Tác giả:

Dung thành, vào lúc nửa đêm. Ở khu thứ ba của bệnh viên tâm thần đột nhiên có hỏa hoạn, lửa cháy liên tục, dưới sự hoạt động của gió mùa thu thì lửa cháy càng thêm mãnh liệt hơn. “Chạy mất rồi! Thật sự chạy mất rồi!” “Mẹ kiếp, làm sao mà chạy được vậy? Chuyện này phải giải thích với Đỗ tổng thế nào đây?” “Còn gải thích con mẹ gì nữa! Hay là cứ nói cô ta chết rồi đi!” Trong một tầng hầm âm u, sàn nhà thì bừa bộn, chỉ có một cái cửa sổ lớn cỡ lòng bàn tay, còn có một cái giường gỗ trông có vẻ lung lay sắp gãy, có thể đổ sập xuống bất cứ lúc nào. Ngoài cửa tầng hầm, có năm sáu người trông như hộ lý đang đua nhau nói, vẻ mặt từng người lộ ra vẻ lo lắng, sắc mặt khó chịu vô cùng. Cuối cùng, một người đàn ông trung niên hơn năm mươi tuổi bịt kín miệng mũi liếc mắt nhìn vào bên trong, vẻ mặt ghét bỏ nói: “Chạy thì cũng đã chạy rồi! Đỗ Tổng đã hai năm không có ghé qua đây, rõ ràng là đã quên mất người này rồi. ” Những người khác nghe vậy cũng không có lên tiếng, tất cả đều ngầm thừa nhận…

Chương 27: 27: Không Có Thời Gian

Phó Thiếu Theo Đuổi Vợ Thật Gian NanTác giả: Ninh HảiTruyện Ngôn TìnhDung thành, vào lúc nửa đêm. Ở khu thứ ba của bệnh viên tâm thần đột nhiên có hỏa hoạn, lửa cháy liên tục, dưới sự hoạt động của gió mùa thu thì lửa cháy càng thêm mãnh liệt hơn. “Chạy mất rồi! Thật sự chạy mất rồi!” “Mẹ kiếp, làm sao mà chạy được vậy? Chuyện này phải giải thích với Đỗ tổng thế nào đây?” “Còn gải thích con mẹ gì nữa! Hay là cứ nói cô ta chết rồi đi!” Trong một tầng hầm âm u, sàn nhà thì bừa bộn, chỉ có một cái cửa sổ lớn cỡ lòng bàn tay, còn có một cái giường gỗ trông có vẻ lung lay sắp gãy, có thể đổ sập xuống bất cứ lúc nào. Ngoài cửa tầng hầm, có năm sáu người trông như hộ lý đang đua nhau nói, vẻ mặt từng người lộ ra vẻ lo lắng, sắc mặt khó chịu vô cùng. Cuối cùng, một người đàn ông trung niên hơn năm mươi tuổi bịt kín miệng mũi liếc mắt nhìn vào bên trong, vẻ mặt ghét bỏ nói: “Chạy thì cũng đã chạy rồi! Đỗ Tổng đã hai năm không có ghé qua đây, rõ ràng là đã quên mất người này rồi. ” Những người khác nghe vậy cũng không có lên tiếng, tất cả đều ngầm thừa nhận… Sắc mặt Phó Cẩn Diễn phút chốc trở nên ảm đạm, nổ máy, xoay vô-lăng rời đi.Tối nay Phó cẩn Diễn lái một chiếc xe thể thao, trong đêm tối tạo ra tiếng động rất lớn, Giản Ninh nghe thấy tiếng động liền quay đầu lại, thì chỉ thấy đuôi xe lướt qua.Giản Ninh: "Phó Cẩn Diễn lái xe về nhà, mới vừa lái xe vào tầng hầm ga ra, liền nhận được cuộc gọi từ Kỷ Kham.Trong điện thoại, Kỷ Kham cười nói: "Đang ở đâu vậy? Mời cậu uống rượu.""Không uống." - Phó cẩn Diễn lạnh lùng trả lời, xuống xe đóng cửa."Đến đây đi, đừng có không nể mặt mũi như vậy chứ.” - Kỷ Kham nói xong, liền hạ giọng: “Thiếu gia nhỏ của Triệu gia cũng ở đây, còn đem người của hắn đến nhận lỗi với cậu này."Chờ đó!” - Phó Cẩn Diễn cười lạnh.Lái xe đến quán bar, mọi người đã ngồi một vòng quanh trong ghế lô, thấy Phó Cẩn Diễn, mọi người đều đứng dậy chào hỏi, đặc biệt là Triệu tiểu thiếu gia, khuôn mặt đỏ bừng, bước tới châm thuốc cho anh, lôi kéo làm quen hỏi han."Anh Cẩn Diễn, người của em không hiểu chuyện, anh đừng nóng giận.”"Anh Liêu Thâm nói với em, bảo em tự mình xử lý, ả kia em đã xử lý rồi nhưng Tiểu Như là bạn gái của em, anh xem có thể cho em một chút mặt mũi được không?"Triệu tiểu thiếu gia nói xong, liền đứng dậy bóp lưng cho anh, Phó cẩnDiễn liếc hắn một cái, giọng nói như một tảng băng: "Mày cảm thấy bản thân ở trong mắt tao lúc này có mặt mũi lớn chừng nào?"Triệu tiểu thiếu gia:Mọi người:Mọi người ở trong cái vòng này đều thành tinh cả ròi, lời này của Phó cẩn Diễn, ý là sẽ không cho chút mặt mũi nào.Triệu tiểu thiếu gia thật sự xấu hổ, đang chuẩn bị tìm cho bản thân cái bậc thang bước xuống thì cô gái đi theo sau hắn lại đi lên, ôm lấy tay hắn, nũng nịu nói: "Triệu thiếu, anh sẽkhông thật sự nhẫn tâm mà trừng phạt người ta đấy chứ, người ta! "Câu "người ta" của cô ta còn chưa nói xong, Triệu tiểu thiếu gia đã tát cô ta một cái, liền đem mọi chuyện đều biến thành quá khứ.Cô ta ngã xuống đất, Triệu tiểu thiếu gia vẻ mặt ghét bỏ mắng: "Mày nghĩ mày là ai? Ai sẽ thương xót mày đây? Đó là bạn gái của Kỷ nhị thiếu, là em gái của Phó tổng, còn mày là cái cọng hành gì chứ! ?Cô gái không ngờ Triệu tiểu thiếu gia lại ra tay đánh mình, liền dùng một tay che mặt, không thể tin nhìn hắn.Đánh cũng đánh rồi, mắng cũng mắng rồi, cô ta cuối cùng bị người ta ném ra khỏi ghế lô.Sau khi cô ta rời đi, Liêu Thâm và Kỷ Kham đứng lên nói vài câu hòa giải, bầu không khí trong ghế lô lại sôi động trở lại.Phó Cẩn Diễn vẫn giữ khuôn mặt lạnh lùng trong suốt quá trình, không nói một lời.Vài chén rượu lót bụng, Kỷ Kham cầm bình rượu đụng đụng bình rượu trong tay Phó cẩn Diễn, cười nói: "Mẹ tôi bảo tôi nói với cậu, hồi dẫn cậu về nhà ăn cơm.""Thế nào? Dì ghét bỏ cậu lớn tuổi không tìm được bạn gái, nên đã đồng ý cho cậu làm đồng tính nam rồi à?" -Phó Cẩn Diễn nheo mắt nhìn hắn.Kỷ Kham "chậc" một tiếng: "Yên tâm, anh em dù cho ngày nào đó tính hướng thay đổi, tuyệt đối sẽ không đánh chủ ý lên người cậu đâu, mẹ tôi là muốn cảm ơn cậu đã nối tơ hồng giúp Kỷ Trạch."Phó Cẩn Diễn nói: "Không có thời gian.""Tôi biết gần đây cậu không có thời gian, khi nào cậu có thời gian thì nói sau." - Kỷ Kham không cho anh từ chối, cười nói.

Sắc mặt Phó Cẩn Diễn phút chốc trở nên ảm đạm, nổ máy, xoay vô-lăng rời đi.

Tối nay Phó cẩn Diễn lái một chiếc xe thể thao, trong đêm tối tạo ra tiếng động rất lớn, Giản Ninh nghe thấy tiếng động liền quay đầu lại, thì chỉ thấy đuôi xe lướt qua.

Giản Ninh: "

Phó Cẩn Diễn lái xe về nhà, mới vừa lái xe vào tầng hầm ga ra, liền nhận được cuộc gọi từ Kỷ Kham.

Trong điện thoại, Kỷ Kham cười nói: "Đang ở đâu vậy? Mời cậu uống rượu.

"

"Không uống.

" - Phó cẩn Diễn lạnh lùng trả lời, xuống xe đóng cửa.

"Đến đây đi, đừng có không nể mặt mũi như vậy chứ.

” - Kỷ Kham nói xong, liền hạ giọng: “Thiếu gia nhỏ của Triệu gia cũng ở đây, còn đem người của hắn đến nhận lỗi với cậu này.

"

Chờ đó!” - Phó Cẩn Diễn cười lạnh.

Lái xe đến quán bar, mọi người đã ngồi một vòng quanh trong ghế lô, thấy Phó Cẩn Diễn, mọi người đều đứng dậy chào hỏi, đặc biệt là Triệu tiểu thiếu gia, khuôn mặt đỏ bừng, bước tới châm thuốc cho anh, lôi kéo làm quen hỏi han.

"Anh Cẩn Diễn, người của em không hiểu chuyện, anh đừng nóng giận.

"Anh Liêu Thâm nói với em, bảo em tự mình xử lý, ả kia em đã xử lý rồi nhưng Tiểu Như là bạn gái của em, anh xem có thể cho em một chút mặt mũi được không?"

Triệu tiểu thiếu gia nói xong, liền đứng dậy bóp lưng cho anh, Phó cẩn

Diễn liếc hắn một cái, giọng nói như một tảng băng: "Mày cảm thấy bản thân ở trong mắt tao lúc này có mặt mũi lớn chừng nào?"

Triệu tiểu thiếu gia:

Mọi người:

Mọi người ở trong cái vòng này đều thành tinh cả ròi, lời này của Phó cẩn Diễn, ý là sẽ không cho chút mặt mũi nào.

Triệu tiểu thiếu gia thật sự xấu hổ, đang chuẩn bị tìm cho bản thân cái bậc thang bước xuống thì cô gái đi theo sau hắn lại đi lên, ôm lấy tay hắn, nũng nịu nói: "Triệu thiếu, anh sẽ

không thật sự nhẫn tâm mà trừng phạt người ta đấy chứ, người ta! "

Câu "người ta" của cô ta còn chưa nói xong, Triệu tiểu thiếu gia đã tát cô ta một cái, liền đem mọi chuyện đều biến thành quá khứ.

Cô ta ngã xuống đất, Triệu tiểu thiếu gia vẻ mặt ghét bỏ mắng: "Mày nghĩ mày là ai? Ai sẽ thương xót mày đây? Đó là bạn gái của Kỷ nhị thiếu, là em gái của Phó tổng, còn mày là cái cọng hành gì chứ! ?

Cô gái không ngờ Triệu tiểu thiếu gia lại ra tay đánh mình, liền dùng một tay che mặt, không thể tin nhìn hắn.

Đánh cũng đánh rồi, mắng cũng mắng rồi, cô ta cuối cùng bị người ta ném ra khỏi ghế lô.

Sau khi cô ta rời đi, Liêu Thâm và Kỷ Kham đứng lên nói vài câu hòa giải, bầu không khí trong ghế lô lại sôi động trở lại.

Phó Cẩn Diễn vẫn giữ khuôn mặt lạnh lùng trong suốt quá trình, không nói một lời.

Vài chén rượu lót bụng, Kỷ Kham cầm bình rượu đụng đụng bình rượu trong tay Phó cẩn Diễn, cười nói: "Mẹ tôi bảo tôi nói với cậu, hồi dẫn cậu về nhà ăn cơm.

"

"Thế nào? Dì ghét bỏ cậu lớn tuổi không tìm được bạn gái, nên đã đồng ý cho cậu làm đồng tính nam rồi à?" -Phó Cẩn Diễn nheo mắt nhìn hắn.

Kỷ Kham "chậc" một tiếng: "Yên tâm, anh em dù cho ngày nào đó tính hướng thay đổi, tuyệt đối sẽ không đánh chủ ý lên người cậu đâu, mẹ tôi là muốn cảm ơn cậu đã nối tơ hồng giúp Kỷ Trạch.

"

Phó Cẩn Diễn nói: "Không có thời gian.

"

"Tôi biết gần đây cậu không có thời gian, khi nào cậu có thời gian thì nói sau.

" - Kỷ Kham không cho anh từ chối, cười nói.

Phó Thiếu Theo Đuổi Vợ Thật Gian NanTác giả: Ninh HảiTruyện Ngôn TìnhDung thành, vào lúc nửa đêm. Ở khu thứ ba của bệnh viên tâm thần đột nhiên có hỏa hoạn, lửa cháy liên tục, dưới sự hoạt động của gió mùa thu thì lửa cháy càng thêm mãnh liệt hơn. “Chạy mất rồi! Thật sự chạy mất rồi!” “Mẹ kiếp, làm sao mà chạy được vậy? Chuyện này phải giải thích với Đỗ tổng thế nào đây?” “Còn gải thích con mẹ gì nữa! Hay là cứ nói cô ta chết rồi đi!” Trong một tầng hầm âm u, sàn nhà thì bừa bộn, chỉ có một cái cửa sổ lớn cỡ lòng bàn tay, còn có một cái giường gỗ trông có vẻ lung lay sắp gãy, có thể đổ sập xuống bất cứ lúc nào. Ngoài cửa tầng hầm, có năm sáu người trông như hộ lý đang đua nhau nói, vẻ mặt từng người lộ ra vẻ lo lắng, sắc mặt khó chịu vô cùng. Cuối cùng, một người đàn ông trung niên hơn năm mươi tuổi bịt kín miệng mũi liếc mắt nhìn vào bên trong, vẻ mặt ghét bỏ nói: “Chạy thì cũng đã chạy rồi! Đỗ Tổng đã hai năm không có ghé qua đây, rõ ràng là đã quên mất người này rồi. ” Những người khác nghe vậy cũng không có lên tiếng, tất cả đều ngầm thừa nhận… Sắc mặt Phó Cẩn Diễn phút chốc trở nên ảm đạm, nổ máy, xoay vô-lăng rời đi.Tối nay Phó cẩn Diễn lái một chiếc xe thể thao, trong đêm tối tạo ra tiếng động rất lớn, Giản Ninh nghe thấy tiếng động liền quay đầu lại, thì chỉ thấy đuôi xe lướt qua.Giản Ninh: "Phó Cẩn Diễn lái xe về nhà, mới vừa lái xe vào tầng hầm ga ra, liền nhận được cuộc gọi từ Kỷ Kham.Trong điện thoại, Kỷ Kham cười nói: "Đang ở đâu vậy? Mời cậu uống rượu.""Không uống." - Phó cẩn Diễn lạnh lùng trả lời, xuống xe đóng cửa."Đến đây đi, đừng có không nể mặt mũi như vậy chứ.” - Kỷ Kham nói xong, liền hạ giọng: “Thiếu gia nhỏ của Triệu gia cũng ở đây, còn đem người của hắn đến nhận lỗi với cậu này."Chờ đó!” - Phó Cẩn Diễn cười lạnh.Lái xe đến quán bar, mọi người đã ngồi một vòng quanh trong ghế lô, thấy Phó Cẩn Diễn, mọi người đều đứng dậy chào hỏi, đặc biệt là Triệu tiểu thiếu gia, khuôn mặt đỏ bừng, bước tới châm thuốc cho anh, lôi kéo làm quen hỏi han."Anh Cẩn Diễn, người của em không hiểu chuyện, anh đừng nóng giận.”"Anh Liêu Thâm nói với em, bảo em tự mình xử lý, ả kia em đã xử lý rồi nhưng Tiểu Như là bạn gái của em, anh xem có thể cho em một chút mặt mũi được không?"Triệu tiểu thiếu gia nói xong, liền đứng dậy bóp lưng cho anh, Phó cẩnDiễn liếc hắn một cái, giọng nói như một tảng băng: "Mày cảm thấy bản thân ở trong mắt tao lúc này có mặt mũi lớn chừng nào?"Triệu tiểu thiếu gia:Mọi người:Mọi người ở trong cái vòng này đều thành tinh cả ròi, lời này của Phó cẩn Diễn, ý là sẽ không cho chút mặt mũi nào.Triệu tiểu thiếu gia thật sự xấu hổ, đang chuẩn bị tìm cho bản thân cái bậc thang bước xuống thì cô gái đi theo sau hắn lại đi lên, ôm lấy tay hắn, nũng nịu nói: "Triệu thiếu, anh sẽkhông thật sự nhẫn tâm mà trừng phạt người ta đấy chứ, người ta! "Câu "người ta" của cô ta còn chưa nói xong, Triệu tiểu thiếu gia đã tát cô ta một cái, liền đem mọi chuyện đều biến thành quá khứ.Cô ta ngã xuống đất, Triệu tiểu thiếu gia vẻ mặt ghét bỏ mắng: "Mày nghĩ mày là ai? Ai sẽ thương xót mày đây? Đó là bạn gái của Kỷ nhị thiếu, là em gái của Phó tổng, còn mày là cái cọng hành gì chứ! ?Cô gái không ngờ Triệu tiểu thiếu gia lại ra tay đánh mình, liền dùng một tay che mặt, không thể tin nhìn hắn.Đánh cũng đánh rồi, mắng cũng mắng rồi, cô ta cuối cùng bị người ta ném ra khỏi ghế lô.Sau khi cô ta rời đi, Liêu Thâm và Kỷ Kham đứng lên nói vài câu hòa giải, bầu không khí trong ghế lô lại sôi động trở lại.Phó Cẩn Diễn vẫn giữ khuôn mặt lạnh lùng trong suốt quá trình, không nói một lời.Vài chén rượu lót bụng, Kỷ Kham cầm bình rượu đụng đụng bình rượu trong tay Phó cẩn Diễn, cười nói: "Mẹ tôi bảo tôi nói với cậu, hồi dẫn cậu về nhà ăn cơm.""Thế nào? Dì ghét bỏ cậu lớn tuổi không tìm được bạn gái, nên đã đồng ý cho cậu làm đồng tính nam rồi à?" -Phó Cẩn Diễn nheo mắt nhìn hắn.Kỷ Kham "chậc" một tiếng: "Yên tâm, anh em dù cho ngày nào đó tính hướng thay đổi, tuyệt đối sẽ không đánh chủ ý lên người cậu đâu, mẹ tôi là muốn cảm ơn cậu đã nối tơ hồng giúp Kỷ Trạch."Phó Cẩn Diễn nói: "Không có thời gian.""Tôi biết gần đây cậu không có thời gian, khi nào cậu có thời gian thì nói sau." - Kỷ Kham không cho anh từ chối, cười nói.

Chương 27: 27: Không Có Thời Gian