"Cậu chủ, em ghét cậu" "Không, em yêu tôi, em yêu tôi." Tấn Phong không ngừng luận động, mỗi cú thúc đều chạm đến nơi sâu tới tận cùng, khiến cho Vũ Tình đau đớn xanh trắng mặt mày, nếu không phải cố gắng dùng răng cắn vào môi mình để duy trì để tỉnh táo, cô tin rằng bản thân đã sớm vài lần ngất thiếp đi. "Tại sao? Tại sao lại đối xử với em như vậy? Cậu rõ ràng đã yêu người con gái khác, tại sao vẫn muốn vũ nhục em?" "Bởi vì em yêu tôi.Chính vì em yêu tôi nên phải phục tùng tôi.Cho dù..." "Cho dù cậu không yêu em sao? Em sẽ rời đi, em nhất định sẽ rời đi, em ghét cậu." Chát! Đang lúc cao trào, bỗng nhiên Tấn Phong giáng một cái tát thật mạnh vào mặt Vũ Tình, khiến cho má cô liền đỏ ửng, gương mặt cũng vì đó mà bị quay lệch đi. Tấn Phong nhìn cô gái nhỏ dưới thân, giống như đang phát tiết lửa giận, càng gia tăng sức lực, mỗi lần di chuyển đều giống như đem h* th*n của Vũ Tình xé rách ra, cuối cùng cô cũng không nhịn được mà ngất đi, cánh môi mềm lúc này đã bị cô cản đến túa ra máu đỏ,…

Chương 62: Sự Thật

Ngoại Lệ Của Anh Chính Là EmTác giả: Lục Phiên NhiênTruyện Ngôn Tình"Cậu chủ, em ghét cậu" "Không, em yêu tôi, em yêu tôi." Tấn Phong không ngừng luận động, mỗi cú thúc đều chạm đến nơi sâu tới tận cùng, khiến cho Vũ Tình đau đớn xanh trắng mặt mày, nếu không phải cố gắng dùng răng cắn vào môi mình để duy trì để tỉnh táo, cô tin rằng bản thân đã sớm vài lần ngất thiếp đi. "Tại sao? Tại sao lại đối xử với em như vậy? Cậu rõ ràng đã yêu người con gái khác, tại sao vẫn muốn vũ nhục em?" "Bởi vì em yêu tôi.Chính vì em yêu tôi nên phải phục tùng tôi.Cho dù..." "Cho dù cậu không yêu em sao? Em sẽ rời đi, em nhất định sẽ rời đi, em ghét cậu." Chát! Đang lúc cao trào, bỗng nhiên Tấn Phong giáng một cái tát thật mạnh vào mặt Vũ Tình, khiến cho má cô liền đỏ ửng, gương mặt cũng vì đó mà bị quay lệch đi. Tấn Phong nhìn cô gái nhỏ dưới thân, giống như đang phát tiết lửa giận, càng gia tăng sức lực, mỗi lần di chuyển đều giống như đem h* th*n của Vũ Tình xé rách ra, cuối cùng cô cũng không nhịn được mà ngất đi, cánh môi mềm lúc này đã bị cô cản đến túa ra máu đỏ,… Thật sự mấy ngày gần đây, anh có cảm giác người đang ở trước mặt mình không phải là Vũ Tình mà trước đây anh biết nữa.Cô gái trước đây mà anh biết là một người vô lo vô nghĩ, có gì nói đó, sẽ không bao giờ từ chối chia sẻ các câu chuyện cho anh.Mà Vũ Tình hiện tại, cô giống như một con nhím luôn xù gai lên với mọi người xung quanh vậy.Kình Quân có cảm giác cô không muốn mở lòng với ai, cũng chẳng muốn ai mở lòng với mình.Anh tiến lên một bước, cô lại lùi xuống một bước.Mặc dù anh không thấy mệt mỏi khi phải theo đuổi cô, nhưng anh thật tình không thích cái kiểu giấu giấu giếm giếm này của Vũ Tình một chút nào."Anh muốn bảo vệ em, vì vậy mới cần em cho anh biết tất cả những gì ngày hôm qua em đã trải qua, anh muốn từng người, từng người gây tốn thương cho em đều sẽ phải trả giá.Lẽ nào em không muốn như vậy sao?"Cố Kình Quân nắm lấy bàn tay cô, anh không muốn ép cô, nhưng anh cũng không muốn bản thân mình phải chờ đợi quá lâu, anh không muốn việc này sẽ bị rơi vào quên lãng.Đây là lần đầu tiên Vũ Tình được nhìn thấy dáng vẻ nghiêm túc cao độ cùng có chút bất lực này của anh.Trái tim đang đập bên ngực trái của cô giống như có ai đó hung hăng dùng một con dao sắc cứa vào, cảm giác vô cùng đau rát."Xin lỗi em, anh đã quá hấp tấp rồi.Em nghỉ ngơi đi, anh cần ra ngoài để bình tĩnh lại"Cố Kình Quân nói rồi đấy ghế đứng lên.Vũ Tình nhìn theo bóng lưng anh,bàn tay cô đưa về phía trước.Trong lòng cô ập đến một dự cảm không lành.Bên tai cô vang lên một giọng nói rằng nếu như bây giờ cô không nói sự thật ra, Vũ Tình sẽ đánh mất đi sự ôn nhu cùng kiên nhẫn mà người đàn ông trước mặt này từ trước tới giờ luôn dành cho cô mất."Kình Quân"Ngay khi tay anh chạm vào tay nắm cửa, Vũ Tình đã kịp lên tiếng cản anh lại.Cố Kình Quân quay đầu nhìn cô, liền thấy Vũ Tình lắp bắp: "Anh...Anh đừng giận em.Em chịu nói ra là được mà, đúng chứ?""Là Tấn Phong và Cố Hỉ Tâm"Cố Kình Quân ngắt ngang lời cô.Chuyện này dù sao trước đó tên họ Tấn kia cũng đã kể cho anh nghe rồi, nên anh chẳng thấy có điều gì quá bất ngờ cả.Điều ưu tiên số một hiện tại trong lòng anh đó chính là tên hung thủ đứng sau tất cả những rắc rối này là ai."Anh có thể không tin.Nhưng những điều em sắp nói đều là sự thật"Vũ Tình nuốt một ngụm nước bọt rồi lặng người đi một lát.Mãi tới một lúc sau cô mới tiếp tục anh: "Người đã bắt cóc em là Cố Hỉ Tâm.Có vẻ như cô ấy muốn biết vị trí của mình cao đến đâu trong lòng Tấn Phong, cho nên mới làm ra những việc như thế này.""Hỉ Tâm sao?"Cố Kình Quân trừng lớn mắt.Lần trước cãi nhau, Cố Hỉ Tâm có nói sẽ g**t ch*t Vũ Tình.Anh nghĩ đó chỉ là lời nói trong phút quá kích động của cô ta mà thôi, nhưng thật không ngờ Cố Hỉ Tâm lại có gan làm ra mấy việc như bắt có người khác được.Cô ta không biết đó là phạm pháp sao? Vũ Tình thấy anh yên lặng không nói gì, cô liền cho rằng anh không tin những gì mình vừa nói.Cũng phải thôi, bọn họ là anh em ruột thịt, anh có quyền hoài nghi lời của một người ngoài như cô mà."Anh không tin em cũng không sao.Cứ quên hết những lời ban nãy anh vừa nghe đi cũng được.".

Thật sự mấy ngày gần đây, anh có cảm giác người đang ở trước mặt mình không phải là Vũ Tình mà trước đây anh biết nữa.

Cô gái trước đây mà anh biết là một người vô lo vô nghĩ, có gì nói đó, sẽ không bao giờ từ chối chia sẻ các câu chuyện cho anh.

Mà Vũ Tình hiện tại, cô giống như một con nhím luôn xù gai lên với mọi người xung quanh vậy.

Kình Quân có cảm giác cô không muốn mở lòng với ai, cũng chẳng muốn ai mở lòng với mình.

Anh tiến lên một bước, cô lại lùi xuống một bước.

Mặc dù anh không thấy mệt mỏi khi phải theo đuổi cô, nhưng anh thật tình không thích cái kiểu giấu giấu giếm giếm này của Vũ Tình một chút nào.

"Anh muốn bảo vệ em, vì vậy mới cần em cho anh biết tất cả những gì ngày hôm qua em đã trải qua, anh muốn từng người, từng người gây tốn thương cho em đều sẽ phải trả giá.Lẽ nào em không muốn như vậy sao?"

Cố Kình Quân nắm lấy bàn tay cô, anh không muốn ép cô, nhưng anh cũng không muốn bản thân mình phải chờ đợi quá lâu, anh không muốn việc này sẽ bị rơi vào quên lãng.

Đây là lần đầu tiên Vũ Tình được nhìn thấy dáng vẻ nghiêm túc cao độ cùng có chút bất lực này của anh.

Trái tim đang đập bên ngực trái của cô giống như có ai đó hung hăng dùng một con dao sắc cứa vào, cảm giác vô cùng đau rát.

"Xin lỗi em, anh đã quá hấp tấp rồi.Em nghỉ ngơi đi, anh cần ra ngoài để bình tĩnh lại"

Cố Kình Quân nói rồi đấy ghế đứng lên.

Vũ Tình nhìn theo bóng lưng anh,bàn tay cô đưa về phía trước.

Trong lòng cô ập đến một dự cảm không lành.

Bên tai cô vang lên một giọng nói rằng nếu như bây giờ cô không nói sự thật ra, Vũ Tình sẽ đánh mất đi sự ôn nhu cùng kiên nhẫn mà người đàn ông trước mặt này từ trước tới giờ luôn dành cho cô mất.

"Kình Quân"

Ngay khi tay anh chạm vào tay nắm cửa, Vũ Tình đã kịp lên tiếng cản anh lại.

Cố Kình Quân quay đầu nhìn cô, liền thấy Vũ Tình lắp bắp: "Anh...Anh đừng giận em.Em chịu nói ra là được mà, đúng chứ?"

"Là Tấn Phong và Cố Hỉ Tâm"

Cố Kình Quân ngắt ngang lời cô.

Chuyện này dù sao trước đó tên họ Tấn kia cũng đã kể cho anh nghe rồi, nên anh chẳng thấy có điều gì quá bất ngờ cả.

Điều ưu tiên số một hiện tại trong lòng anh đó chính là tên hung thủ đứng sau tất cả những rắc rối này là ai.

"Anh có thể không tin.Nhưng những điều em sắp nói đều là sự thật"

Vũ Tình nuốt một ngụm nước bọt rồi lặng người đi một lát.

Mãi tới một lúc sau cô mới tiếp tục anh: "Người đã bắt cóc em là Cố Hỉ Tâm.Có vẻ như cô ấy muốn biết vị trí của mình cao đến đâu trong lòng Tấn Phong, cho nên mới làm ra những việc như thế này."

"Hỉ Tâm sao?"

Cố Kình Quân trừng lớn mắt.

Lần trước cãi nhau, Cố Hỉ Tâm có nói sẽ g**t ch*t Vũ Tình.

Anh nghĩ đó chỉ là lời nói trong phút quá kích động của cô ta mà thôi, nhưng thật không ngờ Cố Hỉ Tâm lại có gan làm ra mấy việc như bắt có người khác được.

Cô ta không biết đó là phạm pháp sao? Vũ Tình thấy anh yên lặng không nói gì, cô liền cho rằng anh không tin những gì mình vừa nói.

Cũng phải thôi, bọn họ là anh em ruột thịt, anh có quyền hoài nghi lời của một người ngoài như cô mà.

"Anh không tin em cũng không sao.Cứ quên hết những lời ban nãy anh vừa nghe đi cũng được.".

Ngoại Lệ Của Anh Chính Là EmTác giả: Lục Phiên NhiênTruyện Ngôn Tình"Cậu chủ, em ghét cậu" "Không, em yêu tôi, em yêu tôi." Tấn Phong không ngừng luận động, mỗi cú thúc đều chạm đến nơi sâu tới tận cùng, khiến cho Vũ Tình đau đớn xanh trắng mặt mày, nếu không phải cố gắng dùng răng cắn vào môi mình để duy trì để tỉnh táo, cô tin rằng bản thân đã sớm vài lần ngất thiếp đi. "Tại sao? Tại sao lại đối xử với em như vậy? Cậu rõ ràng đã yêu người con gái khác, tại sao vẫn muốn vũ nhục em?" "Bởi vì em yêu tôi.Chính vì em yêu tôi nên phải phục tùng tôi.Cho dù..." "Cho dù cậu không yêu em sao? Em sẽ rời đi, em nhất định sẽ rời đi, em ghét cậu." Chát! Đang lúc cao trào, bỗng nhiên Tấn Phong giáng một cái tát thật mạnh vào mặt Vũ Tình, khiến cho má cô liền đỏ ửng, gương mặt cũng vì đó mà bị quay lệch đi. Tấn Phong nhìn cô gái nhỏ dưới thân, giống như đang phát tiết lửa giận, càng gia tăng sức lực, mỗi lần di chuyển đều giống như đem h* th*n của Vũ Tình xé rách ra, cuối cùng cô cũng không nhịn được mà ngất đi, cánh môi mềm lúc này đã bị cô cản đến túa ra máu đỏ,… Thật sự mấy ngày gần đây, anh có cảm giác người đang ở trước mặt mình không phải là Vũ Tình mà trước đây anh biết nữa.Cô gái trước đây mà anh biết là một người vô lo vô nghĩ, có gì nói đó, sẽ không bao giờ từ chối chia sẻ các câu chuyện cho anh.Mà Vũ Tình hiện tại, cô giống như một con nhím luôn xù gai lên với mọi người xung quanh vậy.Kình Quân có cảm giác cô không muốn mở lòng với ai, cũng chẳng muốn ai mở lòng với mình.Anh tiến lên một bước, cô lại lùi xuống một bước.Mặc dù anh không thấy mệt mỏi khi phải theo đuổi cô, nhưng anh thật tình không thích cái kiểu giấu giấu giếm giếm này của Vũ Tình một chút nào."Anh muốn bảo vệ em, vì vậy mới cần em cho anh biết tất cả những gì ngày hôm qua em đã trải qua, anh muốn từng người, từng người gây tốn thương cho em đều sẽ phải trả giá.Lẽ nào em không muốn như vậy sao?"Cố Kình Quân nắm lấy bàn tay cô, anh không muốn ép cô, nhưng anh cũng không muốn bản thân mình phải chờ đợi quá lâu, anh không muốn việc này sẽ bị rơi vào quên lãng.Đây là lần đầu tiên Vũ Tình được nhìn thấy dáng vẻ nghiêm túc cao độ cùng có chút bất lực này của anh.Trái tim đang đập bên ngực trái của cô giống như có ai đó hung hăng dùng một con dao sắc cứa vào, cảm giác vô cùng đau rát."Xin lỗi em, anh đã quá hấp tấp rồi.Em nghỉ ngơi đi, anh cần ra ngoài để bình tĩnh lại"Cố Kình Quân nói rồi đấy ghế đứng lên.Vũ Tình nhìn theo bóng lưng anh,bàn tay cô đưa về phía trước.Trong lòng cô ập đến một dự cảm không lành.Bên tai cô vang lên một giọng nói rằng nếu như bây giờ cô không nói sự thật ra, Vũ Tình sẽ đánh mất đi sự ôn nhu cùng kiên nhẫn mà người đàn ông trước mặt này từ trước tới giờ luôn dành cho cô mất."Kình Quân"Ngay khi tay anh chạm vào tay nắm cửa, Vũ Tình đã kịp lên tiếng cản anh lại.Cố Kình Quân quay đầu nhìn cô, liền thấy Vũ Tình lắp bắp: "Anh...Anh đừng giận em.Em chịu nói ra là được mà, đúng chứ?""Là Tấn Phong và Cố Hỉ Tâm"Cố Kình Quân ngắt ngang lời cô.Chuyện này dù sao trước đó tên họ Tấn kia cũng đã kể cho anh nghe rồi, nên anh chẳng thấy có điều gì quá bất ngờ cả.Điều ưu tiên số một hiện tại trong lòng anh đó chính là tên hung thủ đứng sau tất cả những rắc rối này là ai."Anh có thể không tin.Nhưng những điều em sắp nói đều là sự thật"Vũ Tình nuốt một ngụm nước bọt rồi lặng người đi một lát.Mãi tới một lúc sau cô mới tiếp tục anh: "Người đã bắt cóc em là Cố Hỉ Tâm.Có vẻ như cô ấy muốn biết vị trí của mình cao đến đâu trong lòng Tấn Phong, cho nên mới làm ra những việc như thế này.""Hỉ Tâm sao?"Cố Kình Quân trừng lớn mắt.Lần trước cãi nhau, Cố Hỉ Tâm có nói sẽ g**t ch*t Vũ Tình.Anh nghĩ đó chỉ là lời nói trong phút quá kích động của cô ta mà thôi, nhưng thật không ngờ Cố Hỉ Tâm lại có gan làm ra mấy việc như bắt có người khác được.Cô ta không biết đó là phạm pháp sao? Vũ Tình thấy anh yên lặng không nói gì, cô liền cho rằng anh không tin những gì mình vừa nói.Cũng phải thôi, bọn họ là anh em ruột thịt, anh có quyền hoài nghi lời của một người ngoài như cô mà."Anh không tin em cũng không sao.Cứ quên hết những lời ban nãy anh vừa nghe đi cũng được.".

Chương 62: Sự Thật