Tác giả:

“Bảo Kỳ Vương, đây là món quà mà đích thân quốc vương nước Ninh gửi tặng, là quyền sở hữu mười tám mỏ khai thác vàng trong nước Ninh”. "Đây là món quà của quốc Vương nước Mã cử đặc sứ đưa tới, là thỏa thuận chuyển nhượng quyền kinh doanh trên cảng ở eo biển nước Mã”. “...” Trong phòng chờ sân bay quân dụng biên giới phía Tây, Hắc Vũ mặc quân phục, đeo quân hàm cấp Thượng tướng, cung kính đứng sau lưng Bảo Kỳ Vương, báo cáo những món quà hậu hĩnh được gửi tới từ khắp các nước trên thế giới cho Bảo Kỳ Vương. "Nhận hết đi, thay tôi gửi lời cảm ơn bọn họ”. Trần Bảo Kỳ đứng trước mặt Hắc Vũ, chậm rãi xoay người, bình tĩnh lên tiếng. "Bảo Kỳ Vương, anh muốn trở về thật sao?" Hắc Vũ mạnh dạn hỏi. "Đương nhiên, bạn gái tôi đã đợi tôi bảy năm, chịu đựng bao nhiêu khổ cực, nhận lấy bao nhiêu ấm ức, bây giờ cô ấy còn một mình lo liệu lễ đính hôn để chờ tôi quay về, tôi nợ cô ấy quá nhiều rồi”. Lúc Trần Bảo Kỳ nói ra câu này, trên gương mặt thoáng qua nét dịu dàng. Đúng lúc này, một chiếc máy bay…

Chương 40: 40: Đây Mới Là Điều Quý Báu Nhất!

Bảo Kỳ VươngTác giả: Dương HạTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bảo Kỳ Vương, đây là món quà mà đích thân quốc vương nước Ninh gửi tặng, là quyền sở hữu mười tám mỏ khai thác vàng trong nước Ninh”. "Đây là món quà của quốc Vương nước Mã cử đặc sứ đưa tới, là thỏa thuận chuyển nhượng quyền kinh doanh trên cảng ở eo biển nước Mã”. “...” Trong phòng chờ sân bay quân dụng biên giới phía Tây, Hắc Vũ mặc quân phục, đeo quân hàm cấp Thượng tướng, cung kính đứng sau lưng Bảo Kỳ Vương, báo cáo những món quà hậu hĩnh được gửi tới từ khắp các nước trên thế giới cho Bảo Kỳ Vương. "Nhận hết đi, thay tôi gửi lời cảm ơn bọn họ”. Trần Bảo Kỳ đứng trước mặt Hắc Vũ, chậm rãi xoay người, bình tĩnh lên tiếng. "Bảo Kỳ Vương, anh muốn trở về thật sao?" Hắc Vũ mạnh dạn hỏi. "Đương nhiên, bạn gái tôi đã đợi tôi bảy năm, chịu đựng bao nhiêu khổ cực, nhận lấy bao nhiêu ấm ức, bây giờ cô ấy còn một mình lo liệu lễ đính hôn để chờ tôi quay về, tôi nợ cô ấy quá nhiều rồi”. Lúc Trần Bảo Kỳ nói ra câu này, trên gương mặt thoáng qua nét dịu dàng. Đúng lúc này, một chiếc máy bay… Hắn nhìn thấy Tô Nhã Linh chần chừ mãi không chịu quỳ gối thì nghiến răng nghiến lợi xông tới, giơ tay muốn túm lấy tóc của Tô Nhã Linh.Khi tay của hắn sắp chạm vào tóc của Tô Nhã Linh thì chỉ cảm thấy cổ tay bị bắt lấy, không thể cử động.Hắn ngẩng đầu nhìn kỹ, không biết từ lúc nào Trần Bảo Kỳ đã xuất hiện trước mặt Tô Nhã Linh.“Mày… mày muốn làm gì? Mau buông tay tao ra!”Hai mắt Trần Sơn trợn tròn, lớn giọng gầm lên.“Tao đã cho mày nói chuyện rồi sao?”Bốp!Trần Bảo Kỳ vừa dứt lời đã giơ tay lên giáng vào mặt Trần Sơn một bạt tai.“Mày…”Má Trần Sơn sưng tấy, hắn muốn chửi ầm lên.Thế nhưng sau khi hắn cảm nhận được ánh mắt lạnh lùng của Trần Bảo Kỳ thì lại ngoan ngoãn ngậm mồm lại.Vai hắn giống như bị một tảng đá nặng mấy chục nghìn cân đè xuống.Hai chân không tự chủ được mà run lên lẩy bẩy.Rắc!Đợi đến khi Trần Sơn không còn kêu gào nữa, Trần Bảo Kỳ mạnh mẽ dùng lực, bẻ gãy cánh tay đánh Tô Nhã Linh ban nãy của Trần Sơn.“Á…”Cơn đau đớn kịch liệt khiến Trần Sơn gào thét thảm thiết.Nghe thấy vậy, Trần Bảo Kỳ nhíu mày liếc mắt nhìn Trần Sơn.Dù chỉ là một ánh mắt, Trần Sơn mặt mày đang tái mét cũng cố nhịn cơn đau đớn kịch liệt mà ngậm mồm lại.Hắn không dám phát ra bất cứ âm thanh nào.Hắn hơi cúi đầu, hoàn toàn không dám nhìn vào mắt Trần Bảo Kỳ, cả người run lẩy bẩy không thể kiểm soát…“Không một ai được phép động vào người phụ nữ của tao! Nếu như còn có lần sau thì tao sẽ lấy luôn cái mạng của mày!”Nói xong, Trần Bảo Kỳ quay người, dắt theo Tô Nhã Linh, bước ra ngoài điềm nhiên như không có chuyện gì xảy ra.Tô Nhã Linh đi bên cạnh Trần Bảo Kỳ không nhịn được liếc nhìn, dùng ánh mắt lấp lánh quan sát anh.Trong lòng cô thấy vừa ấm áp vừa ngọt ngào.Lần này cô không cảm thấy Trần Bảo Kỳ thô lỗ nữa.Mà lại cảm nhận được tình yêu sâu đậm.Có lẽ Trần Bảo Kỳ không có tiền, không có quyền, thế nhưng anh lại có một trái tim yêu thương cô.Đây mới là điều quý báu nhất!“Hai đứa đang định đi đâu hả? Mau quay lại đây!”Tần Nhược Hà cuống cuồng gào lên phía sau.“Về nhà!”Tô Nhã Linh trả lời.“Nhã Linh, tên này đã phạm phải lỗi lầm rất lớn, con không thể làm chuyện ngu ngốc được!”Tần Nhược Hà đứng chặn trước mặt Tô Nhã Linh, ác độc trừng mắt nhìn Trần Bảo Kỳ: “Cậu ta đắc tội với cậu chủ nhà họ Trần đấy!”“Nhà họ Trần nhất định sẽ không chịu để yên!”Tần Nhược Hà nhìn thẳng vào mắt Tô Nhã Linh: “Vậy nên chúng ta bắt buộc phải phủi sạch quan hệ với tên sao chổi này trước khi nhà họ Trần ra tay!”.

Hắn nhìn thấy Tô Nhã Linh chần chừ mãi không chịu quỳ gối thì nghiến răng nghiến lợi xông tới, giơ tay muốn túm lấy tóc của Tô Nhã Linh.

Khi tay của hắn sắp chạm vào tóc của Tô Nhã Linh thì chỉ cảm thấy cổ tay bị bắt lấy, không thể cử động.

Hắn ngẩng đầu nhìn kỹ, không biết từ lúc nào Trần Bảo Kỳ đã xuất hiện trước mặt Tô Nhã Linh.

“Mày… mày muốn làm gì? Mau buông tay tao ra!”

Hai mắt Trần Sơn trợn tròn, lớn giọng gầm lên.

“Tao đã cho mày nói chuyện rồi sao?”

Bốp!

Trần Bảo Kỳ vừa dứt lời đã giơ tay lên giáng vào mặt Trần Sơn một bạt tai.

“Mày…”

Má Trần Sơn sưng tấy, hắn muốn chửi ầm lên.

Thế nhưng sau khi hắn cảm nhận được ánh mắt lạnh lùng của Trần Bảo Kỳ thì lại ngoan ngoãn ngậm mồm lại.

Vai hắn giống như bị một tảng đá nặng mấy chục nghìn cân đè xuống.

Hai chân không tự chủ được mà run lên lẩy bẩy.

Rắc!

Đợi đến khi Trần Sơn không còn kêu gào nữa, Trần Bảo Kỳ mạnh mẽ dùng lực, bẻ gãy cánh tay đánh Tô Nhã Linh ban nãy của Trần Sơn.

“Á…”

Cơn đau đớn kịch liệt khiến Trần Sơn gào thét thảm thiết.

Nghe thấy vậy, Trần Bảo Kỳ nhíu mày liếc mắt nhìn Trần Sơn.

Dù chỉ là một ánh mắt, Trần Sơn mặt mày đang tái mét cũng cố nhịn cơn đau đớn kịch liệt mà ngậm mồm lại.

Hắn không dám phát ra bất cứ âm thanh nào.

Hắn hơi cúi đầu, hoàn toàn không dám nhìn vào mắt Trần Bảo Kỳ, cả người run lẩy bẩy không thể kiểm soát…

“Không một ai được phép động vào người phụ nữ của tao! Nếu như còn có lần sau thì tao sẽ lấy luôn cái mạng của mày!”

Nói xong, Trần Bảo Kỳ quay người, dắt theo Tô Nhã Linh, bước ra ngoài điềm nhiên như không có chuyện gì xảy ra.

Tô Nhã Linh đi bên cạnh Trần Bảo Kỳ không nhịn được liếc nhìn, dùng ánh mắt lấp lánh quan sát anh.

Trong lòng cô thấy vừa ấm áp vừa ngọt ngào.

Lần này cô không cảm thấy Trần Bảo Kỳ thô lỗ nữa.

Mà lại cảm nhận được tình yêu sâu đậm.

Có lẽ Trần Bảo Kỳ không có tiền, không có quyền, thế nhưng anh lại có một trái tim yêu thương cô.

Đây mới là điều quý báu nhất!

“Hai đứa đang định đi đâu hả? Mau quay lại đây!”

Tần Nhược Hà cuống cuồng gào lên phía sau.

“Về nhà!”

Tô Nhã Linh trả lời.

“Nhã Linh, tên này đã phạm phải lỗi lầm rất lớn, con không thể làm chuyện ngu ngốc được!”

Tần Nhược Hà đứng chặn trước mặt Tô Nhã Linh, ác độc trừng mắt nhìn Trần Bảo Kỳ: “Cậu ta đắc tội với cậu chủ nhà họ Trần đấy!”

“Nhà họ Trần nhất định sẽ không chịu để yên!”

Tần Nhược Hà nhìn thẳng vào mắt Tô Nhã Linh: “Vậy nên chúng ta bắt buộc phải phủi sạch quan hệ với tên sao chổi này trước khi nhà họ Trần ra tay!”.

Bảo Kỳ VươngTác giả: Dương HạTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bảo Kỳ Vương, đây là món quà mà đích thân quốc vương nước Ninh gửi tặng, là quyền sở hữu mười tám mỏ khai thác vàng trong nước Ninh”. "Đây là món quà của quốc Vương nước Mã cử đặc sứ đưa tới, là thỏa thuận chuyển nhượng quyền kinh doanh trên cảng ở eo biển nước Mã”. “...” Trong phòng chờ sân bay quân dụng biên giới phía Tây, Hắc Vũ mặc quân phục, đeo quân hàm cấp Thượng tướng, cung kính đứng sau lưng Bảo Kỳ Vương, báo cáo những món quà hậu hĩnh được gửi tới từ khắp các nước trên thế giới cho Bảo Kỳ Vương. "Nhận hết đi, thay tôi gửi lời cảm ơn bọn họ”. Trần Bảo Kỳ đứng trước mặt Hắc Vũ, chậm rãi xoay người, bình tĩnh lên tiếng. "Bảo Kỳ Vương, anh muốn trở về thật sao?" Hắc Vũ mạnh dạn hỏi. "Đương nhiên, bạn gái tôi đã đợi tôi bảy năm, chịu đựng bao nhiêu khổ cực, nhận lấy bao nhiêu ấm ức, bây giờ cô ấy còn một mình lo liệu lễ đính hôn để chờ tôi quay về, tôi nợ cô ấy quá nhiều rồi”. Lúc Trần Bảo Kỳ nói ra câu này, trên gương mặt thoáng qua nét dịu dàng. Đúng lúc này, một chiếc máy bay… Hắn nhìn thấy Tô Nhã Linh chần chừ mãi không chịu quỳ gối thì nghiến răng nghiến lợi xông tới, giơ tay muốn túm lấy tóc của Tô Nhã Linh.Khi tay của hắn sắp chạm vào tóc của Tô Nhã Linh thì chỉ cảm thấy cổ tay bị bắt lấy, không thể cử động.Hắn ngẩng đầu nhìn kỹ, không biết từ lúc nào Trần Bảo Kỳ đã xuất hiện trước mặt Tô Nhã Linh.“Mày… mày muốn làm gì? Mau buông tay tao ra!”Hai mắt Trần Sơn trợn tròn, lớn giọng gầm lên.“Tao đã cho mày nói chuyện rồi sao?”Bốp!Trần Bảo Kỳ vừa dứt lời đã giơ tay lên giáng vào mặt Trần Sơn một bạt tai.“Mày…”Má Trần Sơn sưng tấy, hắn muốn chửi ầm lên.Thế nhưng sau khi hắn cảm nhận được ánh mắt lạnh lùng của Trần Bảo Kỳ thì lại ngoan ngoãn ngậm mồm lại.Vai hắn giống như bị một tảng đá nặng mấy chục nghìn cân đè xuống.Hai chân không tự chủ được mà run lên lẩy bẩy.Rắc!Đợi đến khi Trần Sơn không còn kêu gào nữa, Trần Bảo Kỳ mạnh mẽ dùng lực, bẻ gãy cánh tay đánh Tô Nhã Linh ban nãy của Trần Sơn.“Á…”Cơn đau đớn kịch liệt khiến Trần Sơn gào thét thảm thiết.Nghe thấy vậy, Trần Bảo Kỳ nhíu mày liếc mắt nhìn Trần Sơn.Dù chỉ là một ánh mắt, Trần Sơn mặt mày đang tái mét cũng cố nhịn cơn đau đớn kịch liệt mà ngậm mồm lại.Hắn không dám phát ra bất cứ âm thanh nào.Hắn hơi cúi đầu, hoàn toàn không dám nhìn vào mắt Trần Bảo Kỳ, cả người run lẩy bẩy không thể kiểm soát…“Không một ai được phép động vào người phụ nữ của tao! Nếu như còn có lần sau thì tao sẽ lấy luôn cái mạng của mày!”Nói xong, Trần Bảo Kỳ quay người, dắt theo Tô Nhã Linh, bước ra ngoài điềm nhiên như không có chuyện gì xảy ra.Tô Nhã Linh đi bên cạnh Trần Bảo Kỳ không nhịn được liếc nhìn, dùng ánh mắt lấp lánh quan sát anh.Trong lòng cô thấy vừa ấm áp vừa ngọt ngào.Lần này cô không cảm thấy Trần Bảo Kỳ thô lỗ nữa.Mà lại cảm nhận được tình yêu sâu đậm.Có lẽ Trần Bảo Kỳ không có tiền, không có quyền, thế nhưng anh lại có một trái tim yêu thương cô.Đây mới là điều quý báu nhất!“Hai đứa đang định đi đâu hả? Mau quay lại đây!”Tần Nhược Hà cuống cuồng gào lên phía sau.“Về nhà!”Tô Nhã Linh trả lời.“Nhã Linh, tên này đã phạm phải lỗi lầm rất lớn, con không thể làm chuyện ngu ngốc được!”Tần Nhược Hà đứng chặn trước mặt Tô Nhã Linh, ác độc trừng mắt nhìn Trần Bảo Kỳ: “Cậu ta đắc tội với cậu chủ nhà họ Trần đấy!”“Nhà họ Trần nhất định sẽ không chịu để yên!”Tần Nhược Hà nhìn thẳng vào mắt Tô Nhã Linh: “Vậy nên chúng ta bắt buộc phải phủi sạch quan hệ với tên sao chổi này trước khi nhà họ Trần ra tay!”.

Chương 40: 40: Đây Mới Là Điều Quý Báu Nhất!