“Bảo Kỳ Vương, đây là món quà mà đích thân quốc vương nước Ninh gửi tặng, là quyền sở hữu mười tám mỏ khai thác vàng trong nước Ninh”. "Đây là món quà của quốc Vương nước Mã cử đặc sứ đưa tới, là thỏa thuận chuyển nhượng quyền kinh doanh trên cảng ở eo biển nước Mã”. “...” Trong phòng chờ sân bay quân dụng biên giới phía Tây, Hắc Vũ mặc quân phục, đeo quân hàm cấp Thượng tướng, cung kính đứng sau lưng Bảo Kỳ Vương, báo cáo những món quà hậu hĩnh được gửi tới từ khắp các nước trên thế giới cho Bảo Kỳ Vương. "Nhận hết đi, thay tôi gửi lời cảm ơn bọn họ”. Trần Bảo Kỳ đứng trước mặt Hắc Vũ, chậm rãi xoay người, bình tĩnh lên tiếng. "Bảo Kỳ Vương, anh muốn trở về thật sao?" Hắc Vũ mạnh dạn hỏi. "Đương nhiên, bạn gái tôi đã đợi tôi bảy năm, chịu đựng bao nhiêu khổ cực, nhận lấy bao nhiêu ấm ức, bây giờ cô ấy còn một mình lo liệu lễ đính hôn để chờ tôi quay về, tôi nợ cô ấy quá nhiều rồi”. Lúc Trần Bảo Kỳ nói ra câu này, trên gương mặt thoáng qua nét dịu dàng. Đúng lúc này, một chiếc máy bay…
Chương 33: 33: Chuyện Này Anh Sẽ Giải Quyết
Bảo Kỳ VươngTác giả: Dương HạTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bảo Kỳ Vương, đây là món quà mà đích thân quốc vương nước Ninh gửi tặng, là quyền sở hữu mười tám mỏ khai thác vàng trong nước Ninh”. "Đây là món quà của quốc Vương nước Mã cử đặc sứ đưa tới, là thỏa thuận chuyển nhượng quyền kinh doanh trên cảng ở eo biển nước Mã”. “...” Trong phòng chờ sân bay quân dụng biên giới phía Tây, Hắc Vũ mặc quân phục, đeo quân hàm cấp Thượng tướng, cung kính đứng sau lưng Bảo Kỳ Vương, báo cáo những món quà hậu hĩnh được gửi tới từ khắp các nước trên thế giới cho Bảo Kỳ Vương. "Nhận hết đi, thay tôi gửi lời cảm ơn bọn họ”. Trần Bảo Kỳ đứng trước mặt Hắc Vũ, chậm rãi xoay người, bình tĩnh lên tiếng. "Bảo Kỳ Vương, anh muốn trở về thật sao?" Hắc Vũ mạnh dạn hỏi. "Đương nhiên, bạn gái tôi đã đợi tôi bảy năm, chịu đựng bao nhiêu khổ cực, nhận lấy bao nhiêu ấm ức, bây giờ cô ấy còn một mình lo liệu lễ đính hôn để chờ tôi quay về, tôi nợ cô ấy quá nhiều rồi”. Lúc Trần Bảo Kỳ nói ra câu này, trên gương mặt thoáng qua nét dịu dàng. Đúng lúc này, một chiếc máy bay… Nghe thấy vậy, Tần Nhược Hà tức giận liếc xéo Trần Bảo Kỳ: “Chẳng phải lúc trước cậu đảm bảo chắc chắn rằng tập đoàn Bảo Kỳ sẽ hợp tác với chúng ta sao?”“Chuyện này là thế nào hả?”Chuyện xảy ra bất ngờ, khiến Trần Bảo Kỳ cũng không lường trước được.Ở tập đoàn Bảo Kỳ còn có người dám làm trái mệnh lệnh của anh sao?“Mẹ à, mẹ đừng trách Trần Bảo Kỳ, nên giữ sức để nghĩ xem tiếp theo nên làm gì thì tốt hơn!”Tô Nhã Linh nghiêm mặt nói: “Do lời kêu gọi của tập đoàn Bảo Kỳ mà nhà cung cấp nguyên liệu đã ngừng cung cấp cho chúng ta rồi”.“Hơn nữa lô thiết bị mà mẹ đặt mua cũng đã bị người khác cướp mất”.Nghe thấy những thông tin này, Tần Nhược Hà vô cùng đau đầu.“Đây chẳng phải là muốn đuổi cùng giết tận chúng ta hay sao?”Tần Nhược Hà nhìn Tô Nhã Linh với vẻ hoảng sợ, trong mắt tràn đầy sự khẩn cầu.“Nhã Linh à, có lẽ con cũng nhận ra, Bảo Kỳ Vương đang muốn nhắc khéo chúng ta đấy”.“Con mau ly hôn với Trần Bảo Kỳ, rồi cầm theo giấy chứng nhận ly hôn đi tìm Bảo Kỳ Vương!”“Đây là cơ hội cuối cùng của chúng ta”.Tô Nhã Linh không trả lời, mà liếc mắt nhìn Trần Bảo Kỳ.Trần Bảo Kỳ khẽ lắc đầu: “Chuyện này anh sẽ giải quyết”.“Cậu câm miệng lại cho tôi! Đã là lúc nào rồi mà còn khoe khoang chứ? Cậu lấy cái gì ra để giải quyết hả?”Lúc Tần Nhược Hà đang nói thì điện thoại của Tô Nhã Linh đổ chuông.Sau khi nối máy, Tô Nhã Linh không nói gì, rất nhanh đã cúp máy.“Nhã Linh, lại có chuyện gì vậy?”“Chị Đan Đan gọi điện tới, bảo chúng ta đến khách sạn Sheraton ăn cơm, còn đặc biệt nhắc nhở con dẫn theo cả Trần Bảo Kỳ”.Hả?Tần Nhược Hà nhíu mày: “Lẽ nào tất cả mọi chuyện đều là do Tô Đan Đan giở trò?”“Bây giờ nó đã là thiếu phu nhân của nhà họ Trần ở Yên Kinh rồi”.“Nhà họ Trần ở Yên Kinh là gia tộc lớn có tên tuổi cả nước, cho dù là Bảo Kỳ Vương thì cũng phải nhường nhịn bọn họ vài phần!”“Nếu như chuyện này có liên quan đến nhà họ Tần ở Yên Kinh thì quả thực là rắc rối lớn”.Nghe lời phân tích của Tần Nhược Hà, Trần Bảo Kỳ nói không nên lời.Tô Đan Đan và nhà họ Trần ở Yên Kinh vốn chẳng có quan hệ gì cả!Còn nữa, Bảo Kỳ Vương sao có thể sợ nhà họ Trần nhỏ bé đó chứ?“Mẹ, Nhã Linh, mọi người đừng lo lắng, con sẽ giải quyết chuyện này”.Nói xong, Trần Bảo Kỳ đi tới trước mặt Tô Nhã Linh: “Đi, bây giờ chúng ta tới khách sạn luôn”.Tần Nhược Hà tức giận lắc đầu: “Cậu thì giải quyết được gì chứ! Chẳng phải là muốn đến ăn ké bữa cơm sao? Cậu thật sự cho rằng bữa cơm này ngon hả?”Trần Bảo Kỳ không quan tâm đến lời mỉa mai của Tần Nhược Hà, mà lấy điện thoại ra gửi tin nhắn cho Hắc Vũ để điều tra sự việc trước đó..
Nghe thấy vậy, Tần Nhược Hà tức giận liếc xéo Trần Bảo Kỳ: “Chẳng phải lúc trước cậu đảm bảo chắc chắn rằng tập đoàn Bảo Kỳ sẽ hợp tác với chúng ta sao?”
“Chuyện này là thế nào hả?”
Chuyện xảy ra bất ngờ, khiến Trần Bảo Kỳ cũng không lường trước được.
Ở tập đoàn Bảo Kỳ còn có người dám làm trái mệnh lệnh của anh sao?
“Mẹ à, mẹ đừng trách Trần Bảo Kỳ, nên giữ sức để nghĩ xem tiếp theo nên làm gì thì tốt hơn!”
Tô Nhã Linh nghiêm mặt nói: “Do lời kêu gọi của tập đoàn Bảo Kỳ mà nhà cung cấp nguyên liệu đã ngừng cung cấp cho chúng ta rồi”.
“Hơn nữa lô thiết bị mà mẹ đặt mua cũng đã bị người khác cướp mất”.
Nghe thấy những thông tin này, Tần Nhược Hà vô cùng đau đầu.
“Đây chẳng phải là muốn đuổi cùng giết tận chúng ta hay sao?”
Tần Nhược Hà nhìn Tô Nhã Linh với vẻ hoảng sợ, trong mắt tràn đầy sự khẩn cầu.
“Nhã Linh à, có lẽ con cũng nhận ra, Bảo Kỳ Vương đang muốn nhắc khéo chúng ta đấy”.
“Con mau ly hôn với Trần Bảo Kỳ, rồi cầm theo giấy chứng nhận ly hôn đi tìm Bảo Kỳ Vương!”
“Đây là cơ hội cuối cùng của chúng ta”.
Tô Nhã Linh không trả lời, mà liếc mắt nhìn Trần Bảo Kỳ.
Trần Bảo Kỳ khẽ lắc đầu: “Chuyện này anh sẽ giải quyết”.
“Cậu câm miệng lại cho tôi! Đã là lúc nào rồi mà còn khoe khoang chứ? Cậu lấy cái gì ra để giải quyết hả?”
Lúc Tần Nhược Hà đang nói thì điện thoại của Tô Nhã Linh đổ chuông.
Sau khi nối máy, Tô Nhã Linh không nói gì, rất nhanh đã cúp máy.
“Nhã Linh, lại có chuyện gì vậy?”
“Chị Đan Đan gọi điện tới, bảo chúng ta đến khách sạn Sheraton ăn cơm, còn đặc biệt nhắc nhở con dẫn theo cả Trần Bảo Kỳ”.
Hả?
Tần Nhược Hà nhíu mày: “Lẽ nào tất cả mọi chuyện đều là do Tô Đan Đan giở trò?”
“Bây giờ nó đã là thiếu phu nhân của nhà họ Trần ở Yên Kinh rồi”.
“Nhà họ Trần ở Yên Kinh là gia tộc lớn có tên tuổi cả nước, cho dù là Bảo Kỳ Vương thì cũng phải nhường nhịn bọn họ vài phần!”
“Nếu như chuyện này có liên quan đến nhà họ Tần ở Yên Kinh thì quả thực là rắc rối lớn”.
Nghe lời phân tích của Tần Nhược Hà, Trần Bảo Kỳ nói không nên lời.
Tô Đan Đan và nhà họ Trần ở Yên Kinh vốn chẳng có quan hệ gì cả!
Còn nữa, Bảo Kỳ Vương sao có thể sợ nhà họ Trần nhỏ bé đó chứ?
“Mẹ, Nhã Linh, mọi người đừng lo lắng, con sẽ giải quyết chuyện này”.
Nói xong, Trần Bảo Kỳ đi tới trước mặt Tô Nhã Linh: “Đi, bây giờ chúng ta tới khách sạn luôn”.
Tần Nhược Hà tức giận lắc đầu: “Cậu thì giải quyết được gì chứ! Chẳng phải là muốn đến ăn ké bữa cơm sao? Cậu thật sự cho rằng bữa cơm này ngon hả?”
Trần Bảo Kỳ không quan tâm đến lời mỉa mai của Tần Nhược Hà, mà lấy điện thoại ra gửi tin nhắn cho Hắc Vũ để điều tra sự việc trước đó.
.
Bảo Kỳ VươngTác giả: Dương HạTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bảo Kỳ Vương, đây là món quà mà đích thân quốc vương nước Ninh gửi tặng, là quyền sở hữu mười tám mỏ khai thác vàng trong nước Ninh”. "Đây là món quà của quốc Vương nước Mã cử đặc sứ đưa tới, là thỏa thuận chuyển nhượng quyền kinh doanh trên cảng ở eo biển nước Mã”. “...” Trong phòng chờ sân bay quân dụng biên giới phía Tây, Hắc Vũ mặc quân phục, đeo quân hàm cấp Thượng tướng, cung kính đứng sau lưng Bảo Kỳ Vương, báo cáo những món quà hậu hĩnh được gửi tới từ khắp các nước trên thế giới cho Bảo Kỳ Vương. "Nhận hết đi, thay tôi gửi lời cảm ơn bọn họ”. Trần Bảo Kỳ đứng trước mặt Hắc Vũ, chậm rãi xoay người, bình tĩnh lên tiếng. "Bảo Kỳ Vương, anh muốn trở về thật sao?" Hắc Vũ mạnh dạn hỏi. "Đương nhiên, bạn gái tôi đã đợi tôi bảy năm, chịu đựng bao nhiêu khổ cực, nhận lấy bao nhiêu ấm ức, bây giờ cô ấy còn một mình lo liệu lễ đính hôn để chờ tôi quay về, tôi nợ cô ấy quá nhiều rồi”. Lúc Trần Bảo Kỳ nói ra câu này, trên gương mặt thoáng qua nét dịu dàng. Đúng lúc này, một chiếc máy bay… Nghe thấy vậy, Tần Nhược Hà tức giận liếc xéo Trần Bảo Kỳ: “Chẳng phải lúc trước cậu đảm bảo chắc chắn rằng tập đoàn Bảo Kỳ sẽ hợp tác với chúng ta sao?”“Chuyện này là thế nào hả?”Chuyện xảy ra bất ngờ, khiến Trần Bảo Kỳ cũng không lường trước được.Ở tập đoàn Bảo Kỳ còn có người dám làm trái mệnh lệnh của anh sao?“Mẹ à, mẹ đừng trách Trần Bảo Kỳ, nên giữ sức để nghĩ xem tiếp theo nên làm gì thì tốt hơn!”Tô Nhã Linh nghiêm mặt nói: “Do lời kêu gọi của tập đoàn Bảo Kỳ mà nhà cung cấp nguyên liệu đã ngừng cung cấp cho chúng ta rồi”.“Hơn nữa lô thiết bị mà mẹ đặt mua cũng đã bị người khác cướp mất”.Nghe thấy những thông tin này, Tần Nhược Hà vô cùng đau đầu.“Đây chẳng phải là muốn đuổi cùng giết tận chúng ta hay sao?”Tần Nhược Hà nhìn Tô Nhã Linh với vẻ hoảng sợ, trong mắt tràn đầy sự khẩn cầu.“Nhã Linh à, có lẽ con cũng nhận ra, Bảo Kỳ Vương đang muốn nhắc khéo chúng ta đấy”.“Con mau ly hôn với Trần Bảo Kỳ, rồi cầm theo giấy chứng nhận ly hôn đi tìm Bảo Kỳ Vương!”“Đây là cơ hội cuối cùng của chúng ta”.Tô Nhã Linh không trả lời, mà liếc mắt nhìn Trần Bảo Kỳ.Trần Bảo Kỳ khẽ lắc đầu: “Chuyện này anh sẽ giải quyết”.“Cậu câm miệng lại cho tôi! Đã là lúc nào rồi mà còn khoe khoang chứ? Cậu lấy cái gì ra để giải quyết hả?”Lúc Tần Nhược Hà đang nói thì điện thoại của Tô Nhã Linh đổ chuông.Sau khi nối máy, Tô Nhã Linh không nói gì, rất nhanh đã cúp máy.“Nhã Linh, lại có chuyện gì vậy?”“Chị Đan Đan gọi điện tới, bảo chúng ta đến khách sạn Sheraton ăn cơm, còn đặc biệt nhắc nhở con dẫn theo cả Trần Bảo Kỳ”.Hả?Tần Nhược Hà nhíu mày: “Lẽ nào tất cả mọi chuyện đều là do Tô Đan Đan giở trò?”“Bây giờ nó đã là thiếu phu nhân của nhà họ Trần ở Yên Kinh rồi”.“Nhà họ Trần ở Yên Kinh là gia tộc lớn có tên tuổi cả nước, cho dù là Bảo Kỳ Vương thì cũng phải nhường nhịn bọn họ vài phần!”“Nếu như chuyện này có liên quan đến nhà họ Tần ở Yên Kinh thì quả thực là rắc rối lớn”.Nghe lời phân tích của Tần Nhược Hà, Trần Bảo Kỳ nói không nên lời.Tô Đan Đan và nhà họ Trần ở Yên Kinh vốn chẳng có quan hệ gì cả!Còn nữa, Bảo Kỳ Vương sao có thể sợ nhà họ Trần nhỏ bé đó chứ?“Mẹ, Nhã Linh, mọi người đừng lo lắng, con sẽ giải quyết chuyện này”.Nói xong, Trần Bảo Kỳ đi tới trước mặt Tô Nhã Linh: “Đi, bây giờ chúng ta tới khách sạn luôn”.Tần Nhược Hà tức giận lắc đầu: “Cậu thì giải quyết được gì chứ! Chẳng phải là muốn đến ăn ké bữa cơm sao? Cậu thật sự cho rằng bữa cơm này ngon hả?”Trần Bảo Kỳ không quan tâm đến lời mỉa mai của Tần Nhược Hà, mà lấy điện thoại ra gửi tin nhắn cho Hắc Vũ để điều tra sự việc trước đó..