Tác giả:

“Bảo Kỳ Vương, đây là món quà mà đích thân quốc vương nước Ninh gửi tặng, là quyền sở hữu mười tám mỏ khai thác vàng trong nước Ninh”. "Đây là món quà của quốc Vương nước Mã cử đặc sứ đưa tới, là thỏa thuận chuyển nhượng quyền kinh doanh trên cảng ở eo biển nước Mã”. “...” Trong phòng chờ sân bay quân dụng biên giới phía Tây, Hắc Vũ mặc quân phục, đeo quân hàm cấp Thượng tướng, cung kính đứng sau lưng Bảo Kỳ Vương, báo cáo những món quà hậu hĩnh được gửi tới từ khắp các nước trên thế giới cho Bảo Kỳ Vương. "Nhận hết đi, thay tôi gửi lời cảm ơn bọn họ”. Trần Bảo Kỳ đứng trước mặt Hắc Vũ, chậm rãi xoay người, bình tĩnh lên tiếng. "Bảo Kỳ Vương, anh muốn trở về thật sao?" Hắc Vũ mạnh dạn hỏi. "Đương nhiên, bạn gái tôi đã đợi tôi bảy năm, chịu đựng bao nhiêu khổ cực, nhận lấy bao nhiêu ấm ức, bây giờ cô ấy còn một mình lo liệu lễ đính hôn để chờ tôi quay về, tôi nợ cô ấy quá nhiều rồi”. Lúc Trần Bảo Kỳ nói ra câu này, trên gương mặt thoáng qua nét dịu dàng. Đúng lúc này, một chiếc máy bay…

Chương 43: 43: Máu Chảy Ra Nhuộm Đỏ Cả Nền Đất

Bảo Kỳ VươngTác giả: Dương HạTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bảo Kỳ Vương, đây là món quà mà đích thân quốc vương nước Ninh gửi tặng, là quyền sở hữu mười tám mỏ khai thác vàng trong nước Ninh”. "Đây là món quà của quốc Vương nước Mã cử đặc sứ đưa tới, là thỏa thuận chuyển nhượng quyền kinh doanh trên cảng ở eo biển nước Mã”. “...” Trong phòng chờ sân bay quân dụng biên giới phía Tây, Hắc Vũ mặc quân phục, đeo quân hàm cấp Thượng tướng, cung kính đứng sau lưng Bảo Kỳ Vương, báo cáo những món quà hậu hĩnh được gửi tới từ khắp các nước trên thế giới cho Bảo Kỳ Vương. "Nhận hết đi, thay tôi gửi lời cảm ơn bọn họ”. Trần Bảo Kỳ đứng trước mặt Hắc Vũ, chậm rãi xoay người, bình tĩnh lên tiếng. "Bảo Kỳ Vương, anh muốn trở về thật sao?" Hắc Vũ mạnh dạn hỏi. "Đương nhiên, bạn gái tôi đã đợi tôi bảy năm, chịu đựng bao nhiêu khổ cực, nhận lấy bao nhiêu ấm ức, bây giờ cô ấy còn một mình lo liệu lễ đính hôn để chờ tôi quay về, tôi nợ cô ấy quá nhiều rồi”. Lúc Trần Bảo Kỳ nói ra câu này, trên gương mặt thoáng qua nét dịu dàng. Đúng lúc này, một chiếc máy bay… Hắc Sát và Bạch Sát không hề để tâm đến lời đe dọa của Tô Nhã Linh.Ngược lại chúng còn nhìn Tô Nhã Linh với ánh mắt th* t*c d*m đ*ng: “Đã lâu rồi anh em bọn này chưa chơi người nào xinh đẹp như cô, lại đây để bọn tôi thỏa mãn cô nào”.“Cô yên tâm, bọn tôi sẽ cho cô tiền”.Hắc Sát nở nụ cười xấu xa nói, còn cố ý xé một chiếc quần tất của Tô Nhã Linh.“Lưu manh, cầm thú…”Ngay lúc Tô Nhã Linh tức giận giậm chân thì Trần Bảo Kỳ nói: “Nhã Linh, em đưa bố mẹ đi trước đi, để anh giải quyết”.“Không được, có đi thì cùng đi!”Tô Nhã Linh kiên quyết nói.“Em yên tâm, anh sẽ không xảy ra chuyện gì đâu, đợi anh giải quyết xong sẽ đến tìm em”.Trần Bảo Kỳ nhẹ giọng nói.Tô Nhã Linh chưa lên tiếng, Tần Nhược Hà và Tô Thế Vinh ở bên cạnh đã kéo cô chạy ra ngoài.“Bố mẹ, hai người buông con ra, muốn đi thì hai người cứ đi đi, con phải ở cạnh Bảo Kỳ!”Tô Nhã Linh vùng vẫy nói.“Con bé ngốc này, con ở cạnh cậu ta là muốn chết à? Hắc Bạch Song Sát đều là mấy tên liều lĩnh”.“Chuyện này do Trần Bảo Kỳ gây ra thì đương nhiên phải để cậu ta tự mình xử lý”.Tần Nhược Hà và Tô Thế Vinh cứ thế kéo Tô Nhã Linh rời đi.Hắc Bạch Song Sát thấy Tô Nhã Linh đi mất thì đứng bật dậy: “Muốn đi à? Bọn này đã đồng ý chưa?”Chúng vừa đi được hai bước thì Trần Bảo Kỳ đã chặn chúng lại.“Cút!”, Hắc Sát nhướng mày nói.Trần Bảo Kỳ vẫn đứng yên không động đậy, lạnh lùng nhìn chúng: “Thành thật trả lời câu hỏi của tôi, tôi sẽ để hai anh chết tử tế”.Nghe thế Hắc Bạch Song Sát trố mắt nhìn nhau, khuôn mặt hiện lên vẻ khinh thường.“Chỉ một mình mày mà cũng muốn giết bọn này à?”“Ai bỏ tiền ra mua tay chân của tôi?”Trần Bảo Kỳ hỏi.Hắc Bạch Song Sát nhếch miệng cười khinh bỉ, xem như không nghe thấy câu hỏi này.“Tại sao ông đây phải trả lời mày?”Trần Bảo Kỳ khẽ lắc đầu nói: “Rượu mừng không uống lại muốn uống rượu phạt!”“Mẹ kiếp!”Hắc Sát phẫn nộ hung dữ lao đến chỗ Trần Bảo Kỳ.Bốp!Một tiếng động vang lên, Hắc Sát ngã xuống đất, bất động.Bạch Sát vốn dĩ còn đang tỏ ra ngạo mạn khi nhìn thấy cảnh tượng này cũng nhíu mày, cơ mặt khẽ giật.Ngực Hắc Sát xuất hiện một lỗ dính đầy máu.Máu chảy ra nhuộm đỏ cả nền đất..

Hắc Sát và Bạch Sát không hề để tâm đến lời đe dọa của Tô Nhã Linh.

Ngược lại chúng còn nhìn Tô Nhã Linh với ánh mắt th* t*c d*m đ*ng: “Đã lâu rồi anh em bọn này chưa chơi người nào xinh đẹp như cô, lại đây để bọn tôi thỏa mãn cô nào”.

“Cô yên tâm, bọn tôi sẽ cho cô tiền”.

Hắc Sát nở nụ cười xấu xa nói, còn cố ý xé một chiếc quần tất của Tô Nhã Linh.

“Lưu manh, cầm thú…”

Ngay lúc Tô Nhã Linh tức giận giậm chân thì Trần Bảo Kỳ nói: “Nhã Linh, em đưa bố mẹ đi trước đi, để anh giải quyết”.

“Không được, có đi thì cùng đi!”

Tô Nhã Linh kiên quyết nói.

“Em yên tâm, anh sẽ không xảy ra chuyện gì đâu, đợi anh giải quyết xong sẽ đến tìm em”.

Trần Bảo Kỳ nhẹ giọng nói.

Tô Nhã Linh chưa lên tiếng, Tần Nhược Hà và Tô Thế Vinh ở bên cạnh đã kéo cô chạy ra ngoài.

“Bố mẹ, hai người buông con ra, muốn đi thì hai người cứ đi đi, con phải ở cạnh Bảo Kỳ!”

Tô Nhã Linh vùng vẫy nói.

“Con bé ngốc này, con ở cạnh cậu ta là muốn chết à? Hắc Bạch Song Sát đều là mấy tên liều lĩnh”.

“Chuyện này do Trần Bảo Kỳ gây ra thì đương nhiên phải để cậu ta tự mình xử lý”.

Tần Nhược Hà và Tô Thế Vinh cứ thế kéo Tô Nhã Linh rời đi.

Hắc Bạch Song Sát thấy Tô Nhã Linh đi mất thì đứng bật dậy: “Muốn đi à? Bọn này đã đồng ý chưa?”

Chúng vừa đi được hai bước thì Trần Bảo Kỳ đã chặn chúng lại.

“Cút!”, Hắc Sát nhướng mày nói.

Trần Bảo Kỳ vẫn đứng yên không động đậy, lạnh lùng nhìn chúng: “Thành thật trả lời câu hỏi của tôi, tôi sẽ để hai anh chết tử tế”.

Nghe thế Hắc Bạch Song Sát trố mắt nhìn nhau, khuôn mặt hiện lên vẻ khinh thường.

“Chỉ một mình mày mà cũng muốn giết bọn này à?”

“Ai bỏ tiền ra mua tay chân của tôi?”

Trần Bảo Kỳ hỏi.

Hắc Bạch Song Sát nhếch miệng cười khinh bỉ, xem như không nghe thấy câu hỏi này.

“Tại sao ông đây phải trả lời mày?”

Trần Bảo Kỳ khẽ lắc đầu nói: “Rượu mừng không uống lại muốn uống rượu phạt!”

“Mẹ kiếp!”

Hắc Sát phẫn nộ hung dữ lao đến chỗ Trần Bảo Kỳ.

Bốp!

Một tiếng động vang lên, Hắc Sát ngã xuống đất, bất động.

Bạch Sát vốn dĩ còn đang tỏ ra ngạo mạn khi nhìn thấy cảnh tượng này cũng nhíu mày, cơ mặt khẽ giật.

Ngực Hắc Sát xuất hiện một lỗ dính đầy máu.

Máu chảy ra nhuộm đỏ cả nền đất.

.

Bảo Kỳ VươngTác giả: Dương HạTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bảo Kỳ Vương, đây là món quà mà đích thân quốc vương nước Ninh gửi tặng, là quyền sở hữu mười tám mỏ khai thác vàng trong nước Ninh”. "Đây là món quà của quốc Vương nước Mã cử đặc sứ đưa tới, là thỏa thuận chuyển nhượng quyền kinh doanh trên cảng ở eo biển nước Mã”. “...” Trong phòng chờ sân bay quân dụng biên giới phía Tây, Hắc Vũ mặc quân phục, đeo quân hàm cấp Thượng tướng, cung kính đứng sau lưng Bảo Kỳ Vương, báo cáo những món quà hậu hĩnh được gửi tới từ khắp các nước trên thế giới cho Bảo Kỳ Vương. "Nhận hết đi, thay tôi gửi lời cảm ơn bọn họ”. Trần Bảo Kỳ đứng trước mặt Hắc Vũ, chậm rãi xoay người, bình tĩnh lên tiếng. "Bảo Kỳ Vương, anh muốn trở về thật sao?" Hắc Vũ mạnh dạn hỏi. "Đương nhiên, bạn gái tôi đã đợi tôi bảy năm, chịu đựng bao nhiêu khổ cực, nhận lấy bao nhiêu ấm ức, bây giờ cô ấy còn một mình lo liệu lễ đính hôn để chờ tôi quay về, tôi nợ cô ấy quá nhiều rồi”. Lúc Trần Bảo Kỳ nói ra câu này, trên gương mặt thoáng qua nét dịu dàng. Đúng lúc này, một chiếc máy bay… Hắc Sát và Bạch Sát không hề để tâm đến lời đe dọa của Tô Nhã Linh.Ngược lại chúng còn nhìn Tô Nhã Linh với ánh mắt th* t*c d*m đ*ng: “Đã lâu rồi anh em bọn này chưa chơi người nào xinh đẹp như cô, lại đây để bọn tôi thỏa mãn cô nào”.“Cô yên tâm, bọn tôi sẽ cho cô tiền”.Hắc Sát nở nụ cười xấu xa nói, còn cố ý xé một chiếc quần tất của Tô Nhã Linh.“Lưu manh, cầm thú…”Ngay lúc Tô Nhã Linh tức giận giậm chân thì Trần Bảo Kỳ nói: “Nhã Linh, em đưa bố mẹ đi trước đi, để anh giải quyết”.“Không được, có đi thì cùng đi!”Tô Nhã Linh kiên quyết nói.“Em yên tâm, anh sẽ không xảy ra chuyện gì đâu, đợi anh giải quyết xong sẽ đến tìm em”.Trần Bảo Kỳ nhẹ giọng nói.Tô Nhã Linh chưa lên tiếng, Tần Nhược Hà và Tô Thế Vinh ở bên cạnh đã kéo cô chạy ra ngoài.“Bố mẹ, hai người buông con ra, muốn đi thì hai người cứ đi đi, con phải ở cạnh Bảo Kỳ!”Tô Nhã Linh vùng vẫy nói.“Con bé ngốc này, con ở cạnh cậu ta là muốn chết à? Hắc Bạch Song Sát đều là mấy tên liều lĩnh”.“Chuyện này do Trần Bảo Kỳ gây ra thì đương nhiên phải để cậu ta tự mình xử lý”.Tần Nhược Hà và Tô Thế Vinh cứ thế kéo Tô Nhã Linh rời đi.Hắc Bạch Song Sát thấy Tô Nhã Linh đi mất thì đứng bật dậy: “Muốn đi à? Bọn này đã đồng ý chưa?”Chúng vừa đi được hai bước thì Trần Bảo Kỳ đã chặn chúng lại.“Cút!”, Hắc Sát nhướng mày nói.Trần Bảo Kỳ vẫn đứng yên không động đậy, lạnh lùng nhìn chúng: “Thành thật trả lời câu hỏi của tôi, tôi sẽ để hai anh chết tử tế”.Nghe thế Hắc Bạch Song Sát trố mắt nhìn nhau, khuôn mặt hiện lên vẻ khinh thường.“Chỉ một mình mày mà cũng muốn giết bọn này à?”“Ai bỏ tiền ra mua tay chân của tôi?”Trần Bảo Kỳ hỏi.Hắc Bạch Song Sát nhếch miệng cười khinh bỉ, xem như không nghe thấy câu hỏi này.“Tại sao ông đây phải trả lời mày?”Trần Bảo Kỳ khẽ lắc đầu nói: “Rượu mừng không uống lại muốn uống rượu phạt!”“Mẹ kiếp!”Hắc Sát phẫn nộ hung dữ lao đến chỗ Trần Bảo Kỳ.Bốp!Một tiếng động vang lên, Hắc Sát ngã xuống đất, bất động.Bạch Sát vốn dĩ còn đang tỏ ra ngạo mạn khi nhìn thấy cảnh tượng này cũng nhíu mày, cơ mặt khẽ giật.Ngực Hắc Sát xuất hiện một lỗ dính đầy máu.Máu chảy ra nhuộm đỏ cả nền đất..

Chương 43: 43: Máu Chảy Ra Nhuộm Đỏ Cả Nền Đất