"Cậu chủ, em ghét cậu" "Không, em yêu tôi, em yêu tôi." Tấn Phong không ngừng luận động, mỗi cú thúc đều chạm đến nơi sâu tới tận cùng, khiến cho Vũ Tình đau đớn xanh trắng mặt mày, nếu không phải cố gắng dùng răng cắn vào môi mình để duy trì để tỉnh táo, cô tin rằng bản thân đã sớm vài lần ngất thiếp đi. "Tại sao? Tại sao lại đối xử với em như vậy? Cậu rõ ràng đã yêu người con gái khác, tại sao vẫn muốn vũ nhục em?" "Bởi vì em yêu tôi.Chính vì em yêu tôi nên phải phục tùng tôi.Cho dù..." "Cho dù cậu không yêu em sao? Em sẽ rời đi, em nhất định sẽ rời đi, em ghét cậu." Chát! Đang lúc cao trào, bỗng nhiên Tấn Phong giáng một cái tát thật mạnh vào mặt Vũ Tình, khiến cho má cô liền đỏ ửng, gương mặt cũng vì đó mà bị quay lệch đi. Tấn Phong nhìn cô gái nhỏ dưới thân, giống như đang phát tiết lửa giận, càng gia tăng sức lực, mỗi lần di chuyển đều giống như đem h* th*n của Vũ Tình xé rách ra, cuối cùng cô cũng không nhịn được mà ngất đi, cánh môi mềm lúc này đã bị cô cản đến túa ra máu đỏ,…

Chương 9: Thân Mật

Ngoại Lệ Của Anh Chính Là EmTác giả: Lục Phiên NhiênTruyện Ngôn Tình"Cậu chủ, em ghét cậu" "Không, em yêu tôi, em yêu tôi." Tấn Phong không ngừng luận động, mỗi cú thúc đều chạm đến nơi sâu tới tận cùng, khiến cho Vũ Tình đau đớn xanh trắng mặt mày, nếu không phải cố gắng dùng răng cắn vào môi mình để duy trì để tỉnh táo, cô tin rằng bản thân đã sớm vài lần ngất thiếp đi. "Tại sao? Tại sao lại đối xử với em như vậy? Cậu rõ ràng đã yêu người con gái khác, tại sao vẫn muốn vũ nhục em?" "Bởi vì em yêu tôi.Chính vì em yêu tôi nên phải phục tùng tôi.Cho dù..." "Cho dù cậu không yêu em sao? Em sẽ rời đi, em nhất định sẽ rời đi, em ghét cậu." Chát! Đang lúc cao trào, bỗng nhiên Tấn Phong giáng một cái tát thật mạnh vào mặt Vũ Tình, khiến cho má cô liền đỏ ửng, gương mặt cũng vì đó mà bị quay lệch đi. Tấn Phong nhìn cô gái nhỏ dưới thân, giống như đang phát tiết lửa giận, càng gia tăng sức lực, mỗi lần di chuyển đều giống như đem h* th*n của Vũ Tình xé rách ra, cuối cùng cô cũng không nhịn được mà ngất đi, cánh môi mềm lúc này đã bị cô cản đến túa ra máu đỏ,… Trái tim Vũ Tình đánh thịch một tiếng, hai má cô khẽ ửng hồng khi nhìn thấy nụ cười này của anh.Người gì đâu mà đẹp trai quá thể đáng luôn ấy trời! Kình Quân nhìn thấy Vũ Tình hơi đỏ mặt, mặc dù anh không hiểu lý do, nhưng anh lại cảm thấy cô quả thật là mẫu người hoàn hảo trong mắt anh, dù có làm gì cũng trông vô cùng đáng yêu, vô cùng thu hút.Vũ Tình cũng không phải ngốc nghếch quá, cô đương nhiên có thể biết được lý do Kình Quân bị thương là gì.Những vết thương trên mặt anh...nhất định là do xô xát với Tấn Phong mà có.Vũ Tình khẳng định bây giờ bản thân cô không muốn ngu ngốc đâm đầu cứ làm một cái đuôi nhỏ phiên phức suốt ngày bám theo Tấn Phong nữa, nhưng một người đã từng khiến cô yêu sâu đậm bất chấp cao ngạo cùng tự trọng của bản thân, một người từng là mối tình đầu mà cả đời này có lẽ cũng sẽ khiến cô khó quên nhất thì có lẽ bắt cô ngay lập tức bỏ đi tất cả quan tâm đối với Tấn Phong là một điều bất khả thi, không thể nào ngay lập tức xảy ra được.Kình Quân tinh ý thấy cô cứ ngập ngừng, anh dám chắc co đang thắc mắc gì đó liền ôn nhu cất giọng hỏi: "Làm sao vậy? Em có điều gì muốn hỏi anh, có đúng không?""Cái đó..."Vũ Tình ngập ngừng không biết nên mở lời như thế nào.Ban nãy là cô nhất quyết trước mặt Tấn Phong cùng Bạch Khiêm rời đi, cũng ở trước mặt Bạch Khiêm khẳng định sẽ không ở chung một chỗ với Tấn Phong nữa.Tất cả những việc làm đó đã chứng tỏ quyết tâm của cô đối với việc muốn buông bỏ Tấn Phong, nhưng không thể bây giờ lại tự đạp lên quyết tâm của chính mình, vứt đi ý chí, lại quay lại quan tâm đến kẻ vừa làm tổn thương mình sao.Kình Quân nhìn vào ánh mắt đang đảo láo liên của cô, anh đương nhiên biết cô đang suy nghĩ gì.Mặc dù Kình Quân tự tin khẳng định mình là người yêu cô nhất, nhưng anh không có đủ tự tin để nói vị trí của anh trong lòng cô cũng cao như vị trí của cô trong lòng Kình Quân vậy.Anh biết Tấn Phong ở trong tim cô vân là một cánh cửa mà anh chưa thể nào động tới, hình bóng của anh ta vẫn đang đóng đỉnh trú ngụ trong tim cô.Mặc dù trong tình hình hiện tại, chiếc đinh đỏ đã có chút hơi lỏng lẻo, nhưng vẫn chưa thể nào nói rơi là rơi ngay ra khỏi trái tim cô được.Hơi ấm của anh cứ lảng vảng ở bên tai khiến cho Vũ Tình có chút ngứa ngáy, gương mặt cô cũng vì thế mà trở nên đỏ như trái táo chín mọng, thật thu hút người nhìn tới căn thử một miếng để xem trái táo này rốt cuộc có vị như thế nào.Nghĩ là làm, vì xúc cảm bùng lên quá dữ dội, Kình Quân không khống chế được h*m m**n có thể gần cô thêm, cho nên nhẹ nhàng cắn vào tai cô.Khỏi phải nói đối với một cô gái chưa từng trải mùi đời như Vũ Tình, hành động này của Kình Quân đã khiến cho cô có bao nhiêu bất ngờ cùng run rẩy.Cảm thấy tai mình có một chút đau cùng hơi ẩm ướt, Vũ Tình vội vàng đấy Kình Quân ra, sau đó đem bàn tay nhỏ bé lên che đi tai mình."Anh...!Anh..."Mặt Vũ Tình đỏ đến mức giống như sắp thiêu cháy cả da, ngay cả cổ cô cũng đỏ lên, điều này quả thực khiêu khích thị giác của Kình Quân.Anh l**m l**m môi mình, sau đó hướng một con ngươi màu đen đậm nhìn về phía Vũ Tình đang vì xấu hổ mà nói năng cũng trở nên không lưu loát, lại tiến tới sát gần cô, đem tay cô đang che tai gỡ xuống, thanh âm bá đạo yêu cầu: "Nó rất đẹp, đừng che đi..ngôn tình hayAnh muốn thấy"Nói rồi liền nâng cảm cô lên, để cho cô có thể nhìn trực diện vào ánh mắt thâm tình của mình: "Em có chút cảm giác rung động nào đổi với anh không?".

Trái tim Vũ Tình đánh thịch một tiếng, hai má cô khẽ ửng hồng khi nhìn thấy nụ cười này của anh.

Người gì đâu mà đẹp trai quá thể đáng luôn ấy trời! Kình Quân nhìn thấy Vũ Tình hơi đỏ mặt, mặc dù anh không hiểu lý do, nhưng anh lại cảm thấy cô quả thật là mẫu người hoàn hảo trong mắt anh, dù có làm gì cũng trông vô cùng đáng yêu, vô cùng thu hút.

Vũ Tình cũng không phải ngốc nghếch quá, cô đương nhiên có thể biết được lý do Kình Quân bị thương là gì.

Những vết thương trên mặt anh...nhất định là do xô xát với Tấn Phong mà có.

Vũ Tình khẳng định bây giờ bản thân cô không muốn ngu ngốc đâm đầu cứ làm một cái đuôi nhỏ phiên phức suốt ngày bám theo Tấn Phong nữa, nhưng một người đã từng khiến cô yêu sâu đậm bất chấp cao ngạo cùng tự trọng của bản thân, một người từng là mối tình đầu mà cả đời này có lẽ cũng sẽ khiến cô khó quên nhất thì có lẽ bắt cô ngay lập tức bỏ đi tất cả quan tâm đối với Tấn Phong là một điều bất khả thi, không thể nào ngay lập tức xảy ra được.

Kình Quân tinh ý thấy cô cứ ngập ngừng, anh dám chắc co đang thắc mắc gì đó liền ôn nhu cất giọng hỏi: "Làm sao vậy? Em có điều gì muốn hỏi anh, có đúng không?"

"Cái đó..."Vũ Tình ngập ngừng không biết nên mở lời như thế nào.

Ban nãy là cô nhất quyết trước mặt Tấn Phong cùng Bạch Khiêm rời đi, cũng ở trước mặt Bạch Khiêm khẳng định sẽ không ở chung một chỗ với Tấn Phong nữa.

Tất cả những việc làm đó đã chứng tỏ quyết tâm của cô đối với việc muốn buông bỏ Tấn Phong, nhưng không thể bây giờ lại tự đạp lên quyết tâm của chính mình, vứt đi ý chí, lại quay lại quan tâm đến kẻ vừa làm tổn thương mình sao.

Kình Quân nhìn vào ánh mắt đang đảo láo liên của cô, anh đương nhiên biết cô đang suy nghĩ gì.

Mặc dù Kình Quân tự tin khẳng định mình là người yêu cô nhất, nhưng anh không có đủ tự tin để nói vị trí của anh trong lòng cô cũng cao như vị trí của cô trong lòng Kình Quân vậy.

Anh biết Tấn Phong ở trong tim cô vân là một cánh cửa mà anh chưa thể nào động tới, hình bóng của anh ta vẫn đang đóng đỉnh trú ngụ trong tim cô.

Mặc dù trong tình hình hiện tại, chiếc đinh đỏ đã có chút hơi lỏng lẻo, nhưng vẫn chưa thể nào nói rơi là rơi ngay ra khỏi trái tim cô được.

Hơi ấm của anh cứ lảng vảng ở bên tai khiến cho Vũ Tình có chút ngứa ngáy, gương mặt cô cũng vì thế mà trở nên đỏ như trái táo chín mọng, thật thu hút người nhìn tới căn thử một miếng để xem trái táo này rốt cuộc có vị như thế nào.

Nghĩ là làm, vì xúc cảm bùng lên quá dữ dội, Kình Quân không khống chế được h*m m**n có thể gần cô thêm, cho nên nhẹ nhàng cắn vào tai cô.

Khỏi phải nói đối với một cô gái chưa từng trải mùi đời như Vũ Tình, hành động này của Kình Quân đã khiến cho cô có bao nhiêu bất ngờ cùng run rẩy.

Cảm thấy tai mình có một chút đau cùng hơi ẩm ướt, Vũ Tình vội vàng đấy Kình Quân ra, sau đó đem bàn tay nhỏ bé lên che đi tai mình.

"Anh...!

Anh..."

Mặt Vũ Tình đỏ đến mức giống như sắp thiêu cháy cả da, ngay cả cổ cô cũng đỏ lên, điều này quả thực khiêu khích thị giác của Kình Quân.

Anh l**m l**m môi mình, sau đó hướng một con ngươi màu đen đậm nhìn về phía Vũ Tình đang vì xấu hổ mà nói năng cũng trở nên không lưu loát, lại tiến tới sát gần cô, đem tay cô đang che tai gỡ xuống, thanh âm bá đạo yêu cầu: "Nó rất đẹp, đừng che đi.

.

ngôn tình hay

Anh muốn thấy"

Nói rồi liền nâng cảm cô lên, để cho cô có thể nhìn trực diện vào ánh mắt thâm tình của mình: "Em có chút cảm giác rung động nào đổi với anh không?".

Ngoại Lệ Của Anh Chính Là EmTác giả: Lục Phiên NhiênTruyện Ngôn Tình"Cậu chủ, em ghét cậu" "Không, em yêu tôi, em yêu tôi." Tấn Phong không ngừng luận động, mỗi cú thúc đều chạm đến nơi sâu tới tận cùng, khiến cho Vũ Tình đau đớn xanh trắng mặt mày, nếu không phải cố gắng dùng răng cắn vào môi mình để duy trì để tỉnh táo, cô tin rằng bản thân đã sớm vài lần ngất thiếp đi. "Tại sao? Tại sao lại đối xử với em như vậy? Cậu rõ ràng đã yêu người con gái khác, tại sao vẫn muốn vũ nhục em?" "Bởi vì em yêu tôi.Chính vì em yêu tôi nên phải phục tùng tôi.Cho dù..." "Cho dù cậu không yêu em sao? Em sẽ rời đi, em nhất định sẽ rời đi, em ghét cậu." Chát! Đang lúc cao trào, bỗng nhiên Tấn Phong giáng một cái tát thật mạnh vào mặt Vũ Tình, khiến cho má cô liền đỏ ửng, gương mặt cũng vì đó mà bị quay lệch đi. Tấn Phong nhìn cô gái nhỏ dưới thân, giống như đang phát tiết lửa giận, càng gia tăng sức lực, mỗi lần di chuyển đều giống như đem h* th*n của Vũ Tình xé rách ra, cuối cùng cô cũng không nhịn được mà ngất đi, cánh môi mềm lúc này đã bị cô cản đến túa ra máu đỏ,… Trái tim Vũ Tình đánh thịch một tiếng, hai má cô khẽ ửng hồng khi nhìn thấy nụ cười này của anh.Người gì đâu mà đẹp trai quá thể đáng luôn ấy trời! Kình Quân nhìn thấy Vũ Tình hơi đỏ mặt, mặc dù anh không hiểu lý do, nhưng anh lại cảm thấy cô quả thật là mẫu người hoàn hảo trong mắt anh, dù có làm gì cũng trông vô cùng đáng yêu, vô cùng thu hút.Vũ Tình cũng không phải ngốc nghếch quá, cô đương nhiên có thể biết được lý do Kình Quân bị thương là gì.Những vết thương trên mặt anh...nhất định là do xô xát với Tấn Phong mà có.Vũ Tình khẳng định bây giờ bản thân cô không muốn ngu ngốc đâm đầu cứ làm một cái đuôi nhỏ phiên phức suốt ngày bám theo Tấn Phong nữa, nhưng một người đã từng khiến cô yêu sâu đậm bất chấp cao ngạo cùng tự trọng của bản thân, một người từng là mối tình đầu mà cả đời này có lẽ cũng sẽ khiến cô khó quên nhất thì có lẽ bắt cô ngay lập tức bỏ đi tất cả quan tâm đối với Tấn Phong là một điều bất khả thi, không thể nào ngay lập tức xảy ra được.Kình Quân tinh ý thấy cô cứ ngập ngừng, anh dám chắc co đang thắc mắc gì đó liền ôn nhu cất giọng hỏi: "Làm sao vậy? Em có điều gì muốn hỏi anh, có đúng không?""Cái đó..."Vũ Tình ngập ngừng không biết nên mở lời như thế nào.Ban nãy là cô nhất quyết trước mặt Tấn Phong cùng Bạch Khiêm rời đi, cũng ở trước mặt Bạch Khiêm khẳng định sẽ không ở chung một chỗ với Tấn Phong nữa.Tất cả những việc làm đó đã chứng tỏ quyết tâm của cô đối với việc muốn buông bỏ Tấn Phong, nhưng không thể bây giờ lại tự đạp lên quyết tâm của chính mình, vứt đi ý chí, lại quay lại quan tâm đến kẻ vừa làm tổn thương mình sao.Kình Quân nhìn vào ánh mắt đang đảo láo liên của cô, anh đương nhiên biết cô đang suy nghĩ gì.Mặc dù Kình Quân tự tin khẳng định mình là người yêu cô nhất, nhưng anh không có đủ tự tin để nói vị trí của anh trong lòng cô cũng cao như vị trí của cô trong lòng Kình Quân vậy.Anh biết Tấn Phong ở trong tim cô vân là một cánh cửa mà anh chưa thể nào động tới, hình bóng của anh ta vẫn đang đóng đỉnh trú ngụ trong tim cô.Mặc dù trong tình hình hiện tại, chiếc đinh đỏ đã có chút hơi lỏng lẻo, nhưng vẫn chưa thể nào nói rơi là rơi ngay ra khỏi trái tim cô được.Hơi ấm của anh cứ lảng vảng ở bên tai khiến cho Vũ Tình có chút ngứa ngáy, gương mặt cô cũng vì thế mà trở nên đỏ như trái táo chín mọng, thật thu hút người nhìn tới căn thử một miếng để xem trái táo này rốt cuộc có vị như thế nào.Nghĩ là làm, vì xúc cảm bùng lên quá dữ dội, Kình Quân không khống chế được h*m m**n có thể gần cô thêm, cho nên nhẹ nhàng cắn vào tai cô.Khỏi phải nói đối với một cô gái chưa từng trải mùi đời như Vũ Tình, hành động này của Kình Quân đã khiến cho cô có bao nhiêu bất ngờ cùng run rẩy.Cảm thấy tai mình có một chút đau cùng hơi ẩm ướt, Vũ Tình vội vàng đấy Kình Quân ra, sau đó đem bàn tay nhỏ bé lên che đi tai mình."Anh...!Anh..."Mặt Vũ Tình đỏ đến mức giống như sắp thiêu cháy cả da, ngay cả cổ cô cũng đỏ lên, điều này quả thực khiêu khích thị giác của Kình Quân.Anh l**m l**m môi mình, sau đó hướng một con ngươi màu đen đậm nhìn về phía Vũ Tình đang vì xấu hổ mà nói năng cũng trở nên không lưu loát, lại tiến tới sát gần cô, đem tay cô đang che tai gỡ xuống, thanh âm bá đạo yêu cầu: "Nó rất đẹp, đừng che đi..ngôn tình hayAnh muốn thấy"Nói rồi liền nâng cảm cô lên, để cho cô có thể nhìn trực diện vào ánh mắt thâm tình của mình: "Em có chút cảm giác rung động nào đổi với anh không?".

Chương 9: Thân Mật