"Cậu chủ, em ghét cậu" "Không, em yêu tôi, em yêu tôi." Tấn Phong không ngừng luận động, mỗi cú thúc đều chạm đến nơi sâu tới tận cùng, khiến cho Vũ Tình đau đớn xanh trắng mặt mày, nếu không phải cố gắng dùng răng cắn vào môi mình để duy trì để tỉnh táo, cô tin rằng bản thân đã sớm vài lần ngất thiếp đi. "Tại sao? Tại sao lại đối xử với em như vậy? Cậu rõ ràng đã yêu người con gái khác, tại sao vẫn muốn vũ nhục em?" "Bởi vì em yêu tôi.Chính vì em yêu tôi nên phải phục tùng tôi.Cho dù..." "Cho dù cậu không yêu em sao? Em sẽ rời đi, em nhất định sẽ rời đi, em ghét cậu." Chát! Đang lúc cao trào, bỗng nhiên Tấn Phong giáng một cái tát thật mạnh vào mặt Vũ Tình, khiến cho má cô liền đỏ ửng, gương mặt cũng vì đó mà bị quay lệch đi. Tấn Phong nhìn cô gái nhỏ dưới thân, giống như đang phát tiết lửa giận, càng gia tăng sức lực, mỗi lần di chuyển đều giống như đem h* th*n của Vũ Tình xé rách ra, cuối cùng cô cũng không nhịn được mà ngất đi, cánh môi mềm lúc này đã bị cô cản đến túa ra máu đỏ,…

Chương 33: Anh Mơ Màng Chiếm Tiện Nghi Của Cô

Ngoại Lệ Của Anh Chính Là EmTác giả: Lục Phiên NhiênTruyện Ngôn Tình"Cậu chủ, em ghét cậu" "Không, em yêu tôi, em yêu tôi." Tấn Phong không ngừng luận động, mỗi cú thúc đều chạm đến nơi sâu tới tận cùng, khiến cho Vũ Tình đau đớn xanh trắng mặt mày, nếu không phải cố gắng dùng răng cắn vào môi mình để duy trì để tỉnh táo, cô tin rằng bản thân đã sớm vài lần ngất thiếp đi. "Tại sao? Tại sao lại đối xử với em như vậy? Cậu rõ ràng đã yêu người con gái khác, tại sao vẫn muốn vũ nhục em?" "Bởi vì em yêu tôi.Chính vì em yêu tôi nên phải phục tùng tôi.Cho dù..." "Cho dù cậu không yêu em sao? Em sẽ rời đi, em nhất định sẽ rời đi, em ghét cậu." Chát! Đang lúc cao trào, bỗng nhiên Tấn Phong giáng một cái tát thật mạnh vào mặt Vũ Tình, khiến cho má cô liền đỏ ửng, gương mặt cũng vì đó mà bị quay lệch đi. Tấn Phong nhìn cô gái nhỏ dưới thân, giống như đang phát tiết lửa giận, càng gia tăng sức lực, mỗi lần di chuyển đều giống như đem h* th*n của Vũ Tình xé rách ra, cuối cùng cô cũng không nhịn được mà ngất đi, cánh môi mềm lúc này đã bị cô cản đến túa ra máu đỏ,… Anh thế nào lại có thể đột ngột vươn tay ra kéo cô ngã vào trong lòng mình? Sắc mặt Vũ Tình từ kinh ngạc, bất ngờ liên chuyển sang hồng phấn, lắp bắp ngước mặt mình lên nhìn anh: "Cố...!Cố Kình Quân?""Là mơ sao?"Cố Kình Quân mắt nhắm mắt mở nhìn cô, thanh âm từ tính khi ngái ngủ trầm thấp nghe cực kì hấp dẫn.Vũ Tình nghe thấy giọng anh, thân thể cô hơi co rụt lại.Người gì mà đã đẹp thì thôi đi, giọng lại còn hay nữa chứ."Vũ Tình, chào buổi sáng."Kình Quân cúi đầu hôn một cái lên cái trán trơn bóng của cô, sự đột kích bất ngờ này của anh khiến cho mặt cô chẳng mấy chốc liên đỏ lựng, thật giống như một trái táo vừa chín tới đã bước vào mùa thi hoạch, thu hút người ta đến cắn cô một cái.Cố Kình Quân cảm nhận được hơi ấm của cô thông qua cánh môi mình, cảm giác chân thật này thật chẳng giống như mơ."Kình...!Kình Quân.Anh mau buông em ra đi, em thấy khó thở quá."Nếu anh còn cứ ôm lấy cô như vậy, trái tim nhỏ bé này của Vũ Tình có thể sẽ vỡ ra bất kì lúc nào mất."Sao?"Cố Kình Quân nghe thấy giọng co vô cùng chân thật, dụi dụi mắt liên thấy Vũ Tình như một con mèo nhỏ đang nằm trong lòng mình ở trên ghế sô pha chật chội, gương mặt cô phiếm hồng nóng ran, hai mắt lại long lanh như sắp khóc, anh liên biết mình không phải là đang mơ, anh thật sự đã "chiếm tiện nghi"của cô ngay sáng sớm.Tuyến phòng ngự của đàn ông vào sáng sớm luôn yếu hơn lúc bình thường, biểu cảm này của cô...!Có tính là đang khiêu khích anh phạm tội không nhỉ? "Sáng rồi sao?""Cẩn thận chứ em, kẻo ngã bây giờ."Cố Kình Quân nhanh tay đỡ được cô.Cách một lớp áo nhưng cô vẫn có thể cảm nhận được rõ ràng thân nhiệt của anh, điều này khiến cho má cô đã đỏ càng đỏ hơn, trông giống như mận đầu mùa vậy.Chọc mù mắt tôi đi! Thím Trân câm nín nhìn đôi tình nhân trẻ trước mắt, mới sáng ra mà, hai người đừng làm như vậy nữa.Bà già này...!Sẽ thích lãm.Trân Hân nghĩ rồi liền tươi cười đi tới đặt nốt đĩa bánh còn lại lên bàn cho Cố Kình Quân, sau đó liên quay người ra khỏi bếp, lấy cớ là đi tưới vườn hoa để chừa lại không gian riêng cho đôi bạn trẻ.Trên bàn ăn lúc này chỉ còn lại nhìn thở căng thẳng của cô cùng với tiếng dao nĩa lách cách trên bàn ăn, Vũ Tình ngồi gần anh nên cô căng thẳng lắm, nhai cũng chẳng dám nhai mạnh, ăn một cái bánh mì mà hai phút trôi qua rồi mới nuốt được một góc nhỏ mà thôi."Thức ăn không hợp khẩu vị của em sao?"Cố Kình Quân ngưng hành động cắt thịt của mình lại, anh thấy Vũ Tình không chuyên tâm ăn uống gì cả, liền cho rằng thức ăn hôm nay không hợp với khẩu vị của cô.Bữa sáng quan trọng, cô lại vừa ốm dậy, không thể nào bỏ bữa.Nhớ trước đây Vũ Tình thích nhất là ăn há cảo hấp, cho nên anh liền hỏi: "Em có muốn ăn há cảo hấp không? Anh lái xe đi mua về cho em nhé?"Ừm, quả thật cô rất thích ăn món há cảo hấp, sở thích đó vẫn còn giữ cho tới nay.Nhưng cô không muốn lãng phí bữa sáng thịnh soạn này, cũng không muốn mới sáng ra đã làm phiên anh, cho nên liên nhanh chóng lắc đầu rồi vùi mặt vào ăn uống: "Em không sao, như thế này đã rất tốt..

Anh thế nào lại có thể đột ngột vươn tay ra kéo cô ngã vào trong lòng mình? Sắc mặt Vũ Tình từ kinh ngạc, bất ngờ liên chuyển sang hồng phấn, lắp bắp ngước mặt mình lên nhìn anh: "Cố...!

Cố Kình Quân?"

"Là mơ sao?"

Cố Kình Quân mắt nhắm mắt mở nhìn cô, thanh âm từ tính khi ngái ngủ trầm thấp nghe cực kì hấp dẫn.

Vũ Tình nghe thấy giọng anh, thân thể cô hơi co rụt lại.

Người gì mà đã đẹp thì thôi đi, giọng lại còn hay nữa chứ.

"Vũ Tình, chào buổi sáng."

Kình Quân cúi đầu hôn một cái lên cái trán trơn bóng của cô, sự đột kích bất ngờ này của anh khiến cho mặt cô chẳng mấy chốc liên đỏ lựng, thật giống như một trái táo vừa chín tới đã bước vào mùa thi hoạch, thu hút người ta đến cắn cô một cái.

Cố Kình Quân cảm nhận được hơi ấm của cô thông qua cánh môi mình, cảm giác chân thật này thật chẳng giống như mơ.

"Kình...!

Kình Quân.

Anh mau buông em ra đi, em thấy khó thở quá."

Nếu anh còn cứ ôm lấy cô như vậy, trái tim nhỏ bé này của Vũ Tình có thể sẽ vỡ ra bất kì lúc nào mất.

"Sao?"

Cố Kình Quân nghe thấy giọng co vô cùng chân thật, dụi dụi mắt liên thấy Vũ Tình như một con mèo nhỏ đang nằm trong lòng mình ở trên ghế sô pha chật chội, gương mặt cô phiếm hồng nóng ran, hai mắt lại long lanh như sắp khóc, anh liên biết mình không phải là đang mơ, anh thật sự đã "chiếm tiện nghi"

của cô ngay sáng sớm.

Tuyến phòng ngự của đàn ông vào sáng sớm luôn yếu hơn lúc bình thường, biểu cảm này của cô...!

Có tính là đang khiêu khích anh phạm tội không nhỉ? "Sáng rồi sao?"

"Cẩn thận chứ em, kẻo ngã bây giờ."

Cố Kình Quân nhanh tay đỡ được cô.

Cách một lớp áo nhưng cô vẫn có thể cảm nhận được rõ ràng thân nhiệt của anh, điều này khiến cho má cô đã đỏ càng đỏ hơn, trông giống như mận đầu mùa vậy.

Chọc mù mắt tôi đi! Thím Trân câm nín nhìn đôi tình nhân trẻ trước mắt, mới sáng ra mà, hai người đừng làm như vậy nữa.

Bà già này...!

Sẽ thích lãm.

Trân Hân nghĩ rồi liền tươi cười đi tới đặt nốt đĩa bánh còn lại lên bàn cho Cố Kình Quân, sau đó liên quay người ra khỏi bếp, lấy cớ là đi tưới vườn hoa để chừa lại không gian riêng cho đôi bạn trẻ.

Trên bàn ăn lúc này chỉ còn lại nhìn thở căng thẳng của cô cùng với tiếng dao nĩa lách cách trên bàn ăn, Vũ Tình ngồi gần anh nên cô căng thẳng lắm, nhai cũng chẳng dám nhai mạnh, ăn một cái bánh mì mà hai phút trôi qua rồi mới nuốt được một góc nhỏ mà thôi.

"Thức ăn không hợp khẩu vị của em sao?"

Cố Kình Quân ngưng hành động cắt thịt của mình lại, anh thấy Vũ Tình không chuyên tâm ăn uống gì cả, liền cho rằng thức ăn hôm nay không hợp với khẩu vị của cô.

Bữa sáng quan trọng, cô lại vừa ốm dậy, không thể nào bỏ bữa.

Nhớ trước đây Vũ Tình thích nhất là ăn há cảo hấp, cho nên anh liền hỏi: "Em có muốn ăn há cảo hấp không? Anh lái xe đi mua về cho em nhé?"

Ừm, quả thật cô rất thích ăn món há cảo hấp, sở thích đó vẫn còn giữ cho tới nay.

Nhưng cô không muốn lãng phí bữa sáng thịnh soạn này, cũng không muốn mới sáng ra đã làm phiên anh, cho nên liên nhanh chóng lắc đầu rồi vùi mặt vào ăn uống: "Em không sao, như thế này đã rất tốt..

Ngoại Lệ Của Anh Chính Là EmTác giả: Lục Phiên NhiênTruyện Ngôn Tình"Cậu chủ, em ghét cậu" "Không, em yêu tôi, em yêu tôi." Tấn Phong không ngừng luận động, mỗi cú thúc đều chạm đến nơi sâu tới tận cùng, khiến cho Vũ Tình đau đớn xanh trắng mặt mày, nếu không phải cố gắng dùng răng cắn vào môi mình để duy trì để tỉnh táo, cô tin rằng bản thân đã sớm vài lần ngất thiếp đi. "Tại sao? Tại sao lại đối xử với em như vậy? Cậu rõ ràng đã yêu người con gái khác, tại sao vẫn muốn vũ nhục em?" "Bởi vì em yêu tôi.Chính vì em yêu tôi nên phải phục tùng tôi.Cho dù..." "Cho dù cậu không yêu em sao? Em sẽ rời đi, em nhất định sẽ rời đi, em ghét cậu." Chát! Đang lúc cao trào, bỗng nhiên Tấn Phong giáng một cái tát thật mạnh vào mặt Vũ Tình, khiến cho má cô liền đỏ ửng, gương mặt cũng vì đó mà bị quay lệch đi. Tấn Phong nhìn cô gái nhỏ dưới thân, giống như đang phát tiết lửa giận, càng gia tăng sức lực, mỗi lần di chuyển đều giống như đem h* th*n của Vũ Tình xé rách ra, cuối cùng cô cũng không nhịn được mà ngất đi, cánh môi mềm lúc này đã bị cô cản đến túa ra máu đỏ,… Anh thế nào lại có thể đột ngột vươn tay ra kéo cô ngã vào trong lòng mình? Sắc mặt Vũ Tình từ kinh ngạc, bất ngờ liên chuyển sang hồng phấn, lắp bắp ngước mặt mình lên nhìn anh: "Cố...!Cố Kình Quân?""Là mơ sao?"Cố Kình Quân mắt nhắm mắt mở nhìn cô, thanh âm từ tính khi ngái ngủ trầm thấp nghe cực kì hấp dẫn.Vũ Tình nghe thấy giọng anh, thân thể cô hơi co rụt lại.Người gì mà đã đẹp thì thôi đi, giọng lại còn hay nữa chứ."Vũ Tình, chào buổi sáng."Kình Quân cúi đầu hôn một cái lên cái trán trơn bóng của cô, sự đột kích bất ngờ này của anh khiến cho mặt cô chẳng mấy chốc liên đỏ lựng, thật giống như một trái táo vừa chín tới đã bước vào mùa thi hoạch, thu hút người ta đến cắn cô một cái.Cố Kình Quân cảm nhận được hơi ấm của cô thông qua cánh môi mình, cảm giác chân thật này thật chẳng giống như mơ."Kình...!Kình Quân.Anh mau buông em ra đi, em thấy khó thở quá."Nếu anh còn cứ ôm lấy cô như vậy, trái tim nhỏ bé này của Vũ Tình có thể sẽ vỡ ra bất kì lúc nào mất."Sao?"Cố Kình Quân nghe thấy giọng co vô cùng chân thật, dụi dụi mắt liên thấy Vũ Tình như một con mèo nhỏ đang nằm trong lòng mình ở trên ghế sô pha chật chội, gương mặt cô phiếm hồng nóng ran, hai mắt lại long lanh như sắp khóc, anh liên biết mình không phải là đang mơ, anh thật sự đã "chiếm tiện nghi"của cô ngay sáng sớm.Tuyến phòng ngự của đàn ông vào sáng sớm luôn yếu hơn lúc bình thường, biểu cảm này của cô...!Có tính là đang khiêu khích anh phạm tội không nhỉ? "Sáng rồi sao?""Cẩn thận chứ em, kẻo ngã bây giờ."Cố Kình Quân nhanh tay đỡ được cô.Cách một lớp áo nhưng cô vẫn có thể cảm nhận được rõ ràng thân nhiệt của anh, điều này khiến cho má cô đã đỏ càng đỏ hơn, trông giống như mận đầu mùa vậy.Chọc mù mắt tôi đi! Thím Trân câm nín nhìn đôi tình nhân trẻ trước mắt, mới sáng ra mà, hai người đừng làm như vậy nữa.Bà già này...!Sẽ thích lãm.Trân Hân nghĩ rồi liền tươi cười đi tới đặt nốt đĩa bánh còn lại lên bàn cho Cố Kình Quân, sau đó liên quay người ra khỏi bếp, lấy cớ là đi tưới vườn hoa để chừa lại không gian riêng cho đôi bạn trẻ.Trên bàn ăn lúc này chỉ còn lại nhìn thở căng thẳng của cô cùng với tiếng dao nĩa lách cách trên bàn ăn, Vũ Tình ngồi gần anh nên cô căng thẳng lắm, nhai cũng chẳng dám nhai mạnh, ăn một cái bánh mì mà hai phút trôi qua rồi mới nuốt được một góc nhỏ mà thôi."Thức ăn không hợp khẩu vị của em sao?"Cố Kình Quân ngưng hành động cắt thịt của mình lại, anh thấy Vũ Tình không chuyên tâm ăn uống gì cả, liền cho rằng thức ăn hôm nay không hợp với khẩu vị của cô.Bữa sáng quan trọng, cô lại vừa ốm dậy, không thể nào bỏ bữa.Nhớ trước đây Vũ Tình thích nhất là ăn há cảo hấp, cho nên anh liền hỏi: "Em có muốn ăn há cảo hấp không? Anh lái xe đi mua về cho em nhé?"Ừm, quả thật cô rất thích ăn món há cảo hấp, sở thích đó vẫn còn giữ cho tới nay.Nhưng cô không muốn lãng phí bữa sáng thịnh soạn này, cũng không muốn mới sáng ra đã làm phiên anh, cho nên liên nhanh chóng lắc đầu rồi vùi mặt vào ăn uống: "Em không sao, như thế này đã rất tốt..

Chương 33: Anh Mơ Màng Chiếm Tiện Nghi Của Cô