"Cậu chủ, em ghét cậu" "Không, em yêu tôi, em yêu tôi." Tấn Phong không ngừng luận động, mỗi cú thúc đều chạm đến nơi sâu tới tận cùng, khiến cho Vũ Tình đau đớn xanh trắng mặt mày, nếu không phải cố gắng dùng răng cắn vào môi mình để duy trì để tỉnh táo, cô tin rằng bản thân đã sớm vài lần ngất thiếp đi. "Tại sao? Tại sao lại đối xử với em như vậy? Cậu rõ ràng đã yêu người con gái khác, tại sao vẫn muốn vũ nhục em?" "Bởi vì em yêu tôi.Chính vì em yêu tôi nên phải phục tùng tôi.Cho dù..." "Cho dù cậu không yêu em sao? Em sẽ rời đi, em nhất định sẽ rời đi, em ghét cậu." Chát! Đang lúc cao trào, bỗng nhiên Tấn Phong giáng một cái tát thật mạnh vào mặt Vũ Tình, khiến cho má cô liền đỏ ửng, gương mặt cũng vì đó mà bị quay lệch đi. Tấn Phong nhìn cô gái nhỏ dưới thân, giống như đang phát tiết lửa giận, càng gia tăng sức lực, mỗi lần di chuyển đều giống như đem h* th*n của Vũ Tình xé rách ra, cuối cùng cô cũng không nhịn được mà ngất đi, cánh môi mềm lúc này đã bị cô cản đến túa ra máu đỏ,…
Chương 50: Gặp Lại Cố Hỉ Tâm
Ngoại Lệ Của Anh Chính Là EmTác giả: Lục Phiên NhiênTruyện Ngôn Tình"Cậu chủ, em ghét cậu" "Không, em yêu tôi, em yêu tôi." Tấn Phong không ngừng luận động, mỗi cú thúc đều chạm đến nơi sâu tới tận cùng, khiến cho Vũ Tình đau đớn xanh trắng mặt mày, nếu không phải cố gắng dùng răng cắn vào môi mình để duy trì để tỉnh táo, cô tin rằng bản thân đã sớm vài lần ngất thiếp đi. "Tại sao? Tại sao lại đối xử với em như vậy? Cậu rõ ràng đã yêu người con gái khác, tại sao vẫn muốn vũ nhục em?" "Bởi vì em yêu tôi.Chính vì em yêu tôi nên phải phục tùng tôi.Cho dù..." "Cho dù cậu không yêu em sao? Em sẽ rời đi, em nhất định sẽ rời đi, em ghét cậu." Chát! Đang lúc cao trào, bỗng nhiên Tấn Phong giáng một cái tát thật mạnh vào mặt Vũ Tình, khiến cho má cô liền đỏ ửng, gương mặt cũng vì đó mà bị quay lệch đi. Tấn Phong nhìn cô gái nhỏ dưới thân, giống như đang phát tiết lửa giận, càng gia tăng sức lực, mỗi lần di chuyển đều giống như đem h* th*n của Vũ Tình xé rách ra, cuối cùng cô cũng không nhịn được mà ngất đi, cánh môi mềm lúc này đã bị cô cản đến túa ra máu đỏ,… "Thiếu gia sao? Sáng nắng chiều mưa trưa ẩm ương.Quả thật từ sau khi Vũ Tình rời đi, tâm tình của cậu ấy liên trở nên thất thường khó đoán.""Khó đoán như thế nào?""Rất hay cáu giận, thậm chí khi cô Cố Hỉ Tâm tới đây làm loạn, cậu ấy cũng chẳng bày ra phản ứng gì.Dỗ dành cô ta cũng chỉ là kiểu dỗ dành qua loa, chứ không còn thấy được sự nhiệt tình như trước kia nữa."Cố Hỉ Tâm sao? Bạch Khiêm nheo mắt nhìn vào màn hình điện thoại.Người em gái này của Cố Kình Quân tính tình trái ngược với anh trai nhỉ? Sao lại thích chạy lung tung vậy, chẳng có chút nào giống với sự lười biếng di chuyển cùng điềm tĩnh của Cố Kình Quân.Có lẽ là do...!không có cùng huyết thống? "Cố Hỉ Tâm rất hay đến biệt thự của Tấn Phong sao?"Bạch Khiêm tò mò nhắn tin hỏi lại.Chị Lan này cũng chẳng phải người giỏi giữ bí mật gì, một khi tin tưởng ai là biết chuyện gì hay đều sẵn sàng chia sẻ hết: "Chuyện thường ở huyện thôi mà em.Mới hôm trước đến đây này, làm bể mất mấy cái cốc.máu me chảy đầy nhà luôn.Anh trai cùng với mẹ cô ta phải đến tận nơi rước về.Mà nhé, lái xe sang đến đón tận cửa luôn rồi mà cũng có chịu vê đâu.Cứ nhất quyết đòi ở lại đây, thế thì bảo sao lại chả bị ăn mắng.Cái cô tiểu thư này giống như rất thích trốn nhà chạy đến đây thì phải.""Hừm..."Bạch Khiêm chống cằm lên tay, cho điện thoại vào trong túi áo mình.Cố Hỉ Tâm đẩy cửa phòng khách mà bước vào, trong nhà lúc này chẳng có ai cả."Tới liền đây."Thím Trân nghe thấy tiếng động vang lên, bà liên chạy ra từ trong nhà bếp.Khoảnh khắc trông thấy Cố Hỉ Tâm, trên nét mặt bà hiện rõ lên vẻ bất ngờ: "Tiểu thư, sao cô lại đến đây vậy?"""Thím Trân, anh hai có ở nhà không vậy?""Cô ngồi đợi một chút, tôi lên lầu gọi thiếu gia.""Thím Trân, có cần cháu giúp chuẩn bị bữa tối không ạ?"Vũ Tình lúc này cũng từ trên lâu đi xuống, cô phát hiện ra có bóng dáng một người phụ nữ trông khá quen mắt đang ngồi trên sô pha.Cố Hỉ Tâm nghe thấy bên tai mình vang lên một giọng nói quen thuộc, cô ta liền lập tức quay đầu về phía sau.Khoảnh khắc hai mắt chạm nhau, rõ ràng đôi mắt của cả hai cô gái đều mở to ra, Cố Hỉ Tâm còn bất ngờ tới mức lắp bắp: "Vũ...!Vũ Tình? Tại sao mày lại ở đây? Sao mày lại có mặt trong nhà anh tao vậy hả?""Cố tiểu thư.Tôi...!"Thím Trân, bà mau tống cổ người này ra ngoài mau..
"Thiếu gia sao? Sáng nắng chiều mưa trưa ẩm ương.
Quả thật từ sau khi Vũ Tình rời đi, tâm tình của cậu ấy liên trở nên thất thường khó đoán."
"Khó đoán như thế nào?"
"Rất hay cáu giận, thậm chí khi cô Cố Hỉ Tâm tới đây làm loạn, cậu ấy cũng chẳng bày ra phản ứng gì.
Dỗ dành cô ta cũng chỉ là kiểu dỗ dành qua loa, chứ không còn thấy được sự nhiệt tình như trước kia nữa."
Cố Hỉ Tâm sao? Bạch Khiêm nheo mắt nhìn vào màn hình điện thoại.
Người em gái này của Cố Kình Quân tính tình trái ngược với anh trai nhỉ? Sao lại thích chạy lung tung vậy, chẳng có chút nào giống với sự lười biếng di chuyển cùng điềm tĩnh của Cố Kình Quân.
Có lẽ là do...!
không có cùng huyết thống? "Cố Hỉ Tâm rất hay đến biệt thự của Tấn Phong sao?"
Bạch Khiêm tò mò nhắn tin hỏi lại.
Chị Lan này cũng chẳng phải người giỏi giữ bí mật gì, một khi tin tưởng ai là biết chuyện gì hay đều sẵn sàng chia sẻ hết: "Chuyện thường ở huyện thôi mà em.
Mới hôm trước đến đây này, làm bể mất mấy cái cốc.
máu me chảy đầy nhà luôn.
Anh trai cùng với mẹ cô ta phải đến tận nơi rước về.
Mà nhé, lái xe sang đến đón tận cửa luôn rồi mà cũng có chịu vê đâu.
Cứ nhất quyết đòi ở lại đây, thế thì bảo sao lại chả bị ăn mắng.
Cái cô tiểu thư này giống như rất thích trốn nhà chạy đến đây thì phải."
"Hừm..."
Bạch Khiêm chống cằm lên tay, cho điện thoại vào trong túi áo mình.
Cố Hỉ Tâm đẩy cửa phòng khách mà bước vào, trong nhà lúc này chẳng có ai cả.
"Tới liền đây."
Thím Trân nghe thấy tiếng động vang lên, bà liên chạy ra từ trong nhà bếp.
Khoảnh khắc trông thấy Cố Hỉ Tâm, trên nét mặt bà hiện rõ lên vẻ bất ngờ: "Tiểu thư, sao cô lại đến đây vậy?"
""Thím Trân, anh hai có ở nhà không vậy?"
"Cô ngồi đợi một chút, tôi lên lầu gọi thiếu gia."
"Thím Trân, có cần cháu giúp chuẩn bị bữa tối không ạ?"
Vũ Tình lúc này cũng từ trên lâu đi xuống, cô phát hiện ra có bóng dáng một người phụ nữ trông khá quen mắt đang ngồi trên sô pha.
Cố Hỉ Tâm nghe thấy bên tai mình vang lên một giọng nói quen thuộc, cô ta liền lập tức quay đầu về phía sau.
Khoảnh khắc hai mắt chạm nhau, rõ ràng đôi mắt của cả hai cô gái đều mở to ra, Cố Hỉ Tâm còn bất ngờ tới mức lắp bắp: "Vũ...!
Vũ Tình? Tại sao mày lại ở đây? Sao mày lại có mặt trong nhà anh tao vậy hả?"
"Cố tiểu thư.
Tôi...!
"Thím Trân, bà mau tống cổ người này ra ngoài mau..
Ngoại Lệ Của Anh Chính Là EmTác giả: Lục Phiên NhiênTruyện Ngôn Tình"Cậu chủ, em ghét cậu" "Không, em yêu tôi, em yêu tôi." Tấn Phong không ngừng luận động, mỗi cú thúc đều chạm đến nơi sâu tới tận cùng, khiến cho Vũ Tình đau đớn xanh trắng mặt mày, nếu không phải cố gắng dùng răng cắn vào môi mình để duy trì để tỉnh táo, cô tin rằng bản thân đã sớm vài lần ngất thiếp đi. "Tại sao? Tại sao lại đối xử với em như vậy? Cậu rõ ràng đã yêu người con gái khác, tại sao vẫn muốn vũ nhục em?" "Bởi vì em yêu tôi.Chính vì em yêu tôi nên phải phục tùng tôi.Cho dù..." "Cho dù cậu không yêu em sao? Em sẽ rời đi, em nhất định sẽ rời đi, em ghét cậu." Chát! Đang lúc cao trào, bỗng nhiên Tấn Phong giáng một cái tát thật mạnh vào mặt Vũ Tình, khiến cho má cô liền đỏ ửng, gương mặt cũng vì đó mà bị quay lệch đi. Tấn Phong nhìn cô gái nhỏ dưới thân, giống như đang phát tiết lửa giận, càng gia tăng sức lực, mỗi lần di chuyển đều giống như đem h* th*n của Vũ Tình xé rách ra, cuối cùng cô cũng không nhịn được mà ngất đi, cánh môi mềm lúc này đã bị cô cản đến túa ra máu đỏ,… "Thiếu gia sao? Sáng nắng chiều mưa trưa ẩm ương.Quả thật từ sau khi Vũ Tình rời đi, tâm tình của cậu ấy liên trở nên thất thường khó đoán.""Khó đoán như thế nào?""Rất hay cáu giận, thậm chí khi cô Cố Hỉ Tâm tới đây làm loạn, cậu ấy cũng chẳng bày ra phản ứng gì.Dỗ dành cô ta cũng chỉ là kiểu dỗ dành qua loa, chứ không còn thấy được sự nhiệt tình như trước kia nữa."Cố Hỉ Tâm sao? Bạch Khiêm nheo mắt nhìn vào màn hình điện thoại.Người em gái này của Cố Kình Quân tính tình trái ngược với anh trai nhỉ? Sao lại thích chạy lung tung vậy, chẳng có chút nào giống với sự lười biếng di chuyển cùng điềm tĩnh của Cố Kình Quân.Có lẽ là do...!không có cùng huyết thống? "Cố Hỉ Tâm rất hay đến biệt thự của Tấn Phong sao?"Bạch Khiêm tò mò nhắn tin hỏi lại.Chị Lan này cũng chẳng phải người giỏi giữ bí mật gì, một khi tin tưởng ai là biết chuyện gì hay đều sẵn sàng chia sẻ hết: "Chuyện thường ở huyện thôi mà em.Mới hôm trước đến đây này, làm bể mất mấy cái cốc.máu me chảy đầy nhà luôn.Anh trai cùng với mẹ cô ta phải đến tận nơi rước về.Mà nhé, lái xe sang đến đón tận cửa luôn rồi mà cũng có chịu vê đâu.Cứ nhất quyết đòi ở lại đây, thế thì bảo sao lại chả bị ăn mắng.Cái cô tiểu thư này giống như rất thích trốn nhà chạy đến đây thì phải.""Hừm..."Bạch Khiêm chống cằm lên tay, cho điện thoại vào trong túi áo mình.Cố Hỉ Tâm đẩy cửa phòng khách mà bước vào, trong nhà lúc này chẳng có ai cả."Tới liền đây."Thím Trân nghe thấy tiếng động vang lên, bà liên chạy ra từ trong nhà bếp.Khoảnh khắc trông thấy Cố Hỉ Tâm, trên nét mặt bà hiện rõ lên vẻ bất ngờ: "Tiểu thư, sao cô lại đến đây vậy?"""Thím Trân, anh hai có ở nhà không vậy?""Cô ngồi đợi một chút, tôi lên lầu gọi thiếu gia.""Thím Trân, có cần cháu giúp chuẩn bị bữa tối không ạ?"Vũ Tình lúc này cũng từ trên lâu đi xuống, cô phát hiện ra có bóng dáng một người phụ nữ trông khá quen mắt đang ngồi trên sô pha.Cố Hỉ Tâm nghe thấy bên tai mình vang lên một giọng nói quen thuộc, cô ta liền lập tức quay đầu về phía sau.Khoảnh khắc hai mắt chạm nhau, rõ ràng đôi mắt của cả hai cô gái đều mở to ra, Cố Hỉ Tâm còn bất ngờ tới mức lắp bắp: "Vũ...!Vũ Tình? Tại sao mày lại ở đây? Sao mày lại có mặt trong nhà anh tao vậy hả?""Cố tiểu thư.Tôi...!"Thím Trân, bà mau tống cổ người này ra ngoài mau..