Thời tiết ở thành phố Nam Dương vào tháng mười hai rất rất lạnh. Trận tuyết lớn phủ xuống cả thành phố khiến ban đêm lạnh lẽo lại càng thêm văng vẻ, đìu hiu. Nhưng lúc này tại phòng Vcom trong một khách sạn bảy sao, bầu không khí lại vô cùng nóng bỏng. "Đau..." Giọng nói nũng nịu của cô gái khiến người khác nghe mà thương tiếc, thân thể cô gái cong lên, trên trán toàn là mồ hôi. "Ngoan, ráng chịu thêm một chút nữa là hết đau rồi, được không?" Bờ môi mỏng gợi cảm của người đàn ông dẫn vào tại cô gái, hơi thở ấm áp, giọng nói quyến rũ khiến thân thể căng thắng của cô dần dân thả lỏng. "Dung so..." Cô gái cần môi, gương mặt tái nhợt giàn giụa nước mắt, năm tay siết chặt của cô từ từ buông ra. "Tú Diém..." Người đàn ông thấy cô đã thả lỏng thì dịu dàng gọi tên cô Một nụ hôn đầy mùi rượu kéo dài từ cổ cô xuống dưới. Cô gái từ từ ngước mắt lên, dựa vào ánh sáng yếu ớt ở đầu giường nhìn vào mặt người đàn ông. "Đừng sợ, có anh ở đây, đừng sợ được không?" Người đàn ông nở nụ cười, đôi mắt sâu…
Chương 19: Chị
Một Lần Thế Thân Cả Đời Dây DưaTác giả: EETruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcThời tiết ở thành phố Nam Dương vào tháng mười hai rất rất lạnh. Trận tuyết lớn phủ xuống cả thành phố khiến ban đêm lạnh lẽo lại càng thêm văng vẻ, đìu hiu. Nhưng lúc này tại phòng Vcom trong một khách sạn bảy sao, bầu không khí lại vô cùng nóng bỏng. "Đau..." Giọng nói nũng nịu của cô gái khiến người khác nghe mà thương tiếc, thân thể cô gái cong lên, trên trán toàn là mồ hôi. "Ngoan, ráng chịu thêm một chút nữa là hết đau rồi, được không?" Bờ môi mỏng gợi cảm của người đàn ông dẫn vào tại cô gái, hơi thở ấm áp, giọng nói quyến rũ khiến thân thể căng thắng của cô dần dân thả lỏng. "Dung so..." Cô gái cần môi, gương mặt tái nhợt giàn giụa nước mắt, năm tay siết chặt của cô từ từ buông ra. "Tú Diém..." Người đàn ông thấy cô đã thả lỏng thì dịu dàng gọi tên cô Một nụ hôn đầy mùi rượu kéo dài từ cổ cô xuống dưới. Cô gái từ từ ngước mắt lên, dựa vào ánh sáng yếu ớt ở đầu giường nhìn vào mặt người đàn ông. "Đừng sợ, có anh ở đây, đừng sợ được không?" Người đàn ông nở nụ cười, đôi mắt sâu… Bảy giờ tối, lễ đính hôn đang diễn ra trong hội trường.Trời bên ngoài đangmưa rất lớn, Vân Tử Lăng đi chân đất, mặc bộ quần áo mỏng manh, bước đinhư một ma nữ về phía hội trường.Ngày mai, chị mày sẽ làm lễ đính hôn.Mày nhất định phải tới, xuất hiện đểsửa sai.Đợi mọi người chụp hình, nhìn thấy vẻ nhận sai của mày rồi thì màycó thể rời đi.Mày dám từ chối à? Nếu thế thì tao sẽ khiến mày mãi mãi cũng không rờikhỏi nhà họ Vân được.Đợi chị mày đỉnh xong, mày hãy về nhà họ Vân để được dạy dỗ lại.Đây làvinh hạnh của mày đấy! Chưa qua ngày mai, mày không được rời đi mộtbước.Vì nhà họ Vân và Vân Tử Diễm, cô bị cấm túc một buổi tối.Trong đêm đó, côbị nhuộm tóc đen để phóng viên thấy được hình tượng ‘cải tà quy chính củamình.Vân Tử Lăng vốn nghĩ mình có thể nhịn thêm một ngày, nhịn thêm mộtngày để mẹ được phẫu thuật.Sau khi xong, bọn họ sẽ rời đi, vĩnh viễn rờikhỏi thành phố Nam Dương.Nhưng...!Tay cô nắm chặt một tờ giấy càng lúc siết càng chặt hơn.Tử Lăng, mẹ không biết con lại phải chịu nhiều khổ cực vì mẹ như vậy.Mẹvẫn cảm thấy có lỗi với Tử Diễm, vì đã không cho con bé cảm nhận đượctình thương của mẹ.Nhưng mẹ cũng không nỡ khiến con phải chịu tổnthương thêm chút nào nữa.Mẹ nuôi con từ nhỏ cho đến lớn, mẹ không thểnhìn thấy con chịu chút oan ức nào.Con vì mẹ mà chịu nỗi oan thay chịmình.Tại sao Vân Hâm Bằng lại nhẫn tâm như vậy, luôn dùng mẹ để uy h**pcon.Tử Lăng, mẹ không chữa bệnh nữa, cũng không muốn con phải chịu oan ức.Mẹ không muốn nghe người ta mắng con, không muốn liên lụy tới con.Mẹ đitrước đây, con hãy sống cho tốt, đừng khiến bản thân phải chịu uất ức.Đừngcó bị bố con uy h**p nữa...Vân Tử Lăng cắn chặt môi, sắc mặt cô xanh lét như tàu lá.Đây là bức thưđược phát hiện dưới gối của Bạch Hải Quỳnh.Phong thư này khiến trái timcủa cô hoàn toàn vỡ vụn.Vân Tử Lăng hận Vân Hâm Băng, hậm Vân TửDiễm.Nếu bọn họ đã không để cô yên ổn thì cả bọn cũng đừng mong sốngtốt.Ánh mắt Vân Tử Lăng nhìn về phía hội trường tư nhân cao cấp kia, tay nắmchặt lấy tờ giấy rồi nhét vào trong miệng.Quá trình nuốt bức thư này rất đau,nhưng dù đau thế nào cũng không bằng sự đau lòng của cô.Vân Tử Lăng lập tức lộ ra nụ cười tiêu chuẩn, bước nhanh về phía trước.Haingày nay, tin tức về cô đã truyền khắp toàn bộ thành phố Nam Dương vàmạng xã hội.Bởi ậy, những nhân viên an ninh ở đây đều nhận ra Vân TửLăng.Đồng thời sáng nay, nhà họ Vân cũng mang cô tới đây, tuyên bố vớibên ngoài rằng sau này sẽ đưa Vân Tử Lăng về nhà để giáo dục lại.Bọn họ đều nhìn thấy một mình cô rời khỏi hội trường cao cấp này.Bây giờ,Vân Tử Lăng lại tới, trong tiềm thức của bọn họ thì cô tới để tham dự lễ đínhhôn của chị gái.Chỉ có điều, vì sao Vân Tử Lăng lại không đi giày, quần áocòn ướt đẫm.Bây giờ là tháng mười hai, trời đang rất lạnh.“Cô Vân, côkhông sao chứ?” Một bảo vệ miễn cưỡng mỉm cười bước tới hỏi.Vân Tử Lăng nở nụ cười tiêu chuẩn, mắt cong cong như trăng khuyết nói:“Xin lỗi, quần áo của tôi ở chỗ chị tôi.Tôi vừa làm mất giày rồi.Thôi khôngnói nữa, tôi phải nhanh qua đó đây, nếu không bố tôi sẽ nổi giận.Bảo vệ sững sờ vội vã trả lời: “Được, cô có cần ô không?”Vân Tử Lăng không thèm để ý tới anh ta, lập tức đi lướt qua.Toàn bộ sảnhlớn của nơi này đều là nhân vật có mặt mũi của thành phố Nam Dương.Lễđính hôn này nhìn thì có vẻ là lễ đính hôn, trên thực tế nó lại là một nơi đểgiao lưu buôn bán.Hôm nay, Vân Tử Diễm ăn mặc, trang điểm rất xinh đẹp.Cô ta đi sát vàoHoắc Ảnh Quân, tựa như một cô tiên nhỏ.Còn anh thì lại hấp dẫn ánh mắtcủa vô số người đẹp.Nhưng khi nhìn thấy Vân Tử Diễm, ánh mắt của nhữngcô gái kia đều trở nên ảm đạm."Ram!"Vân Tử Lăng đẩy mạnh cửa ra, không khí lạnh bên ngoài lập tức tràn vàosảnh.Đám người kia không kìm được mà quay lại nhìn.Cô đứng ở cửa,toàn thân ướt đẫm, đi chân đất, trông vô cùng chật vật.Mọi người đều sửng sốt, sau đó phản ứng lại, có một số người thì thào bànthán.“Xảy ra chuyện gì vậy?” Khúc Tịnh Kỳ tỏ ra không vui hỏi.Hoắc Chấn Vũ nhìn bà ta rồi lắc đầu, ra hiệu quan sát trước đã.Cổ Di Nhânvội vàng dùng tay đụng đụng vào Vân Hâm Bằng ở bên cạnh.Ông ta bị đụngvào người thì lập tức phản ứng.Vân Hâm Bằng đen mặt bước vội lên phía trước, trong giọng nói lộ ra vẻkhông vui: “Ăn mặc cái kiểu gì vậy? Về ngay!"Cô nhìn về phía ông ta, trong ánh mắt lộ ra ý cười, mơ hồ ẩn chứa sự mỉamai.Vận Hâm Bằng không nhìn nổi ánh mắt này của Vân Tử Lăng, nódường như là ánh mắt đang nhìn kẻ thù.Ông ta nói với giọng lạnh lùng:“Đừng có ở đây làm tao mất mặt, xấu hổ.Về ngay cho tao!” Nói xong, VânHâm Bằng túm lấy cổ tay cô, định kéo ra ngoài.Nhưng Vân Tử Lăng lập tức hất tay ông ta ra, bước về phía đôi trai gái kia.Vân Tử Diễm nhíu mày tỏ ra không hiểu, nhưng cô ta có dự cảm không tốt.Khóe môi của người đàn ông bên cạnh lạnh cong lên.Vân Tử Lăng đi tớitrước mặt bọn họ, ngẩng đầu nhìn về phía Vân Tử Diễm, trong ánh mắt là sựbi thống vô tận.“Em, em ăn mặc như thế này làm...!“Chị.." Mỗi cô run rẩy, cắtngang lời cô ta bằng giọng khàn khàn.Vân Tử Diễm lập tức căng thẳng, Vân Tử Lăng gọi cô ta bằng chị? Điều nàykhông giống phong cách của Vân Tử Lăng."Mẹ...!chết rồi..
Bảy giờ tối, lễ đính hôn đang diễn ra trong hội trường.
Trời bên ngoài đang
mưa rất lớn, Vân Tử Lăng đi chân đất, mặc bộ quần áo mỏng manh, bước đi
như một ma nữ về phía hội trường.
Ngày mai, chị mày sẽ làm lễ đính hôn.
Mày nhất định phải tới, xuất hiện để
sửa sai.
Đợi mọi người chụp hình, nhìn thấy vẻ nhận sai của mày rồi thì mày
có thể rời đi.
Mày dám từ chối à? Nếu thế thì tao sẽ khiến mày mãi mãi cũng không rời
khỏi nhà họ Vân được.
Đợi chị mày đỉnh xong, mày hãy về nhà họ Vân để được dạy dỗ lại.
Đây là
vinh hạnh của mày đấy! Chưa qua ngày mai, mày không được rời đi một
bước.
Vì nhà họ Vân và Vân Tử Diễm, cô bị cấm túc một buổi tối.
Trong đêm đó, cô
bị nhuộm tóc đen để phóng viên thấy được hình tượng ‘cải tà quy chính của
mình.
Vân Tử Lăng vốn nghĩ mình có thể nhịn thêm một ngày, nhịn thêm một
ngày để mẹ được phẫu thuật.
Sau khi xong, bọn họ sẽ rời đi, vĩnh viễn rời
khỏi thành phố Nam Dương.
Nhưng...!Tay cô nắm chặt một tờ giấy càng lúc siết càng chặt hơn.
Tử Lăng, mẹ không biết con lại phải chịu nhiều khổ cực vì mẹ như vậy.
Mẹ
vẫn cảm thấy có lỗi với Tử Diễm, vì đã không cho con bé cảm nhận được
tình thương của mẹ.
Nhưng mẹ cũng không nỡ khiến con phải chịu tổn
thương thêm chút nào nữa.
Mẹ nuôi con từ nhỏ cho đến lớn, mẹ không thể
nhìn thấy con chịu chút oan ức nào.
Con vì mẹ mà chịu nỗi oan thay chị
mình.
Tại sao Vân Hâm Bằng lại nhẫn tâm như vậy, luôn dùng mẹ để uy h**p
con.
Tử Lăng, mẹ không chữa bệnh nữa, cũng không muốn con phải chịu oan ức.
Mẹ không muốn nghe người ta mắng con, không muốn liên lụy tới con.
Mẹ đi
trước đây, con hãy sống cho tốt, đừng khiến bản thân phải chịu uất ức.
Đừng
có bị bố con uy h**p nữa...
Vân Tử Lăng cắn chặt môi, sắc mặt cô xanh lét như tàu lá.
Đây là bức thư
được phát hiện dưới gối của Bạch Hải Quỳnh.
Phong thư này khiến trái tim
của cô hoàn toàn vỡ vụn.
Vân Tử Lăng hận Vân Hâm Băng, hậm Vân Tử
Diễm.
Nếu bọn họ đã không để cô yên ổn thì cả bọn cũng đừng mong sống
tốt.
Ánh mắt Vân Tử Lăng nhìn về phía hội trường tư nhân cao cấp kia, tay nắm
chặt lấy tờ giấy rồi nhét vào trong miệng.
Quá trình nuốt bức thư này rất đau,
nhưng dù đau thế nào cũng không bằng sự đau lòng của cô.
Vân Tử Lăng lập tức lộ ra nụ cười tiêu chuẩn, bước nhanh về phía trước.
Hai
ngày nay, tin tức về cô đã truyền khắp toàn bộ thành phố Nam Dương và
mạng xã hội.
Bởi ậy, những nhân viên an ninh ở đây đều nhận ra Vân Tử
Lăng.
Đồng thời sáng nay, nhà họ Vân cũng mang cô tới đây, tuyên bố với
bên ngoài rằng sau này sẽ đưa Vân Tử Lăng về nhà để giáo dục lại.
Bọn họ đều nhìn thấy một mình cô rời khỏi hội trường cao cấp này.
Bây giờ,
Vân Tử Lăng lại tới, trong tiềm thức của bọn họ thì cô tới để tham dự lễ đính
hôn của chị gái.
Chỉ có điều, vì sao Vân Tử Lăng lại không đi giày, quần áo
còn ướt đẫm.
Bây giờ là tháng mười hai, trời đang rất lạnh.
“Cô Vân, cô
không sao chứ?” Một bảo vệ miễn cưỡng mỉm cười bước tới hỏi.
Vân Tử Lăng nở nụ cười tiêu chuẩn, mắt cong cong như trăng khuyết nói:
“Xin lỗi, quần áo của tôi ở chỗ chị tôi.
Tôi vừa làm mất giày rồi.
Thôi không
nói nữa, tôi phải nhanh qua đó đây, nếu không bố tôi sẽ nổi giận.
Bảo vệ sững sờ vội vã trả lời: “Được, cô có cần ô không?”
Vân Tử Lăng không thèm để ý tới anh ta, lập tức đi lướt qua.
Toàn bộ sảnh
lớn của nơi này đều là nhân vật có mặt mũi của thành phố Nam Dương.
Lễ
đính hôn này nhìn thì có vẻ là lễ đính hôn, trên thực tế nó lại là một nơi để
giao lưu buôn bán.
Hôm nay, Vân Tử Diễm ăn mặc, trang điểm rất xinh đẹp.
Cô ta đi sát vào
Hoắc Ảnh Quân, tựa như một cô tiên nhỏ.
Còn anh thì lại hấp dẫn ánh mắt
của vô số người đẹp.
Nhưng khi nhìn thấy Vân Tử Diễm, ánh mắt của những
cô gái kia đều trở nên ảm đạm.
"Ram!"
Vân Tử Lăng đẩy mạnh cửa ra, không khí lạnh bên ngoài lập tức tràn vào
sảnh.
Đám người kia không kìm được mà quay lại nhìn.
Cô đứng ở cửa,
toàn thân ướt đẫm, đi chân đất, trông vô cùng chật vật.
Mọi người đều sửng sốt, sau đó phản ứng lại, có một số người thì thào bàn
thán.
“Xảy ra chuyện gì vậy?” Khúc Tịnh Kỳ tỏ ra không vui hỏi.
Hoắc Chấn Vũ nhìn bà ta rồi lắc đầu, ra hiệu quan sát trước đã.
Cổ Di Nhân
vội vàng dùng tay đụng đụng vào Vân Hâm Bằng ở bên cạnh.
Ông ta bị đụng
vào người thì lập tức phản ứng.
Vân Hâm Bằng đen mặt bước vội lên phía trước, trong giọng nói lộ ra vẻ
không vui: “Ăn mặc cái kiểu gì vậy? Về ngay!"
Cô nhìn về phía ông ta, trong ánh mắt lộ ra ý cười, mơ hồ ẩn chứa sự mỉa
mai.
Vận Hâm Bằng không nhìn nổi ánh mắt này của Vân Tử Lăng, nó
dường như là ánh mắt đang nhìn kẻ thù.
Ông ta nói với giọng lạnh lùng:
“Đừng có ở đây làm tao mất mặt, xấu hổ.
Về ngay cho tao!” Nói xong, Vân
Hâm Bằng túm lấy cổ tay cô, định kéo ra ngoài.
Nhưng Vân Tử Lăng lập tức hất tay ông ta ra, bước về phía đôi trai gái kia.
Vân Tử Diễm nhíu mày tỏ ra không hiểu, nhưng cô ta có dự cảm không tốt.
Khóe môi của người đàn ông bên cạnh lạnh cong lên.
Vân Tử Lăng đi tới
trước mặt bọn họ, ngẩng đầu nhìn về phía Vân Tử Diễm, trong ánh mắt là sự
bi thống vô tận.
“Em, em ăn mặc như thế này làm...!“Chị.." Mỗi cô run rẩy, cắt
ngang lời cô ta bằng giọng khàn khàn.
Vân Tử Diễm lập tức căng thẳng, Vân Tử Lăng gọi cô ta bằng chị? Điều này
không giống phong cách của Vân Tử Lăng.
"Mẹ...!chết rồi..
Một Lần Thế Thân Cả Đời Dây DưaTác giả: EETruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcThời tiết ở thành phố Nam Dương vào tháng mười hai rất rất lạnh. Trận tuyết lớn phủ xuống cả thành phố khiến ban đêm lạnh lẽo lại càng thêm văng vẻ, đìu hiu. Nhưng lúc này tại phòng Vcom trong một khách sạn bảy sao, bầu không khí lại vô cùng nóng bỏng. "Đau..." Giọng nói nũng nịu của cô gái khiến người khác nghe mà thương tiếc, thân thể cô gái cong lên, trên trán toàn là mồ hôi. "Ngoan, ráng chịu thêm một chút nữa là hết đau rồi, được không?" Bờ môi mỏng gợi cảm của người đàn ông dẫn vào tại cô gái, hơi thở ấm áp, giọng nói quyến rũ khiến thân thể căng thắng của cô dần dân thả lỏng. "Dung so..." Cô gái cần môi, gương mặt tái nhợt giàn giụa nước mắt, năm tay siết chặt của cô từ từ buông ra. "Tú Diém..." Người đàn ông thấy cô đã thả lỏng thì dịu dàng gọi tên cô Một nụ hôn đầy mùi rượu kéo dài từ cổ cô xuống dưới. Cô gái từ từ ngước mắt lên, dựa vào ánh sáng yếu ớt ở đầu giường nhìn vào mặt người đàn ông. "Đừng sợ, có anh ở đây, đừng sợ được không?" Người đàn ông nở nụ cười, đôi mắt sâu… Bảy giờ tối, lễ đính hôn đang diễn ra trong hội trường.Trời bên ngoài đangmưa rất lớn, Vân Tử Lăng đi chân đất, mặc bộ quần áo mỏng manh, bước đinhư một ma nữ về phía hội trường.Ngày mai, chị mày sẽ làm lễ đính hôn.Mày nhất định phải tới, xuất hiện đểsửa sai.Đợi mọi người chụp hình, nhìn thấy vẻ nhận sai của mày rồi thì màycó thể rời đi.Mày dám từ chối à? Nếu thế thì tao sẽ khiến mày mãi mãi cũng không rờikhỏi nhà họ Vân được.Đợi chị mày đỉnh xong, mày hãy về nhà họ Vân để được dạy dỗ lại.Đây làvinh hạnh của mày đấy! Chưa qua ngày mai, mày không được rời đi mộtbước.Vì nhà họ Vân và Vân Tử Diễm, cô bị cấm túc một buổi tối.Trong đêm đó, côbị nhuộm tóc đen để phóng viên thấy được hình tượng ‘cải tà quy chính củamình.Vân Tử Lăng vốn nghĩ mình có thể nhịn thêm một ngày, nhịn thêm mộtngày để mẹ được phẫu thuật.Sau khi xong, bọn họ sẽ rời đi, vĩnh viễn rờikhỏi thành phố Nam Dương.Nhưng...!Tay cô nắm chặt một tờ giấy càng lúc siết càng chặt hơn.Tử Lăng, mẹ không biết con lại phải chịu nhiều khổ cực vì mẹ như vậy.Mẹvẫn cảm thấy có lỗi với Tử Diễm, vì đã không cho con bé cảm nhận đượctình thương của mẹ.Nhưng mẹ cũng không nỡ khiến con phải chịu tổnthương thêm chút nào nữa.Mẹ nuôi con từ nhỏ cho đến lớn, mẹ không thểnhìn thấy con chịu chút oan ức nào.Con vì mẹ mà chịu nỗi oan thay chịmình.Tại sao Vân Hâm Bằng lại nhẫn tâm như vậy, luôn dùng mẹ để uy h**pcon.Tử Lăng, mẹ không chữa bệnh nữa, cũng không muốn con phải chịu oan ức.Mẹ không muốn nghe người ta mắng con, không muốn liên lụy tới con.Mẹ đitrước đây, con hãy sống cho tốt, đừng khiến bản thân phải chịu uất ức.Đừngcó bị bố con uy h**p nữa...Vân Tử Lăng cắn chặt môi, sắc mặt cô xanh lét như tàu lá.Đây là bức thưđược phát hiện dưới gối của Bạch Hải Quỳnh.Phong thư này khiến trái timcủa cô hoàn toàn vỡ vụn.Vân Tử Lăng hận Vân Hâm Băng, hậm Vân TửDiễm.Nếu bọn họ đã không để cô yên ổn thì cả bọn cũng đừng mong sốngtốt.Ánh mắt Vân Tử Lăng nhìn về phía hội trường tư nhân cao cấp kia, tay nắmchặt lấy tờ giấy rồi nhét vào trong miệng.Quá trình nuốt bức thư này rất đau,nhưng dù đau thế nào cũng không bằng sự đau lòng của cô.Vân Tử Lăng lập tức lộ ra nụ cười tiêu chuẩn, bước nhanh về phía trước.Haingày nay, tin tức về cô đã truyền khắp toàn bộ thành phố Nam Dương vàmạng xã hội.Bởi ậy, những nhân viên an ninh ở đây đều nhận ra Vân TửLăng.Đồng thời sáng nay, nhà họ Vân cũng mang cô tới đây, tuyên bố vớibên ngoài rằng sau này sẽ đưa Vân Tử Lăng về nhà để giáo dục lại.Bọn họ đều nhìn thấy một mình cô rời khỏi hội trường cao cấp này.Bây giờ,Vân Tử Lăng lại tới, trong tiềm thức của bọn họ thì cô tới để tham dự lễ đínhhôn của chị gái.Chỉ có điều, vì sao Vân Tử Lăng lại không đi giày, quần áocòn ướt đẫm.Bây giờ là tháng mười hai, trời đang rất lạnh.“Cô Vân, côkhông sao chứ?” Một bảo vệ miễn cưỡng mỉm cười bước tới hỏi.Vân Tử Lăng nở nụ cười tiêu chuẩn, mắt cong cong như trăng khuyết nói:“Xin lỗi, quần áo của tôi ở chỗ chị tôi.Tôi vừa làm mất giày rồi.Thôi khôngnói nữa, tôi phải nhanh qua đó đây, nếu không bố tôi sẽ nổi giận.Bảo vệ sững sờ vội vã trả lời: “Được, cô có cần ô không?”Vân Tử Lăng không thèm để ý tới anh ta, lập tức đi lướt qua.Toàn bộ sảnhlớn của nơi này đều là nhân vật có mặt mũi của thành phố Nam Dương.Lễđính hôn này nhìn thì có vẻ là lễ đính hôn, trên thực tế nó lại là một nơi đểgiao lưu buôn bán.Hôm nay, Vân Tử Diễm ăn mặc, trang điểm rất xinh đẹp.Cô ta đi sát vàoHoắc Ảnh Quân, tựa như một cô tiên nhỏ.Còn anh thì lại hấp dẫn ánh mắtcủa vô số người đẹp.Nhưng khi nhìn thấy Vân Tử Diễm, ánh mắt của nhữngcô gái kia đều trở nên ảm đạm."Ram!"Vân Tử Lăng đẩy mạnh cửa ra, không khí lạnh bên ngoài lập tức tràn vàosảnh.Đám người kia không kìm được mà quay lại nhìn.Cô đứng ở cửa,toàn thân ướt đẫm, đi chân đất, trông vô cùng chật vật.Mọi người đều sửng sốt, sau đó phản ứng lại, có một số người thì thào bànthán.“Xảy ra chuyện gì vậy?” Khúc Tịnh Kỳ tỏ ra không vui hỏi.Hoắc Chấn Vũ nhìn bà ta rồi lắc đầu, ra hiệu quan sát trước đã.Cổ Di Nhânvội vàng dùng tay đụng đụng vào Vân Hâm Bằng ở bên cạnh.Ông ta bị đụngvào người thì lập tức phản ứng.Vân Hâm Bằng đen mặt bước vội lên phía trước, trong giọng nói lộ ra vẻkhông vui: “Ăn mặc cái kiểu gì vậy? Về ngay!"Cô nhìn về phía ông ta, trong ánh mắt lộ ra ý cười, mơ hồ ẩn chứa sự mỉamai.Vận Hâm Bằng không nhìn nổi ánh mắt này của Vân Tử Lăng, nódường như là ánh mắt đang nhìn kẻ thù.Ông ta nói với giọng lạnh lùng:“Đừng có ở đây làm tao mất mặt, xấu hổ.Về ngay cho tao!” Nói xong, VânHâm Bằng túm lấy cổ tay cô, định kéo ra ngoài.Nhưng Vân Tử Lăng lập tức hất tay ông ta ra, bước về phía đôi trai gái kia.Vân Tử Diễm nhíu mày tỏ ra không hiểu, nhưng cô ta có dự cảm không tốt.Khóe môi của người đàn ông bên cạnh lạnh cong lên.Vân Tử Lăng đi tớitrước mặt bọn họ, ngẩng đầu nhìn về phía Vân Tử Diễm, trong ánh mắt là sựbi thống vô tận.“Em, em ăn mặc như thế này làm...!“Chị.." Mỗi cô run rẩy, cắtngang lời cô ta bằng giọng khàn khàn.Vân Tử Diễm lập tức căng thẳng, Vân Tử Lăng gọi cô ta bằng chị? Điều nàykhông giống phong cách của Vân Tử Lăng."Mẹ...!chết rồi..