"Cậu chủ, em ghét cậu" "Không, em yêu tôi, em yêu tôi." Tấn Phong không ngừng luận động, mỗi cú thúc đều chạm đến nơi sâu tới tận cùng, khiến cho Vũ Tình đau đớn xanh trắng mặt mày, nếu không phải cố gắng dùng răng cắn vào môi mình để duy trì để tỉnh táo, cô tin rằng bản thân đã sớm vài lần ngất thiếp đi. "Tại sao? Tại sao lại đối xử với em như vậy? Cậu rõ ràng đã yêu người con gái khác, tại sao vẫn muốn vũ nhục em?" "Bởi vì em yêu tôi.Chính vì em yêu tôi nên phải phục tùng tôi.Cho dù..." "Cho dù cậu không yêu em sao? Em sẽ rời đi, em nhất định sẽ rời đi, em ghét cậu." Chát! Đang lúc cao trào, bỗng nhiên Tấn Phong giáng một cái tát thật mạnh vào mặt Vũ Tình, khiến cho má cô liền đỏ ửng, gương mặt cũng vì đó mà bị quay lệch đi. Tấn Phong nhìn cô gái nhỏ dưới thân, giống như đang phát tiết lửa giận, càng gia tăng sức lực, mỗi lần di chuyển đều giống như đem h* th*n của Vũ Tình xé rách ra, cuối cùng cô cũng không nhịn được mà ngất đi, cánh môi mềm lúc này đã bị cô cản đến túa ra máu đỏ,…

Chương 40: Giận Dỗi

Ngoại Lệ Của Anh Chính Là EmTác giả: Lục Phiên NhiênTruyện Ngôn Tình"Cậu chủ, em ghét cậu" "Không, em yêu tôi, em yêu tôi." Tấn Phong không ngừng luận động, mỗi cú thúc đều chạm đến nơi sâu tới tận cùng, khiến cho Vũ Tình đau đớn xanh trắng mặt mày, nếu không phải cố gắng dùng răng cắn vào môi mình để duy trì để tỉnh táo, cô tin rằng bản thân đã sớm vài lần ngất thiếp đi. "Tại sao? Tại sao lại đối xử với em như vậy? Cậu rõ ràng đã yêu người con gái khác, tại sao vẫn muốn vũ nhục em?" "Bởi vì em yêu tôi.Chính vì em yêu tôi nên phải phục tùng tôi.Cho dù..." "Cho dù cậu không yêu em sao? Em sẽ rời đi, em nhất định sẽ rời đi, em ghét cậu." Chát! Đang lúc cao trào, bỗng nhiên Tấn Phong giáng một cái tát thật mạnh vào mặt Vũ Tình, khiến cho má cô liền đỏ ửng, gương mặt cũng vì đó mà bị quay lệch đi. Tấn Phong nhìn cô gái nhỏ dưới thân, giống như đang phát tiết lửa giận, càng gia tăng sức lực, mỗi lần di chuyển đều giống như đem h* th*n của Vũ Tình xé rách ra, cuối cùng cô cũng không nhịn được mà ngất đi, cánh môi mềm lúc này đã bị cô cản đến túa ra máu đỏ,… "Nhân lúc còn nóng anh nhanh ăn đi.Em đợi anh ăn xong rồi về cũng được."Vũ Tình đưa mắt lên nhìn đồng hồ đeo tường, đã kì kèo lâu như vậy nhưng thời gian vẫn chưa trôi qua lâu là mấy.Bây giờ ngoài trời quả thật đang vô cùng năng nóng, đứng ở bên ngoài bắt xe có lẽ sẽ hơi khó chịu một chút.Cô ở lại đây lâu hơn một vài phút cũng chẳng thiệt thòi gì."Em vội vậy làm gì chứ? Người có bệnh dạ dày đâu thể ăn nhanh nuốt lống được đâu?"Cố Kình Quân giống như đang tủi thân nhìn Vũ Tình, ánh mắt của anh khiến cho cô đành tạm thời im miệng lại.May mắn là lần này Cố Kình Quân ăn xong thì không mè nheo đòi cô làm cái gối đâu cho anh nằm ngủ nữa.Vũ Tình đưa mắt nhìn ra cửa sổ bên ngoài, cái nắng ba mươi chín độ hoàn toàn chưa hê có dấu hiệu sẽ giảm, ngược lại mặt trời có vẻ càng chiếu gay gắt hơn.Cố Kình Quân mở cửa sổ ra, tự mình kiểm tra nhiệt độ ngoài trời bằng cách đưa mặt ra bên ngoài ô cửa sổ.Trời vừa nắng lại còn có gió Nam, phải nói là vô cùng nóng bức."Em ở lại đây đi, đợi trời mát rồi về.Không bằng tới tối anh cùng em về nhà luôn.""Hả? Như vậy không được đâu."Vũ Tình vội vàng lắc đầu xua tay.Cô ở đây rồi thì việc nhà ai làm chứ? Cô cũng không thể ÿ vào sự quan tâm của Cố Kình Quân mà dồn hết tất cả công việc lên vai thím Trân được."Như vậy không hay lắm.Em vẫn là nên về thì hơn."Đến khi anh luyến tiếc nhả môi cô ra, không chỉ gương mặt nhỏ mà cần cổ và hai cái tai của cô đều đã đỏ lựng lên, cùng màu với gương mặt tựa như một quả mận chín hồng."Hôm nay em hư, nên anh phải phạt."Cố Kình Quân áp tay lên má cô, nhưng hành động ngay sau đó của cô lại khiến anh sửng sốt.Vũ Tình mấp máy môi định nói gì đó, nhưng cổ họng cô lại giống như mắc một cái xương to mà nghẹn lại.Cơn xúc động ập đến, sự xấu hổ cùng tức giận của cô kết hợp lại, làm ửng đỏ khóe mắt cô.Một giây sau khi Cố Kình Quân buông tha đôi môi cô, Vũ Tình liền òa lên mà khóc.Cố Kình Quân cảm giác được những giọt lệ nóng ấm trong suốt của cô đang đốt cháy da tay mình, anh bắt đầu trở nên luống cuống tay chân.Anh làm gì sai sao? Anh chỉ hôn cô thôi mà? Sao cô lại khóc chứ? Anh mạnh bạo quá nên vô tình làm cô bị đau sao? "Tiểu Tình, sao vậy? Sao em lại khóc?"Cố Kình Quân cúi thấp người mình xuống để ngang bằng với Vũ Tình, nhưng cách an ủi này của anh hoàn toàn không đạt được chút nào hiệu quả trấn an cô.Vũ Tình xoay người cầm lấy cái cặp lồng rồi chạy biến đi mất.Trước lúc rời khỏi phòng còn không quên quay người lại mắng anh: "Anh là đồ ngốc.Tên xấu lưu manh, em ghét anh."Cố Kình Quân ú ớ nhìn sự việc diễn ra quá nhanh..

"Nhân lúc còn nóng anh nhanh ăn đi.Em đợi anh ăn xong rồi về cũng được."

Vũ Tình đưa mắt lên nhìn đồng hồ đeo tường, đã kì kèo lâu như vậy nhưng thời gian vẫn chưa trôi qua lâu là mấy.

Bây giờ ngoài trời quả thật đang vô cùng năng nóng, đứng ở bên ngoài bắt xe có lẽ sẽ hơi khó chịu một chút.

Cô ở lại đây lâu hơn một vài phút cũng chẳng thiệt thòi gì.

"Em vội vậy làm gì chứ? Người có bệnh dạ dày đâu thể ăn nhanh nuốt lống được đâu?"

Cố Kình Quân giống như đang tủi thân nhìn Vũ Tình, ánh mắt của anh khiến cho cô đành tạm thời im miệng lại.

May mắn là lần này Cố Kình Quân ăn xong thì không mè nheo đòi cô làm cái gối đâu cho anh nằm ngủ nữa.

Vũ Tình đưa mắt nhìn ra cửa sổ bên ngoài, cái nắng ba mươi chín độ hoàn toàn chưa hê có dấu hiệu sẽ giảm, ngược lại mặt trời có vẻ càng chiếu gay gắt hơn.

Cố Kình Quân mở cửa sổ ra, tự mình kiểm tra nhiệt độ ngoài trời bằng cách đưa mặt ra bên ngoài ô cửa sổ.

Trời vừa nắng lại còn có gió Nam, phải nói là vô cùng nóng bức.

"Em ở lại đây đi, đợi trời mát rồi về.

Không bằng tới tối anh cùng em về nhà luôn."

"Hả? Như vậy không được đâu."

Vũ Tình vội vàng lắc đầu xua tay.

Cô ở đây rồi thì việc nhà ai làm chứ? Cô cũng không thể ÿ vào sự quan tâm của Cố Kình Quân mà dồn hết tất cả công việc lên vai thím Trân được.

"Như vậy không hay lắm.

Em vẫn là nên về thì hơn."

Đến khi anh luyến tiếc nhả môi cô ra, không chỉ gương mặt nhỏ mà cần cổ và hai cái tai của cô đều đã đỏ lựng lên, cùng màu với gương mặt tựa như một quả mận chín hồng.

"Hôm nay em hư, nên anh phải phạt."

Cố Kình Quân áp tay lên má cô, nhưng hành động ngay sau đó của cô lại khiến anh sửng sốt.

Vũ Tình mấp máy môi định nói gì đó, nhưng cổ họng cô lại giống như mắc một cái xương to mà nghẹn lại.

Cơn xúc động ập đến, sự xấu hổ cùng tức giận của cô kết hợp lại, làm ửng đỏ khóe mắt cô.

Một giây sau khi Cố Kình Quân buông tha đôi môi cô, Vũ Tình liền òa lên mà khóc.

Cố Kình Quân cảm giác được những giọt lệ nóng ấm trong suốt của cô đang đốt cháy da tay mình, anh bắt đầu trở nên luống cuống tay chân.

Anh làm gì sai sao? Anh chỉ hôn cô thôi mà? Sao cô lại khóc chứ? Anh mạnh bạo quá nên vô tình làm cô bị đau sao? "Tiểu Tình, sao vậy? Sao em lại khóc?"

Cố Kình Quân cúi thấp người mình xuống để ngang bằng với Vũ Tình, nhưng cách an ủi này của anh hoàn toàn không đạt được chút nào hiệu quả trấn an cô.

Vũ Tình xoay người cầm lấy cái cặp lồng rồi chạy biến đi mất.

Trước lúc rời khỏi phòng còn không quên quay người lại mắng anh: "Anh là đồ ngốc.

Tên xấu lưu manh, em ghét anh."

Cố Kình Quân ú ớ nhìn sự việc diễn ra quá nhanh..

Ngoại Lệ Của Anh Chính Là EmTác giả: Lục Phiên NhiênTruyện Ngôn Tình"Cậu chủ, em ghét cậu" "Không, em yêu tôi, em yêu tôi." Tấn Phong không ngừng luận động, mỗi cú thúc đều chạm đến nơi sâu tới tận cùng, khiến cho Vũ Tình đau đớn xanh trắng mặt mày, nếu không phải cố gắng dùng răng cắn vào môi mình để duy trì để tỉnh táo, cô tin rằng bản thân đã sớm vài lần ngất thiếp đi. "Tại sao? Tại sao lại đối xử với em như vậy? Cậu rõ ràng đã yêu người con gái khác, tại sao vẫn muốn vũ nhục em?" "Bởi vì em yêu tôi.Chính vì em yêu tôi nên phải phục tùng tôi.Cho dù..." "Cho dù cậu không yêu em sao? Em sẽ rời đi, em nhất định sẽ rời đi, em ghét cậu." Chát! Đang lúc cao trào, bỗng nhiên Tấn Phong giáng một cái tát thật mạnh vào mặt Vũ Tình, khiến cho má cô liền đỏ ửng, gương mặt cũng vì đó mà bị quay lệch đi. Tấn Phong nhìn cô gái nhỏ dưới thân, giống như đang phát tiết lửa giận, càng gia tăng sức lực, mỗi lần di chuyển đều giống như đem h* th*n của Vũ Tình xé rách ra, cuối cùng cô cũng không nhịn được mà ngất đi, cánh môi mềm lúc này đã bị cô cản đến túa ra máu đỏ,… "Nhân lúc còn nóng anh nhanh ăn đi.Em đợi anh ăn xong rồi về cũng được."Vũ Tình đưa mắt lên nhìn đồng hồ đeo tường, đã kì kèo lâu như vậy nhưng thời gian vẫn chưa trôi qua lâu là mấy.Bây giờ ngoài trời quả thật đang vô cùng năng nóng, đứng ở bên ngoài bắt xe có lẽ sẽ hơi khó chịu một chút.Cô ở lại đây lâu hơn một vài phút cũng chẳng thiệt thòi gì."Em vội vậy làm gì chứ? Người có bệnh dạ dày đâu thể ăn nhanh nuốt lống được đâu?"Cố Kình Quân giống như đang tủi thân nhìn Vũ Tình, ánh mắt của anh khiến cho cô đành tạm thời im miệng lại.May mắn là lần này Cố Kình Quân ăn xong thì không mè nheo đòi cô làm cái gối đâu cho anh nằm ngủ nữa.Vũ Tình đưa mắt nhìn ra cửa sổ bên ngoài, cái nắng ba mươi chín độ hoàn toàn chưa hê có dấu hiệu sẽ giảm, ngược lại mặt trời có vẻ càng chiếu gay gắt hơn.Cố Kình Quân mở cửa sổ ra, tự mình kiểm tra nhiệt độ ngoài trời bằng cách đưa mặt ra bên ngoài ô cửa sổ.Trời vừa nắng lại còn có gió Nam, phải nói là vô cùng nóng bức."Em ở lại đây đi, đợi trời mát rồi về.Không bằng tới tối anh cùng em về nhà luôn.""Hả? Như vậy không được đâu."Vũ Tình vội vàng lắc đầu xua tay.Cô ở đây rồi thì việc nhà ai làm chứ? Cô cũng không thể ÿ vào sự quan tâm của Cố Kình Quân mà dồn hết tất cả công việc lên vai thím Trân được."Như vậy không hay lắm.Em vẫn là nên về thì hơn."Đến khi anh luyến tiếc nhả môi cô ra, không chỉ gương mặt nhỏ mà cần cổ và hai cái tai của cô đều đã đỏ lựng lên, cùng màu với gương mặt tựa như một quả mận chín hồng."Hôm nay em hư, nên anh phải phạt."Cố Kình Quân áp tay lên má cô, nhưng hành động ngay sau đó của cô lại khiến anh sửng sốt.Vũ Tình mấp máy môi định nói gì đó, nhưng cổ họng cô lại giống như mắc một cái xương to mà nghẹn lại.Cơn xúc động ập đến, sự xấu hổ cùng tức giận của cô kết hợp lại, làm ửng đỏ khóe mắt cô.Một giây sau khi Cố Kình Quân buông tha đôi môi cô, Vũ Tình liền òa lên mà khóc.Cố Kình Quân cảm giác được những giọt lệ nóng ấm trong suốt của cô đang đốt cháy da tay mình, anh bắt đầu trở nên luống cuống tay chân.Anh làm gì sai sao? Anh chỉ hôn cô thôi mà? Sao cô lại khóc chứ? Anh mạnh bạo quá nên vô tình làm cô bị đau sao? "Tiểu Tình, sao vậy? Sao em lại khóc?"Cố Kình Quân cúi thấp người mình xuống để ngang bằng với Vũ Tình, nhưng cách an ủi này của anh hoàn toàn không đạt được chút nào hiệu quả trấn an cô.Vũ Tình xoay người cầm lấy cái cặp lồng rồi chạy biến đi mất.Trước lúc rời khỏi phòng còn không quên quay người lại mắng anh: "Anh là đồ ngốc.Tên xấu lưu manh, em ghét anh."Cố Kình Quân ú ớ nhìn sự việc diễn ra quá nhanh..

Chương 40: Giận Dỗi