đột ngột nhưng vẻ mặt của Nam Nhiễm vẫn bình thản, hai tay nắm chặt dây cương.

Cả người xốc nẩy, lên xuống theo từng hành động của con ngựa.

Cuối cùng, đến lúc chịu không nổi, Nam Nhiễm mới mở miệng.

"Tiểu Hắc."

[có mặt, có mặt.]

"Làm thế nào để nó dừng lại?"

Tiểu Hắc Long kinh ngạc: [ký chủ, cô không biết cưỡi ngựa sao?]

Trong mắt Nam Nhiễm hiện lên tia âm trầm: "Ngươi cảm thấy ta biết?"

Ngay lập tức, hệ thống liền nhớ tới trước đây ký chủ đều bị nhốt ở đại lao.

Làm sao biết cưỡi ngựa được!

Nhưng mà động tác xoay người lên ngựa lúc nãy của ký chủ rất tự nhiên, làm nó tưởng rằng ký chủ là một cao thủ cưỡi ngựa.

Khiến nó cao hứng không thôi.

Hệ thống nghĩ một hồi vẫn không hiểu được, vội vàng từ bỏ đi tra tư liệu giúp ký chủ: [ký chủ, cô đừng gấp, hệ thống giúp cô tìm.]

Nửa ngày sau.

Hệ thống mới mở miệng: [ký chủ, chân cô kẹp chặt bụng ngựa, dùng sức kéo chặt dây cương.]

Hệ thống vừa dứt lời, Nam Nhiễm liền thực hành theo.

Không biết do cô dùng lực quá mạnh hay thế nào.

Chân trước của con ngựa nhếch lên, hí vang một tiếng.

Rồi tiếp tục chạy nhanh về phía trước.

Trực tiếp xông thẳng vào rừng cây ở đối diện.

Nam Nhiễm bị con ngựa này làm cho chóng mặt, đầu liên tục đụng vào tán cây.

Bất quá, vừa mới xông vào, cô đã nghe được tiếng đánh nhau vô cùng hỗn loạn.

Mấy tên thích khách liên tục lao vào đánh nhau với ám vệ.

Xung quanh có vô số xác chết nằm chồng lên nhau.

Vừa xông vào, mùi máu tươi nồng đậm đã xộc thẳng vào mũi Nam Nhiễm.

Cô một đường chạy như điên.

Vội vàng chạy vào trung tâm trận chiến.

Chỉ thấy, bên ngoài trận chiến, có một nam tử đang đứng.

Hắn mặc một bộ bạch y, bên hông đeo ngọc bội.

Mái tóc đen được cột lỏng, xõa ở sau lưng.

Gương mặt vô cùng hoàn mỹ.

Lông mi đen nhánh, sống mũi cao, môi mỏng hơi tái giống như tường vi tím.

[Quyển 2] Đại Lão Lại Muốn Tan VỡTác giả: Tần NguyênTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng(*) Ngạo kiều: tiếng trung là 傲娇, tiếng Nhật là Tsundere. Có nghĩa là ngoài mặt thì tỏ vẻ lạnh lùng, ương bướng nhưng bên trong là kiểu người ôn nhu dịu dàng, có phần ngại ngùng, xấu hổ, có thể hiểu đơn giản là "Ngoài lạnh trong nóng". ... Nam Nhiễm trải qua một đời trong vị diện với Sino. Đợi đến khi cô mở mắt lần nữa thì phát hiện bản thân đang nằm trong một căn phòng cổ kính. Giường được chế tạo bằng Bạch Ngọc(*), mặt đất được lát đá cẩm thạch, ly được làm từ Dương chi Ngọc(*), mỗi một thứ trong phòng đều toát lên vẻ quý khí sang trọng. Màn cửa trắng tinh buông xuống. Nam Nhiễm nằm trên giường. Cúi đầu nhìn. Chỉ thấy trên người cô lúc này cũng mặc một bộ y phục thuần trắng. Vừa sạch sẽ, vừa thánh khiết. Lúc này thanh âm của hệ thống bỗng nhiên truyền đến: [tích tích tích, hệ thống đang trong quá trình chữa trị...] Bởi vì nó là hệ thống được đặc biệt chế tạo vì ký chủ. Nên nó sẽ dựa vào biểu hiện của ký chủ mà kịp thời sửa chữa. Nỗ lực giúp ký chủ trở thành một người tốt. Một lát… Sau đó cũng xoay người leo lên lưng người.Mới vừa ngồi ổn, một mũi tên nữa đã bay vút qua người cô.Tiếp theo là vô số mũi tên khác nhau.Nam Nhiễm một tay ôm eo Diệp Tử Đào."Trở về."Vừa nói, vừa dùng khúc cây trong tay ngăn cản mũi tên bay tới.Hai chân Diệp Tử Đào run rẩy, ngay cả việc kẹp chặt bụng ngựa cũng làm không xong.Nhưng vẫn cắn răng, thúc ngựa."Đi."Con ngựa kia dường như cũng hiểu được nguy hiểm cận kề nên một đường chạy như điên.Cung vũ sau khi công kích được một thời gian cũng dần dần biến mất.Thấy vậy, Diệp Tử Đào thở phào nhẹ nhõm, trực tiếp thúc ngựa chạy về doanh trại.Thời điểm nhìn thấy thị vệ trấn thủ trước doanh trại, trái tim bị treo ngược của Diệp Tử Đào cuối cùng cũng buông xuống."Chúng ta đã về tới nơi rồi, đã về tới rồi!"Nàng vừa đến doanh trại đã phát hiện không khí ở đây vô cùng áp lực, giống như bị thứ gì đó đè nén.Hơn nữa, có rất nhiều thị vệ đã bị điều động đi.Lúc này, thị nữ chuyên hầu hạ bên cạnh Diệp Tử Đào cũng đã chạy tới.Vui mừng nói."Quận chúa, tốt quá, ngài đã trở lại an toàn."Dứt lời, thị nữ kia liền nhẹ nhàng thở ra.Sau đó, vội vàng thông báo tình hình hiện tại với quận chúa nhà mình."Quận chúa, hôm nay trường săn của chúng ta có thích khách. Nhiếp Chính Vương vẫn còn chưa trở về. Nghe bọn họ nói, sợ rằng... sợ rằng đã xảy ra chuyện bất trắc."Nam Nhiễm vốn dĩ không để ý đến.Nhưng Nhiếp Chính Vương gặp chuyện bất trắc?Cô ngẩng đầu: "Hắn có mang theo kim ấn không?"Hệ thống: [...]Thị nữ vừa thấy cái áo thô kệch trên người Nam Nhiễm, liền quát lớn: "To gan."Loại vấn đề này, một mã phu có thể hỏi sao?Đây là đại nghịch bất đạo.Mà Diệp Tiểu Đào vừa nghe, ánh mắt liền nhìn về phía Nam Nhiễm, trịnh trọng nói."Ta biết ngươi rất lợi hại, người như ngươi không nên cả đời ở đây chăn ngựa... Nếu ngươi có thể cứu được biểu ca ta, nhất định sẽ một bước lên mây!"Dứt lời, Diệp Tử Đào liền xoay người xuống ngựa.Nam Nhiễm vẫn im lặng, con ngươi đen như mực nhìn chằm chằm Diệp Tử Đào.Chỉ thấy, giây tiếp theo, Diệp Tử Đào đã giơ tay lên vỗ một cái vào mông ngựa.Quát lớn."Đi."Vèo một cái, Nam Nhiễm bị con ngựa chở thẳng vào rừng.Sự tình xảy ra đột ngột nhưng vẻ mặt của Nam Nhiễm vẫn bình thản, hai tay nắm chặt dây cương.Cả người xốc nẩy, lên xuống theo từng hành động của con ngựa.Cuối cùng, đến lúc chịu không nổi, Nam Nhiễm mới mở miệng."Tiểu Hắc."[có mặt, có mặt.]"Làm thế nào để nó dừng lại?"Tiểu Hắc Long kinh ngạc: [ký chủ, cô không biết cưỡi ngựa sao?]Trong mắt Nam Nhiễm hiện lên tia âm trầm: "Ngươi cảm thấy ta biết?"Ngay lập tức, hệ thống liền nhớ tới trước đây ký chủ đều bị nhốt ở đại lao.Làm sao biết cưỡi ngựa được!Nhưng mà động tác xoay người lên ngựa lúc nãy của ký chủ rất tự nhiên, làm nó tưởng rằng ký chủ là một cao thủ cưỡi ngựa.Khiến nó cao hứng không thôi.Hệ thống nghĩ một hồi vẫn không hiểu được, vội vàng từ bỏ đi tra tư liệu giúp ký chủ: [ký chủ, cô đừng gấp, hệ thống giúp cô tìm.]Nửa ngày sau.Hệ thống mới mở miệng: [ký chủ, chân cô kẹp chặt bụng ngựa, dùng sức kéo chặt dây cương.]Hệ thống vừa dứt lời, Nam Nhiễm liền thực hành theo.Không biết do cô dùng lực quá mạnh hay thế nào.Chân trước của con ngựa nhếch lên, hí vang một tiếng.Rồi tiếp tục chạy nhanh về phía trước.Trực tiếp xông thẳng vào rừng cây ở đối diện.Nam Nhiễm bị con ngựa này làm cho chóng mặt, đầu liên tục đụng vào tán cây.Bất quá, vừa mới xông vào, cô đã nghe được tiếng đánh nhau vô cùng hỗn loạn.Mấy tên thích khách liên tục lao vào đánh nhau với ám vệ.Xung quanh có vô số xác chết nằm chồng lên nhau.Vừa xông vào, mùi máu tươi nồng đậm đã xộc thẳng vào mũi Nam Nhiễm.Cô một đường chạy như điên.Vội vàng chạy vào trung tâm trận chiến.Chỉ thấy, bên ngoài trận chiến, có một nam tử đang đứng.Hắn mặc một bộ bạch y, bên hông đeo ngọc bội.Mái tóc đen được cột lỏng, xõa ở sau lưng.Gương mặt vô cùng hoàn mỹ.Lông mi đen nhánh, sống mũi cao, môi mỏng hơi tái giống như tường vi tím.

Chương 263: Xin chào, Nhiếp Chính Vương đại nhân (3)